NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 14 và 15 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 13 và 14)
18 - Nói rằng như nghe trộm được những hơi thở của tiếng thì thầm, có nghĩa là trí hiểu đã nhận được sự hiểu biết tận bản thể trần trụi như đã nói trên. Ở đây những hơi thở ám chỉ bản thể bên trong, tiếng thì thầm ám chỉ một sự thông truyền và vuốt ve âu yếm nào đó của các uy lực thần linh, từ đó, trí hiểu được thông truyền cho sự hiểu biết tận bản thể nói trên. Ở đây sự thông truyền được linh hồn gọi là tiếng thì thầm, bởi nó quá sức dịu dàng, tựa như trên kia linh hồn gọi sự thông truyền ấy là tiếng gió trìu mến, bởi nó được thông ban cho linh hồn một cách yêu thương trìu mến.
Êlipha bảo rằng ông như thể đã nghe trộm được điều ấy. Thật vậy, những thứ bị trộm là những thứ thuộc về kẻ khác. Nói theo lẽ tự nhiên, cái bí mật nói đây cũng xa lạ với con người, không thuộc về bản tính tự nhiên của con người. Êlipha đã nghe được điều mà lẽ ra ông không được phép. Cũng như thánh Phaolô (x. 2 Cr 12,4) không được phép tiết lộ điều Thiên Chúa đã mạc khải cho ngài. Vì thế một ngôn sứ khác đã lập lại điều ấy tới hai lần: Bí mật của tôi là của riêng tôi (x. Is 24,16). Ta trở lại với câu nói của Êlipha:
Nơi những thị kiến ban đêm
Giữa những cơn ác mộng
Khi một giấc ngủ mê ập xuống trên người phàm
Thì một nỗi kinh hoàng run sợ xâm chiếm con người tôi.
Câu này cho ta thấy được nỗi kinh hoàng và run sợ mà sự thông truyền trong cơn xuất thần gây ra cho linh hồn theo lẽ tự nhiên. Như chúng tôi đã nói, bản tính tự nhiên không thể chịu đựng nổi sự thông truyền của thần khí Thiên Chúa. Ở đây vị ngôn sứ muốn nói đến hiện tượng đôi khi xảy ra giữa lúc đang mê và sắp chợt tỉnh thức, hiện tượng mà người ta gọi là ác mộng. Cũng thế, chính lúc nhận thức siêu nhiên này sắp thức tỉnh khỏi sự ngu dốt, khởi đầu cho sự ngây ngất và cuộc xuất thần, người ta thường cảm thấy khiếp hãi và run sợ trước thị kiến tâm linh.
19 - Ông Êlipha còn cho biết rằng xương cốt ông rụng rời kinh hãi. Nói cách khác xương cốt ông như bị tháo khớp, bung rời ra. Đó cũng là điều ngôn sứ Đaniel đã cho ta hiểu khi ông trông thấy thiên sứ. Ông nói: Thưa Ngài, thị kiến đã làm cho tôi phải quằn quại đớn đau khiến xương cốt tôi rã rời (x. Đn 10,16).
Ông Êlipha còn nói thêm: Một thần trí lướt qua mặt tôi (nghĩa là khi sự ngất ngây khiến tôi vượt qua các giới hạn và khả năng của tôi) - khiến tôi nổi gai ốc (x. G 4,15) - Điều này ám chỉ những gì thể xác phải gánh chịu trong cơn xuất thần này như đã nói, đó là: xương thịt bị đông cứng như đã chết.
20 - Ông Êlipha đã nói tiếp:
Kìa có ai đứng đó, sừng sững trước mặt tôi,
Hình dáng trông không rõ.
Vị đang đứng trước mặt ông chính là Thiên Chúa đang tự thông truyền theo cách chúng ta vừa nói. Êlipha bảo rằng: ông không trông rõ dáng Ngài, tức là ngụ ý rằng dù sự thông truyền và thị kiến ấy rất đỗi cao vời, ông vẫn không thể biết hoặc thấy được nhan thánh và yếu tính của Thiên Chúa. Tuy nhiên, Êlipha vẫn bảo rằng có một ai đó sừng sững trước mặt ông, bởi lẽ như đã nói trên, sự hiểu biết được lời nói bí ẩn ấy rất đỗi cao vời, như thể là biết được hình ảnh và dấu vết của Thiên Chúa. Tuy nhiên, không được vì thế mà tưởng rằng ấy là đã thấy được Thiên Chúa tận yếu tính Ngài.
21 - Rồi kết luận, ông nói: Và tôi nghe thấy tiếng gì như tiếng gió nhẹ. Đó chính là tiếng gió thì thào trìu mến mà ở đây linh hồn bảo rằng ấy chính là Đấng Chí Ái của nó. Chúng ta không được nghĩ rằng những cuộc thăm viếng ấy lúc nào cũng kèm theo sự kinh hãi và giày vò về mặt tự nhiên, vì như đã nói trên: Hiện tượng ấy chỉ xảy ra với những ai bắt đầu bước vào bậc khải thị và hoàn thiện, hoặc mới bắt đầu nhận được loại thông truyền này. Còn nơi những kẻ khác, những cuộc viếng thăm ấy thường rất dịu dàng. Và bây giờ, xin tiếp tục phần minh giải.
Và là đêm yên hàn.
22 - Trong giấc ngủ tâm linh mà nó có được nơi cõi lòng Đấng Chí Ái, linh hồn chiếm lĩnh và nếm được tất cả sự yên hàn, nghỉ ngơi và thanh tịnh của đêm yên hàn. Đồng thời linh hồn cũng nhận được nơi Thiên Chúa một sự hiểu biết thần linh thẳm sâu và tối tăm. Vì thế linh hồn bảo rằng đối với nó, Đấng Chí Ái quả là “đêm yên hàn.”
Đang khi hừng đông cựa mình thức giấc
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)








