Các Trang

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

Để Hiểu Đạo Chúa Hơn - Hiệp nhất với Thiên Chúa - Đức Maria

 


ĐỂ HIỂU ĐẠO CHÚA HƠN

+ HIỆP NHẤT VỚI THIÊN CHÚA

4. Đức Maria

Đến đây tôi bước sang một phần trình bày với các anh chị về Đức Maria. Hễ đã nói đến Kitô giáo và nhất là Công giáo, thì không thể không nói về Đức Mẹ Maria. Một tín điều căn bản của Kitô giáo là mầu nhiệm Nhập Thể, Ngôi Hai xuống thế làm người. Ngài vừa là Thiên Chúa thật sinh bởi Đức Chúa Cha, vừa là con người thật, sinh bởi bà Maria, một phụ nữ Do Thái, cách đây hai ngàn năm, sống một cuộc đời vào hàng những kẻ khó nghèo, "anawim", tại ngôi làng hẻo lánh Nazareth tầm thường đến nỗi, khi Đức Giêsu ra hoạt động công khai, có người đã nói rằng: "Nazareth nào có chi hay?" (Ga 1,46).

Đức Maria là một phụ nữ như trăm nghìn phụ nữ khác, không làm một cái gì lừng lẫy, chỉ đóng vai người vợ, người mẹ âm thầm lặng lẽ. Trong bốn cuốn Tin mừng, thuật lại thân thế và sự nghiệp Đức Giêsu Kitô, có bóng dáng Đức Maria, nhưng là một chiếc bóng gần như thấp thoáng, chỉ có đôi lần xuất hiện, và lần xuất hiện cuối cùng của Mẹ là khi cùng với các Tông đồ cầu nguyện, chuẩn bị tâm hồn đón nhận Chúa Thánh Thần ngự xuống để khai sinh Giáo hội, cũng như Mẹ đã đón nhận sự bao phủ của Thánh Linh để Ngôi Hai xuống thế làm người, âm thầm lặng lẽ không ai biết không ai hay.

Nếu Tin mừng theo thánh Gioan nhấn mạnh việc nhờ sự can thiệp của Mẹ mà Đức Chúa Giêsu tỏ vinh quang Thiên Chúa qua phép lạ đầu tiên tại tiệc cưới Cana, thì đấy cũng chỉ là một gợi ý khiêm tốn của một bà mẹ, trong một tiệc cưới bình dân có lẽ không được giàu có lắm, nhận thấy rượu đã hết mà tiệc thì chưa tàn. Rồi trong suốt cuộc đời hoạt động của Đức Giêsu, đôi khi ta có cảm tưởng như Đức Maria không hiểu rõ sứ mạng của Con Mẹ và dường như Mẹ có ý băn khoăn lo lắng, như bất cứ người mẹ nào, khi thấy con xông xáo giữa trường đời, bị công kích tứ phía và có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Cuối cùng, Đức Maria chỉ là một người mẹ của một tên tử tội, âm thầm lặng lẽ đứng bên chân cây khổ giá, xót xa đến cùng cực nhưng không một lời rên rỉ, không một tiếng kêu van, nhìn đứa con yêu dấu của mình trút hơi thở cuối cùng sau khi thống thiết kêu lên với chính Thiên Chúa: "Lạy Chúa, sao Chúa nỡ bỏ con!" Thế rồi, sau sự hiện diện của Mẹ trong giờ Thánh Linh ngự xuống để khai sinh Giáo hội, hầu như các Tin mừng không còn nhắc đến tên Mẹ, và từ đó không ai biết rõ Mẹ sống như thế nào... Rồi khi các môn đệ của Đức Giêsu đã tản mác khắp bốn phương trời, có truyền thống cho rằng Mẹ sống với Tông đồ Gioan, nhưng điều này cũng không chắc, bởi vì thánh Gioan hình như có cuộc đời chỉ như một tên tù chung thân, ở một hòn đảo hoang vắng trong vùng Địa Trung Hải...

Thế nhưng, theo sách Tin mừng Luca, khi Đức Maria bụng mang dạ chửa, đã đi cả một đoạn đường dài miền núi hiểm trở để đến giúp đỡ người chị họ của mình sắp sinh con. Lúc vừa được chào mừng, chính Đức Maria đã cất lời ngợi khen Thiên Chúa, và trong sự khiêm tốn, Mẹ vẫn nói rằng: "Muôn đời sẽ khen tôi là người có phúc". Mà quả vậy, các Giáo hội Kitô giáo, nhất là Giáo hội Công giáo, đã tôn Đức Maria lên một địa vị tuyệt vời, đỉnh cao nhất của người nữ trong vũ trụ này, tôn xưng Mẹ là Mẹ Thiên Chúa: "Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời"; và tìm thấy nơi Mẹ những nét độc đáo, đặc biệt mà, trước hết, Mẹ là Đấng Vô Nhiễm, tức là trong loài người, Mẹ thoát khỏi vết hoen ố của Tội Tổ Tông, và Mẹ được trinh thai. Trinh thai ở đây là thụ thai mà không có sinh hoạt vợ chồng với một người nam; và sau khi sinh con, thân xác băng tuyết của Mẹ vẫn tinh tuyền trinh nguyên. Mẹ còn được tôn vinh như là đấng cộng tác một cách đặc biệt với Đấng Cứu thế; và rồi cuối cùng, sau khi trút hơi thở cuối cùng, Mẹ còn được một đặc sủng, đó là chính thân xác của Mẹ, không bị hoen ố bởi bất cứ tội lỗi nào, đã được cùng với linh hồn đi vào vinh hiển, tức là được ơn "hồn xác lên trời”, cùng thông dự vinh hiển với Chúa Giêsu Kitô phục sinh, Con của Mẹ.

(Còn tiếp)

- "Để Hiểu Đạo Chúa Hơn" - Thế Tâm Nguyễn Khắc Dương.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét