Các Trang

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025

Để Hiểu Đạo Chúa Hơn - Những tư tưởng chịu ảnh hưởng Kitô giáo - Thiên Chúa của Kinh thánh (tiếp theo)



ĐỂ HIỂU ĐẠO CHÚA HƠN

+ NHỮNG TƯ TƯỞNG CHỊU ẢNH HƯỞNG KITÔ GIÁO

3. Thiên Chúa của Kinh Thánh (tiếp theo)

Cái nhân sinh quan chung của Do Thái giáo và Kitô giáo nằm ở điểm này là, - chúng ta hãy tạm gác vấn đề về thiên thần và chỉ giới hạn nơi con người mà thôi - con người, một mặt, có thân xác thật, nhưng mặt khác, có một dạng tâm linh được mô tả như là có linh hồn bất tử, có ngã vị tính, có chủ thể tính, có tự do tính, và cái ngã vị tính, chủ thể tính, tự do tính ấy có tính cách cá vị và cái cá vị tính này sẽ tồn tại mãi, chứ không phải chỉ là một sự hợp tan, tan hợp theo kiểu một đống cát gồm những hạt cát nhỏ, tụ lại thì thành một đống, phân tán ra thì không còn đống cát nữa.

Sự hiện hữu của các hữu thể có ngã vị tính, có chủ thể tính, có tự do tính đó là "bất tử"; và cứu cánh của các hữu thể ấy là sống trong tương quan phụ tử với chính Đấng Tạo thành.

Tuy rằng trong Do Thái giáo có những hình thức thờ phượng đề cao siêu việt tính, chí thánh tính, chí tôn tính của Thượng đế mà hầu như đẩy xa loài người xuống vực thẳm của hư vô, của tội lỗi, mà sự kính sợ được nhấn mạnh; nhưng vẫn có một dạng rất gần gũi, thiết tha đến nỗi chính trong Cựu ước cũng đã dùng đến hình ảnh tương quan phối ngẫu vợ chồng. Sự phản loạn của con người được hình dung, có khi dưới dạng một kẻ bề tôi bất trung, khi khác dưới dạng một đứa con bất hiếu, nhưng cũng có khi dùng hình ảnh vô cùng đằm thắm thiết tha, là sự phụ tình bạc nghĩa của người phụ nữ ngoại tình.

Tóm lại , trong Đạo Cũ, tín hữu Do Thái giáo có dạng thờ phượng Thiên Chúa như Thượng Đế, nghĩa là vị Vua Cả trên trời, có dạng thảo kính đối với Thượng đế như tình cha con, nhưng cũng có dạng ân ái, đằm thắm thiết tha như vợ chồng.

Tương quan liên ngã vị giữa mỗi một linh hồn nói riêng, cũng như toàn thể nhân loại nói chung, với Thượng đế như thế, về sau được đẩy lên một đỉnh cao trong sự tuyệt vời của chính con người Giêsu Kitô, là một hữu thể mà nhân tính, (nghĩa là có thân xác, có tâm lý, có linh hồn) được kết hợp với bản tính Thiên Chúa trong một ngã vị được gọi là Ngôi Lời hoặc Ngôi Con, mà thực ra không phải chỉ là Con Thiên Chúa, nhưng chính là Thiên Chúa Ngôi Con; nói theo tiếng Pháp, không phải chỉ là "Fils de Dieu", nhưng là "Dieu le Fils". Và cứu cánh của con người là được mời gọi tiến lên cấp bậc gần như, không phải chỉ là "les fils de Dieu", tức là "những đứa con của Thiên Chúa," nhưng là thông dự vào ngã vị của Giêsu Nazareth, nên một với "Dieu le Fils", nghĩa là "Thiên Chúa Con". Cái cứu cánh nhân sinh là thực hiện được điều thánh Phaolô đã nói: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi" (GI 2,20)... Điều này, theo thuật ngữ chuyên môn, là "thông dự vào ơn được trở thành nghĩa tử của Chúa Cha, trong Đức Giêsu Kitô chính là Thiên Chúa Con xuống thế làm người".

Một nhân sinh quan như vậy bao hàm một quan niệm về phẩm giá có thể nói là tuyệt đối của con người, của mỗi một con người nói riêng cũng như của toàn thể nhân loại nói chung. Mỗi một con người dù là ai đi nữa, như thôi nói trên kia, tội lỗi, thánh thiện, thông minh, ngu đần, khỏe mạnh, yếu đau, đẹp đẽ, xấu xí đều được mời gọi trở thành nghĩa tử, nghĩa là trở thành những người con đích thực của Thiên Chúa, trong Đức Giêsu Kitô.

(Còn tiếp)

- "Để Hiểu Đạo Chúa Hơn" - Thế Tâm Nguyễn Khắc Dương.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét