Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 24 (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 24 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 15)

7 - Trong Thánh kinh màu đỏ ám chỉ lòng mến. Các bậc vua chúa vẫn thường mặc và dùng màu đỏ. Linh hồn nói rằng chiếc giường hoa ấy "trải rực màu đỏ" bởi vì tất cả mọi nhân đức, mọi kho tàng và mọi điều tốt lành của linh hồn chỉ có thể vững bền, nở hoa và đem lại vui thỏa nhờ lòng mến và tình yêu đối với Vua trên trời. Không có tình yêu này linh hồn không thể nào vui thỏa trên giường hợp cẩn phủ đầy muôn hoa. Như thế, mọi nhân đức ấy hiện diện nơi linh hồn như thể được trải ra trên nền tình yêu Thiên Chúa, nhờ đó chúng được bảo toàn vững chắc và như được tắm gội trong tình yêu. Thật vậy, tất cả và từng nhân đức đều thường xuyên khiến linh hồn đắm say Thiên Chúa. Nơi mọi sự và mọi việc, các nhân đức đều được tình yêu thôi thúc để yêu mến Thiên Chúa nhiều hơn nữa.

Đó là ý nghĩa của câu trải rực màu đỏ. Sách Diễm Ca cho ta hiểu rõ điều này khi kể rằng kiệu nhà vua bọc vải điều, tức vải quý màu đỏ:

Vua Salômôn đã truyền lấy gỗ Libăng
đóng cho vua một cỗ kiệu
Cột kiệu bằng bạc, lưng kiệu bằng vàng
mặt kiệu bọc bằng vải điều quý giá (Dc 3,9-10).

Rồi còn thêm: tất cả những thứ ấy được thực hiện “do bàn tay ân cần trìu mến” (Dc 3,10). Đó chính là vì các nhân đức và ân huệ Thiên Chúa đặt vào chiếc giường của linh hồn được tượng trưng bằng những cây gỗ Libăng và những chiếc cột bằng bạc. Những chiếc cột này nâng đỡ cho chỗ ngả lưng hay chỗ dựa của tình yêu, một chỗ dựa toàn bằng vàng. Trên kia chúng tôi đã nói, chính nơi tình yêu mà các nhân đức có được điểm tựa và được bảo tồn. Nhờ tình yêu giữa Thiên Chúa và linh hồn, tất cả các nhân đức ấy hòa hợp với nhau và hoạt động. Linh hồn còn nói rằng chiếc giường ấy

Được xây dựng thật yên hàn.

8 - Linh hồn nêu ra đây điều tuyệt vời thứ tư của chiếc giường ấy. Điều này lệ thuộc cái tuyệt vời thứ ba linh hồn vừa đề cập, tức tình yêu trọn hảo, mà theo lời thánh Gioan, tình yêu trọn hảo này có đặc tính là xua mọi sợ hãi ra ngoài (1 Ga 4,18) và làm phát sinh sự bình an trọn hảo cho linh hồn. Sự bình an này chính là đặc tính thứ tư của chiếc giường ấy.

Để hiểu rõ điều này hơn, ta cần lưu ý rằng mỗi nhân đức đều mang lại sự bình an, hiền hòa và mạnh mẽ. Nói cách khác, mỗi nhân đức đều sản sinh ra nơi linh hồn chiếm hữu nó ba hệ quả: an bình, hiền hòa và mạnh mẽ. Chiếc giường ấy thì phủ đầy những hoa nhân đức, mà mọi nhân đức lại đều mang tính chất an bình, hiền hòa và mạnh mẽ, cho nên ở đây linh hồn quả là được xây dựng thật yên hàn. Linh hồn được an bình, hiền hòa và mạnh mẽ. Thế gian, ma quỷ hay xác thịt đều không thể giao chiến với ba đặc điểm này. Các nhân đức ấy giữ cho linh hồn an bình và an toàn đến nỗi xem ra linh hồn như hoàn toàn được xây dựng trong sự bình an. Và linh hồn còn kể thêm đặc tình thứ năm của chiếc giường hoa này như sau:

Và được nghìn thuẫn khiên vàng ròng tô điểm.

9 - Thuẫn khiên ở đây là các nhân đức và ân huệ của linh hồn. Trước đây đã nói các nhân đức là những bông hoa... của chiếc giường này, nhưng hơn nữa, chúng cũng còn được dùng làm mũ triều thiên và phần thưởng cho những lao nhọc mà linh hồn phải trải qua để có được chúng. Không những thế, chúng còn đóng vai trò bảo vệ, như những chiếc khiên dũng mãnh, chống lại những thói hư tật xấu mà linh hồn đã nhờ thao luyện các nhân đức mới chiến thắng được. Vì thế, chiếc giường ngập hoa của Tân nương được trang điểm bằng các nhân đức ấy như phần thưởng của nàng và được các nhân đức ấy bảo vệ khác nào tấm thuẫn, tấm khiên.

Linh hồn bảo rằng chúng bằng vàng ròng là nhằm đề cao giá trị lớn lao của những nhân đức. Trong sách Diễm Ca, Tân nương cũng nói lên chính điều ấy như sau:

Kìa loan giá vua Salômôn
Vây quanh hộ tống là sáu mươi dũng sĩ
Tuyển trong hàng dũng sĩ Israel
Tất cả đều thạo phép binh đao
Đều rành nghề chinh chiến
Ai ai cũng gươm giáo bên mình
Phòng khi gặp hãi hùng đêm tối (Dc 3,7-8).

Có tới nghìn vạn mộc khiên. Nói nghìn vạn là để nêu rõ vô số nhân đức, ân sủng và ân huệ Thiên Chúa ban cho linh hồn làm của hồi môn trong tình trạng này. Đó chính là điều Tân nương nói đến trong sách Diễm Ca:

Cổ nàng đẹp như tháp ngà Đavít
Xây lên để trưng bày chiến lợi phẩm
Nơi đó treo nghìn vạn mộc khiên
Toàn là của anh hùng dũng sĩ (Dc 4,4).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 24 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 24 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 15)

5 - Tân nương bảo chiếc giường được kết bằng những hang động nhân đức, bởi vì lúc này các nhân đức của linh hồn đan quyện vào nhau, nên một với nhau, củng cố lẫn nhau, và ăn khớp với nhau khiến cho linh hồn đạt được sự hoàn thiện đã thành toàn, trong đó nhân đức này nâng đỡ nhân đức kia, không còn chỗ nào trống trải hay yếu kém. Chẳng những ma quỷ không xâm nhập được mà bất cứ điều gì ở trần gian này dù cao hay thấp đến đâu cũng không thể làm phiền, quấy nhiễu hoặc lay động linh hồn được bởi lẽ linh hồn đã thoát khỏi mọi sự quấy rầy của các xúc cảm tự nhiên, đã thành xa lạ và siêu thoát khỏi bao nhiêu thứ dằn vặt và lo lắng trần tục. Nó chỉ còn vui hưởng sự dự phần với Thiên Chúa trong an toàn và yên tĩnh.

Đó chính là điều Tân nương trong sách Diễm Ca đã khát khao khi thốt lên:

Phải chi anh là anh ruột của em,
đã được mẹ em nâng niu bú mớm
thì khi mình gặp nhau ngoài đường
em có thể hôn anh chẳng sợ ai khinh dể. (Dc 8,1)

Nụ hôn này chính là sự hiệp nhất chúng ta đang bàn, sự hiệp nhất khiến linh hồn được ngang hàng với Thiên Chúa nhờ tình yêu. Linh hồn khát mong sự bình đẳng ấy nên mới bảo rằng phải chi có ai biến Đấng Chí Ái của nàng thành anh ruột của nàng. Anh em có nghĩa là bình đẳng, thật sự bình đẳng. Người anh này bú cùng bầu sữa mẹ nên đã làm cạn hết mọi bất toàn và thèm khát của bản tính tự nhiên mà nàng nhận lãnh từ bà Evà, mẹ nàng. Nàng mong ước gặp Đức Lang quân một mình ngoài đường nghĩa là được ở một mình với Ngài, xa khuất tất cả mọi thứ, gột sạch hết mọi sự, không còn ham muốn hay mê thích. Như thế sẽ không ai khinh dể được nàng, nghĩa là, cả thế gian xác thịt lẫn ma quỷ đều không dám làm gì nàng. Một khi linh hồn được giải thoát, được gột sạch khỏi tất cả những kẻ thù ấy và được hiệp nhất với Thiên Chúa thì không tên nào trong những kẻ thù ấy có thể quấy nhiễu nó. Như thế, giờ đây ở bậc này linh hồn được vui hưởng sự êm đềm và yên tịnh thường xuyên và bền bỉ, không bao giờ bị mất đi hay bị suy suyễn.

6 - Tuy nhiên, ngoài việc đem lại sự thỏa lòng và an bình thường xuyên ấy, các bông hoa nhân đức của khu vườn đang nói đây thường nở ra nơi linh hồn và lan tỏa hương thơm ngào ngạt đến nỗi linh hồn như ngập tràn các hoan lạc của Thiên Chúa. Tôi nói rằng các bông hoa nhân đức nơi linh hồn thường nở rộ ra là bởi vì, mặc dù vẫn có đầy những nhân đức ở mức hoàn hảo, nhưng không phải lúc nào linh hồn cũng đang ở trong tình trạng vui hưởng các nhân đức ấy, mặc dù sự an bình yên tĩnh mà các nhân đức ấy mang lại thì linh hồn vẫn thường xuyên vui hưởng. Có thể nói rằng khi chúng ta còn ở đời này, các nhân đức nơi linh hồn tựa như những bông hoa còn khép trong nụ, được đóng kín trong vườn... chỉ đôi khi, nhờ vào tác động của Thánh Thần, chúng mới đồng loạt nở ra và tỏa lan đủ thứ mùi thơm và hương vị diệu kỳ đáng kinh ngạc.

Nơi bản thân mình, linh hồn sẽ nhìn thấy những bông hoa miệt núi mà chúng ta đã nói ở trên, tức là sự dồi dào, cao sang và xinh đẹp của Thiên Chúa. Xen kẽ vào đó là những đoá huệ nơi những thung lũng xanh um, ám chỉ sự nghỉ ngơi, mát mẻ và an toàn. Tiếp đó còn xen vào những đoá hồng tỏa hương của những hòn đảo kỳ lạ mà chúng tôi đã giải thích là những hiểu biết lạ lùng về Thiên Chúa. Thêm vào đó, linh hồn còn được bao bọc bằng mùi hương hoa huệ, mọc bên những dòng sông ngân vang mà chúng tôi đã nói là sự cao cả của Thiên Chúa lan tỏa lan khắp linh hồn. Đan quyện và bàng bạc ở đó còn có cả mùi hương tinh tế của hoa lài hay còn gọi là tiếng gió thì thào trìu mến mà, trước đây chúng tôi đã nói là ở tình trạng này linh hồn đang vui hưởng. Tương tự như thế, phải kể đến tất cả những nhân đức và ân huệ khác mà chúng tôi đã nói: đó là cái nhận thức yên hàn, nhạc thinh lặng, niềm cô tịch réo rắt, bữa tối bổ dưỡng và đắm say. Đôi khi, mùi hương của các bông hoa ấy cùng nhau đan quyện lại khiến linh hồn ngất ngây đến nỗi có thể nói rất thật rằng: Giường chúng ta đầy hoa, kết bằng những hang sư tử. Ôi diễm phúc cho linh hồn nào còn ở đời này mà đôi lần được nếm hưởng hương vị của những bông hoa thần linh ấy! Linh hồn còn nói rằng chiếc giường ấy được

Trải rực màu đỏ.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 24 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 24 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 15)

3 - Như đã nói, chiếc "giường hợp cẩn" của linh hồn chính là Đức Lang quân, Con Thiên Chúa, Đấng đang nở hoa rực rỡ cho linh hồn. Giờ đây linh hồn đã được hiệp nhất với Ngài, được yên nghỉ nơi Ngài và được nên bạn trăm năm của Ngài, nên Ngài mở rộng cõi lòng và tình yêu của Ngài cho nó, Ngài thông truyền cho nó sự khôn ngoan, những bí mật, những ân sủng, nhân đức và ân tứ của Thiên Chúa. Ngài dùng tất cả để làm cho linh hồn được hết sức xinh đẹp, giàu sang và ngập tràn hoan lạc, khác nào linh hồn đang ở trên một chiếc giường có đủ những bông hoa thần linh thơm ngát mà chỉ chạm nhẹ cũng đủ khiến linh hồn ngây ngất và chỉ ngửi hương thơm thôi cũng đủ khiến linh hồn vui tươi sảng khoái. Vì thế, thật thích đáng khi linh hồn gọi cuộc hiệp nhất trong tình yêu với Thiên Chúa như thế là chiếc giường ngập hoa. Trong sách Diễm Ca, Tân nương cũng đã dùng hình ảnh ấy để nói với Đức Lang quân: 

Giường chúng ta đã phủ đầy hoa (x. Dc 1,16).

Linh hồn dùng chữ "chúng ta" bởi vì cũng chính những nhân đức và cũng chính một tình yêu của Đấng Chí Ái đã trở thành chung cho cả hai, và cùng một niềm vui thú đã trở thành chung cho cả hai, theo như lời Chúa Thánh Thần phán trong sách Châm Ngôn: Niềm vui thú của Ta là được ở với con cái loài người (Cn 8,31). Linh hồn cũng gọi đây là chiếc giường ngập hoa bởi vì, ở tình trạng này, các nhân đức nơi linh hồn đã nên hoàn thiện và anh hùng. Bao lâu chiếc giường chưa ngập hoa nơi sự hiệp nhất trọn vẹn với Thiên Chúa thì các nhân đức ấy chưa thể nào gọi được là hoàn hảo và anh hùng.

Và rồi linh hồn ca mừng điều thứ hai trong câu thơ tiếp theo, như sau:

Kết bằng những hang sư tử.

4 - Những hang sư tử ở đây ám chỉ những nhân đức linh hồn có được khi hiệp nhất với Thiên Chúa như thế. Lý do là vì ở hang sư tử rất an toàn, không lo gì mọi loài thú khác. Bởi sợ sức mạnh và sự hung dữ của con sư tử trong hang, các loài thú khác chẳng những không dám vào hang mà thậm chí còn không dám bén mảng lại gần. Như vậy, khi linh hồn hoàn thiện có được các nhân đức thì, đối với nó, mỗi nhân đức ví được như một cái hang sư tử, nơi Đức Kitô Tân lang ở lại hiệp nhất với linh hồn và trợ giúp linh hồn khác nào sư tử hùng dũng, nơi nhân đức ấy cũng như nơi mỗi một nhân đức khác. Mà chính linh hồn, một khi đã hiệp nhất với Ngài nơi những nhân đức ấy, cũng trở nên như sư tử hùng dũng, vì ở đó nó đã lãnh nhận được các đặc tính của Thiên Chúa.

Khi ấy, được an toàn đến thế và được mạnh mẽ nơi từng nhân đức cũng như nơi mọi nhân đức hiệp lại, linh hồn yên nghỉ trên chiếc giường đầy hoa, chiếc giường hợp cẩn của ơn hiệp nhất với Thiên Chúa. Lúc đó, chẳng những ma quỷ không còn dám tấn công một linh hồn như thế, mà còn không dám lại gần, vì chúng rất sợ khi thấy linh hồn đã nên cao cả đến thế, sinh động và quả cảm đến thế, với những nhân đức hoàn thiện, trên giường Đấng Chí Ái. Quả vậy, khi linh hồn đã được hiệp nhất với Thiên Chúa trong ơn hiệp nhất tạo biến đổi, ma quỷ sẽ sợ nó như sợ chính Thiên Chúa, thậm chí nó không dám nhìn linh hồn ấy. Ma quỷ hết sức sợ linh hồn nào đã đạt tới hoàn thiện.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 24

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 24
(Phiên bản A: chương 15)

+ Ghi chú mở đầu

1 - Sau khi Tân nương hoan hỉ buông mình cho Đức Lang quân, cả hai liền tiến vào giường hợp cẩn, ở đó nàng sẽ nếm hưởng một cách lâu bền những hoan lạc nói trên mà Đức Lang quân ban tặng cho nàng. Vì thế, nơi ca khúc tiếp theo, nàng nói đến chiếc giường của chàng và nàng, chiếc giường thần linh, tinh tuyền, thanh khiết mà khi nghỉ ngơi trên đó, linh hồn được trở thành thần linh, tinh tuyền và thanh khiết. Chiếc giường hợp cẩn không gì khác hơn là chính Đức Lang quân của nàng, là Ngôi Lời, Con Thiên Chúa. Nơi Ngài, nàng được yên nghỉ nhờ sự hiệp nhất trong tình yêu. Linh hồn gọi chiếc giường ấy là chiếc giường nở hoa, không những vì Đức Lang quân của nàng được điểm trang bằng chính những bông hoa mà còn vì Ngài chính là hoa đồng nội và là cánh huệ trong thung lũng như chính Ngài đã tự nói về mình trong sách Diễm Ca (x. Dc 21,14). Như thế, linh hồn không phải chỉ buông mình trên chiếc giường hoa mà còn buông mình trên chính bông hoa là Con Thiên Chúa, Đấng mang nơi mình ý vị, hương thơm, duyên sắc và vẻ đẹp Thiên Chúa, như chính Ngài từng nói qua miệng vua Đavít: Vì thú rừng là của Ta hết thảy, cả ngàn muôn loài vật núi đồi (Tv 49,10).

Vì thế, linh hồn hát mừng những đặc điểm và duyên dáng của chiếc giường hợp cẩn của nó rằng:

Giường chúng ta đầy hoa,
Kết bằng những hang sư tử,
Trải rực màu đỏ,
Được xây dựng thật yên hàn,
Và được nghìn thuẫn khiên vàng vòng tô điểm.

+ Minh giải

2 - Nơi hai ca khúc vừa rồi, Tân nương linh hồn đã ca hát nét duyên dáng và cao cả của Đấng Chí Ái nàng là Con Thiên Chúa. Nơi ca khúc này nàng tiếp tục những khúc tán tụng ấy, đồng thời ca mừng diễm phúc của mình, ca mừng thân phận cao cả nàng đã được nâng lên cũng như sự vững bền của thân phận ấy. Thứ ba nữa, nàng nói đến những kho tàng ân tứ và nhân đức nàng được tặng làm của hồi môn và được trang điểm trong loan phòng của Đức Lang quân. Nàng cũng cho biết mình đã được hiệp nhất với Thiên Chúa và đã có được các nhân đức ấy làm sức mạnh. Thứ tư, giờ đây nàng đã có được một tình yêu hoàn hảo. Thứ năm, đã có được sự an bình tâm linh trọn vẹn và tất cả được thêm phong phú và được tô đẹp nhờ những ân tứ và nhân đức ở mức độ cao nhất có thể chiếm hữu và vui hưởng được ở đời này. Đó cũng là điều sẽ được minh giải nơi những câu thơ tiếp theo.

Trước hết, hát mừng niềm hoan lạc mình được vui hưởng khi hiệp nhất với Đấng Chí Ái, linh hồn thốt lên:

Giường chúng ta đầy hoa.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 23 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 23 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 28)

5 - Ngày xưa, qua hai nguyên tổ, bà mẹ em là bản tính nhân loại, đã bị điếm nhục dưới một gốc cây. Giờ đây, cũng dưới một gốc cây, cây thập tự, em được phục hồi. Nếu như mẹ em đã đem lại sự chết cho em dưới gốc cây sự biết tốt xấu, thì Ta đây, dưới cây thập tự, Ta đã ban cho em sự sống. Đó là cách thức Thiên Chúa bộc lộ cho linh hồn thấy những kế hoạch và dự định khôn ngoan của Ngài. Ngài cho linh hồn thấy Ngài thật khôn khéo tuyệt vời khi Ngài biết rút sự lành ra từ sự dữ, và từ những gì đã gây ra sự dữ thì Ngài lại sắp xếp để có được một ơn lành lớn lao hơn.

Những điều hàm chứa nơi ca khúc này đã mô phỏng trọn vẹn lời Đức Lang quân ngỏ với Tân nương trong sách Diễm Ca:

Dưới cây táo ta đã nâng nàng lên
Nơi đó mẹ nàng đã bị hư đốn
Nơi đó đấng sinh ra nàng đã bị điếm nhục (x. Dc 8,5)

6 - Việc đính ước Ngài đã thực hiện nơi Thập giá không phải là điều chúng ta đang bàn ở đây. Sự đính ước nơi thập giá được thực hiện một lần thay cho tất cả, Thiên Chúa dùng để ban tặng ân sủng mở đầu mà mỗi linh hồn nhận được khi chịu phép rửa tội. Còn sự đính ước ta đang bàn đây diễn tiến theo con đường hoàn thiện, chỉ được thực hiện từng tí một qua cách thức riêng của nó, cho nên dù cả hai cũng là một, thì vẫn có sự khác biệt. Sự đính ước thứ hai này được thực hiện theo bước tiến của linh hồn cho nên phải tiến dần từng chút, còn sự đính ước đầu tiên được thực hiện theo nhịp bước của Thiên Chúa cho nên chỉ một lần là đủ hoàn tất.

Khi ngỏ lời với linh hồn qua đoạn sách Êdêkien sau đây, Thiên Chúa muốn nói đến sự đính ước mà chúng ta đang bàn:

Ngày mới sinh ra, ngươi bị quẳng ra giữa đồng vì ai cũng ghê tởm ngươi. Ta đi ngang qua chỗ ngươi và thấy ngươi giãy giụa trong máu. Thấy ngươi mình đầy máu me, Ta đã phán với ngươi: “Cứ việc sống!”. Ta làm cho ngươi nảy nở như hoa ngoài đồng. Ngươi đã nảy nở lớn lên và trở thành cô thiếu nữ với bộ ngực nở nang, mái tóc mượt mà, nhưng ngươi vẫn trần truồng, không mảnh vải che thân. Ta đi ngang qua chỗ ngươi và thấy ngươi. Này ngươi đã đến tuổi, tuổi yêu đương. Ta đã lấy vạt áo của Ta phủ lên để che thân thể loã lồ của ngươi. Ta đã thề nguyền và lập giao ước với ngươi - Sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng - và ngươi thuộc về Ta. Ta đã lấy nước tắm rửa, gột sạch máu me, rồi xức dầu thơm cho ngươi. Ta đã cho ngươi mặc đồ gấm vóc, đi giày da mềm, thắt khăn vải gai mịn và khoác toàn tơ lụa. Ta đã lấy đồ trang sức tô điểm cho ngươi: đeo xuyến vào tay, đeo kiềng vào cổ. Ta đã lấy khuyên xỏ vào mũi ngươi, đeo hoa tai cho ngươi và lấy triều thiên rực rỡ đội lên đầu ngươi. Đồ trang sức của ngươi đều là vàng bạc, y phục của ngươi là vải gai mịn, tơ lụa và gấm vóc. Ngươi được nuôi bằng tinh bột lúa miến, mật ong và dầu. Ngươi đã nên xinh đẹp tuyệt trần và xứng ngôi hoàng hậu. Giữa muôn dân nước, ngươi được nổi tiếng vì nhan sắc của ngươi (Ed 16,5-14).

Đó là những lời của ngôn sứ Êdêkien, được áp dụng chính xác cho linh hồn chúng ta đang bàn ở đây.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 23

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 23
(Phiên bản A: chương 28)

+ Ghi chú mở đầu

1 - Nơi tình trạng linh phối cao vời này, Đức Lang quân rất dễ dàng và thường xuyên tỏ bày cho linh hồn, như tỏ bày cho người bạn đời thuỷ chung, những bí mật diệu kỳ của Ngài, bởi vì một khi đã thực sự yêu và yêu trọn vẹn, người ta sẽ không giấu người mình yêu bất cứ điều gì. Đặc biệt nhất là Ngài thông truyền cho linh hồn những mầu nhiệm êm đềm của việc Ngài nhập thể cũng như những phương thức và cách thế Ngài cứu chuộc nhân loại. Đó là một trong những công cuộc cao vời nhất của Thiên Chúa cho nên cũng hết sức ý vị đối với linh hồn. Vì thế, mặc dù còn thông truyền cho linh hồn nhiều mầu nhiệm khác nữa, nhưng nơi ca khúc tiếp đây, Đức Lang quân chỉ nhắc đến việc Ngài nhập thể, xem đó là mầu nhiệm chính yếu nhất trong mọi mầu nhiệm. Ngài ngỏ lời với linh hồn như sau:

Dưới cây táo,
Em đã thành bạn tình ta sắp cưới,
Ta đã cho em bàn tay ta,
Và em được phục hồi
Ngay nơi mà mẹ em đã bị điếm nhục.

+ Minh giải

2 - Nơi ca khúc này, Đức Lang quân bày tỏ cho linh hồn kế hoạch diệu kỳ Ngài dùng để cứu chuộc nó và đính ước với nó. Ngài dùng chính những điều mà ngày xưa đã khiến cho bản tính nhân loại bị sa ngã và hư hỏng. Xưa kia, vì cây sự biết tốt xấu nơi vườn địa đàng, bản tính nhân loại bị sa ngã và hư hỏng qua Adam, thì giờ đây, cũng tương tự như thế, nơi cây thập giá, nhân loại được cứu chuộc và phục hồi. Qua cuộc khổ nạn và cái chết của mình, Đức Lang quân trao cho nhân loại bàn tay ân sủng và xót thương của Ngài, dẹp bỏ những rào cản mà tội nguyên tổ đã tạo nên giữa Thiên Chúa và nhân loại. Quả thế, Ngài nói:

Dưới cây táo.

3 - Nghĩa là dưới sự che chở của cây thập giá - ở đây được diễn tả qua cây táo - Con Thiên Chúa đã chuộc lại để rồi đính ước bản tính nhân loại với Ngài, và cũng là đính ước mỗi linh hồn với Ngài. Nơi thập giá, Ngài đã ban cho mỗi linh hồn ân sủng và bảo chứng cho việc đính ước ấy. Vì lẽ đó, Ngài nói:

Em đã thành bạn tình ta sắp cưới
Ta cho em bàn tay ta.

4 - Nghĩa là ta cho em sự che chở và giúp đỡ của Ta. Từ chỗ em hết sức thấp hèn, Ta nâng em lên thành bầu bạn và thành người tình sắp cưới.

Và em được phục hồi
Ngay nơi mà mẹ em đã bị điếm nhục

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 22 (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 22 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 27)

7 - Ở đây "cổ" ám chỉ sức mạnh của linh hồn, nhờ sức mạnh ấy, mới có được sự hiệp nhất giữa linh hồn và Thiên Chúa. Thật vậy, linh hồn không thể nào chịu đựng nổi cái ôm ghì siết chặt đến thế của Thiên Chúa nếu thiếu sức mạnh. Cũng chính nhờ sức mạnh ấy linh hồn đã làm việc cực nhọc, đã thực hành các nhân đức, đã chiến thắng các thói hư tật xấu. Sức mạnh ấy đã giúp linh hồn chịu vất vả và chiến thắng, thì thật hợp tình hợp lý khi giờ đây nó được nghỉ ngơi: Cổ nghiêng.

Trên những cánh tay dịu êm của Đấng Chí Ái.

8 - Nghiêng cổ trên cánh tay của Thiên Chúa tức là đem sức mạnh của mình, hay nói đúng hơn, đem sự yếu đuối của mình kết hiệp làm một với sức mạnh của Thiên Chúa vì những cánh tay của Thiên Chúa có nghĩa là sức mạnh của Ngài. Khi nghiêng sự yếu đuối của chúng ta vào đó và để cho nó được biến đổi, chúng ta có được sức mạnh của chính Thiên Chúa.

Thật hợp tình hợp cảnh khi diễn tả tình trạng linh phối này bằng hình ảnh Tân nương nghiêng chiếc cổ trên tay dịu êm của Đấng Chí Ái, bởi vì Thiên Chúa vừa là sức mạnh vừa là sự êm ái cho linh hồn. Nơi Ngài, linh hồn được che chở, được bảo vệ khỏi mọi sự dữ, và được say sưa thích thú đủ mọi điều tốt lành. Vì thế, trong sách Diễm Ca, khi khát khao được như thế, Tân nương đã ngỏ lời với Đức Lang quân rằng:

Phải chi anh là anh ruột của em
đã được mẹ em nâng niu, bú mớm
Thì khi mình gặp nhau ngoài đường
Em có thể hôn anh, chẳng sợ ai khinh dể. (Dc 8,1)

Khi gọi Đức Lang quân bằng anh trai, Tân nương cho thấy rằng, nhờ cuộc đính hôn, trước khi xe tơ kết tóc, hai bên đã có sự bình đẳng.

Còn nhắc đến việc đã được mẹ em nâng niu bú mớm là có ý nói rằng anh đã giúp em vắt cạn và dập tắt những mê thích và xúc cảm, được ví như bầu vú và sữa của bà mẹ phần xác của chúng ta là Evà, những thứ đã cản trở không cho em đạt tới tình trạng hiện nay. Do đó, giờ đây việc ấy đã xong, em khát mong được gặp anh một mình ở ngoài đường, nghĩa là bên ngoài tất cả mọi sự và bên ngoài cả chính em, trong sự cô tịch và trần trụi của tâm linh đã có được khi các mê thích bị dập tắt như đã nói trên. Và ở đó, chỉ có một mình anh và một mình em, em sẽ hôn anh. Nghĩa là, khi ấy bản tính của em, một mình nó, trần trụi, đã thoát khỏi mọi hoen ố trần tục, cả tự nhiên lẫn siêu nhiên, sẽ hiệp nhất với riêng một mình anh, với riêng bản tính anh, chẳng qua một trung gian nào cả. Sự hiệp nhất này chỉ dành riêng cho cuộc linh phối mà người ta ví như nụ hôn linh hồn dành cho Thiên Chúa. Không một ai khinh dể hoặc dám khinh dể bởi vì nơi tình trạng này, cả ma quỷ, xác thịt, thế gian cũng như các mê thích đều không thể quấy nhiễu. Như thế ở đây thể hiện trọn vẹn điều được nói trong sách Diễm Ca:

Tiết đông giá lạnh đã qua
Mùa mưa đã dứt, đã xa lắm rồi
Sơn hà nở rộ hoa tươi
Và mùa ca hát vang trời về đây (Dc 2,11-12).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 22 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 22 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 27)

4 - Đức Lang quân nói về tình trạng này nơi câu thơ đang bàn: "Tân nương đã vào". Nghĩa là nàng đã bỏ qua một bên tất cả những gì là trần tục và tự nhiên, mọi thứ nghiêng chiều cũng như mọi cách thế thể hiện tâm linh. Nàng đã quên đi mọi cám dỗ, mọi giao động vất vả, băn khoăn, lo lắng, bởi vì nàng đã được biến đổi trong vòng tay ôm ấp cao cả ấy. Vì thế, mới có câu thơ tiếp theo:

Trong vườn diễm lệ nàng mơ ước.

5 - Có nghĩa là nàng đã được biến đổi nên Thiên Chúa, Đấng ở đây được gọi là khu vườn diễm lệ, vì chính nơi Ngài linh hồn tìm được nơi cư ngụ êm đềm đầy hoan lạc. Người ta chỉ có thể đến được khu vườn diễn ra sự biến đổi trọn vẹn này, nghĩa là người ta chỉ có được sự vui thoả, hoan lạc và vinh quang của cuộc linh phối, sau khi đã trải qua cuộc đính hôn tâm linh và hai kẻ đính hôn đã yêu thương nhau chân thành và chung thuỷ. Chỉ sau khi linh hồn đã là vị hôn thê xứng đáng của Con Thiên Chúa một thời gian nào đó trong một tình yêu tròn đầy và thắm thiết, Thiên Chúa mới gọi nó và đặt nó vào trong khu vườn nở hoa của Ngài để cùng Ngài hợp cẩn trong cuộc hôn phối rất mực hỉ hoan. Nơi đây, hai bản tính được hiệp nhất với nhau, bản tính Thiên Chúa thông truyền cho bản tính con người, mật thiết đến nỗi dù hai bên vẫn không thay đổi chút gì nơi hữu thể, nhưng xem ra như thể mỗi bên đều là Thiên Chúa. Dĩ nhiên ở trần gian này, sự hiệp nhất nói đây không thể nào đạt tới mức hết sức hoàn hảo nhưng dù sao vẫn vượt quá những gì ta có thể nói hay nghĩ ra được.

6 - Trong sách Diễm Ca, chính Đức Lang quân đã cho ta hiểu điều này khi Ngài ngỏ lời với linh hồn, lúc này đã trở thành vị hôn thê, mời gọi nàng tiến vào tình trạng nói trên:

Này em gái của anh, người yêu anh sắp cưới
Vườn của anh em hãy vào đi
Anh đã hái mộc dược cùng cỏ thơm rồi. (Dc 5,1)

Đức Lang quân gọi linh hồn là em gái, là vợ sắp cưới, bởi vì linh hồn đã biến mình thành người em gái, thành vị hôn thê của Ngài, đã yêu thương phó mình cho Ngài trước khi Ngài gọi nàng vào tình trạng linh phối này, nơi mà Ngài bảo mình đã hái mộc dược ngát hương và những loại cỏ thơm. Những thứ này ám chỉ những hoa quả giờ đây đã chín và được dọn sẵn dành cho linh hồn ấy, tức là những hoan lạc và những sự cao cả nơi bản thân Ngài mà giờ đây Ngài chia sẻ cho linh hồn đã đạt tới tình trạng này.

Do đó, đối với linh hồn, Đức Lang quân quả là khu vườn quyến rũ đáng mơ ước. Bởi lẽ tất cả nỗi khát khao, tất cả mục đích của linh hồn và cũng là của Thiên Chúa, nơi tất cả những việc linh hồn đã làm chính là được hợp hôn, được đạt tới đỉnh hoàn thiện của tình trạng ấy. Thế nên, linh hồn sẽ không bao giờ có thể nghỉ ngơi bao lâu chưa đạt được mục tiêu mong muốn. Chính nơi đây, linh hồn tìm được sự phong phú và viên mãn của Thiên Chúa nhiều hơn. Linh hồn được an toàn hơn, được bình an vững vàng hơn, được êm ái toàn vẹn hơn nhiều so với tình trạng đính hôn tâm linh. Linh hồn như thể đang nằm trong vòng tay Đức Lang quân, thường xuyên cảm thấy mình đang được vòng tay tâm linh ấy ôm ghì. Đây đích thực là một vòng tay ôm, để nhờ đó mà linh hồn được sống sự sống của Thiên Chúa.

Chính tình trạng của những linh hồn như thế đã kiểm chứng câu nói của thánh Phaolô: Tôi sống nhưng không phải tôi sống, chính Chúa Kitô sống trong tôi (Gl 2,20).

Như thế, ở đây linh hồn đang sống một cuộc sống hết sức hạnh phúc và vinh quang như cuộc sống của Thiên Chúa. Nếu có thể tưởng tượng, mỗi người chúng ta nên tưởng tượng xem cuộc sống ấy dịu ngọt biết chừng nào, trong đó Thiên Chúa không thể thấy buồn chán một tí nào, thì linh hồn ấy cũng thế, không hề thấy buồn chán mà chỉ vui thỏa và cảm thấy hoan lạc trong vinh quang của chính Thiên Chúa, cảm thấy như thế tận trong bản thể mình, một bản thể đã được biến đổi nên như Thiên Chúa. Vì thế mới có câu thơ tiếp theo:

Nghỉ ngơi giữa sắc hương
Cổ nghiêng...

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 22 (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 22 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 27)

+ Minh giải

2 - Cho tới đây, Tân nương đã cố gắng hết sức để đánh đuổi lũ chồn, ngăn chặn cơn gió bấc, dẹp yên đám kiều nữ. Đủ thứ chướng ngại ngăn cản không cho nàng vui hưởng trọn vẹn cuộc linh phối. Nàng cũng đã kêu cầu và đã nhận được làn gió Chúa Thánh Thần thổi tới. Đây quả là một sự chuẩn bị thích đáng và cũng là phương thế giúp linh hồn đạt tới sự hoàn thiện của tình trạng này. Tất cả những điều đó ta đã bàn trong những ca khúc trước. Giờ đây, nơi ca khúc này, sẽ bàn đến cuộc linh phối. Nơi đây, khi gọi linh hồn là Tân nương, Đức Lang quân ngụ ý hai điều: Thứ nhất, để nói rõ nàng đã chiến thắng và giờ đây nàng đang đạt tới tình trạng hoan lạc của cuộc linh phối mà cả Ngài và nàng đều hết sức khát mong. Thứ hai, để nêu lên những đặc điểm của tình trạng này, gồm những điều linh hồn đang được nếm hưởng nơi Ngài, chẳng hạn như: nghỉ ngơi giữa sắc hương, nghiêng cổ trên những cánh tay dịu êm của Đấng Chí Ái, mà lát nữa đây chúng ta sẽ minh giải. Trước hết:

Tân nương đã vào.

3 - Chúng tôi sẽ cố gắng minh giải thật rõ diễn tiến ý tưởng của những ca khúc này để giúp hiểu rõ hơn về những gì một linh hồn thường trải qua trước khi đạt tới tình trạng mà, với ơn Chúa giúp, chúng tôi sắp trình bày, tức là tình trạng linh phối, tình trạng cao vượt nhất trên lộ trình này. Để đạt tới tình trạng hiện nay, trước hết linh hồn phải tập chịu đựng những vất vả và đắng cay bằng cách hãm mình và suy niệm các thực tại tâm linh. Linh hồn nói đến điều này ngay từ ca khúc đầu tiên cho đến câu: "Tuôn nghìn muôn ơn diễm lệ". Sau đó, linh hồn bước vào bậc chiêm niệm, nơi đây, nó đi qua những con đường và những ngõ hẹp yêu thương mà nó đã kể lại bằng một chuỗi ca khúc cho đến đoạn mở đầu bằng câu: "Hỡi Đấng Chí Ái, xin hãy quay mắt đi", trong đó, cuộc đính ước tâm linh đã được thực hiện. Rồi từ đó, linh hồn tiến tới bậc kết hiệp, nơi mà nó nhận được rất nhiều sự thông truyền, thăm viếng, ơn lành và niềm vui thật cao cả của Đức Lang quân. Với tư cách người đã đính hôn, linh hồn tiến sâu vào và được hoàn thiện nơi tình yêu của Ngài. Những điều này được linh hồn hát lên kể từ ca khúc nói trên, lúc cuộc đính hôn được thực hiện, khởi đầu bằng câu: "Hỡi Đấng Chí Ái, xin hãy quay mắt đi" cho đến ca khúc đang minh giải, mở đầu bằng câu: "Tân nương đã vào". Tới đây, chỉ còn một việc là cử hành cuộc linh phối giữa linh hồn và Con Thiên Chúa.

So với cuộc đính ước tâm linh, cuộc hôn phối này thật cao vời khôn ví, bởi lẽ ở đây kẻ dấu yêu được hoàn toàn biến đổi nên Đấng Chí Ái. Nơi đây, đôi bên phó mình cho nhau để chiếm hữu nhau hoàn toàn, với một cuộc hợp hôn xe tơ kết tóc, hiệp nhất trong tình yêu, khiến linh hồn được thần hoá và trở thành như Thiên Chúa nhờ được dự phần vào bản tính Ngài, ở mức tối đa có thể được trên cõi đời này. Theo tôi nghĩ, tình trạng này sẽ không bao giờ xảy ra nếu linh hồn chưa được vững bền trong ân sủng. Ở đây, khi Thiên Chúa xác nhận sự tín trung của Ngài đối với linh hồn, thì sự tín trung của đôi bên đã được xác nhận. Đây quả là tình trạng cao siêu nhất mà người ta có thể đạt tới ở đời này.

Trong phút hợp cẩn của cuộc hôn nhân tự nhiên, như lời Thánh kinh nói, “cả hai người nên một xác thịt” (St 2,4). Ở đây, trong phút hợp cẩn của cuộc linh phối giữa Thiên Chúa và linh hồn, cả hai bản tính hòa nhập thành một tinh thần và tình yêu, như lời thánh Phaolô nói trong cùng một kiểu so sánh: Ai đã hiệp nhất với Thiên Chúa thì nên một tinh thần với Ngài (1Cr 6,17). Cũng tựa như khi ánh sáng một vì sao hay một ngọn nến hiệp nhất với ánh sáng mặt trời, sự tỏa sáng lúc ấy không phải là do vì sao hay ngọn nến mà chính là do mặt trời, bởi lẽ mặt trời hút vào trong ánh sáng của mình tất cả những thứ ánh sáng khác.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)


Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 22

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 22
(Phiên bản A: chương 27)

+ Ghi chú mở đầu

20 - Đức Lang quân hết sức khát khao hoàn tất việc giải thoát và cứu chuộc Tân nương khỏi quyền lực của nhục cảm và ma quỷ. Vì thế, làm xong điều ấy, Ngài vui mừng khác nào người mục tử nhân lành, sau khi sục sạo khắp bao nẻo đường tìm kiếm con chiên lạc mất, đã vui mừng tìm được nó và vác nó trên vai trở về (x. Lc 15,5). Ngài vui mừng khác nào người phụ nữ hân hoan cầm trong tay đồng tiền mà bà đã nhọc công thắp đèn lục lọi khắp cả nhà mới tìm được, rồi gọi bạn bè bạn láng giềng đến chung vui với mình: Xin các bạn hãy vui lên cùng tôi... (Lc 15,9). Quả thế, ta hãy nhìn xem vị mục tử đầy yêu mến và cũng là Đức Lang quân của linh hồn hết sức vui mừng hoan lạc khi chiếm hữu được linh hồn và hoàn thiện nó, rồi đặt nó lên vai, ôm nó vào lòng, trong sự hiệp nhất Ngài hằng khát khao mong ước.
Niềm vui ấy, Đức Lang quân không giữ riêng cho mình nhưng còn chia sẻ cho các thiên thần và các linh hồn thánh thiện qua những lời ghi trong sách Diễm Ca sau đây:

Thiếu nữ Xion hỡi,
hãy ra chiêm ngưỡng vua Salômon
với mũ triều thiên
Hoàng thái hậu đã đội cho người ngày hôn lễ
Ngày vui nhất của lòng người. (Dc 3,11)

Đức Lang quân gọi linh hồn là mũ triều thiên, là Tình nương, là niềm vui của lòng Ngài. Ngài vòng tay ôm nàng và cùng nàng bước đi như Tân lang rời khỏi loan phòng (Tv 19,6). Ngài ám chỉ tất cả những điều ấy nơi ca khúc tiếp theo:

Tân nương đã vào
Trong vườn diễm lệ nàng mơ ước
Nghỉ ngơi giữa sắc hương
Cổ nghiêng
Trên những cánh tay dịu êm của Đấng Chí Ái.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)