NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ BA (tiếp theo)
68. Và bây giờ chúng ta hãy trở lại với đề tài các hố thẳm nơi các quan năng của linh hồn. Như chúng tôi đã nói, ở đây linh hồn thường phải hết sức đớn đau khi Thiên Chúa xức cho nó những dầu xức rất đỗi cao vời của Chúa Thánh Thần để chuẩn bị cho nó hiệp nhất với Ngài. Những dầu xức ấy thật tinh vi và việc xức dầu thật tế nhị đến nỗi một khi thấm vào tận bản thể thâm thuý sâu xa nhất của linh hồn, dầu ấy chuẩn bị cho linh hồn và đem đổ đầy vào linh hồn cái hương vị ngọt ngào khiến cho sự khổ đau và khát vọng chưa thành nơi những hố thẳm trống rỗng bao la ấy trở thành như vô hạn.
Từ đó, chúng ta cần lưu ý rằng nếu những sự xức dầu chuẩn bị cho những hố thẳm của linh hồn được hiệp nhất với Thiên Chúa theo hôn phối tâm linh còn cao vời đến thế, thì thử hỏi những điều có được nơi trí hiểu, tình yêu và vinh quang mà sự hiệp nhất với Thiên Chúa đem lại cho trí hiểu, lòng muốn và dạ nhớ sẽ cao vời đến chừng nào? Chắc chắn trước đó các hố thẳm quan năng ấy đói khát chừng nào thì bây giờ sẽ càng được thỏa mãn, hả hê và thú vị chừng nấy. Những sự chuẩn bị càng tinh tế chừng nào thì những gì linh hồn sẽ chiếm hữu và giác quan sẽ vui hưởng cũng cao vời chừng nấy.
69. Giác quan ở đây là giác quan của linh hồn, được dùng để nói về uy lực và sức mạnh mà bản thể linh hồn có được để cảm nhận và vui hưởng những đối tượng của các quan năng tâm linh và nhờ đó mà nếm hưởng được sự khôn ngoan, tình yêu và sự thông truyền của Thiên Chúa. Vì thế, nơi câu thơ này linh hồn gọi ba quan năng dạ nhớ, trí hiểu và lòng muốn là những hố thẳm của giác quan bởi lẽ, nhờ chúng và trong chúng, linh hồn cảm nhận và nếm hưởng một cách sâu xa những vẻ cao cả nơi sự khôn ngoan và những điều tuyệt vời của Thiên Chúa. Thật hết sức đích đáng khi ở đây linh hồn gọi các quan năng ấy là những hố thẳm bởi lẽ linh hồn cảm nhận nơi các hố thẳm ấy những sự hiểu biết và tỏa sáng thẳm sâu của những đuốc lửa, linh hồn nhận ra nó có được khả năng và sức chứa rất lớn, tiếp nhận được biết bao điều phân minh rành rẽ nơi những sự hiểu biết, những hương vị, những niềm vui, những thích thú vv... mà nó nếm hưởng trong Thiên Chúa. Tất cả những thứ ấy được nhận lãnh và đặt vào nơi giác quan của linh hồn, tức là nơi uy lực và khả năng linh hồn có được để cảm nhận, chiếm hữu và nếm hưởng tất cả những điều đó. Những hố thẳm của các quan năng xếp đặt việc ấy tựa như các giác quan thể lý trợ lực cho cảm nhận chung của óc tưởng tượng sáng tạo bằng những hình thể của các đối tượng của nó và cái cảm nhận chung này trở thành nơi tiếp nhận và tích chứa những hình thể ấy. Vì lẽ đó cảm nhận chung này của linh hồn trở thành nơi tiếp nhận và tích chứa những điều cao cả của Thiên Chúa. Cảm nhận chung ấy thật là hết sức sáng chói và phong phú khi đạt tới sự chiếm hữu cao siêu và rạng ngời chúng ta nói đây.
Giác quan xưa tăm tối mù loà.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










