NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 28
(Phiên bản A: chương 19)
+ Ghi chú mở đầu
1 - Chúng ta vừa bảo rằng Thiên Chúa chẳng thích điều gì khác hơn là tình yêu. Vì thế, trước khi minh giải ca khúc tiếp theo, cần nêu rõ lý do tại sao lại thế. Đó chính là vì mọi việc làm, mọi vất vả của chúng ta dù lớn lao đến đâu đi nữa cũng chỉ là hư vô trước mắt Thiên Chúa. Thật vậy, dù làm gì và dù vất vả đến mấy, chúng ta cũng chẳng cho Ngài được chút gì và cũng không thể chu toàn được ước muốn độc nhất của Ngài là làm cho linh hồn được nên cao cả. Ngài chẳng mong muốn cho mình một chút gì nơi những thứ ấy vì Ngài đâu cần đến chúng. Chỉ có một điều duy nhất làm Ngài thích, đó là linh hồn được nên cao cả. Ngài cũng không có cách nào hay điều gì khác có thể làm linh hồn cao cả cho bằng làm cho nó trở nên ngang hàng với Ngài. Vì thế, Thiên Chúa chỉ thích mỗi một điều là linh hồn yêu mến Ngài. Bởi vì đặc tính của tình yêu là làm cho người yêu ngang hàng với đối tượng được yêu. Do đó, vì ở đây linh hồn đã đạt tới tình yêu hoàn hảo nên đã tự xưng là Tân nương của Con Thiên Chúa, nghĩa là đã được trở nên ngang hàng với Ngài. Khi đã ngang hàng với nhau thành bạn hữu như thế, mọi sự của hai bên đều thành của chung cho cả hai, như chính Đức Lang quân từng tuyên bố với các môn đệ Ngài: Giờ đây, Thầy đã gọi anh em là bạn hữu, vì Thầy đã tỏ cho anh em mọi điều Thầy đã nghe biết từ Cha Thầy (Ga 15,15).
Do đó, linh hồn mới thốt lên ca khúc sau đây:
Thế là linh hồn tôi hoàn toàn chăm chú
Đem hết năng lực phục vụ Chàng;
Tôi chẳng còn chăn bầy vật,
Cũng chẳng còn phận sự nào khác,
Chỉ còn một việc là yêu.
+ Minh giải
2 - Trong ca khúc trước, linh hồn, hay nói đúng hơn, Tân nương tuyên bố rằng nàng đã hiến dâng cho Đức Lang quân tất cả, chẳng giữ lại cho mình một chút gì. Giờ đây nàng thuật lại nàng chu toàn điều ấy cách nào và cho biết từ nay linh hồn, thân xác, các quan năng và mọi tài khéo của nàng đều chỉ dùng để phụng sự Đức Lang quân mà thôi. Vì thế, nàng không còn đi tìm kiếm lợi lộc riêng, không chiều theo những vui thích riêng và cũng không lo lắng điều gì, không còn bận tâm tới những chuyện xa lạ, những chuyện chẳng liên quan tới Thiên Chúa. Ngay cả trong tương quan với Thiên Chúa, nàng không còn giữ lại phong cách hoặc lối xử sự nào khác ngoài việc thao luyện tình yêu. Thật vậy, giờ đây nàng đã chuyển đổi tất cả cách thức xử sự ban đầu của nàng thành tình yêu, như hiện nàng đang nói:
Thế là linh hồn tôi hoàn toàn chăm chú.
3 - Khi nói rằng linh hồn mình hoàn toàn chăm chú, Tân nương ám chỉ đến việc nàng đã hoàn toàn hiến mình cho Đấng Chí Ái nơi sự hiệp nhất trong tình yêu ấy. Ở đó, linh hồn nàng cùng các quan năng của nó là trí hiểu, lòng muốn và dạ nhớ đều được dành riêng và hiến hết cho việc phụng sự Ngài. Nàng dùng trí hiểu để nhận rõ những gì giúp phụng sự Ngài hơn để mà thực hiện; dùng lòng muốn để yêu mến tất cả những gì đẹp lòng Ngài, và trong mọi sự Nàng đều hướng lòng muốn lên Thiên Chúa, và nàng dùng dạ nhớ để lo làm tròn những việc phục vụ Ngài và những gì làm vui lòng Ngài hơn. Nàng nói:
Đem hết năng lực phục vụ chàng.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










