Thứ Tư, 4 tháng 7, 2007

Tình Lặng

Có tình yêu rất thực
Ở tận đáy lòng tôi,
Bỗng dưng Người chạm đến
Tình dậy, tình lên ngôi.

Tình im như hoa nở
Mà hương tình ngất ngây.
Tình thầm như sương đổ
Mà hơi tình đắm say.

Tình lan trong gió.
Tình hoà trong mây.
Tình chen trong cỏ.
Tình lẩn trong cây.

Có tình yêu rất lạ
Trải rộng khắp muôn nơi.
Ai yêu rồi mới rõ
Chuyện tình yêu không lời.

30.04.1988



Ngỡ Ngàng

Sao Người lại nói yêu tôi
Để nghe bối rối, bồi hồi, xôn xao.
Sáng mây thấp,
Chiều mây cao,
Tôi nhìn mà thấy nao nao trong lòng.
Sáng hừng đông,
Mà tối cũng hừng đông,
Tôi nhìn và thấy trong lòng nao nao.
Nước chảy lao xao,
Sóng khẽ thì thào,
Tôi nghe lại thấy nôn nao trong lòng.
Nước lờ lững một dòng,
Thuyền nhẹ lướt mặt sông,
Mà tôi cứ ngỡ thuyền lòng của tôi.
Ôi tình ơi, hỡi tình ơi !
Sao Người chọn lấy đời tôi hỡi Người ?

Phương Bắc đầy ắp sao trời,
Tôi nhìn bỗng thấy một ngôi rạng ngời.

Sao ơi !
Nầy hỡi Sao ơi !
Xin Sao gìn giữ tình tôi mặn nồng.
Để cho sáng cũng hừng đông.
Mà đêm đến cũng hừng đông cuộc tình.

Cúi đầu tôi cứ lặng thinh
Để nghe Người Ấy tỏ tình cùng tôi.
Ôi Người ơi !
Hỡi Người ơi !
Sao Người lại chọn đời tôi hỡi Người ?

11.1987



Thứ Ba, 3 tháng 7, 2007

Hờn Dỗi


(Hô-sê 2,15-22; 14,5-8)

Con trăng ngủ dưới dòng sông,
Con đò gọi mãi mà không trả lời.
Con đò giận, bỏ ra khơi.
Con trăng hoảng hốt rụng rời con tim.
Tim trăng từng mảnh im lìm
Trôi ra biển lớn để tỉm đò con.
Con đò quay mặt dỗi hờn,
Con trăng níu lại van lơn đủ điều.
Con đò không nén được yêu
Vớt con trăng vỡ nâng niu trong lòng...

Con đò trở lại dòng sông
Con trăng yên ngủ ở trong con đò.

09.02.1988

LỜI đã làm người


Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời.
Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. (Ga 1,1.14)

Hạnh ngộ


"Họ đã đến xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy"
 (Ga 1,39)

Bởi chưng tôi gặp được Người,
 
Nên tôi cứ nói, cứ cười huyên thuyên. 
Phải đâu tôi cố làm duyên, 
Nhưng tôi vui quá, ưu phiền làm sao? 
Gặp Người dạ cứ nao nao. 
Tôi cười tôi nói phải nào tại tôi! 
Ai yêu mà lại không vui? 

17.01.1988

Tình Gọi

Qua sông có một chuyến đò,
Qua đời có buổi hẹn hò đầu tiên.
Mau lên kẻo hụt tình duyên
Lấy chi mà nối cho liền ái ân?
Lỡ đò thì đứng tần ngần,
Lỡ tình đành phải phân vân một đời.
Nhanh lên hỡi bạn tình ơi!

23.01.1988

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2007

Vui Thú Miền Quê

Khu du lịch sinh thái Củ Chi

Nhân

Được vào trong cõi nhân sinh
Phù vân là thế, nhưng tình thâm sâu.
Chữ "Nhân" là chữ làm đầu.






Nắng

Sáng nay trên ấy nắng làm sao?
Tôi ở dưới đây nắng ngạt ngào.
Nắng ấm sưởi lòng tôi cũng ấm,
Mấy kẻ quanh tôi ửng má đào.

Tôi ra đầu ngõ: nắng vàng tươi.
Ai nấy vui lên rộn rã cười.
Nắng chiếu long lanh trong đôi mắt,
Nắng đậu trên môi ánh hồng tươi.

Tôi ra phố chợ: nắng bừng lên.
Kẻ bán người mua dưới nắng hiền.
Nắng ôm tất cả, hôn tất cả.
Có kẻ ngây người, nét ngạc nhiên.

Tôi ra đồng ruộng: nắng tràn tuôn.
Cây lá hôm kia ủ rũ buồn,
Sáng nay chỗi dậy vui cùng nắng,
Đàn bướm vui lây, lượn chập chờn.

Tôi đi tôi tắm nắng vàng tươi,
Cho nắng tô thêm đẹp cuộc đời.
Chợt bỗng nghe bài ca của nắng:
'Nắng đến, ai ơi, nắng tự Trời'.


12.1987

Gió

Gió muốn thổi đi đâu thi thổi...

Gió đâu Gió thổi lạ thường,
Gió đâu vào tận bên giường nỉ non.
Gió đâu vào tận trong hồn
Mà nghe xao xuyến như tuồng tiếng Ai.
Gió đâu Gió suốt đêm dài.
Gió đâu mà thổi từ đoài đến đông.
Gió đâu rung động cõi lòng
Mà nghe vời vợi cả vùng linh thiêng.

Chắp tay lạy Gió diệu huyền
Cho tôi tới bến tình duyên đợi chờ,
Cho tôi chạm được trời mơ
Để tôi ngỏ hết lời thơ tâm tình.

Chắp tay lạy Gió thần linh
Cho tôi no thoả mối tình ước ao.

11.1987