THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
Toàn văn sưu tập các tác phẩm
Quyển 5
NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
+ DẪN NHẬP (tiếp theo)
II
Thế nhưng tới đây chúng ta vẫn chưa biết đến một khía cạnh khác nơi nhân cách ngài, một khía cạnh mà thoạt đầu chúng ta khá ngỡ ngàng. Đó là nơi ngài còn có giọng văn mang tính bút chiến, thậm chí mang tính đả kích. Do quá nhiệt thành cứu giúp các linh hồn ngài mới có giọng điệu như thế. Ngài biết rằng rất nhiều tâm hồn, tương tự tâm hồn quả phụ Ana Peñolosa, mong có được người dẫn dắt họ trèo lên đỉnh núi để được vui vầy nơi bàn tiệc Tình Yêu. Thế nhưng thông thường các tâm hồn ấy chỉ gặp toàn những kẻ hoài nghi, bóp nghẹt mất ngọn lửa tình yêu của họ, hoặc gặp phải những kẻ dốt nát vụng về gây đau đớn cho họ và làm hỏng mất công trình của Thiên Chúa nơi họ. Ngay trong lời nói đầu, thánh nhân đã nhắm vào những kẻ hoài nghi. Có thể nói rằng đám người này lúc nào cũng lởn vởn trong tư duy của ngài. Đừng vội cho rằng những xác quyết của thánh nhân là phóng đại bởi lẽ ngài biết rõ điều ngài nói. Ngài thiết tha kêu gọi và van xin người ta đừng đo lường Thiên Chúa bằng lòng dạ hẹp hòi của con người mà hãy tin tưởng vào lòng tốt toàn năng của Thiên Chúa. Nhiều lần thánh nhân lên giọng một cách lạ thường bởi lẽ ngài như đang đối diện với những kẻ hợm hĩnh muốn dùng sự độc đoán không khoan nhượng và ghen tị nhỏ nhen để che giấu sự dốt nát của họ. Là người rất trân trọng công cuộc Thiên Chúa nơi các tâm hồn, hẳn nhiên thánh nhân hết sức kính trọng vị linh hướng. Tuy nhiên vị này cũng chỉ là nhân chứng của công cuộc mà chỉ Thiên Chúa mới là tác giả, vì thế thánh nhân không thể chịu nổi những cách thức gọt giũa mà vị này dùng để dẫn dắt các linh hồn. Ngài phải tạm ngưng nội dung cao siêu đang trình bày để nói lên sự đau lòng của mình. Ngài buộc phải lớn tiếng vì bất bình trước sự ngu dốt đáng khiển trách của những vị chủ chăn xấu xa ấy. Đó là những kẻ phá hoại vườn nho. Theo ngài, họ không thể biện minh cho lầm lỗi của họ vì “họ chẳng biết được thần khí là gì”. Bởi lẽ, theo lời thánh sử Gioan, “Thiên Chúa là thần khí” (Ga 4, 24).
Bất thình lình, nhiệt huyết bốc cao, thánh nhân chuyển sang kiểu nói trực tiếp. Đây là điều khá xa lạ với vị thánh vốn thường rất dè dặt. Ngài chuyển đổi ngay cách xưng hô, gọi người đối thoại bằng nhân xưng ngôi thứ hai số ít. Điều này diễn tả sự tức giận của một người giàu kinh nghiệm đối với những kẻ tự phụ vụng về dám đụng vào một kiệt tác: “Hẳn anh sẽ cho rằng anh cũng có lý để tự bào chữa, thế nhưng tôi chẳng thấy có lý do nào cả....” (Lửa 3,57). Toàn thể đoạn văn tiếp đó thực sự châm biếm cái ngu dốt đáng khiển trách của những vị linh hướng muốn ra tay biểu diễn “ngón nghề của Thiên Chúa” để rốt cuộc chỉ làm hỏng mất công cuộc của Thiên Chúa nơi các tâm hồn. Tiếc thay, số người vướng vào lầm lỗi này “gần như vô kể”. Đó là bằng chứng cho thấy rằng xử lý các công việc của Thiên Chúa một cách vô tâm vô ý như thế quả là một sự liều lĩnh không thể tha thứ được.
Ana Peñolosa có thể nói rằng người cha linh hồn của bà đã hướng dẫn bà với biết bao sự cẩn trọng. Nhờ sự dìu dắt mềm dẻo và quên mình của ngài, bà đã gặt hái được biết bao ơn lành khôn tả kể từ khi bà biết tin tưởng phó thác cho thánh nhân.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










