Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 13 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 13 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 12)

3 - Như chúng ta vừa nói, đáp lại nỗi khát khao lớn lao của linh hồn mong được chiêm ngưỡng đôi mắt thần linh, tức là chiêm ngưỡng Thần Tính, Đấng Chí Ái đã cho nó nhận được tự bên trong một sự thông truyền và nhận thức thật tuyệt diệu về Thiên Chúa khiến nó phải thốt lên: Này Đấng Chí Ái, xin hãy quay mắt đi!

Quả thật, sự sống tự nhiên ở đời này khốn khổ biết bao, đến nỗi điều làm cho linh hồn được thêm sống mạnh, điều nó hết sức khát khao tức là cái thông tin và nhận thức về Đấng Chí Ái của nó, vừa khi được trao ban cho nó thì nó lại không thể nhận lãnh mà không suýt vong mạng, đến nỗi, sau biết bao âu lo khắc khoải chạy tìm đôi mắt Đấng Chí Ái khắp nơi mọi ngã, đến khi tìm được thì nó lại phải vội thốt lên: Này Đấng Chí Ái, xin hãy quay mắt đi!

4 - Bởi đôi khi nỗi cực hình mà người ta cảm thấy nơi những cuộc thăm viếng làm ngất ngây như thế mãnh liệt tới mức chẳng có ở đâu xương cốt bị rã rời, tính tự nhiên bị chèn ép như nơi cực hình này, đến nỗi nếu Thiên Chúa không phù trợ, sự sống sẽ bị kết liễu. Thực vậy, linh hồn trong cuộc nói đây dường như đang trải qua nỗi cực hình ấy, nó cảm thấy như đang phải lìa khỏi máu thịt, đang phải giũ bỏ xác thân. Lý do là vì những hồng ân tương tự như thế không thể nào được nhận lãnh nơi xác thịt một cách dễ dàng, vì tinh thần được nâng lên hiệp nhất cùng Thần Khí Thiên Chúa, Đấng ngự đến với linh hồn, do đó, như thể có một sức mạnh khiến linh hồn bỏ rơi thể xác một cách nào đó. Vì thế thân xác bị khổ đau và đương nhiên nơi thân xác ấy linh hồn cũng phải khổ đau vì cả hai được liên kết trong cùng một chủ thể. Do đó, nỗi cực hình ghê gớm mà linh hồn cảm thấy khi Thiên Chúa đến viếng thăm như thế đi kèm nỗi kinh hoàng khiếp đảm mà nó thấy nó phải trải qua nơi nẻo đường siêu nhiên, khiến nó thốt lên: Này Đấng Chí Ái xin hãy quay mắt đi.

5 - Tuy nhiên chúng ta không được nghĩ rằng khi xin Đấng Chí Ái hãy quay mắt đi là linh hồn thực sự mong muốn Ngài làm thế. Đây chẳng qua là một lời nói phát xuất từ nỗi sợ hãi tự nhiên, như chúng ta đã nói, chứ thật ra dù phải trả giá hơn nhiều, linh hồn vẫn không muốn đánh mất những cuộc thăm viếng và ân sủng của Đấng Chí Ái, vì dù bản tính tự nhiên phải chịu khổ, tinh thần vẫn bay lên tới sự lắng đọng siêu nhiên để vui hưởng thần trí Đấng Chí Ái, là điều linh hồn khát khao cầu khấn. Tuy nhiên linh hồn không muốn nhận lãnh điều ấy trong thân xác nó vì nơi đó nó không thể hưởng được trọn vẹn mà chỉ được chút ít kèm với nỗi nhọc nhằn. Linh hồn có bay ra khỏi thân xác mới có thể vui hưởng một cách tự do. Vì thế nó thốt lên: Này Đấng Chí Ái, xin hãy quay mắt đi. Nghĩa là xin đừng nhìn em bao lâu em còn ở trong thân xác.

Em bay.

6 - Linh hồn như thể nói: Này đây em bay ra khỏi thân xác để, khi em không còn trong thân xác nữa, Người sẽ tỏ cho em đôi mắt ấy, vì đó chính là nguyên nhân khiến em bay ra khỏi thân xác.

Để hiểu rõ hơn bản chất sự bay lên ấy, cần ghi nhận rằng, như chúng tôi đã nói, khi Thần Khí Thiên Chúa viếng thăm, thì thần khí của linh hồn bị bốc lên một cách mãnh liệt để hiệp thông với Thần Khí Thiên Chúa. Thân xác như bị huỷ diệt, linh hồn chẳng còn cảm nhận hay hoạt động nơi thân xác nữa vì nó chỉ còn cảm nhận và hoạt động nơi Thiên Chúa. Vì lẽ đó, thánh Phaolô nói rằng, khi được nhắc lên, ngài chẳng biết lúc ấy linh hồn ngài ở trong hay ở ngoài thân xác (x. 2 Cr 12,2).

Nhưng điều ấy không có nghĩa là linh hồn huỷ diệt và tước bỏ thân xác khỏi sự sống tự nhiên mà chỉ là ngưng hoạt động của mình nơi thân xác. Và vì lẽ đó, trong những cơn ngất ngây và bay bổng ấy, thân xác bị rơi vào tình trạng vô cảm và dầu người ta gây cho nó những điều hết sức đớn đau nó vẫn chẳng hay biết. Tình trạng này không giống trường hợp bất tỉnh hoặc ngất xỉu tự nhiên mà sự đau đớn làm cho người ta hồi tỉnh.

Nơi những cuộc thăm viếng ấy, những người đang trên đường tiến bước nhưng chưa đạt tới tình trạng hoàn thiện, sẽ trải qua những tâm tình nói trên; còn những ai đã đạt tới tình trạng hoàn thiện thì sẽ đạt được sự truyền thông trong an bình và yêu thương. Những cơn ngất trí sẽ ngừng lại, vì đó chỉ là những sự truyền thông và chuẩn bị cho sự hiệp thông toàn diện.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 13

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 13
(Phiên bản A: chương 12)

+ Ghi chú mở đầu

1 - Nguyên nhân khiến cho lúc này linh hồn phải khổ sở ngần ấy là vì càng tiến đến chỗ gắn bó với Thiên Chúa, linh hồn càng cảm thấy thiếu vắng Ngài và bóng tối tăm trong lòng nó càng thêm dày đặc. Kèm theo còn có một ngọn lửa sấy khô nó và tôi luyện nó để rồi, một khi đã được thanh tẩy, nó có thể nên một với Thiên Chúa. Quả thật, bao lâu mà từ nơi Ngài, Thiên Chúa chưa tuôn ra cho linh hồn một vài tia sáng siêu nhiên thì chính Ngài lại là những tối tăm không khoan nhượng khi Ngài đến gần nó về mặt tâm linh. Sở dĩ thế là vì ánh sáng siêu nhiên quá chói ngời đã khiến cho ánh sáng tự nhiên thành tối tăm. Tất cả những điều này được vua Đavít giúp ta hiểu qua Tv 96 câu 2-3:

Mây u ám bao phủ quanh Ngài
Ngọn lửa hồng mở lối tiên phong.

Và nơi Tv 17 câu 12-13:

Chúa dùng bóng tối làm màn bao phủ
Lấy mây đen nghịt làm trướng che Ngài
Trước mặt Chúa kìa chớp lóe mây bay
Mưa đá lẫn than hồng tuôn đổ.

Nghĩa là những thứ ấy ập xuống trên linh hồn khi nó tiến đến gần Thiên Chúa. Càng đến gần Thiên Chúa, linh hồn càng cảm nghiệm nơi mình tất cả những điều vua Đavít nói đó, cho đến khi Thiên Chúa đưa nó vào trong những sự tỏa sáng thần linh nhờ sự biến đổi tình yêu. Trong khi chờ đợi, linh hồn rên rỉ lặp lại lời ông Gióp: Ai sẽ cho tôi biết tôi phải tới đâu để tìm Ngài, Và làm sao đến được nơi Ngài ngự (x. G 23,3).

Tuy nhiên vì lòng tốt bao la của Ngài, Thiên Chúa cũng ban những an ủi và phần thưởng tương ứng với những bóng tối tăm và trống rỗng mà linh hồn đang gánh chịu vì: Đối với Ngài, bóng tối và ánh sáng cũng như nhau (Tv138,12). Ngài hạ nhục và giày vò linh hồn cũng chỉ nhằm nâng nó lên và tôn vinh nó. Vì thế giữa lúc linh hồn đang khốn đốn cực nhọc, Thiên Chúa cũng gởi đến cho nó một số tia sáng thần linh đầy vinh quang và sức mạnh của tình yêu Ngài, khiến toàn thể linh hồn phải lay chuyển và mọi sức mạnh tự nhiên bị phá vỡ. Do đó, lòng đầy nỗi kinh khiếp sợ hãi tự nhiên, linh hồn ngỏ lời với Đấng Chí Ái phần đầu ca khúc tiếp theo và chính Đấng Chí Ái sẽ hoàn tất phần còn lại của ca khúc ấy.

Này Đấng Chí Ái, hãy quay mắt đi một lúc,
Em bay.

TÌNH QUÂN

Quay lại đi, Bồ câu!
Này đây con nai bị thương
Xuất hiện trên đỉnh cao
Khi nhận ra làn khí mát do em vỗ cánh.

+ Minh giải

2 - Đáp lại những nỗi khát khao nồng nàn và nhiệt tình yêu thương mà linh hồn vừa trình bày nơi những ca khúc trước, Đấng Chí Ái thường đến viếng thăm Tình nương của mình một cách thanh khiết, tinh tế và say đắm với sức mạnh dữ dội của Tình Yêu. Vì thông thường, linh hồn càng nồng nàn khắc khoải yêu thương bao nhiêu thì sau đó những ân sủng và những cuộc viếng thăm Thiên Chúa dành cho nó lại càng trọng đại bấy nhiêu. Trong ca khúc trước, linh hồn bảo rằng nó khắc khoải khát khao mong được nhìn thấy đôi mắt thần linh của Đấng Chí Ái thì giờ đây Ngài đã tỏ bày cho nó một vài tia sáng về sự cao cả và thần tính của Ngài như lòng nó mong ước. Những điều ấy được thông truyền hết sức cao vời và mãnh liệt khiến linh hồn phải ra khỏi mình vì ngất ngây và xuất thần. Thoạt tiên, điều này khiến linh hồn hết sức suy nhược và hãi sợ tự nhiên. Rồi, không thể chịu đựng nổi điều quá mức ấy nơi bản chất quá mỏng dòn của nó, nơi ca khúc này linh hồn đã thốt lên:

Này Đấng Chí Ái, hãy quay mắt đi một lúc!

Có nghĩa là: đôi mắt thần linh ấy của Người đã kéo em ra khỏi chính mình và làm cho em cất cánh bay lên tới tột đỉnh chiêm niệm, vượt hẳn điều mà sức tự nhiên của em có thể chịu đựng nổi. Linh hồn nói như thế là vì dường như nó đang bay lên khỏi thân xác như lòng nó khát mong. Vì vậy nó xin Ngài quay mắt đi nghĩa là đừng nhìn nó khi nó đang còn trong thân xác, nó không thể chịu nổi và cũng không thể vui thỏa như lòng mong muốn, và hãy chỉ nhìn nó, khi nó đã bay lên khỏi xác. Thế nhưng Đức Lang quân lập tức ngăn chận lại niềm khát khao và sự bay bổng của linh hồn, Ngài nói: "Quay lại đi, bồ câu!" Điều Ta thông truyền cho em lúc này chưa phải là tình trạng vinh quang mà em khát vọng. Hãy quay lại với Ta, Ta chính là kẻ mà sau khi bị thương vì yêu, em nôn nóng kiếm tìm. Chính Ta cũng là kẻ đang bị thương vì yêu em như một con nai bị mũi tên bắn trúng. Ta đang bắt đầu tự tỏ bày cho em qua ơn chiêm niệm cao độ em đang được và Ta thấy vui thích thoải mái trong tình yêu phát xuất từ sự chiêm niệm của em. Vậy, linh hồn nói với Đức Lang quân: "Này Đấng Chí Ái, xin hãy quay mắt đi!"

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thinh không

 


Nơi nào lặng ngắt như tờ?
Nơi nào không tưởng, không chờ, không suy?
Nơi nào trì chí mà đi?


Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 12 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 12 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 11)

21 - Tuy nhiên bên trên bức phác thảo của đức tin nơi linh hồn kẻ đang yêu còn có một bức phác thảo yêu thương khác. Đây là bức phác thảo theo lòng muốn. Khuôn mặt Đấng Chí Ái được phác hoạ rất khéo léo nơi lòng muốn ấy, để rồi khi được hiệp nhất trong tình yêu và được vẽ lên trong linh hồn, khuôn mặt ấy nổi lên hết sức tương hợp và sống động đến nỗi phải nói rằng Đấng Chí Ái sống thật trong kẻ đang yêu và kẻ đang yêu sống thật trong Đấng Chí Ái. Tình yêu biến đổi hai kẻ đang yêu khiến họ nên giống nhau đến nỗi ta có thể nói rằng người này hoá nên ngươi kia và cả hai hóa nên một. Sở dĩ thế là vì trong sự hiệp nhất và biến đổi của tình yêu, người này trao quyền sỡ hữu chính mình cho người kia, mỗi người đều từ bỏ mình và nhường chỗ cho người kia. Và như thế người này sống trong người kia, người kia sống trong người này. Cả hai nên một nhờ sự biến đổi của tình yêu.

Đó chính là điều thánh Phaolô muốn dạy chúng ta khi ngài nói: Tôi sống nhưng chẳng phải tôi sống mà là Chúa Kitô sống trong tôi (Gl 2,20). Vì khi nói "Tôi sống nhưng chẳng phải tôi sống", thánh Phaolô cho ta hiểu rằng mặc dù ngài vẫn đang sống nhưng đó chẳng phải là cuộc sống của ngài vì ngài đã được biến đổi thành Đức Kitô sâu xa đến nỗi sự sống của ngài mang thần tính nhiều hơn nhân tính. Vì thế ngài nói rằng không phải ngài sống nữa mà là Chúa Kitô sống trong Ngài.

22 - Do đó, có thể nói rằng, nhờ được nên giống nhau và được biến đổi, sự sống của thánh Phaolô và sự sống của Chúa Kitô chỉ còn là một, nhờ sự nên một trong tình yêu. Trong cuộc sống thần linh trên trời, điều đó sẽ được thể hiện cách hoàn hảo nơi những ai đáng được thấy mình trong Thiên Chúa. Thật vậy, khi đã được biến đổi nên Thiên Chúa, họ sẽ sống sự sống của Thiên Chúa chứ không sống sự sống của họ, mặc dù họ vẫn có sự sống riêng, vì sự sống của Thiên Chúa sẽ là sự sống của họ. Và bấy giờ họ sẽ nói một cách chân thực: Chúng tôi sống nhưng không phải chúng tôi sống bởi vì Thiên Chúa sống trong chúng tôi. Mặc dù ngay ở đời này, điều ấy vẫn có thể xảy ra như đã từng xảy ra cho thánh Phaolô tuy nhiên vẫn không thể diễn ra một cách trọn vẹn và hoàn hảo. Dù linh hồn có đạt tới một sự biến đổi tình yêu cao vời như nơi một cuộc linh phối - là trạng thái cao nhất mà người ta có thể đạt được ở đời này, thì khi đem so với hình ảnh toàn thiện của cuộc biến đổi đầy vinh quang trên trời, tất cả những điều ấy chỉ có thể được gọi là bức phác thảo của tình yêu.

Tuy nhiên, đạt được nét phác thảo của sự biến đổi đó ngay ở trần gian là đã đạt được một diễm phúc lớn lao bởi vì điều ấy khiến Đấng Chí Ái rất hài lòng mãn nguyện. Thế nên, trong sách Diễm Ca, khi khát khao được Tình nương đặt Ngài vào linh hồn nàng như một bức phác thảo, Đấng Chí Ái đã nói với nàng như sau: Hãy đặt anh như một chiếc ấn trên trái tim em, như một chiếc ấn trên cánh tay em (x. Dc 8,6). Ở đây trái tim biểu thị linh hồn, mà ở đời này, Thiên Chúa giống như một con dấu cho bức phác thảo của đức tin (theo những gì đã nói ở trên đây) còn cánh tay biểu thị lòng muốn mạnh mẽ, nơi đó ngài như một con dấu cho bức phác thảo tình yêu (như chúng tôi vừa nói)

23 - Lúc này, linh hồn rơi vào một tình trạng hết sức cam go khó diễn tả được bằng lời. Dù vậy tôi vẫn phải nói đôi lời về tình trạng ấy. Lúc này, nơi linh hồn, cái cốt lõi thể chất và tinh thần của nó dường như chết khô vì khát khao dòng suối hằng sống của Thiên Chúa. Cơn khát này giống như cơn khát vua Đavít diễn tả khi ông thốt lên:

Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong
Hồn con cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa
Linh hồn con khao khát Chúa Trời là Chúa Trời hằng sống
Bao giờ con được đến vào bệ kiến Tôn Nhan? (Tv 41,2-3)

Cơn khát này quá dữ dội đến nỗi để làm dịu bớt, linh hồn sẵn sàng chạy ào đến giống như những chiến binh dũng cảm của vua Đavít xông tới phá vỡ phòng tuyến bọn Philitinh, để múc nước vào bình tại cái giếng ở Bêlem (x. 1 Sb 11,16-18). Cái giếng này ám chỉ Đức Kitô. Vì linh hồn xem tất cả mọi gian khó của thế gian, những sự hung dữ của ma quỷ, những muộn phiền của địa ngục chẳng nghĩa lí gì so với việc lao vào đẫm mình trong dòng suối sâu thẳm của tình yêu. Vì lẽ đó trong sách Diễm Ca có câu:

Tình yêu mãnh liệt như tử thần
Cơn xúc cảm dữ dội như âm phủ (Dc,8,6).

Quả thật khó mà tin nổi cái mãnh liệt của nỗi khát mong và muộn phiền mà linh hồn cảm nhận khi nó thấy mình sắp sửa hưởng nếm được một điều thiện dường ấy nhưng rồi lại bị chối. Bởi lẽ khi điều ta khao khát càng đến gần trước mắt, như đã ló dạng ở cửa, mà rồi lại bị chối từ, thì nỗi khắc khoải và dằn vặt sẽ càng thêm dữ dội. Chính vì thế, ông Gióp đã thốt lên:

Quả thật bánh tôi ăn chỉ là tiếng nức nở,
Tiếng tôi gào thét tựa nước lũ ngập tràn (G 3,24).

Thức ăn ông ấy khao khát ở đây chính là Thiên Chúa. Khi càng nhận biết thức ăn ấy thì người ta càng thêm thèm khát nó.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 12 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 12 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 11)

18 - Những mệnh đề và tín điều mà đức tin đề ra cho chúng ta được linh hồn gọi là những nét tráng bạc. Để hiểu được câu này và những câu thơ khác, phải lưu ý rằng đức tin nơi các mệnh đề người ta dạy chúng ta được ví là bạc còn các chân lý chủ yếu hàm chứa nơi nó được ví là vàng. Sở dĩ thế là vì chính cái bản thể của những chân lý mà chúng ta tin hiện đang được bao phủ bằng lớp bạc của đức tin. Ở đời sau chúng ta sẽ được thấy và vui hưởng bản thể ấy
cách tỏ tường như vàng ròng của đức tin không còn bị che phủ.

Do đó, khi bàn về đức tin vua Đavít đã nói như sau:

Nếu các ngươi nằm yên sau tường kín,
Thì cánh bồ câu dát bạc long lanh
Cả bộ lông mườn mượt ánh vàng (x. Tv 68,14).

Ý vua muốn nói rằng nếu chúng ta nhắm đôi mắt trí hiểu lại, không nhìn các sự vật trên cao lẫn dưới thấp - tức là nếu chúng ta nằm yên trong tường kín - thì chúng ta sẽ chỉ còn lưu lại trong đức tin, mà ở đây gọi là chim bồ câu. Đôi cánh con chim ấy ám chỉ những chân lý mà đức tin nói với chúng ta, là đôi cánh được tráng bạc. Bởi lẽ ở đời này, đức tin đề ra cho chúng ta những chân lý còn tối tăm và bị che phủ cho nên ở đây linh hồn mới gọi là những nét tráng bạc.

Tuy nhiên khi bước vào đoạn kết, nghĩa là khi đức tin nhường chỗ cho sự hưởng kiến Thiên Chúa nhãn tiền thì bản thể của đức tin sẽ gỡ bỏ lớp tráng bạc nói trên và màu sắc nó trông sẽ thật rực rỡ như vàng.

Thế đấy, đức tin trao tặng và thông truyền cho ta chính Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa ấy lại được che phủ bằng lớp tráng bạc của đức tin. Chẳng phải vì thế mà đức tin đã không thực sự đem Thiên Chúa lại cho ta. Giả thử có ai đó cho ta một chiếc bình mạ bạc nhưng thật ra nó lại bằng vàng, thì chẳng phải vì thế mà nó không thực sự là bình vàng! Vì lẽ đó trong sách Diễm Ca, đáp lại niềm ước ao của Tân nương đang mong chiếm hữu được Ngài, Thiên Chúa đã hứa với nàng những gì có thể làm được trên trần gian này, đó là: Ngài sẽ làm cho nàng những khuyên bằng vàng điểm hạt bạc long lanh (x. Dc 1,11), có nghĩa là Thiên Chúa hứa tự trao ban chính mình Ngài cho linh hồn dưới tấm màn che phủ của đức tin.

Thế nên giờ đây linh hồn nói với đức tin: Ôi phải chi trong những nét tráng bạc của ngươi (tức là những tín điều nói trên) những nét tráng bạc mà ngươi dùng để che phủ lớp vàng của những tia sáng thần linh (tức những đôi mắt đáng ước ao mà linh hồn đề cập ngay sau đó),

Bất chợt ngươi cho ta thấy
Đôi mắt đáng ước ao.

19 - Như chúng tôi đã nói, đôi mắt ở đây được hiểu là những tia sáng và những chân lý thần linh mà (như chúng tôi cũng đã nói) đức tin đề ra cho chúng ta nơi những tín điều tối tăm mờ mịt của nó. Do đó linh hồn như thể nói với đức tin: Ôi ước chi những chân lý còn tối tăm mờ mịt mà ngươi dạy ta ẩn dưới những tín điều sẽ được ngươi bóc trần ra trao cho ta cách thật rõ ràng sáng sủa đúng như lòng ta mong ước cầu xin!

Ở đây linh hồn gọi các chân lý này là đôi mắt vì nó cảm nhận được sự hiện diện mãnh liệt của Đấng Chí Ái như thể Ngài đang luôn luôn nhìn nó. Vì thế nó thốt lên:

Mà ta đã ghi trong lòng ta một thoáng!

20 - Linh hồn cho biết nó đã ghi những điều ấy vào trong lòng một thoáng, tức là như một phác thảo trong lòng dạ, nơi tâm hồn, cả về mặt trí hiểu lẫn lòng muốn. Vì xét theo trí hiểu, đức tin phú bẩm vào linh hồn những chân lý ấy. Và vì nhận thức về chúng chưa được hoàn hảo nên linh hồn bảo rằng nó chỉ mới ghi vào một thoáng, trong tình trạng phác thảo. Giống như một bức phác thảo chưa phải là một bức tranh hoàn hảo, một nhận thức do đức tin mang lại cũng chẳng phải là một sự hiểu biết hoàn hảo. Như thế, các chân lý được đức tin phú vào linh hồn như một bức phác thảo phải đợi khi ta được nhìn thấy tỏ tường, bức phác thảo ấy mới trở thành một bức tranh hoàn tất và tuyệt hảo nơi linh hồn, theo như lời thánh Phaolô Tông Đồ: Khi cái hoàn hảo tới - tức là cái thị kiến tỏ tường - thì cái gì có ngần có hạn - tức là cái nhận thức của đức tin - sẽ biến đi (x. 1 Cr 13,10).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 12

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 12
(Phiên bản A: chương 11)

+ Ghi chú mở đầu

15 - Trong tình trạng đang bàn đây, linh hồn cảm thấy hết sức hăm hở được đến với Thiên Chúa giống như viên đá gặp sức hút của tâm quả đất, càng rơi càng nhanh. Linh hồn cũng cảm thấy mình như tảng sáp ong bắt đầu nhận được khuôn dấu áp vào nhưng chưa được in xong toàn bộ hình ảnh. Hơn nữa, linh hồn nhận thức rằng nó giống như một bức tranh phác hoạ sơ thảo đang van xin Người Họa Sĩ đã phác thảo ra nó hoàn tất và kiện toàn thành bức tranh hoàn chỉnh. Giờ đây đức tin được soi sáng đến nỗi linh hồn thoáng thấy được một số nét rất rõ ràng về sự cao cả của Thiên Chúa. Linh hồn chỉ còn biết hướng về chính đức tin ấy như là nơi chứa đựng và cất giấu khuôn mặt và vẻ đẹp của Đấng Chí Ái. Vì cũng nhờ đức tin ấy linh hồn đã lãnh nhận được những nét phác họa và bảo chứng tình yêu nói trên. Thế nên linh hồn đã ngỏ lời cùng đức tin ấy qua ca khúc tiếp theo:

Ôi dòng suối pha lê loang loáng *
Phải chi trong những nét tráng bạc của ngươi
Bất chợt ngươi cho ta thấy
Đôi mắt đáng ước ao
Mà ta đã ghi trong lòng ta một thoáng.

+ Minh giải

16 - Quá khát khao mong ước kết hiệp với Đức Lang quân nhưng lại thấy rằng nơi tất cả mọi loài thụ tạo chẳng tìm được cách thế hoặc phương tiện nào, linh hồn liền quay về ngỏ lời với đức tin như ngỏ lời với một ai đó có thể giúp nó có được tia sáng sống động hơn về Đấng Chí Ái. Linh hồn dùng đức tin làm phương thế để đạt điều ấy. Quả thực ngoài đức tin, không còn phương thế nào khác đưa ta đến chỗ được thực sự hiệp nhất và được đính ước tâm linh với Thiên Chúa, như lời Ngài đã phán qua ngôn sứ Hôsê: Ta sẽ lập hôn ước với ngươi trong đức tin (Hs 2,22). Thế nên, trong niềm ước muốn nồng nàn, linh hồn ngỏ lời cùng đức tin qua ca khúc tiếp theo với ý nghĩa như sau: Ôi đức tin vào Đức Kitô, Lang quân của ta ơi! Ngươi đã phú vào linh hồn ta những sự thật về Đấng Chí Ái một cách tối tăm mù mịt (bởi theo lời các thần học gia, đức tin luôn luôn là một trạng thái tối tăm)! Phải chi giờ đây ngươi bày tỏ chúng ra cho ta thật rõ ràng đến nỗi tất cả những gì trước đây ngươi truyền đạt cách mập mờ tối tăm thì giờ đây bỗng chốc lại được ngươi phơi bày tỏ lộ. Ôi đức tin! Ngươi là một tấm màn che phủ những sự thật về Thiên Chúa. Hãy rút lui đi để các sự thật sớm trở thành sự hiển lộ trong vinh quang. Vì vậy linh hồn kêu nài:

Ôi dòng suối pha lê loang loáng!

17 - Linh hồn gọi đức tin là pha lê vì hai lẽ. Thứ nhất là vì đức tin ấy là tin vào Chúa Kitô [Trong nguyên bản tiếng Tây Ban Nha, tác giả chơi chữ: Cristal (pha lê) cùng ngữ căn với Cristo (Đức Kitô). (DG)] , Lang quân của nó. Thứ hai là vì đức tin có các đặc tính của pha lê: với các chân lý nó trình bày, đức tin thật tinh tuyền, thật mạnh mẽ và trong sáng, không vướng những sai lầm và những hình sắc tự nhiên.

Đức tin còn được linh hồn gọi là dòng suối vì từ đó tuôn chảy vào linh hồn những nguồn nước của mọi phúc lợi tâm linh. Bởi vậy, khi ngỏ lời với người phụ nữ Samari, Đức Kitô Chúa chúng ta đã gọi đức tin là dòng suối qua câu: Những kẻ tin vào Ngài sẽ có một dòng suối từ đó vọt ra dòng nước dẫn đến sự sống đời đời (x. Ga 4,14), dòng nước ấy là thần khí mà các tín hữu phải lãnh nhận nơi đức tin của họ (x. Ga 7,39).

Phải chi trong những nét tráng bạc của ngươi

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 11 (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 11 (tiếp theo)
(Ca khúc này chỉ có trong phiên bản B)

11 - Như linh hồn cho thấy, lý do khiến căn bệnh yêu đương chỉ có thể chữa lành bằng sự hiện diện và khuôn mặt của Đấng Chí Ái là bởi vì trận ốm vì yêu khác với các bệnh tật khác nên phương dược chữa trị cũng khác. Theo lẽ khôn ngoan thông thường, nơi các loại bệnh tật khác, người ta dùng chất đối kháng để chữa trị, còn nơi căn bệnh yêu đương thì chỉ có thể chữa trị bằng những gì phù hợp với tình yêu.

Sở dĩ thế là vì tình yêu mến đối với Thiên Chúa là sức khỏe của linh hồn. Khi không có được tình yêu tròn đầy, linh hồn cũng chẳng có được sức khỏe tròn đầy. Do đó, linh hồn đâm bệnh, vì bệnh hoạn chẳng qua chỉ là thiếu sức khỏe. Thành thử, khi chẳng có được một cấp độ yêu mến nào cả, linh hồn sẽ chết. Còn khi có được một cấp độ nào đó trong lòng mến yêu, dù cấp độ hết sức nhỏ bé, linh hồn vẫn sống dù rất yếu nhược, do tình yêu nơi nó quá ít ỏi. Tuy nhiên, càng tăng trưởng trong tình yêu, linh hồn càng có sức khỏe và một khi có được một tình yêu trọn hảo thì sức khỏe của linh hồn sẽ nên tròn đầy.

12 - Do đó cũng nên biết rằng tình yêu không bao giờ đạt tới sự trọn hảo trừ phi những kẻ yêu nhau trở nên giống hệt nhau tới độ trở nên như nhau. Chỉ khi ấy tình yêu mới được trọn hảo. Ở đây linh hồn thấy rằng tình yêu của nó chỉ mới ở bước phác thảo khởi đầu. Nó gọi đó là căn bệnh yêu đương. Nó ước mong sớm hoàn tất điều đã phác thảo để nên đồng hình đồng dạng với khuôn hình của bản phác thảo ấy tức là Đức Lang quân, Ngôi Lời Con Thiên Chúa, mà theo lời thánh Phaolô (x. Dt 1,3), Ngôi Lời ấy là vẻ huy hoàng của quang vinh Thiên Chúa và là hình ảnh của bản thể Thiên Chúa. Đây chính là hình ảnh, là dung nhan mà linh hồn muốn nói đến và cũng là hình ảnh nó ao ước được nên đồng hình đồng dạng nhờ tình yêu. Vì thế, linh hồn thốt lên:

Người coi kìa trận ốm vì yêu
Làm sao chữa lành được
Nếu không phải bằng sự có mặt
và dung nhan Đấng Chí Ái.

13 - Quả thật đúng khi gọi tình yêu chưa trọn hảo ấy là trận ốm. Thật vậy, tựa như một người ốm liệt bị yếu đuối không hoạt động được, linh hồn bị yếu nhược về mặt tình yêu cũng không thể thực thi các nhân đức anh hùng.

14 - Ở đây ta cũng có thể hiểu rằng người nào cảm thấy ốm vì yêu thì có nghĩa là cảm thấy thiếu tình yêu, và đó là dấu chỉ cho thấy người ấy đã có đôi chút tình yêu, vì chính nhờ điều đã có mà người ấy thấy được những gì mình còn thiếu. Còn một người không thấy ốm vì yêu thì đó là dấu chỉ cho thấy người ấy chẳng có chút tình yêu nào hoặc là đã nên trọn hảo trong tình yêu rồi.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 11 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 11 (tiếp theo)
(Ca khúc này chỉ có trong phiên bản B)

10 - Lý do thứ hai là từ phía tình yêu. Hồi ấy dân Israel chưa vững chắc trong tình yêu và chưa gắn bó với Thiên Chúa nhờ tình yêu, cho nên họ sợ phải chết khi nhìn thấy Ngài. Còn giờ đây ta đã được ở dưới chế độ luật của ân sủng, ngay khi vừa lìa khỏi xác, linh hồn có thể nhìn thấy Thiên Chúa. Thế nên việc ước mong sớm hoàn thành cuộc sống và chết đi để nhìn thấy Thiên Chúa là điều bổ ích hơn. Mà dù không có vậy đi nữa, một linh hồn đã yêu mến Thiên Chúa mạnh mẽ như linh hồn này vẫn không sợ chết do nhìn thấy Thiên Chúa, bởi vì khi yêu đích thực, người ta sẽ luôn biết lãnh nhận tất cả mọi sự từ tay Đấng Chí Ái theo cùng một cách như nhau, cả lúc gặp nghịch cảnh cũng như khi được thịnh đạt, thậm chí cả khi bị các hình phạt, người ta đều xem đó là do Đấng Chí Ái muốn thế. Do đó, tất cả mọi sự đều khiến linh hồn vui mừng và thích thú, như lời thánh Gioan: Tình yêu hoàn hảo loại trừ mọi sợ hãi (1 Ga 4,18).

Cái chết không thể nào thành cay đắng đối với linh hồn đang yêu vì linh hồn này tìm thấy ở đó tất cả những dịu dàng và hoan lạc của tình yêu. Nhớ tới sự chết không thể gây cho linh hồn ấy nỗi buồn phiền vì nơi sự chết nó tìm được hỉ hoan. Đối với linh hồn ấy, chết không thể là điều gây phiền muộn, nặng nề, vì chết vừa có nghĩa là chấm dứt mọi nỗi ưu phiền lao nhọc, vừa có nghĩa là khởi điểm cho mọi sự tốt lành của linh hồn. Linh hồn xem sự chết vừa như một người bạn, vừa như một người tình. Nhớ đến sự chết linh hồn thấy hân hoan như nghĩ tới ngày tiệc cưới và hôn lễ của nó. Nó khát mong ngày giờ chết đến còn hơn các vua chúa trần gian khát mong vương triều quyền bính.

Tác giả sách Huấn Ca có nói về sự chết ấy như sau: Ôi sự chết! phán quyết của ngươi thật tốt đối với kẻ bần hàn (x. Hc 41,2). Sự chết chẳng những không cung cấp cho những kẻ túng thiếu vật chất trần gian những gì họ cần thiết, mà trái lại còn tước đoạt những gì họ có, thế mà nó vẫn là điều tốt đẹp đối với những kẻ ấy. Thế thì phán quyết của sự chết sẽ còn tốt hơn biết bao đối với những linh hồn thiếu thốn tình yêu đang kêu gào xin cho được một tình yêu lớn lao hơn, như linh hồn chúng ta đang bàn. Bởi lẽ chẳng những sự chết không đoạt mất của linh hồn những gì nó vốn có mà trái lại còn là duyên cớ làm viên mãn thứ tình yêu linh hồn đang khao khát, duyên cớ thỏa mãn mọi nhu cầu của linh hồn. Vì vậy linh hồn có lý do bạo dạn nói lên chẳng hề sợ hãi: Để cái nhìn và vẻ đẹp của Người giết chết em đi! Bởi vì linh hồn biết rằng chính lúc nó nhìn thấy vẻ đẹp ấy, nó sẽ bị vẻ đẹp ấy làm cho ngất ngây, nó sẽ bị thu hút vào vẻ đẹp ấy và được biến đổi nên vẻ đẹp ấy. Nó sẽ đẹp đẽ như chính vẻ đẹp ấy, sẽ no đầy và phong phú như chính vẻ đẹp ấy.

Vì thế vua Đavít nói rằng: Trước nhan Thiên Chúa cái chết của các thánh nhân thật là quí báu (Tv 115,15). Điều ấy hẳn sẽ không đúng nếu như các vị thánh ấy không được tham dự vào những sự cao cả của Thiên Chúa, vì trước nhan Thiên Chúa chẳng có gì quí báu ngoại trừ sự cao cả nơi chính Ngài. Như thế, khi một linh hồn đã yêu thì không sợ chết, trái lại, nó còn khát khao được chết. Còn kẻ tội lỗi thì luôn sợ chết vì thấy trước rằng cái chết sẽ cướp mất của nó mọi của cải và gây cho nó mọi thứ tai họa. Vì theo lời vua Đavít: Cái chết của tội nhân thì hết mực xấu xa (x. Tv 34,22). Cũng vì thế, tác giả sách Huấn Ca bảo rằng: Hỡi tử thần! nhớ đến ngươi thật là cay đắng đối với những ai đang an hưởng tài sản của mình (x. Hc 41,1) bởi vì những người ấy quá yêu cuộc sống hiện tại và quá ít quí mến cuộc sống bên kia thế giới nên họ cực kỳ sợ chết.

Còn linh hồn yêu mến Thiên Chúa thì đang sống cuộc sống đời sau hơn là cuộc sống đời này. Nó thường sống ở nơi nó mến yêu hơn là ở nơi nó sinh hoạt cho nên nó ít lưu tâm tới cuộc sống mau qua này. Vì thế nó thốt lên: Để cái nhìn và vẻ đẹp của Người giết chết em đi.

Người coi kìa, trận ốm vì yêu
Làm sao chữa lành được
Nếu không phải bằng sự có mặt
và dung nhan Đấng Chí Ái.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 11 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 11 (tiếp theo)
(Ca khúc này chỉ có trong phiên bản B)

6 - Khác nào linh hồn nói: vì niềm hoan lạc được nhìn thấy hữu thể và vẻ đẹp của Người quá lớn lao đến nỗi linh hồn em không thể nào chịu nổi, em phải chết mất khi nhìn thấy vẻ đẹp ấy, cho nên hãy lấy cái nhìn và vẻ đẹp của Người mà giết chết em đi.

7 - Chúng ta cũng biết rằng có hai ánh nhìn khiến người ta phải chết vì thân phận yếu hèn của ta ở đời này không đủ sức đề kháng: một là ánh nhìn của loài độc xà Basilic mà theo lời thiên hạ, hễ con rắn này nhìn ai là kẻ ấy phải chết ngay, hai là ánh nhìn của Thiên Chúa. Tuy nhiên nguyên nhân gây ra cái chết ở hai trường hợp rất khác biệt. Ánh nhìn của độc xà Basilic gây chết chóc do sức mạnh của nọc độc quá lớn, còn ánh nhìn của Thiên Chúa khiến người ta chết vì chìm ngập trong sự cứu độ vô biên và vinh quang tốt lành.

Do đó ở đây chẳng có gì là quá đáng khi linh hồn mong muốn được chết đi nhờ nhìn thấy vẻ đẹp của Thiên Chúa để được hưởng vẻ đẹp ấy mãi mãi. Thật vậy, nếu linh hồn thoáng thấy được một tia sáng nhỏ bé nhất về sự cao cả và vẻ đẹp của Thiên Chúa thôi thì không những nó ao ước chết đi để vĩnh viễn nhìn thấy vẻ đẹp ấy như lòng hằng ao ước, mà thậm chí nó còn rất hoan hỉ chấp nhận nghìn lần chết thật tàn khốc để được xem thấy vẻ đẹp ấy dù chỉ trong một chốc lát. Và một khi nhìn thấy rồi, linh hồn sẽ xin được chịu khổ đau như thế thêm một lần nữa để lại được nhìn thấy vẻ đẹp ấy thêm một chốc lát nữa.

8 - Như thế, để làm sáng tỏ câu thơ này, cần biết rằng khi xin để cái nhìn và vẻ đẹp của Thiên Chúa giết đi, linh hồn hàm ý nói nó không thể nào nhìn thấy vẻ đẹp ấy mà không bị chết. Nếu có thể nhìn thấy vẻ đẹp ấy mà vẫn không chết thì hẳn linh hồn đã chẳng xin vẻ đẹp ấy giết chết nó, bởi lẽ dù sao mong muốn chết vẫn là một sự bất toàn tự nhiên. Cho nên khi biết rằng cuộc sống phù sinh của con người không thể nào được chung chạ với cuộc sống bất biến của Thiên Chúa, linh hồn liền thốt lên:

Để cái nhìn và vẻ đẹp của Người giết chết em đi.

9 - Đây là giáo thuyết thánh Phaolô muốn cho tín hữu Côrintô hiểu khi ngài nói: Chúng ta không muốn cởi bỏ cái này, mà lại muốn trùm thêm lên mình cái kia, để cho cái phải chết được hút vào trong sự sống (x. 2Cr 5,4), nghĩa là chúng ta không ao ước giũ bỏ xác thịt mà chỉ muốn khoác thêm vào y phục quang vinh. Tuy nhiên, như chúng tôi đã nói, vì thấy mình không thể nào vừa sống trong vinh quang vừa mang xác thịt hay chết này, nên thánh Phaolô đã nói với tín hữu Philiphê rằng ngài mong muốn được cởi bỏ thân xác và thấy mình ở cùng Đức Giêsu Kitô (x. Pl 1,23).

Thế nhưng ở đây sẽ nổi lên một vấn nạn: Tại sao con cái Israel ngày xưa lại trốn chạy, sợ rằng thấy Thiên Chúa sẽ phải chết, như lời ông Manuê nói với vợ (xem sách Thủ Lãnh 13,22) còn linh hồn đang đề cập đây lại khát mong được chết để nhìn thấy Thiên Chúa?

Để trả lời cho vấn nạn này có thể đưa ra hai lý do sau: thứ nhất là vào thời ấy, cả những người chết trong ân sủng vẫn chưa được nhìn thấy Thiên Chúa mà phải đợi cho tới khi Chúa Kitô đến. Cho nên đối với họ, sống trong thân xác thì thuận lợi hơn nhiều vì họ gia tăng được công trạng và vui hưởng cuộc sống tự nhiên còn hơn là phải chờ đợi ở âm ty, chẳng lập được công nghiệp mà lại còn chịu đựng tối tăm và thiếu vắng sự hiện diện tâm linh của Thiên Chúa. Do đó, vào lúc bấy giờ người ta xem sự sống lâu là ân sủng và là hồng phúc lớn lao Thiên Chúa ban.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Tâm truyền



"Bởi thế, này Ta sẽ quyến rũ nó,
đưa nó vào sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình." Hs 2,16.

TÂM TRUYỀN

Nói sao cho hiểu được Lời?
Giải sao cho rõ được nơi u huyền?
Vô ngôn là Tiếng-Tâm-Truyền.