NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 35 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 34)
3 - Con chim cườm mái ấy tượng trưng cho linh hồn đã từng sống trong cô tịch trước khi gặp được Đấng Chí Ái ở bậc hiệp nhất này. Bởi lẽ một linh hồn đã khao khát Thiên Chúa thì không tìm ủi an, cũng không tìm kết bè kết bạn với bất cứ thứ gì. Trái lại, bao lâu chưa gặp được Ngài, tất cả mọi thứ chỉ càng đẩy linh hồn vào cô tịch hơn.
Và trong cô tịch nó làm tổ.
4 - Như chúng tôi đã nói về con chim cườm mái nhỏ, sự cô tịch mà trước kia linh hồn từng sống chính là lòng khát mong vì Đức Lang quân mà chịu thiếu thốn tất cả mọi sự, mọi cái tốt lành của trần gian. Nhờ cố gắng trở nên hoàn thiện và được hoàn toàn cô tịch, linh hồn đạt đến chỗ hiệp nhất cùng Ngôi Lời, đồng thời cũng đạt được thư thái và nghỉ ngơi toàn diện, điều mà ở đây được diễn tả bằng hình ảnh tổ chim. Như thế là Đức Lang quân muốn nói: Nơi sự cô tịch Tân nương sống trước kia, nàng đã thao luyện trong gian khổ và âu lo vì lúc ấy nàng chưa hoàn hảo, còn giờ đây, nàng được nghỉ ngơi thư thái vì đã đạt được sự cô tịch hoàn toàn nơi Thiên Chúa. Bởi thế vua Đavít cũng đã dùng hình ảnh ấy để diễn tả thực tại tâm linh:
Ngay chim sẻ còn tìm được mái ấm
Cánh nhạn kia cũng làm tổ đặt con (Tv 84,4).
Nghĩa là khi linh hồn đã được ở trong Thiên Chúa, các mê thích và quan năng của linh hồn được vui thoả.
Và trong cô tịch kẻ nó yêu hướng dẫn nó.
5 - Đức Lang quân có ý nói: nơi cô tịch ấy, nơi mà linh hồn có được mọi điều kiện để ở một mình với Thiên Chúa, Thiên Chúa hướng dẫn, lay động và nâng linh hồn lên tới những thực tại thần linh. Nghĩa là, Ngài nâng trí hiểu linh hồn lên tới những hiểu biết thần linh bởi vì giờ đây trí hiểu đã chí thú một bề, đã lột bỏ hẳn những thứ hiểu biết đối nghịch và xa lạ. Ngài lay động cho lòng muốn của nó tự nguyện tự giác hướng đến tình yêu Thiên Chúa vì hiện giờ lòng muốn của nó đã thuần thục một dạ một lòng, thoát khỏi những nghiêng chiều quyến luyến khác. Ngài lấp đầy dạ nhớ của linh hồn bằng những nhận thức thần linh vì giờ đây dạ nhớ này cũng đã trút bỏ hết những thứ tưởng tượng và những sáng tạo vẽ vời khác. Quả thật, một khi linh hồn giải tỏa các quan năng của nó, giúp chúng trút bỏ hết tất cả những gì là thấp kém cũng như chẳng màng chiếm hữu những điều cao xa, nghĩa là, để chúng ở trong cô tịch hoàn toàn không vướng thứ gì hết, thì lập tức Thiên Chúa sẽ dùng các quan năng ấy cho thực tại vô hình và thần linh. Chính Thiên Chúa sẽ hướng dẫn linh hồn trong sự cô tịch ấy, như lời thánh Phaolô nói về những người hoàn thiện: Họ được Thần Khí Thiên Chúa tác động (x. Rm 8,14). Như thế khác nào nói:
Trong cô tịch kẻ nó yêu hướng dẫn nó
Một mình với một mình.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét