NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ HAI
Bố cục Ca Khúc Thứ Hai:
- Lời mở đầu (2,1)
1. Thanh sắt nung tình yêu (2,2-5)
2. Vết thương tình, vết đâm xuyên thấu cõi lòng (2,6-14)
3. Bàn tay Chúa Cha và cái chạm nhẹ của Ngôi Lời (2,15-21)
4. Thiên Chúa đền bù (2,22-31)
5. Cái chết thật và sự sống thật (2,32-36)
Ôi thanh sắt nung thật êm đềm!
Ôi vết thương sao mà thú vị!
Ôi bàn tay thật mềm!
Chỉ mới một cái chạm nhẹ
Mà đã nếm được cõi đời đời,
Hoàn lại hết món nợ.
Người vừa giết em, vừa đổi chết thành sống.
MINH GIẢI
1. Nơi ca khúc này, linh hồn cho ta hiểu Ba Ngôi Chí Thánh là Cha, Con và Thánh Thần thực hiện công cuộc hiệp nhất thần linh ấy nơi linh hồn như thế nào. Bàn tay, Thanh sắt nung, và Cái chạm nhẹ tự bản chất cũng chỉ là một. Sỡ dĩ linh hồn dùng nhiều tên gọi khác nhau là vì muốn nêu bật cái hiệu quả riêng nơi hành động của từng ngôi. Thanh sắt nung tượng trưng Chúa Thánh Thần, bàn tay tượng trưng Chúa Cha, cái chạm nhẹ tượng trưng Chúa Con. Như thế, ở đây linh hồn tán dương Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Linh hồn đề cao ba hồng ân và phúc lành lớn lao Ba Ngôi thực hiện nơi linh hồn, nhờ đó biến cái chết của linh hồn thành sự sống, biến đổi linh hồn thành chính Ba Ngôi.
Hồng ân thứ nhất là vết thương thú vị, được quy về Chúa Thánh Thần, vì thế linh hồn gọi Ngài là thanh sắt nung êm đềm.
Hồng ân thứ hai là nếm được cõi đời đời được quy về Chúa Con, vì thế linh hồn gọi Ngài là cái chạm nhẹ.
Hồng ân thứ ba là ơn làm cho linh hồn được biến đổi, nhờ đó linh hồn được hoàn lại dư dật mọi món nợ. Hồng ân này được quy về Chúa Cha, vì thế gọi Ngài là bàn tay thật mềm.
Mặc dù đã kể ra cả ba hồng ân vì muốn nêu rõ những đặc ân mà mỗi ngôi Thiên Chúa ban tặng, ở đây linh hồn vẫn chỉ đang nói với một Ngôi duy nhất: 'Người vừa giết em vừa đổi chết thành sống', bởi vì bất cứ Ngôi nào hành động thì hai Ngôi kia cũng cùng hành động, cho nên mọi sự đều quy về từng ngôi một và đều quy về cả Ba Ngôi.
Và đây là câu thơ thứ nhất:
Ôi thanh sắt nung thật êm đềm!
2. Như chúng tôi đã nói, thanh sắt nung ở đây tượng trưng Chúa Thánh Thần. Thật vậy, theo lời Môsê trong sách Đệ Nhị Luật (Đnl 4,24), Thiên Chúa chúng ta là lửa thiêu, nghĩa là lửa tình, có năng lực vô tận. Lửa ấy hễ chạm vào linh hồn là có thể tiêu huỷ cách diệu kỳ và biến đổi linh hồn thành lửa. Tuy nhiên lửa ấy thiêu đốt và cuốn hút mỗi linh hồn tùy mức độ linh hồn đã được chuẩn bị. Có linh hồn hơn, có linh hồn kém. Đồng thời cũng tùy lửa ấy muốn thiêu hoá đến mức nào, cách nào và vào lúc nào. Thiên Chúa vốn là lửa vô tận của tình yêu nên chỉ cần Ngài có ý chạm hơi mạnh vào linh hồn là lập tức nhiệt tình của linh hồn sẽ bốc cao tới tột đỉnh yêu thương đến độ linh hồn cho rằng sự nồng cháy ấy đã vượt hẳn mọi sự nồng cháy trên trần gian. Do đó, nơi sự hiệp nhất này, linh hồn gọi Chúa Thánh Thần là thanh sắt nung đỏ, bởi lẽ nơi thanh sắt nung đỏ, lửa tích tụ lại thật mãnh liệt, có sức thiêu cháy mạnh hơn các thứ lửa khác. Hành vi hiệp nhất ấy là thứ lửa cháy nồng hơn mọi hành vi khác, cho nên linh hồn mới gọi là thanh sắt nung. Như thế, ở đây, Thiên Chúa là lửa đã biến linh hồn trở nên như Ngài, không phải chỉ là linh hồn cảm nghiệm được thanh sắt nung đang chạm đến mình mà toàn cả linh hồn đã trở nên thanh sắt nung đang hừng hực cháy.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










