Các Trang

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2026

Để Hiểu Đạo Chúa Hơn - Hiệp nhất với Thiên Chúa - Thiên Chúa nhất thể tam vị (tiếp theo)

 


ĐỂ HIỂU ĐẠO CHÚA HƠN

+ HIỆP NHẤT VỚI THIÊN CHÚA

1. Thiên Chúa nhất thể tam vị (tiếp theo)

Và đến đây, tôi xin được trình bày một phần coi như là thu gồm kết thúc. Thiên Chúa là Đấng tự hữu, vĩnh cửu trong mầu nhiệm Nhất Thể Tam vị, sống trong một tương quan liên ngã vị muôn đời, tức là trao ban, đón nhận, trả về toàn bộ chính mình, gọi là Tình Yêu, trong sự tự do của ngã vị tính, Chủ Thể tính; và đó chính là hạnh phúc trong hiện hữu của Thiên Chúa Nhất Thể Tam Vị, đó chính là sự hoàn hảo, toàn thiện, chí thánh của Ngài. Ta có thể ví Hữu Thể tự hữu toàn thiện đó như một ngọn suối, mà bản chất của ngọn suối là tuôn tràn ra bên ngoài mình; vì vậy cho nên cái phúc lạc, cái sự sống, cái sự hiện hữu ấy, Thiên Chúa không hề ích kỷ, chỉ khép kín lại trong cái chu tuần trao ban, đón nhận, hoàn trả của Ba Ngôi mà thôi, nhưng có một sự tràn ra ngoài. Sự tràn ra ngoài này không phải theo quan niệm "lưu xuất, émanatisme", như một điều tất yếu, nhưng là một quyết định tự do của chính Thiên Chúa ban sự sống, ban hạnh phúc trong tự do, trong sự lựa chọn, nghĩa là Ngài làm nhưng không phải do thúc đẩy của một tất yếu, mà do TìnhYêu tự do muốn trao ban, và đó chính là nguồn gốc đã thúc đẩy Ngài dựng nên vũ trụ. Cái vũ trụ này từ không mà được tạo ra, rồi được mời lên đến đỉnh cao là đi đến chỗ thông dự vào chính Tình Yêu, Hạnh Phúc của Ngài, bằng cách tháp nhập vào Ngôi Vị gần gũi nhất với loài thụ tạo, là Ngôi Hai, tức là Ngôi Con, như có cả một quy trình thăng tiến từ cái hư không vào với chính cái Tự Hữu Thiên Chúa Ba Ngôi. Hư không rồi lên có, có vô cơ rồi lên hữu cơ, tân hữu cơ, thực vật, động vật lên con người và các thiên thần. Thiên Chúa chọn một thụ tạo như là "trục" của vũ trụ ấy, là con người, tức là điểm kết nối giữa vật chất và tâm linh, để như cái móc khâu vào, kéo vào, qua trung gian của Ngôi Hai Thiên Chúa, trong sự Nhập Thể của Ngài, nghĩa là Ngài xuống đồng nhất hóa với chính cái hữu thể đó, đế qua trung gian hữu thể đó mà kéo toàn thể vũ trụ đi vào, nói theo thuật ngữ chuyên môn, trong vinh quang của Thiên Chúa, tức là sự Hiện Hữu, Tình Yêu, Hạnh Phúc và Sự Sống muôn đời của Ngài. Như thế, lịch sử của cả vũ trụ, trong đó có lịch sử của con người, khởi đầu bằng việc tạo lập trời đất từ hư không và kết thúc bằng sự giáng lâm của Đền Thánh Giêrusalem trang điểm như một tân nương chào đón tân lang, ngày vũ trụ đi vào vinh quang, đạt tới chính cùng đích của mình...

(Còn tiếp)

- "Để Hiểu Đạo Chúa Hơn" - Thế Tâm Nguyễn Khắc Dương.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét