NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ BA (tiếp theo)
53. Thế nhưng như chúng tôi đã nói, các vị linh hướng kia chẳng hiểu được rằng những linh hồn này đang bước đi trong sự chiêm niệm lặng lẽ và cô tịch bởi lẽ bản thân các vị chưa đạt đến sự chiêm niệm ấy mà các vị cũng chẳng biết thế nào là lìa bỏ những suy niệm lý luận, cho nên các vị cứ cho rằng những linh hồn này đang ươn lười. Vì thế các vị đã quấy rối và cản trở sự bình an của ơn chiêm niệm yên tĩnh và lặng lẽ mà chính Thiên Chúa đã thương ban cho những linh hồn ấy. Các vị buộc những linh hồn ấy đi theo con đường suy niệm và lý luận thuộc trí tuởng tượng và bắt họ phải thực hiện những hành vi nội tâm. Đây là những điều mà những linh hồn ấy hiện hết sức ghê sợ, họ cảm thấy khô khan và chẳng màng đến chúng, bởi lẽ họ muốn được ở trong tình trạng thư thái thánh thiện, trong tình trạng lắng đọng, yên tịnh và thanh bình.
Trong tình trạng này, giác quan chẳng có gì để bám víu, để nếm hưởng và để làm, cho nên các vị linh hướng liền khuyên các linh hồn này hãy gắng tìm cho được những thích thú và nhiệt tình đang khi lẽ ra phải khuyên họ làm ngược lại. Còn các linh hồn này thì không thể đạt được những điều ấy như trước nữa (bởi lẽ cái thời ấy đã qua rồi và đây không còn là con đường của họ nữa) nên càng rối rắm gấp đôi vì tưởng rằng mình sắp lạc mất. Các vị linh hướng lại khuyến khích họ tin như thế, khiến tâm linh họ bị khô khan và bị tước mất những ơn xức dầu quí giá mà Thiên Chúa đã xức cho họ trong sự cô tịch và tĩnh lặng. Và như tôi đã nói, đây quả là một thiệt hại rất lớn. Các vị linh hướng ấy đã nhận họ xuống bùn, khiến họ chìm trong phiền muộn, vì họ vừa bị mất các ơn xức dầu vừa phải vất vả mà chẳng lợi lộc gì cả.
54. Các vị linh hướng ấy không biết được thế nào là con đường tâm linh. Các vị ấy gây sỉ nhục và bất kính nặng nề đối với Thiên Chúa vì đã thọc bàn tay thô lậu của các vị vào công việc Thiên Chúa đang làm. Thiên Chúa đã trả giá rất nhiều mới đưa các linh hồn ấy đến được nơi đây, Ngài đã phải vất vả rất nhiều mới đưa những linh hồn ấy đến được chốn cô tịch này, mới trút rỗng được các quan năng và các hoạt động của chúng hầu có thể tâm sự với những linh hồn ấy như lòng Ngài hằng khao khát (Hs 2,14-16). Ngài cầm tay họ, Ngài ngự trị nơi họ trong niềm an bình và tĩnh lặng dạt dào. Ngài cũng làm cho các hành vi tự nhiên của các quan năng họ thành yếu nhược, vì với những thứ ấy, dù gian khổ suốt đêm, họ cũng chẳng kiếm chác được gì (Lc 5,5). Ngài đem lại bình an cho tâm linh họ mà không nhờ vào hoạt động của giác quan, bởi lẽ không một giác quan nào cũng như không một hành vi nào của giác quan đủ khả năng tiếp nhận thực tại tâm linh.
55. Thiên Chúa hết sức quí chuộng sự tĩnh lặng, giấc ngủ yên của linh hồn và việc nó lìa xa khỏi giác quan, đến nỗi Ngài đưa ra lời van nài cao quí và hiệu quả nơi đoạn Diễm Ca sau:
Này các thiếu nữ Giêrusalem, tôi van nài các bạn
vì đàn linh dương với bầy nai ngoài đồng
Xin đừng lay vội, đừng đánh thức tình yêu
Cho đến khi tình yêu ưng thuận (Dc 3,5).
Với mấy câu thơ này, Thiên Chúa cho ta hiểu Ngài yêu mến sự yên nghỉ và sự quên lãng trong tịch liêu biết bao vì Ngài đã kể ra những loài thú hết sức tiêu biểu của chốn tịch liêu hoang vắng. Đang khi đó các vị linh hướng nọ lại không muốn cho linh hồn nghỉ ngơi tĩnh lặng. Trái lại các vị bắt nó lúc nào cũng phải làm việc và hoạt động tới nỗi chẳng còn chỗ nào cho Thiên Chúa hành động và khiến cho điều Thiên Chúa đã làm bị tiêu tan và bị xoá mất bởi hoạt động của linh hồn, khác nào những chú chồn con phá hoại vườn nho đang nở hoa của linh hồn (Dc 2,15). Vì thế Thiên Chúa đã lên tiếng phàn nàn qua miệng ngôn sứ Isaia như sau: Các ngươi đã ăn hại vườn nho của ta (Is 3,14).
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét