NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
+ PHẦN PHÂN TÍCH
CA KHÚC THỨ BA (tiếp theo)
Bằng những lời lẽ dứt khoát, thánh nhân quả quyết đặc tính thông thường của con đường này, con đường duy nhất mà ngài nhìn nhận. Ai có thể ngăn ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ mở toang?
Đứng trước những điều hiển nhiên mà không được người ta biết đến, thánh nhân trở nên sôi nổi và tranh luận đốp chát với những kẻ vụng về không hiểu biết nghĩa lý. “Ôi hẳn là anh sẽ bảo...” - “Trái lại tôi xin nói anh hay...” (Lửa 3,48). Những phản bác cứ nối đuôi nhau chỉ để làm nổi rõ hơn cái học thuyết bất di bất dịch mà thánh nhân xác quyết: chỉ có đức tin mới là phương thế đưa đến hiệp nhất với Thiên Chúa. Cái nhận thức tổng quát đầy trìu mến tựa như một thứ ánh sáng nóng bỏng. Thánh nhân lặp đi lặp lại không mệt mỏi lệnh truyền yêu thương và nỗi khát khao của Thiên Chúa muốn đưa dẫn linh hồn đến chỗ hiệp nhất lòng bên lòng.
Sự nghiêm khắc của thánh nhân đối với những người hướng dẫn lệch lạc khiến chúng ta sửng sốt khi thấy rằng việc hướng dẫn các linh hồn là một nghệ thuật hết sức cao siêu thế mà người ta lại dành cho nó quá ít sự chuẩn bị. Không thể bào chữa cho sự dốt nát bởi lẽ chính sự dốt nát đã là đáng trách. Thánh nhân nhớ lại những năm tháng tập nghề tại nhà những kẻ tạc tượng (có Chúa biết hồi ấy ngành nghệ thuật này tại Tây Ban Nha nở rộ đến mức nào!). Để làm thành một bức tượng đâu phải chỉ biết đẽo gọt khúc gỗ là đủ! Và còn biết nói sao đây nếu như những vị linh hướng ấy, những người thợ vụng về ấy lại che giấu sự ngu dốt của họ bằng một sự ghen tuông như kiểu nơi các cặp vợ chồng? Ngay thời buổi của Thánh Gioan Thánh Giá đã có những vị linh hướng độc hại như dịch tễ. Vì những lý do phàm tục họ đã khiến các linh hồn lạc hướng, không còn tận hiến hoàn toàn cho Thiên Chúa! Những kẻ dẫn đường mù loà và nguy hiểm ấy không thể nào không bị trừng phạt.
Về kẻ mù thứ hai, được thánh nhân đề cập ít hơn, đó là ma quỉ. Ma quỉ chỉ có thể tác động lên linh hồn qua trung gian phần nhục cảm. Đây là một cái bẫy thô thiển và dễ dựng lên - thế mà có thể gây thiệt hại biết bao cho các linh hồn! Mưu mánh của nó là nuôi dưỡng phần nhục cảm bằng bất cứ thức ăn khả giác nào, cả những thức ăn bề ngoài có vẻ siêu nhiên. Ngần ấy đủ để kéo linh hồn ra khỏi "vực nước đơn sơ của tâm linh”. Một lần nữa, thánh nhân khẳng định tầm quan trọng hàng đầu của “đoạn đường từ giác quan bước lên tâm linh” (Lửa 3,64) nghĩa là từ suy gẫm tới chiêm niệm. Chính ở đoạn đường chuyển tiếp này, ma quỉ nằm mai phục để ngăn chặn linh hồn một cách thật chính xác. Muốn giúp linh hồn khỏi rơi vào bẫy nó, thánh nhân lặp lại những chỉ thị ngài đã nêu ra trong hai quyển Đường Lên Núi Cát Minh, Đêm Dày và cả trong chính quyển Ngọn Lửa Tình Nồng này.
Chỉ một trang là đủ giúp ta cảnh giác với kẻ thù thứ ba, tức là chính linh hồn chúng ta. Chúng ta khác nào đứa bé cứ khăng khăng đòi đi một mình thay vì để cho mẹ bồng. Thái độ bướng bỉnh này đã được phần mở đầu tác phẩm Đường Lên Núi Cát Minh mô tả.
*****
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










