Thứ Tư, 12 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

33. Do đó, cần biết rằng sự chết mà linh hồn nhắc đến ở đây chính là toàn bộ con người cũ, từ việc đem các quan năng - dạ nhớ, trí hiểu và lòng muốn - phục vụ cho những chuyện trần gian cho đến những mê thích và sự chạy theo nếm hưởng các loài thụ tạo. Tất cả những thứ ấy là hoạt động của cuộc sống cũ và đối với cuộc sống mới, cuộc sống tâm linh, thì đó chính là sự chết. Linh hồn không thể sống cuộc sống mới kia cách hoàn hảo nếu con người cũ này không bị tiêu diệt hoàn toàn, như lời cảnh báo của Thánh Tông Đồ: Anh em phải cởi bỏ con người cũ và mặc lấy con người mới là con người được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa trong công chính và thánh thiện (Ep 4,22-24). Nơi cuộc sống mới này, cuộc sống linh hồn sẽ có được khi đạt tới sự hiệp nhất hoàn toàn với Thiên Chúa như chúng ta đang bàn, mọi mê thích của linh hồn cũng như mọi quan năng thích ứng với các khuynh hướng và hoạt động của linh hồn, vốn là những hoạt động của sự chết và là sự thiếu vắng sức sống tâm linh, đều được biến đổi thành hoạt động thần linh.

34. Theo triết học, mọi sinh vật đều sống nhờ hoạt động của nó. Linh hồn cũng thế, nhờ hoạt động trong Thiên Chúa, do sự hiệp nhất với Ngài, nó được sống sự sống của Thiên Chúa. Và như thế, sự chết của linh hồn được trở thành sự sống, sự sống tự nhiên của linh hồn đã trở thành sự sống tâm linh.

Thật thế, trước khi đạt đến sự hiệp nhất này, trí hiểu chỉ hiểu biết một cách tự nhiên nhờ sức mạnh và năng lực của ánh sáng tự nhiên, qua các giác quan thể xác. Giờ đây trí hiểu được tác động và thông tri do một nguyên lý khác cao vời hơn, tức là nguyên lý ánh sáng siêu nhiên của Thiên Chúa, các giác quan bị gạt sang một bên. Như thế, linh hồn được biến đổi thành thần linh nhờ sự kiện trí hiểu của nó và trí hiểu của Thiên Chúa đã thành nên như một.

Về phần lòng muốn, trước kia chỉ biết yêu một cách thấp hèn bạc nhược bằng tình cảm tự nhiên, giờ đây được biến đổi thành sự sống của tình yêu thần linh. Thật vậy, giờ đây nó yêu một cách thật cao thượng bằng thứ tình cảm thần linh, dưới sự thúc đẩy của sức mạnh và quyền năng Chúa Thánh Thần. Nơi Ngài, giờ đây nó sống sự sống của tình yêu. Sở dĩ thế là vì nhờ sự hiệp nhất này, giờ đây lòng muốn của Thiên Chúa và lòng muốn của linh hồn chỉ còn là một lòng muốn.

Về phần dạ nhớ, để mặc nó thì dạ nhớ chỉ biết ghi nhận những hình ảnh và những sáng tạo vẽ vời về các loài thụ tạo, nhờ sự hiệp nhất này, dạ nhớ được biến đổi chỉ còn giữ lại nơi tâm trí những năm tháng vĩnh cửu, theo như lời vua Đavít trong Tv 77, 6 (nghĩa là hồi tưởng những kỳ công của Thiên Chúa).

Còn về mê thích tự nhiên, vốn chỉ biết khéo léo và nhanh nhẩu tìm cách nếm hưởng hương vị của thụ tạo, chỉ đưa đến sự chết, giờ đây được biến đổi thành sự mê thích nếm hưởng hương thơm vị ngọt thần linh, được tác động và thỏa mãn bằng một nguyên lý khác, sống động hơn, tức là niềm hoan lạc Thiên Chúa ban, bởi lẽ nhờ được hiệp nhất với Thiên Chúa, linh hồn chỉ còn một mê thích duy nhất là mê thích Thiên Chúa.

Cuối cùng, mọi chuyển động, hoạt động, khuynh hướng của linh hồn trước đây phát xuất từ nguyên lý và sức mạnh của sự sống tự nhiên, giờ đây, trong sự hiệp nhất này, đều được trở thành những chuyển động thần linh, giã từ các hoạt động và khuynh hướng riêng trước kia để chỉ còn sống trong Thiên Chúa. Thật vậy, là ái nữ đích thực của Thiên Chúa, giờ đây toàn bộ linh hồn đã được Thần Khí Thiên Chúa tác động, theo như lời thánh Phaolô: Quả vậy, phàm ai được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn đều là con cái Thiên Chúa. (Rm 8,14).

Thành ra, theo những gì đã nói, giờ đây trí hiểu của linh hồn ấy là trí hiểu của Thiên Chúa, lòng muốn của nó là lòng muốn của Thiên Chúa, dạ nhớ của nó là dạ nhớ vĩnh cửu của Thiên Chúa, hoan lạc của nó là hoan lạc của Thiên Chúa. Còn bản thể của linh hồn ấy, mặc dù không phải là bản thể của Thiên Chúa, bởi vì linh hồn không thể biến đổi thành Thiên Chúa tận bản thể được, nhưng nhờ tình trạng hiệp nhất với Thiên Chúa như đang bàn ở đây, linh hồn được cuốn hút vào trong Thiên Chúa và trở thành Thiên Chúa nhờ dự phần. Đây là điều sẽ xảy đến khi linh hồn đạt tới tình trạng hoàn hảo của cuộc sống tâm linh mặc dù chưa được hoàn hảo như trong cuộc sống đời sau. Như thế, linh hồn như đã chết đi đối với tất cả những gì trước đây đã có nơi nó, những gì trước đây đã khiến nó chìm trong bóng tối sự chết, và giờ đây nó chỉ còn sống cho những gì là Thiên Chúa. Vì lẽ đó, linh hồn thật chí lý khi nói về bản thân mình như sau:

Người vừa giết em, vừa đổi chết thành sống.

Cũng vì thế, ở đây linh hồn có thể nói lên một cách xác đáng câu nói của thánh Phaolô: Tôi sống nhưng không phải tôi sống, chính Đức Kitô sống trong tôi. (Gl 2,20). Sự chết của linh hồn đã được biến đổi thành sự sống Thiên Chúa. Ở đây chúng ta có thể áp dụng cho linh hồn lời thánh Tông Đồ: Tử thần đã bị chôn vùi, đây giờ chiến thắng (1Cr 15,54). Và cả câu nói của ngôn sứ Hôsê nói lên nhân danh Thiên Chúa: Hỡi tử thần, ta sẽ cho ngươi chết (Hs 13,14). Nói cách khác: Ta đây chính là sự sống, đem lại cái chết cho tử thần, tử thần sẽ bị sự sống nuốt chửng.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

31. Ta hãy quay lại với việc minh giải. Giờ đây linh hồn nhận thức được rằng mọi sự đã thành ra rất tốt đẹp cho nó, trước tối tăm ngần nào giờ sáng tươi ngần ấy (Tv 139,12). Trước đây linh hồn đã chia sẻ cô đơn thì giơ đây được chia sẻ cả ủi an và cả vương quốc Thiên Chúa (2Cr 1,7). Mọi gian khổ bên trong lẫn bên ngoài linh hồn đã gánh chịu giờ đây được bù đắp tương xứng bằng những ơn lành thần linh, cả linh hồn lẫn xác. Không một gian khổ nào không được một phần thưởng lớn lao tương xứng. Thế nên linh hồn tuyên bố rằng mình hết sức mãn nguyện vì được hoàn lại hết mọi món nợ. Qua câu thơ này linh hồn tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã kéo nó ra khỏi những nỗi nhọc nhằn như vua Đavít từng bộc bạch nơi thánh vịnh của ông:

Ngài đã bắt con nếm mùi tân khổ,
Chính Ngài sẽ cho con được hoàn sinh
và kéo ra khỏi vực sâu lòng đất
Phần vinh hoa, Ngài sẽ ban nhiều, và trở lại vỗ về an ủi.
(Tv 71, 20-21)

Như thế trước khi tới được tình trạng này, linh hồn khác nào hoàn cảnh ông Marđôkê đang phải ngồi nơi cửa cung điện, quấn bao bị lên người, than khóc nơi các quảng trường ở Susan vì mạng sống bị lâm nguy. Ông chẳng thèm nhận y phục hoàng hậu Esther cho người mang đến, chẳng nhận tí phần thưởng nào dành cho những phần thưởng phục vụ cho đức vua, dành cho lòng trung thành bảo vệ danh dự và mạng sống đức vua. Thế rồi một ngày nọ, cũng giống như ông Marđôkê, tất cả gian khổ và phụng sự của linh hồn đã được đền trả (Et 6,10-12). Linh hồn không những được dẫn vào cung điện, được khoác vương bào đứng trước mặt Đức Vua, mà còn được đội mũ triều thiên, tay cầm vương trượng, ngồi ở ngai vàng, tay đeo chiếc nhẫn của Đức Vua, nơi vương quốc của Đức Lang quân mình, linh hồn được làm bất cứ thứ gì mình thích và không phải làm những gì mình không thích. Bởi lẽ những ai đã tới tình trạng này đều đạt được những gì họ mong ước. Nơi đây không những các món nợ của họ được hoàn trả mà ngay cả những người Giuđê thù địch của họ, tức các ham hố bất toàn cũng bị tiêu diệt. Những mê thích ấy đang cố triệt hạ đời sống tâm linh của họ là cuộc sống mà linh hồn đang sống cùng với các quan năng và khát vọng của nó. Vì lẽ đó linh hồn mới thốt lên:

Người vừa giết em, vừa đổi chết thành sống.

32. Thực ra chết chẳng qua là thiếu vắng sự sống. Có được sự sống rồi sẽ không còn dấu vết sự chết nữa. Về mặt tâm linh có hai loại sự sống:

Thứ nhất là sự sống chân phúc, cốt ở chỗ được hưởng kiến Thiên Chúa. Muốn có sự sống này, phải đi qua sự chết, nghĩa là sự sống thể chất và tự nhiên phải kết thúc, như lời thánh Phaolô: Quả thật chúng ta biết rằng: nếu ngôi nhà chúng ta ở dưới đất, là chiếc lều này, bị phá hủy đi, thì chúng ta có một nơi ở do Thiên Chúa dựng nên, một ngôi nhà vĩnh cửu ở trên trời, không do tay người thế làm ra (2Cr 5,1).

Sự sống thứ hai là sự sống tâm linh hoàn hảo, nghĩa là được chiếm hữu Thiên Chúa bằng sự hiệp nhất tình yêu. Sự sống này có được nhờ chúng ta biết hãm dẹp mọi thói hư tật xấu, mọi mê thích và chính bản tính tự nhiên của mình. Bao lâu chưa thực hiện được điều này, chúng ta không thể đạt đến sự hoàn hảo của sự sống tâm linh là được hiệp nhất với Thiên Chúa, cũng theo lời thánh Tông Đồ như sau: Nếu anh em sống theo xác thịt, anh em sẽ phải chết, còn nếu nhờ Thần Khí anh em diệt trừ những hành vi của xác thịt, anh em sẽ được sống (Rm 8,13).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

28. Ôi những linh hồn chỉ muốn bước đi yên ổn và được đầy ủi an trên đường tâm linh, phải chi các bạn biết rằng đau khổ cần cho các bạn biết bao, có chịu đau khổ các bạn mới đạt đến được sự yên ổn và ủi an ấy! Không trải qua đau khổ, làm sao các bạn đạt được điều các bạn ước muốn? Các bạn sẽ chỉ đi thụt lùi nếu cứ tìm ủi an dù nơi thụ tạo hay nơi Thiên Chúa. Tốt hơn, các bạn hãy vác lấy thập giá mà đi, hãy nghỉ ngơi ở đó, hãy khát mong uống lấy ở đó cả mật đắng lẫn giấm chua nguyên chất (Ga 19,29). Hãy xem đó là một diễm phúc lớn lao, bởi lẽ có chết đi đối với trần gian và với cả chính mình, các bạn mới được sống với Thiên Chúa trong nguồn hoan lạc tâm linh. Các bạn có kiên nhẫn và trung tín chịu đựng chút đỉnh thử thách nho nhỏ bên ngoài, mới đáng được Thiên Chúa đoái thương đưa mắt nhìn đến, để thanh tẩy luyện sạch các bạn tận bên trong bằng những gian khổ tâm linh sâu thẳm, và để rồi sẽ ban cho các bạn những thiện hảo sâu xa hơn.

Những ai đã được Thiên Chúa đoái thương ban cho những thử thách sâu xa hơn, để rồi gia tăng cho những ân hụê và công trạng lẫy lừng hơn, thì cần phải phục vụ Thiên Chúa thật nhiều và phải hết sức nhẫn nại bền gan vì Ngài, phải sống cho đẹp mắt Ngài trong cách ăn nết ở và trong hành động. Đó là cách Thiên Chúa đã xử với thánh Tôbia. Thiên sứ Raphael cho ông biết: Vì ông được Thiên Chúa chấp thuận nên Ngài sẽ khấng ban gởi đến gian khổ để thử thách ông, vì Ngài thử thách ai nhiều thì sẽ tôn vinh người đó nhiều hơn (Tb 12,13). Theo lời Thánh kinh, sau thử thách ấy, tất cả quãng đời còn lại của Tôbia đã diễn ra trong hân hoan. Cũng y hệt như thế, nơi thánh Gióp, sau khi xác nhận trước mặt các thiên thần lẫn ác thần những công việc ông đã làm, Thiên Chúa liền gia ân cho ông bằng cách gởi đến cho ông một số thử thách dữ dội để rồi sau đó sẽ tôn vinh ông nhiều hơn. Ngài gia tăng gấp bội cho Gióp mọi ơn lành cả về mặt tâm linh lẫn vật chất (G 1,2; 42,10-12).

29. Thiên Chúa hành động theo cùng một cách thức như thế đối với những ai Ngài muốn tôn dương lên một danh dự cao quý nhất. Ngài để họ chịu thử thách ngõ hầu nhờ đó mà nâng họ lên cao hết sức có thể, tức là cho họ được hiệp nhất với sự Khôn Ngoan thần linh. Theo lời vua Đavít, sự hiệp nhất này được ví như bạc thử trong lửa, nấu trong lò đất - tức trong xác thịt chúng ta - tới những bảy lần (Tv 12,7) nghĩa là thử tới mức tối đa. Chúng ta chẳng cần nán lại ở đây để liệt kê ra bảy thứ tinh luyện dẫn tới đức khôn ngoan nói trên cũng như bảy cấp độ tình yêu tương xứng với bảy thứ tinh luyện nơi sự khôn ngoan đó. Theo lời vua Đavít, một linh hồn ở trần gian này dù được hiệp nhất cao tới mấy, thì sự khôn ngoan của nó cũng chỉ được ví như bạc, phải ở đời sau nó mới được sánh như vàng.

30. Linh hồn cần phải hết sức kiên gan bền chí trong mọi nhọc nhằn gian khổ của Thiên Chúa gởi đến, cả bên ngoài lẫn bên trong, từ tâm linh đến thể chất, từ điều lớn đến điều nhỏ, xem tất cả thứ ấy là do bàn tay Thiên Chúa gởi đến nhằm sinh ơn ích và sự chữa trị cho linh hồn. Đừng lẩn tránh những nhọc nhằn gian khổ ấy vì chúng làm cho mình khỏe mạnh. Cần ghi nhớ lời khuyên của Đấng Khôn Ngoan: Nếu người trên có đùng đùng nổi giận, bạn cũng chớ bỏ đi (nghĩa là bỏ nơi chốn vị thế gây cho bạn thử thách, chớ né tránh gian khổ người ấy gởi tới cho bạn) bởi lẽ thái độ bình tĩnh đón nhận giúp bạn tránh được bao lỗi lầm nghiêm trọng (Gv 10,4). Có nghĩa là thái độ ấy sẽ chặt đi những gốc rễ tội lỗi và khiếm khuyết, tức những thói hư tật xấu nơi bạn. Những cuộc chiến đấu đầy gian khổ muộn phiền, thử thách sẽ đập tan những thói hư tật xấu và khiếm khuyết của linh hồn đồng thời thanh luyện và làm cho linh hồn nên mạnh mẽ. Vì thế, linh hồn phải hết sức trân trọng những gian khổ bên trong lẫn bên ngoài do Thiên Chúa gởi đến. Phải hiểu rằng rất ít người đáng được kiện toàn nhờ đau khổ, được chịu thử thách vùi dập để cuối cùng đạt tới tình trạng cao vời đến thế.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)

 


NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

26. Chính nhờ Thiên Chúa đặt linh hồn và giác quan vào các gian khổ ấy linh hồn mới vun trồng được các nhân đức, sức mạnh và sự hoàn thiện trong đắng cay, bởi lẽ nhân đức được kiện toàn nơi sự yếu đuối (1Cr 12,9) và được tinh luyện nhờ biết chịu đựng đau khổ. Thanh sắt không thể được uốn nắn theo hình thù người thợ muốn nếu không bị lửa và búa tạ vùi dập; như ngôn sứ Giêrêmia có nói về ngọn lửa đem lại cho ông sự hiểu biết: Ngài phóng lửa xuống cho xâm nhập tận cốt tủy tôi và giáo huấn tôi (Ac 1,13). Giêrêmia cũng nói về chiếc búa tạ như sau: Lạy Chúa, Ngài đã sửa trị con và con đã được dạy bảo (Gr 31,18). Vì đó, sách Huấn Ca có nói: Ai không bị thử thách, thì nào biết được gì? Và còn thêm: Ai không từng trải thì hiểu biết nông cạn (Hc 34,9-11).

27. Ở đây ta cũng nên lưu ý nguyên nhân khiến cho quá ít người đạt được tình trạng hoàn thiện hết sức cao vời của sự hiệp nhất với Thiên Chúa. Không phải vì Thiên Chúa chỉ muốn cho một số ít người sống theo tâm linh được nâng cao, trái lại, Ngài muốn hết thảy mọi người đều nên hoàn hảo. Thế nhưng Ngài chỉ gặp được được một số ít chiếc bình có khả năng chịu nổi một công cuộc cao vời siêu việt đến thế. Ngài chỉ mới thử thách chút đỉnh đã thấy họ tỏ ra quá yếu nhược (họ lẹ làng trốn chạy gian khổ, không muốn chấp nhận ngay cả một sự cô đơn khổ hạnh nho nhỏ). Do không thấy họ mạnh mẽ và tín trung trong việc nhỏ (Mt 25,21-23) mà Ngài đã thương ban khi Ngài bắt đầu gột rửa, điểm tô cho họ, nên Ngài cho rằng gởi thêm những thử thách lớn hơn chỉ tổ khiến họ thêm yếu nhược. Vì vậy Ngài thôi không thanh tẩy và nâng họ lên khỏi lớp bụi hồng trần bằng những gian khó và khổ hạnh nữa. Như thế các linh hồn cần phải tỏ ra bền tâm và mạnh mẽ hơn tình trạng hiện thời của họ thì mới được.

Quả thật, có nhiều người mong muốn tiến bộ hơn và liên lỉ cầu xin Thiên Chúa đưa họ lên tình trạng hoàn thiện ấy. Thế nhưng, khi Thiên Chúa bắt đầu muốn nâng họ lên bằng những gian khó và khổ hạnh đầu tiên như là điều kiện tiên quyết, họ lại từ chối tránh né. Họ chạy trốn con đường hẹp dẫn đến sự sống (Mt 7,14) và kiếm tìm con đường thênh thang thoả mãn ý riêng là con đường dẫn đến sự hư mất (Mt 7,13). Như thế, họ chẳng tạo dịp cho Thiên Chúa nhận lời họ cầu xin ngay khi Ngài sẵn sàng thực hiện điều ấy. Do đó, họ khác nào những chiếc bình vô dụng, họ muốn đạt tới tình trạng hoàn thiện nhưng lại không muốn bước qua con đường gian khổ dẫn tới đó, thậm chí chẳng chịu bước vào con đường ấy. Họ đành chịu thua những thử thách cỏn con và thông thường.

Ta có thể nói với họ những lời sau đây của ngôn sứ Giêrêmia: Bạn chạy với người đi bộ mà còn nhọc mệt thì chạy đua với ngựa làm sao? Nếu bạn chỉ thấy an tâm trong một xứ thái bình thì trong bụi rậm sông Giođan, an tâm làm sao được? (Gr 12,5) Khác nào như thể nói: Cái gian khổ của người đi bộ, bước từng bước, giản dị thông thường đến thế, đời người ai cũng gặp phải, mà bạn còn coi như thể là chạy đua hụt hơi, còn cho là mệt quá, thì làm sao bạn có thể đuổi kịp bước ngựa phi là những gian khổ khác thường, sức người khó vượt nổi? Nếu bạn cứ muốn cầu an hưởng lạc nơi mảnh đất tí tẹo, tức là nhục cảm của bạn, không chịu võ trang, không dám chống ngược lại nó trong một điều gì thì làm sao bạn dám lao mình vào chốn phong ba bão táp đầy nhọc nhằn gian khổ của phần tâm linh sâu thẳm?

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

22. Thêm vào những ơn lành linh hồn đang nhận được, đôi khi còn có sự xức dầu của Chúa Thánh Thần nơi thân xác. Toàn bộ phần bản thể khả giác, mọi chi thể, xương tủy đều hân hoan vui mừng, không phải ở cấp độ thường xuyên xảy ra, mà với một tâm tình hết sức hoan lạc và vinh hiển, thấm vào tận cùng các khớp chân tay. Thân xác cảm nhận được niềm vinh quang của linh hồn đến nỗi buông lời ngợi ca Thiên Chúa theo cách của mình, cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Chúa nơi xương cốt tương tự như những gì vua Đavít từng tuyên bố: Xương cốt tôi sẽ nói lên rằng: Ai ví được như Ngài, lạy Chúa? (Tv 35,10).

Bởi lẽ dù có nói bao nhiêu cũng không thể diễn tả hết sự thật về điều chúng ta đang bàn đây, cho nên chỉ cần nói rằng cả thể xác lẫn tâm linh đều nếm được cõi đời đời và

Hoàn lại hết mọi món nợ.

23. Linh hồn thốt lên như thế là vì nơi hương vị cõi đời đời đang nếm hưởng, linh hồn cảm thấy được đền bù những gian khổ linh hồn đã trải qua để đến được tình trạng này. Ở đây, linh hồn không những cảm thấy được đền bù và được bồi hoàn cân xứng mà còn cảm thấy được ân thưởng phủ phê. Linh hồn hiểu thấm thía chân lý Đức Tình quân đã hứa trong Tin mừng là sẽ bù một gấp trăm (Mt 19,23). Không vất vả, thử thách, khổ hạnh hoặc gian khó nào linh hồn đã trải qua trên con đường này mà không được đền bù gấp trăm bằng ủi an, hoan lạc ngay ở đời này, đến nỗi linh hồn thực sự có thể nói rằng đã được hoàn lại hết mọi món nợ.

24. Để hiểu được bản chất những món nợ mà ở đây linh hồn cảm thấy đã được hoàn lại, cần lưu ý rằng thông thường không một linh hồn nào có thể đạt đến tình trạng hết sức cao vời ấy cũng như đạt tới vương quốc của cuộc hợp hôn cùng Thiên Chúa mà trước tiên không kinh qua nhiều vất vả và gian khổ. Đúng như trong sách Công Vụ có viết, cần trải qua nhiều lao khổ mới vào được Nước Trời (Cv 14,21). Nơi tình trạng này, các lao khổ ấy không còn nữa. Linh hồn đã được thanh luyện nên từ đây không còn phải chịu khổ đau nữa.

25. Những gian khổ mà những ai muốn đạt đến tình trạng này phải trải qua gồm ba loại: vất vả và cô đơn, sợ hãi và thử thách mà thế gian gây ra đủ cách đủ kiểu. Rồi phải kể đến những cám dỗ, khô khan, sầu muộn nơi phần khả giác và cuối cùng là nhọc nhằn, tăm tối, đắng cay, bị bỏ rơi, bị cám dỗ và những gian khổ khác nơi phần tâm linh. Quả thực, phần tâm linh lẫn phần khả giác phải được thanh luyện theo cách mà chúng tôi đã đề cập khi minh giải câu thơ thứ tư của ca khúc thứ nhất.

Tại sao phải đi qua những gian khổ ấy rồi mới đạt được tình trạng này? Thì cũng tựa như rượu tuyệt hảo thì phải cất trong một chiếc bình chắc chắn đã được rửa sạch và kiểm tra kỹ lưỡng, sự hiệp nhất rất đỗi cao vời với Thiên Chúa cũng chỉ có thể diễn ra trong linh hồn nào đã được vững mạnh nhờ gian khổ và thử thách, đã được tinh luyện nhờ vất vả, tăm tối và cay đắng. Gian khổ và thử thách thường tinh luyện và làm cho giác quan được vững mạnh, cũng như nhọc nhằn, tăm tối và cay đắng thường thanh lọc, tinh luyện và làm cho phần tâm linh tươm tất sẵn sàng. Cũng như ở đời sau, những linh hồn còn hoen ố phải qua lửa luyện hình mới được hiệp nhất với Thiên Chúa trong vinh quang, thì ở đời này muốn được hiệp nhất hoàn hảo với Thiên Chúa, người ta cũng phải trải qua thứ lửa gian khổ nói trên. Ngọn lửa ấy tác động nơi mỗi người một khác, kẻ mãnh liệt, kẻ êm đềm, kẻ lâu, người mau, tùy mức độ hiệp nhất mà Thiên Chúa muốn nâng họ lên và tùy theo những gì họ phải thanh luyện.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)

 

\

NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

18. Thế nên, ôi, hỡi cái chạm nhẹ, hãy chạm thêm một lần và thêm thật nhiều lần nữa! Người càng mạnh mẽ uy quyền lại càng dịu dàng tinh tế biết bao! Với sức mạnh thật vi diệu của Người, Người đã phân cách và lôi kéo linh hồn em ra khỏi mọi vuốt ve khác của các loài thụ tạo. Người đã uốn nắn linh hồn em cho hợp với Người và nối kết nó với một mình Người thôi. Người đã để lại nơi linh hồn em hoa quả và dư hương êm dịu đến nỗi mọi vuốt ve khác của mọi thụ tạo trên trời dưới đất đều thành ra thô thiển thấp hèn, chỉ nhìn thấy chúng cũng đủ khiến linh hồn em bực bội, và linh hồn em sẽ đớn đau dằn vặt biết mấy khi phải giao du tiếp xúc với chúng!

19. Cần biết rằng cái gì càng vi diệu thì càng rộng mở và giàu khả năng tiếp nhận. Cái gì càng tinh vi tế nhị thì càng dễ tỏa lan và truyền thông. Ngôi Lời, mà ở đây gọi là cái chạm nhẹ, chạm đến linh hồn vô cùng tinh vi tế nhị. Còn linh hồn ở tình trạng này đã được thanh tẩy triệt để và trở nên rất tinh tế, cho nên chẳng khác nào cái bình rộng lớn có khả năng chứa được nhiều. Thế nên, hỡi cái chạm nhẹ! Người càng vi diệu và linh hồn em càng được thanh luyện, Người càng đổ ngập vào linh hồn em thật chan hoà dào dẫy.

20. Cũng cần biết thêm rằng cái chạm càng tinh vi tế nhị và càng ít thô thiển, nặng nề thì càng thông truyền hoan lạc thú vị cho nơi được chạm vào. Cái chạm thần linh ta đang bàn không hề có tí thô thiển hay nặng nề nào, Bởi lẽ Ngôi Lời, đấng chạm đến linh hồn, không cần dùng đến những kiểu cách này nọ. Ngài luôn tự do không bị ràng buộc bởi hình hay dạng hay các tuỳ thể vốn là những thứ thường vây bọc và làm bản thể bị giới hạn. Như thế, cái chạm nhẹ chúng ta đang bàn đây thật khôn tả vì được phát xuất từ bản thể thần linh. Sau cùng, ôi! hỡi cái chạm vi diệu khôn tả là Ngôi Lời, Người đã chạm đến linh hồn em, từ cái hữu thể hết sức đơn thuần và giản dị của Người, nên Người cũng có tính cách vô cùng vô tận và hết sức tinh vi. Bởi thế nên linh hồn nói tiếp:

Mà đã nếm được cõi đời đời!

21. Như câu thơ cho thấy, mặc dù chưa đến mức hoàn hảo, nhưng nơi cái chạm ấy của Thiên Chúa, linh hồn đã thực sự nếm được phần nào hương vị cuộc sống đời đời. Đây không phải là điều không thể tin nổi nếu chúng ta tin thực rằng cái chạm ấy là cái chạm tận bản thể nghĩa là bản thể Thiên Chúa chạm vào bản thể linh hồn. Nhiều vị thánh ngay ở cõi trần này đã được Thiên Chúa chạm đến như thế. Do đó không thể diễn tả nổi sự hoan lạc diệu vời mà cái chạm nhẹ ấy đem lại. Thậm chí tôi chẳng muốn đề cập tới kẻo độc giả tưởng rằng cái hoan lạc ấy chỉ gói gọn nơi những lời tôi mô tả. Quả thực, chẳng lời lẽ nào diễn tả nổi những điều cao siêu của Thiên Chúa như những gì đang xảy ra nơi các linh hồn này. Tốt nhất, những ai lãnh nhận được các hồng ân ấy hãy thấu hiểu, hãy tự cảm nhận và hân hoan vui hưởng các hồng ân ấy trong thinh lặng. Ở đây linh hồn thấy rõ các hồng ân được ban cho nó cũng như viên sỏi được ban cho người chiến thắng trong sách Khải Huyền của thánh Gioan, trên viên sỏi ấy có khắc một tên mà chẳng ai biết được tên ấy ngoài kẻ lãnh nhận (Kh 2,17). Và như thế, thực ra nơi cái chạm ấy người ta chỉ có thể nói rằng mình đã nếm được cõi đời đời.

Mặc dù khi còn ở đời này ta không được vui hưởng cái chạm nhẹ ấy trọn vẹn như trong cõi vinh quang đời đời, tuy nhiên vì là cái chạm của Thiên Chúa nên vẫn cho ta nếm được hương vị của cõi đời đời. Do đó, ở đây linh hồn được nếm hưởng mọi sự của Thiên Chúa. Ngài thông truyền cho linh hồn sức mạnh, khôn ngoan, tình yêu, vẻ đẹp, sự duyên dáng và lòng tốt vv... Bởi Thiên Chúa là tất cả những sự ấy, nên chỉ nhờ một cái chạm nhẹ của Ngài, các quan năng và bản thể linh hồn đều được vui hưởng tất cả những ơn lành ấy.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

15. Về thanh sắt nung và vết thương, chỉ nói như thế thiết tưởng cũng đã đủ. Mà thật ra ở đây chúng ta chỉ mới phác hoạ những điều ấy, thử hỏi bàn tay cầm thanh sắt nung và cái chạm nhẹ của bàn tay ấy còn diệu vợi tới mức nào. Linh hồn sẽ nói về điều ấy nơi nơi câu thơ kế tiếp, một câu thơ có tính cách tán tụng thán phục hơn là mô tả:

Ôi bàn tay thật mềm!
Chỉ mới một cái chạm nhẹ!

16. Như chúng tôi đã nói, bàn tay này chính là Thiên Chúa Cha toàn năng và đầy lòng xót thương. Phải hiểu rằng Thiên Chúa Cha vừa quyền năng giàu có, lại vừa quảng đại hào phóng, một khi mở lượng ban ơn cho linh hồn, Ngài cũng tuôn đổ cho linh hồn muôn vàn ơn cao lộc cả, cho nên linh hồn mới gọi bàn tay ấy là thật mềm. Như thể linh hồn muốn nói: Ôi, bàn tay từ phụ, Người xiết bao mềm mại đối với linh hồn con khi Người chạm nhẹ vào nó, đang khi Người chỉ cần chạm nhẹ là đủ nhận chìm toàn thế giới, bởi lẽ chỉ ánh mắt Người đủ làm chuyển rung địa cầu (Tv 103,32), muôn dân nước phải té nhào, núi non cũng rã tan! (Kb 3,6). Ôi! một lần nữa, hỡi bàn tay mềm mại, Người thật cứng rắn nghiêm khắc với Gióp (G19,21), Người ra tay với ông ấy thật nặng nề, thế mà với con, Người lại thật thân thiện dịu dàng! Người xử với ông Gióp thật khắc nghiệt, còn với con Người lại thân thương trìu mến, Người chạm đến linh hồn con thật nhẹ nhàng! Sở dĩ thế là vì Người có quyền bắt chết và có quyền cho sống. Nào ai có thể thoát khỏi tay Người (Đnl 32,39). Nhưng hỡi Người, hỡi sự sống thần linh! Người có giết cũng chỉ để mà ban sự sống, có gây thương tích cũng chỉ để chữa cho lành. Muốn trừng trị, Người chỉ cần chạm nhẹ một cái là đủ để thế giới tiêu tan, nhưng khi Người đã muốn ban thưởng thì Người sẽ nhất mực thi hành, vì thế, sự ngọt ngào Người ban thưởng thật không sao kể xiết. Người đánh con bị trọng thương là để chữa con lành. Ôi bàn tay thần linh! Người đã diệt nơi con những gì khiến con phải chết và mất đi sự sống Thiên Chúa, sự sống mà hiện con đang sống. Người đã hào phóng ban cho con ân sủng quảng đại của Người khi Người dùng vinh quang rạng rỡ và hình ảnh của bản thể Người (Dt 1,3) mà chạm đến con, nghĩa là Người dùng chính Con Một của Người, nơi Người Con ấy là Đức Khôn Ngoan của Người, Người vươn mạnh từ chân trời này đến chân trời nọ (Kn 8,1; 7,24). Và Người Con Một ấy của Người, ôi Bàn Tay từ phụ xót thương, chính là cái chạm nhẹ mà Người chạm đến con qua thanh nung mãnh liệt và khiến con phải mang thương tích.

17. Và ôi, hỡi cái chạm nhẹ nhàng, ôi Ngôi Lời Con Thiên Chúa! Bằng cái vi diệu của bản tính Thiên Chúa, Người đã xâm nhập bản thể linh hồn em thật tinh vi và chạm đến toàn bộ bản thể ấy cách thật vi diệu, đã hút trọn nó vào trong Người giữa những mối hoan lạc và ngọt ngào thần linh mà chưa bao giờ vùng đất Canaan từng nghe nói đến, chưa bao giờ được xem thấy tại Têman! (Br 3,22). Ôi hỡi cái chạm nhẹ hết sức vi diệu của Ngôi Lời, Người đã chạm đến em thật nhẹ nhàng biết mấy! Ngày xưa núi non và đá tảng ở đỉnh Horeb, vừa thoáng chạm phải bóng quyền năng và sức mạnh tỏa ra phía trước Người, đã phải lật nhào tan nát, thế nhưng Người lại cho ngôn sứ Êlia cảm nhận được Người một cách hết sức dịu dàng mà mãnh liệt trong tiếng gió hiu hiu (1V 19,11-12). Ôi làn gió hiu hiu! Làm sao Người có thể là làn gió hiu hiu mơn trớn, hãy nói cho em đi, hỡi Ngôi Lời Con Thiên Chúa, làm sao Người lại chạm đến thật nhẹ nhàng âu yếm đang khi quả thực Người đầy quyền năng và thật kinh khiếp?

Ôi diễm phúc biết bao, thật hết sức muôn vàn diễm phúc, tấm linh hồn được một Đấng đầy quyền năng và đáng kinh khiếp như Người chạm đến cách nhẹ nhàng vi diệu. Hãy nói cho thế gian điều này. Nhưng thôi, Người chẳng muốn nói cho thế gian bởi nó chẳng nhận biết ngọn gió hiu hiu mà cũng chẳng cảm nhận được Người, nó không thể đón nhận cũng không thể thấy được Người(Ga 14,17). Trừ ra, ôi lạy Thiên Chúa của con và là sự sống của con, một số người sẽ thấy, sẽ cảm nhận được rằng Người đang dịu dàng chạm đến họ, khi họ xa lìa thế gian, họ sẽ trở nên nhẹ nhàng xứng với ngọn gió hiu hiu. Và như thế họ có thể cảm nhận và hưởng nếm Người. Người càng chạm nhẹ đến họ và bản thể linh hồn họ càng được mài giũa, đánh bóng, luyện sạch, họ càng lánh xa mọi loài thụ tạo, mọi dấu vết của chúng cũng như tránh chạm đến chúng, và Người sẽ càng ẩn thân nơi họ. Như thế Người giấu họ vào nơi ẩn náu trước nhan thánh Người, tức là Ngôi Lời, tránh cho họ khỏi mọi sự quấy nhiễu mưu hại của người đời (Tv 31,21).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)

 


NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

13. Thế nhưng ta hãy trở lại với công cuộc vị thiên thần sốt mến nói trên đã làm, tức là đã đánh trọng thương và gây rướm máu tận bên trong tâm linh. Đôi khi Thiên Chúa cho phép hậu quả của một vết thương nào đó lộ ra bên ngoài nơi giác quan thể xác, nơi một phần thân thể tương ứng với vết thương nội tâm, như trường hợp đã xảy ra khi thiên thần sốt mến gây thương tích cho thánh Phanxicô. Đang khi linh hồn thánh nhân đầy tình yêu mến, thiên thần đã gây thương tích vào đó, mạnh đến nỗi hậu quả các vết thương ấy lộ ra cả trên thân xác ngài và in cả năm vết thương lên thân xác ngài, khiến nó cũng bị thương như thể khi các thương tích ấy in vào linh hồn và khiến linh hồn bị thương. Bởi thông thường thì chủ yếu Thiên Chúa ban ơn như thế cho linh hồn trước rồi mới thương làm những điều đó cho thân xác. Và rồi, hoan lạc và sức mạnh tình yêu vết thương gây ra bên trong linh hồn càng lớn thì nỗi đau nơi xác thân càng dữ dội, và vết thương nọ càng tăng thì vết thương này cũng tăng theo.

Sở dĩ thế là vì khi những linh hồn này được thanh luyện và an định trong Thiên Chúa, những điều gây đau đớn dằn vặt cho thể xác hay hư nát của họ lại thành ra ngọt ngào hoan lạc cho phần tinh thần mạnh mẽ và an lành của họ. Thật diệu kỳ thay, khi cảm thấy càng đớn đau lại càng hoan lạc!

Ông Gióp đã cảm nghiệm được cái diệu kỳ ấy. Giữa lúc lở loét khắp thân mình, ông đã thưa với Thiên Chúa: Khi Ngài trở lại với con, Ngài dằn vặt con cách thật diệu kỳ (G 10,16). Quả là một việc rất diệu kỳ và hết sức đích đáng khi Thiên Chúa dành biết bao sự êm đềm dịu ngọt cho những kẻ kính sợ Ngài, để họ càng thấy đớn đau dằn vặt càng thêm ngọt ngào hân hoan.

Tuy nhiên khi vết thương chỉ nằm trong linh hồn chứ không lộ ra bên ngoài thân xác, thì nỗi hoan lạc có thể còn mãnh liệt và cao vời hơn. Bởi lẽ khi những ơn lành của tâm linh được thông truyền cho xác thịt, xác thịt sẽ kìm hãm tâm linh, xác thịt sẽ như dây cương kìm lại, sẽ cản bớt nước phi thần tốc của chú ngựa tâm linh vì nếu phần tâm linh phi nước đại thì dây cương sẽ đứt. Bao lâu dây cương chưa đứt, xác thịt vẫn còn ngăn cản sự tự do của phần tâm linh, vì theo tác giả sách Khôn Ngoan, thân xác dễ hư nát này khiến linh hồn ra nặng, cái vỏ bằng đất này làm tinh thần trĩu xuống vì lo nghĩ trăm bề (Kn 9,15).

14. Tôi nói điều này để ai nấy hiểu rằng những người muốn dựa vào tài năng và lý luận tự nhiên để đến với Thiên Chúa sẽ không tiến được trên đường tâm linh mấy đâu. Thật vậy, có một số người tưởng rằng với sức mạnh và hoạt động thuần tuý của giác quan, vốn rất thấp hèn và chỉ ở bình diện tự nhiên, họ có thể đạt tới những sức mạnh và tầm cao của đời sống tâm linh. Nhưng thực ra, người ta chỉ có thể đạt tới đỉnh cao ấy khi phủ nhận và bỏ qua một bên cả giác quan thể xác lẫn hoạt động của nó.

Tuy nhiên, khi một hiệu quả tâm linh phát xuất từ phần tâm linh tác động lên giác quan thì lại là một chuyện khác. Bởi lẽ trong trường hợp này, cái hiệu quả nơi giác quan là do sự phong phú của tâm linh tuôn ra, như chúng tôi đã cho thấy khi bàn về các vết thương lộ ra bên ngoài do sức mạnh từ bên trong. Thánh Phaolô cho ta một thí dụ điển hình. Niềm cảm thương bao la với những nỗi đớn đau của Đức Kitô nơi tâm hồn Phaolô đã trào dâng nơi thân xác thánh nhân như ngài viết trong thư gửi tín hữu Galát: Tôi mang những vết thương của Chúa Giêsu nơi thân xác tôi (Gl 6,17).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

9. Tuy nhiên cũng còn có một cách khác để nung đốt linh hồn nhờ một hình ảnh thuộc trí hiểu, thường cũng rất đỗi cao vời, như sau: Trong khi bừng cháy tình mến Chúa (dù chưa đạt đến độ sâu thẳm như trường hợp linh hồn chúng ta đang bàn nhưng vẫn đủ tương xứng với điều tôi muốn nói ra đây), linh hồn cảm thấy một thiên thần Sêraphim phóng vào nó một mũi tên hoặc mũi lao nóng bỏng lửa tình, đâm xuyên thủng linh hồn vốn đã rực nóng như than hồng hay đúng hơn như ngọn lửa, và nung đốt linh hồn một cách diệu vợi. Khi bị mũi tên xuyên thâu và nung đốt như thế, ngọn lửa nơi linh hồn bị ép mạnh và bỗng vụt cao lên dữ dội khác nào ngọn lửa trong bếp sưởi hay bể lò đang rừng rực bị người ta thọc vào, quậy lên để khơi thêm sức nóng. Rồi, khi bị rướm máu do mũi tên lửa xuyên qua, linh hồn lại cảm thấy hoan lạc khôn tả vì vết thương ấy. Linh hồn hoàn toàn rúng động cách hết sức dịu dàng, dưới sự xoay chuyển và tác động dữ dội của vị thiên thần sốt mến nọ, khiến nó cảm nhận được sức nóng kinh hồn và tan chảy trong tình yêu; hơn nữa, còn cảm nhận được vết thương thật tinh tế cùng với dược thảo (dùng để xoa dịu vết đâm cách thật hữu hiệu), khác nào một mũi nhọn sắc bén đâm vào nơi bản thể của tâm linh, vào nơi trái tim đã bị xuyên thủng của linh hồn.

10. Về cái tâm điểm thâm sâu nhất của vết thương, dường như ở chính giữa tâm linh là nơi linh hồn đã cảm nhận được tột điểm hoan lạc, thì nào ai có thể nói cho hết được? Vì quả thật linh hồn cảm thấy mình tựa như một hạt cải bé tí nhưng sống động và sáng ngời tự mình phóng ra chung quanh một ngọn lửa tình sống động, rực cháy. Ngọn lửa ấy phát sinh từ bản thể và sức mạnh của tâm điểm sống động kia, nơi hội tụ bản chất và sức mạnh của dược thảo. Linh hồn cảm thấy ngọn lửa ấy tinh tế tỏa lan hết năng, hết lực qua mọi gân mạch tâm linh nơi bản thể của linh hồn. Ở đó linh hồn cảm thấy sức nóng của ngọn lửa tăng nhanh lớn mạnh, và nhờ sức nóng ấy, tình yêu của linh hồn được tinh luyện tới mức nơi linh hồn chỉ dạt dào những biển lửa tình đang lấp đầy các đỉnh cao và vực sâu, dìm ngập tất cả mọi thứ bằng tình yêu. Bấy giờ, đối với linh hồn, dường như toàn thể vũ trụ chỉ là một bể tình cho linh hồn ngụp lặn, một bể bao la không có bến bờ cho tình ngưng nghỉ, bởi vì như chúng tôi đã nói, linh hồn cảm nhận được rằng cái tụ điểm sống động và trọng điểm của tình yêu hiện đang ở trong chính linh hồn.

11. Ở đây linh hồn đầy hoan lạc không biết nói gì hơn là tự cảm thấy mình thật giống hệt hạt cải được ví với Nước Trời trong Tin mừng (Mt 13, 31-32). Hạt cải cực kỳ nhỏ bé nhưng nhờ sức nóng nồng nàn đã trở thành một cây cao lớn. Cũng thế, linh hồn thấy mình đã thành như một biển lửa tình bao la phát sinh từ một điểm rực cháy tại trung tâm của tinh thần.

12. Ít có linh hồn nào đạt được tới tình trạng cao vời ấy, nhưng vẫn có một số vị, đặc biệt là những vị mà tinh thần và đức hạnh của họ cần được phổ biến cho con cái họ được kế thừa. Thiên Chúa ban cho các vị khởi đầu này những hoa quả đầu mùa thật phong phú và giá trị của Thần Khí, tuỳ theo số người nhiều ít sẽ noi theo học thuyết và tinh thần các vị ấy.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

7. Để hiểu rõ bản chất vết thương linh hồn đang đề cập ở đây, cần biết rằng thanh sắt vật chất nung đỏ áp vào đâu là gây ra vết thương ở đó. Thanh nung vật chất này có đặc điểm là nếu áp vào một vết thương không do lửa gây ra thì sẽ tạo thành ở đó một vết phỏng, một vết thương do lửa. Thanh sắt nung tình yêu ta đang bàn cũng thế. Khi nó chạm tới linh hồn, dù linh hồn đã mang một vết thương khác như khốn khổ và tội lỗi hoặc vẫn còn lành mạnh, nó vẫn để lại ở đó vết thương tình yêu. Rồi những vết thương trước đây do những nguyên nhân khác gây ra cũng trở thành những vết thương tình.

Tuy nhiên, có sự khác biệt giữa thanh nung tình yêu này và thanh nung bằng lửa vật chất. Vết thương do thanh nung vật chất gây ra chỉ có thể chữa lành nhờ áp dụng những phương dược khác đang khi vết thương do thanh nung tình yêu không thể được chữa lành bằng phương dược nào khác. Chỉ thanh nung gây ra vết thương mới có thể chữa lành vết thương và càng chữa thì càng làm vết thương gia tăng. Bởi lẽ mỗi lần thanh nung tình yêu áp vào vết thương tình yêu thì làm vết thương ấy trầm trọng thêm và như thế càng chữa càng trị thì lại càng làm cho vết thương gia tăng. Càng bị thương vì yêu, người đang yêu càng được chữa lành. Tình yêu chữa lành bằng cách đả thương, làm cho vết thương thêm ứa máu cho tới khi vết thương sưng tấy lên khiến cả linh hồn đều biến thành vết thương tình yêu. Bằng cách ấy, khi mảnh linh hồn đã bị nung đốt toàn diện và đã trở thành một vết thương tình yêu, thì nó hoàn toàn được chữa lành trong tình yêu bởi lẽ đã được biến đổi nên tình yêu.

Như thế phải hiểu rằng vết thương linh hồn đang đề cập ở đây cùng một lúc vừa hoàn toàn đớn đau vừa hoàn toàn lành lặn. Mặc dù linh hồn đã hoàn toàn bị chấn thương và hoàn toàn lành mạnh rồi, thanh sắt nung tình yêu ấy vẫn không ngừng chu toàn phận vụ là chạm đến và gây thương tích cho linh hồn bằng tình yêu, mà bởi vì tình yêu này thật thú vị và lành mạnh, hiệu quả nó mang lại là làm cho vết thương được dịu êm khác nào một lương y tài giỏi thường làm. Vì lẽ đó, ở đây linh hồn nói rất đúng: "Ôi vết thương sao mà thú vị". Ôi, thật vậy, vết thương sẽ càng thú vị khi ngọn lửa tình gây ra vết thương ấy càng cao vời siêu việt. Cho nên khi gây ra vết thương ấy Chúa Thánh Thần chỉ nhằm mục đích là đem lại hoan lạc cho linh hồn. Ngài càng mong càng muốn làm cho linh hồn được hoan lạc, vết thương Ngài gây ra càng lớn và càng hết sức thú vị.

8. Ôi vết thương diễm phúc, được gây ra bởi Đấng chỉ biết chữa lành! Ôi vết thương may mắn đầy diễm phúc, ngươi được gây ra chỉ là để đem lại sự thú vị, ngươi càng đớn càng đau thì càng đem lại sự thú vị và hoan lạc cho mảnh linh hồn bị đả thương! Hỡi vết thương đầy hoan lạc, ngươi thật cao cả, bởi đấng tạo ra ngươi thật là cao cả. Cái thú vị của ngươi thật lớn lao, bởi vì lửa tình yêu thì bao la vô tận, ngươi có sức chịu được bao nhiêu thì được hoan lạc bấy nhiêu. Ôi vết thương sao mà thú vị! thanh nung kia càng chạm vào tận thâm sâu bản thể của linh hồn và càng đốt thiêu mọi thứ có thể bị thiêu đốt để đem lại thú vị cho tất cả những gì có thể cảm nhận được sự vui thú - thì cái thú vị của vết thương càng tuyệt diệu cao vời!

Chúng ta có thể cho rằng thanh sắt nung và vết thương này là cấp độ cao nhất có thể đạt tới ở đời này bởi lẽ Thiên Chúa có nhiều phương cách nung đốt linh hồn nhưng những phương cách ấy không đạt tới mức này mà chúng cũng khác hẳn phương cách đang nói đây. Bởi lẽ đây là cách Thần Tính chạm thẳng vào linh hồn không nhờ đến bất cứ hình hay dạng nào, dù thuộc trí hiểu hay trí tưởng tượng.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)