Các Trang

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ nhất (tiếp theo)

 


NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ NHẤT (tiếp theo)

31. Vào thời điểm xảy ra những cuộc gặp gỡ vinh hiển ấy, linh hồn cảm thấy sắp sửa lên đường chiếm hữu vương quốc của mình cách hoàn toàn và trọn vẹn. Linh hồn cảm thấy mình đã được tinh tuyền, giàu có và tràn đầy nhân đức, được chuẩn bị chu đáo cho vương quốc ấy. Bởi lẽ, ở nơi tình trạng này, Thiên Chúa để cho linh hồn được thấy vẻ đẹp của nó và cho nó nhận biết những ân huệ và nhân đức Ngài ban cho. Mọi sự đều được biến đổi thành tình yêu và lời ngợi ca, không vương vấn chút phù phiếm, huênh hoang nào, vì ở đây, không còn tí men bất toàn nào để có thể khiến cho toàn khối bột bị hư. Khi thấy rằng chỉ cần một điều duy nhất là xé toạc lớp lụa mỏng mảnh là cuộc sống tự nhiên, đang khiến nó bị trói, bị cột, bị cản trở tự do, linh hồn bỗng khát mong được giải thoát khỏi lớp lụa ấy và được ở cùng Đức Kitô (Pl 1,23). Linh hồn than van tại sao một cuộc sống thấp hèn yếu đuối đến thế lại cản trở một cuộc sống rất đỗi cao vời mạnh mẽ dường kia, nên đã lên tiếng nài nỉ xin hãy xé giúp lớp lụa ấy ngay: xông tới thật dịu dàng mà xé toạc lớp lụa này đi!

32. Sở dĩ linh hồn dùng chữ lớp lụa là vì ba lý do sau đây: Trước hết, vì có một sự liên kết chặt chẽ giữa tinh thần và thể xác. Thứ hai là vì lớp lụa ấy gây phân cách giữa Thiên Chúa và linh hồn. Thứ ba là vì lớp lụa không đục và dày đến mức ánh sáng không thể xuyên suốt qua, và ở tình trạng này, lớp lụa liên kết nói trên đối với linh hồn có vẻ hết sức mịn màng do đã được tâm linh hoá, được soi sáng và được tinh luyện đến nỗi thần tính có thể dọi xuyên qua được. Một khi đã ý thức được sức mạnh của cuộc sống đời sau, linh hồn liền thấy được sự mỏng dòn của cuộc sống hiện tại, và lớp lụa dường như trở thành hết sức mong manh khác nào tấm mạng nhện, như lời vua Đavít nói: Những năm tháng của chúng ta khác nào tấm mạng nhện (x. Tv 89,9). Trước mắt tấm linh hồn đã được Thiên Chúa tôn dương, lớp lụa ấy còn mỏng manh hơn nhiều, bởi lẽ linh hồn ấy đã được đặt vào góc độ cảm nhận của Thiên Chúa, nó cảm nhận được sự vật như Thiên Chúa cảm nhận, như lời vua Đavít nói: Thực ngàn năm ở trước thiên nhan, tựa hồ ngày hôm qua đã khuất (Tv 8,4). Và theo lời ngôn sứ Isaia: Trước nhan Thiên Chúa mọi dân tộc đều chỉ là không (Is 40,17). Giờ đây linh hồn cũng đánh giá như thế: Mọi vật đều là không gì cả, chính linh hồn cũng coi mình là không gì cả. Đối với nó, chỉ riêng Thiên Chúa mới là tất cả.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét