THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
Toàn văn sưu tập các tác phẩm
Quyển 4
CA KHÚC TÂM LINH
DẪN VÀO CA KHÚC TÂM LINH
+ Lời kết
Thánh Gioan Thánh Giá đã kết thúc tập minh giải bằng một lời nguyện ước. Lời nguyện ước cuối cùng này ắt phải nêu lên một câu hỏi hóc búa cho mọi độc giả, kể cả những người đọc có phần lơ đãng. Phải chăng chỉ là nói liều một cách kỳ quái khi cầu chúc cho mọi kẻ kêu cầu danh Thiên Chúa đều được Ngài đưa tới chỗ lắng chìm kỳ diệu bên trong của cuộc linh phối? Vậy mà không riêng ở câu kết này, một số nơi khác Thánh nhân cũng khẳng định với chúng ta cùng một điều như thế. Khi bàn về một ân sủng chuẩn được ban liền trước cuộc linh phối, thánh Gioan Thánh Giá quả quyết như sau:
“Ngọn gió thần linh của Chúa Thánh Thần thật đáng khao khát biết bao. Mỗi linh hồn hãy cầu xin Ngài thổi qua khu vườn mình để hương thơm thần linh của Thiên Chúa lan toả.” (CaB 17,9).
Chớ bảo rằng những lời lẽ này chỉ dành nói riêng với các nam nữ tu sĩ Cát Minh hoặc những nhận định ấy có lẽ tốt cho thời điểm thế kỷ XVI tại một xứ Tây Ban Nha xa vời chứ không dành cho thời đại kỹ nghệ và nguyên tử này!
Những lời thánh Gioan Thánh Giá nói không phải là vô nghĩa. Rõ ràng những ước nguyện của ngài mang một giá trị phổ quát. Giả như viết cho thời đại chúng ta, chắc hẳn ngài vẫn nhấn mạnh tính cách phổ quát của ước nguyện ước ấy.
Trước những tai hoạ khác thường, phải cần đến những phương dược anh hùng. Hơn cả sự mê thích vô độ những khoái lạc khả giác của con người thời nay, phải kể đến cái quan niệm đáng ghê sợ này về cuộc sống, đó là người ta tôn sùng vật chất, tôn sùng cuộc sống, tôn sùng khoái lạc thể lý bằng sự xác tín sâu xa của một niềm tin gắn bó. Người ta đã tạo ra những thần thoại còn đòi hỏi gay gắt hơn cả vị Thiên Chúa mà họ muốn dùng những thứ ấy để khử trừ. Chủ nghĩa hưởng thụ có thể đạt tới một cấp độ mãnh liệt đến nỗi trở thành một thứ tôn giáo. Hầu như có thể nói rằng thứ chủ nghĩa hưởng thụ mà chúng ta nhìn thấy quanh chúng ta bao hàm nơi nó một thứ linh đạo. Tính kiêu ngạo, hưởng thụ hoặc sự tiến bộ bất định của chủ nghĩa máy móc hoặc của khoa học thuần tuý thực nghiệm đã có được những tín đồ, nghi thức, lễ bái. Chẳng những không hề xấu hổ, người ta còn vênh vang về những gì được họ tán dương như là một thứ tuyệt đối. Xin hãy nghĩ đến hai câu nói đáng sợ trong Tin Mừng: “Liệu chừng khi Con Người trở lại, Ngài sẽ vẫn còn tìm thấy niềm tin trên trái đất nữa không” (Lc 18,8) và câu “Vì sự ác ứa đầy, lòng mến của nhiều người sẽ bị nguội mất” (Mt 24,12).
Trước tình trạng ấy, chỉ có một thứ duy linh mãnh liệt, một đức tin được sống đến tận cùng, một tình yêu được thể hiện cho đến mức người ta phải biến đổi thì mới có thể đương đầu nổi. Ca Khúc Tâm Linh xem ra như một kháng thể của Thiên Chúa quan phòng giúp chúng ta điều trị những tai ương dữ dội đang làm chúng ta giẫy chết. Nếu thế giới Kitô giáo không còn biết nuôi dưỡng mình bằng những thực tại siêu nhiên có những vẻ huy hoàng họ hằng ca ngợi thì thử hỏi còn gì có thể đương đầu nổi với sức mạnh lạ lùng của chủ nghĩa duy vật đang được nâng lên thành một thứ sùng bái liêng thiêng?
Chỉ động lực của tình yêu mới chế ngự được động lực của vật chất. Nếu động lực tình yêu không chế ngự được động lực của vật chất - vì các Kitô hữu hoài nghi lý tưởng của mình hoặc không có can đảm thực hiện lý tưởng ấy - thì chỉ có Thiên Chúa mới biết nhân loại đang lao xuống tới những vực thẳm nào!
Trên con đường này, cầu mong các môn đệ của vị thánh đã từng hát bài ca trong Ca Khúc Tâm Linh và từng viết ra lời bình giải cho Ca khúc ấy, đủ sức anh hùng để leo cao. Và tình yêu mạnh như sự chết, sẽ chiến thắng sự chết.
Viết cạnh Tu viện Mont Saint Michel
Tháng 8 năm 1945
LUCIEN MARIE DE SAINT JOSEPH
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét