NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ NHẤT (tiếp theo)
12. Tâm điểm của linh hồn là Thiên Chúa. Khi nào linh hồn đạt thấu Thiên Chúa với hết khả năng của nó, với hết cái lực trong hoạt động và hướng chiều của nó, thì sẽ đạt tới tâm điểm tận cùng và thẳm sâu nhất của nó nơi Thiên Chúa; và đó là lúc mà nó được hiểu biết và yêu mến Thiên Chúa, vui thỏa trong Thiên Chúa với hết sức lực của nó. Thế nhưng bao lâu còn ở đời này, linh hồn còn chưa thể nào đạt thấu Thiên Chúa với hết cả sức mình, thì vẫn chưa đạt tới mức nói trên được. Và lúc ấy, mặc dầu nhờ lòng thương xót và ơn thông hiệp Chúa ban, linh hồn đạt tới được tâm điểm của nó - tức là Thiên Chúa - đi nữa, thì nó vẫn còn cái hướng và cái sức để tiến tới chứ chưa chịu thỏa mãn, cho nên dù đã vào tâm điểm rồi thì vẫn chưa phải là chỗ sâu nhất vì vẫn còn có thể vào sâu trong Thiên Chúa hơn nữa.
13. Cần lưu ý rằng tình yêu là thiên hướng của linh hồn, là cái năng, cái lực giúp linh hồn đến với Thiên Chúa, chính nhờ tình yêu mà linh hồn hiệp nhất được với Thiên Chúa. Linh hồn càng có nhiều nồng độ yêu càng vào sâu trong Thiên Chúa và càng tập trung vào Ngài. Do đó có thể nói được rằng linh hồn có bao nhiêu mức độ yêu mến Thiên Chúa thì cũng có bấy nhiêu tâm điểm trong Ngài, mỗi tâm điểm lại vào sâu hơn tâm điểm trước, vì tình yêu càng mạnh thì sức hiệp nhất càng bền chặt. Và như thế, ta có thể hiểu được điều Con Thiên Chúa đã nói là trong nhà Cha Ngài có nhiều chỗ ở (x. Ga 14,2).
Thành ra, như đã nói, linh hồn chỉ cần có một nồng độ tình yêu là đủ để được ở trong tâm điểm của mình là Thiên Chúa, vì chỉ cần một nồng độ thôi là đã được hiệp nhất với Ngài trong ân sủng. Nếu nó có được hai nồng độ thì sẽ được hiệp nhất với Thiên Chúa và được tập trung với Ngài ở một tâm điểm khác sâu hơn; nếu nó có được ba nồng độ thì sẽ được tập trung ở mức thứ ba; và nếu nó đạt được nồng độ cuối cùng thì tình yêu Thiên Chúa cũng gây thương tích cho nó tận tâm điểm cuối cùng và cũng là tâm điểm thẳm sâu nhất của linh hồn. Lúc ấy linh hồn sẽ được biến đổi và được rạng sáng với hết bản thể, hết năng, hết đức của nó, tuỳ theo sức nó có thể tiếp nhận được, cho đến chỗ được nâng lên mức giống như Thiên Chúa. Có thể ví như khối pha lê trong suốt và tinh ròng được ánh sáng xâm chiếm. Nó càng nhận được nhiều độ sáng bao nhiêu, càng được tập trung vào ánh sáng và tỏa sáng bấy nhiêu; đến độ nhờ ánh sáng chứa chan dào dạt đã nhận được, nó trở nên hoàn toàn giống như ánh sáng, chẳng còn phân biệt gì với ánh sáng vì nó ở trong ánh sáng và chiếu tỏa ra tất cả những gì đã nhận được từ ánh sáng, khiến cho nó thành giống hệt như ánh sáng.
14. Như thế, ở đây khi nói rằng ngọn lửa tình đã gây thương tích cho mình tận tâm điểm thẳm sâu nhất, linh hồn muốn nêu rõ rằng Chúa Thánh Thần đã gây thương tích, đã tấn công vào tận cái bản thể, cái đức và cái lực của linh hồn. Nêu lên điều ấy, linh hồn không định nói rằng sự việc ấy đã mang tính chất thăm thẳm tận cốt lõi như thể nơi cuộc hưởng kiến Thiên Chúa ở đời sau. Thật vậy, khi đang ở đời này dù linh hồn có đạt được mức độ hoàn thiện cao như vừa nói thì vẫn là chưa đạt tới và vẫn không thể đạt tới tình trạng vinh hiển trọn vẹn, mặc dù đôi khi Thiên Chúa có thể thi thố một đôi ơn lành tương tự trong thoáng chốc. Linh hồn nêu lên điều ấy chỉ là để nói lên cái chứa chan lênh láng hoan lạc và vinh quang mà nhờ ơn thông hiệp trong Chúa Thánh Thần nó đang cảm thấy được. Mối hoan lạc ấy càng lớn lao và êm ái khi linh hồn càng được biến đổi và tập trung vào Thiên Chúa cách mạnh mẽ và thấu tận bản thể. Đó là tình trạng cao nhất linh hồn có thể đạt được ở đời này và gọi đó là tâm điểm thẳm sâu nhất của mình, - mặc dầu như đã nói, tình trạng này không thể nào trọn vẹn như ở đời sau.
Mặc dù có khi ngay ở đời này linh hồn đã có được cái nếp yêu mến trọn hảo như ở đời sau, nhưng chỉ là nơi cái nếp thôi, không phải là hoạt động hay thành quả. Đành rằng khi đã đạt tới đó thì linh hồn cũng đã có được những thành quả và hoạt động yêu mến cao độ, khá giống với ở đời sau. Chính nhờ đã có được một dáng dấp như thế, linh hồn mới dám thốt lên điều lẽ ra chỉ dám thốt lên ở đời sau, tức là "tận tâm điểm sâu thẳm nhất hồn em".
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)








