Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 22 (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 22 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 27)

+ Minh giải

2 - Cho tới đây, Tân nương đã cố gắng hết sức để đánh đuổi lũ chồn, ngăn chặn cơn gió bấc, dẹp yên đám kiều nữ. Đủ thứ chướng ngại ngăn cản không cho nàng vui hưởng trọn vẹn cuộc linh phối. Nàng cũng đã kêu cầu và đã nhận được làn gió Chúa Thánh Thần thổi tới. Đây quả là một sự chuẩn bị thích đáng và cũng là phương thế giúp linh hồn đạt tới sự hoàn thiện của tình trạng này. Tất cả những điều đó ta đã bàn trong những ca khúc trước. Giờ đây, nơi ca khúc này, sẽ bàn đến cuộc linh phối. Nơi đây, khi gọi linh hồn là Tân nương, Đức Lang quân ngụ ý hai điều: Thứ nhất, để nói rõ nàng đã chiến thắng và giờ đây nàng đang đạt tới tình trạng hoan lạc của cuộc linh phối mà cả Ngài và nàng đều hết sức khát mong. Thứ hai, để nêu lên những đặc điểm của tình trạng này, gồm những điều linh hồn đang được nếm hưởng nơi Ngài, chẳng hạn như: nghỉ ngơi giữa sắc hương, nghiêng cổ trên những cánh tay dịu êm của Đấng Chí Ái, mà lát nữa đây chúng ta sẽ minh giải. Trước hết:

Tân nương đã vào.

3 - Chúng tôi sẽ cố gắng minh giải thật rõ diễn tiến ý tưởng của những ca khúc này để giúp hiểu rõ hơn về những gì một linh hồn thường trải qua trước khi đạt tới tình trạng mà, với ơn Chúa giúp, chúng tôi sắp trình bày, tức là tình trạng linh phối, tình trạng cao vượt nhất trên lộ trình này. Để đạt tới tình trạng hiện nay, trước hết linh hồn phải tập chịu đựng những vất vả và đắng cay bằng cách hãm mình và suy niệm các thực tại tâm linh. Linh hồn nói đến điều này ngay từ ca khúc đầu tiên cho đến câu: "Tuôn nghìn muôn ơn diễm lệ". Sau đó, linh hồn bước vào bậc chiêm niệm, nơi đây, nó đi qua những con đường và những ngõ hẹp yêu thương mà nó đã kể lại bằng một chuỗi ca khúc cho đến đoạn mở đầu bằng câu: "Hỡi Đấng Chí Ái, xin hãy quay mắt đi", trong đó, cuộc đính ước tâm linh đã được thực hiện. Rồi từ đó, linh hồn tiến tới bậc kết hiệp, nơi mà nó nhận được rất nhiều sự thông truyền, thăm viếng, ơn lành và niềm vui thật cao cả của Đức Lang quân. Với tư cách người đã đính hôn, linh hồn tiến sâu vào và được hoàn thiện nơi tình yêu của Ngài. Những điều này được linh hồn hát lên kể từ ca khúc nói trên, lúc cuộc đính hôn được thực hiện, khởi đầu bằng câu: "Hỡi Đấng Chí Ái, xin hãy quay mắt đi" cho đến ca khúc đang minh giải, mở đầu bằng câu: "Tân nương đã vào". Tới đây, chỉ còn một việc là cử hành cuộc linh phối giữa linh hồn và Con Thiên Chúa.

So với cuộc đính ước tâm linh, cuộc hôn phối này thật cao vời khôn ví, bởi lẽ ở đây kẻ dấu yêu được hoàn toàn biến đổi nên Đấng Chí Ái. Nơi đây, đôi bên phó mình cho nhau để chiếm hữu nhau hoàn toàn, với một cuộc hợp hôn xe tơ kết tóc, hiệp nhất trong tình yêu, khiến linh hồn được thần hoá và trở thành như Thiên Chúa nhờ được dự phần vào bản tính Ngài, ở mức tối đa có thể được trên cõi đời này. Theo tôi nghĩ, tình trạng này sẽ không bao giờ xảy ra nếu linh hồn chưa được vững bền trong ân sủng. Ở đây, khi Thiên Chúa xác nhận sự tín trung của Ngài đối với linh hồn, thì sự tín trung của đôi bên đã được xác nhận. Đây quả là tình trạng cao siêu nhất mà người ta có thể đạt tới ở đời này.

Trong phút hợp cẩn của cuộc hôn nhân tự nhiên, như lời Thánh kinh nói, “cả hai người nên một xác thịt” (St 2,4). Ở đây, trong phút hợp cẩn của cuộc linh phối giữa Thiên Chúa và linh hồn, cả hai bản tính hòa nhập thành một tinh thần và tình yêu, như lời thánh Phaolô nói trong cùng một kiểu so sánh: Ai đã hiệp nhất với Thiên Chúa thì nên một tinh thần với Ngài (1Cr 6,17). Cũng tựa như khi ánh sáng một vì sao hay một ngọn nến hiệp nhất với ánh sáng mặt trời, sự tỏa sáng lúc ấy không phải là do vì sao hay ngọn nến mà chính là do mặt trời, bởi lẽ mặt trời hút vào trong ánh sáng của mình tất cả những thứ ánh sáng khác.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)


Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 22

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 22
(Phiên bản A: chương 27)

+ Ghi chú mở đầu

20 - Đức Lang quân hết sức khát khao hoàn tất việc giải thoát và cứu chuộc Tân nương khỏi quyền lực của nhục cảm và ma quỷ. Vì thế, làm xong điều ấy, Ngài vui mừng khác nào người mục tử nhân lành, sau khi sục sạo khắp bao nẻo đường tìm kiếm con chiên lạc mất, đã vui mừng tìm được nó và vác nó trên vai trở về (x. Lc 15,5). Ngài vui mừng khác nào người phụ nữ hân hoan cầm trong tay đồng tiền mà bà đã nhọc công thắp đèn lục lọi khắp cả nhà mới tìm được, rồi gọi bạn bè bạn láng giềng đến chung vui với mình: Xin các bạn hãy vui lên cùng tôi... (Lc 15,9). Quả thế, ta hãy nhìn xem vị mục tử đầy yêu mến và cũng là Đức Lang quân của linh hồn hết sức vui mừng hoan lạc khi chiếm hữu được linh hồn và hoàn thiện nó, rồi đặt nó lên vai, ôm nó vào lòng, trong sự hiệp nhất Ngài hằng khát khao mong ước.
Niềm vui ấy, Đức Lang quân không giữ riêng cho mình nhưng còn chia sẻ cho các thiên thần và các linh hồn thánh thiện qua những lời ghi trong sách Diễm Ca sau đây:

Thiếu nữ Xion hỡi,
hãy ra chiêm ngưỡng vua Salômon
với mũ triều thiên
Hoàng thái hậu đã đội cho người ngày hôn lễ
Ngày vui nhất của lòng người. (Dc 3,11)

Đức Lang quân gọi linh hồn là mũ triều thiên, là Tình nương, là niềm vui của lòng Ngài. Ngài vòng tay ôm nàng và cùng nàng bước đi như Tân lang rời khỏi loan phòng (Tv 19,6). Ngài ám chỉ tất cả những điều ấy nơi ca khúc tiếp theo:

Tân nương đã vào
Trong vườn diễm lệ nàng mơ ước
Nghỉ ngơi giữa sắc hương
Cổ nghiêng
Trên những cánh tay dịu êm của Đấng Chí Ái.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 20 và 21 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 20 và 21 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 29 và 30)

15 - Cuối cùng, những nỗi sợ hãi của bao đêm không ngủ cũng không còn chạm tới Tân nương được nữa. Giờ đây nàng đã được soi sáng, mạnh mẽ và yên nghỉ vững vàng trong Thiên Chúa. Ma quỷ không còn thể nào dùng bóng tối của chúng để khiến nàng bị tối tăm, cũng không thể dùng khủng bố để làm nàng khiếp sợ, hoặc tấn công để khiến nàng phải lung lay. Giờ đây không gì có thể chạm đến hay quấy nhiễu nàng bởi lẽ nàng đã bỏ lại hết mọi sự để bước vào trong Thiên Chúa của nàng. Nơi đây, nàng vui thỏa trong sự bình an trọn vẹn, nếm hưởng mọi hương vị ngọt ngào và tràn trề hoan lạc đến mức tối đa mà thân phận lữ hành ở trần thế này có thể chịu được. Sách Châm Ngôn đã nói về linh hồn trong tình trạng này như sau: Một linh hồn bình an, yên tịnh thì giống như một yến tiệc kéo dài. (Cn 15,15).

Tựa như tại buổi yến tiệc người ta được hưởng nếm đủ thứ cao lương mỹ vị và thưởng thức đủ thứ âm nhạc du dương, nơi bàn tiệc dành cho nàng trong lòng Đức Lang quân, Tân nương linh hồn cũng vui thỏa mọi hoan lạc và hưởng nếm mọi hương vị. Những gì chúng tôi đã nói, cũng như những gì có thể diễn tả thành lời vẫn luôn luôn quá ít ỏi so với những gì xảy đến cho một linh hồn đạt tới tình trạng diễm phúc này. Phụng vụ Hội thánh cũng nói rằng khi linh hồn đã đạt đến sự bình an của Thiên Chúa vốn vượt trên mọi hiểu biết, thì không thể dùng ý nghĩa nào để diễn tả cho đủ, nói nhiều đến mấy cũng chẳng khác nào như câm như nín.

Và sau đó là câu thơ của ca khúc tiếp theo:

Bằng những khúc nhạc thất huyền cầm du dương
Và bằng tiếng hát nhân ngư ta kêu gọi các ngươi

16 - Như chúng tôi đã giải thích, tiếng nhạc thất huyền cầm du dương ở đây Đức Lang quân muốn nói về sự ngọt ngào êm ái Ngài đã ban cho linh hồn trong tình trạng này. Qua đó, Ngài đã chận đứng mọi sự quấy nhiễu nói trên nơi linh hồn. Tiếng nhạc thất huyền cầm khiến cho người ta được đầy sự dịu dàng, êm đềm, thư thái. Nó thấm sâu tận tâm can khiến linh hồn ngây ngất thoát khỏi mọi chán chường mệt mỏi. Cũng thế, ở đây sự dịu dàng êm ái cũng thu hút linh hồn đến nỗi không một chút muộn phiền nào chạm tới nó được.

Như thế, Đức Lang quân muốn nói: Ta đã gieo vào linh hồn này sự êm đềm thư thái đến thế, cho nên tất cả những gì không đem lại sự ngọt ngào êm ái cho linh hồn đều phải dừng lại.

Trên đây đã nói rằng tiếng hát nhân ngư ám chỉ sự hoan lạc thường xuyên mà linh hồn đã có được. Đức Lang quân gọi hoan lạc này là tiếng hát nhân ngư vì, theo như người ta nói, tiếng hát nhân ngư du dương thú vị đến nỗi chỉ nghe qua là mê mẩn đắm say như thể xuất thần quên hết mọi sự. Cũng thế, nguồn hoan lạc của sự hiệp nhất này cũng thu hút linh hồn vào đó và khiến linh hồn được an lạc thư thái như thể mê mẩn quên hết mọi sự quấy rầy phiền não của những điều nói trên, những quấy rầy phiền não được ám chỉ đến trong câu thơ này:

Hãy dừng những cơn cuồng nộ.

17 - Đức Lang quân gọi những sự quấy rầy phiền nhiễu của các nghiêng chiều và hoạt động vô trật tự nói trên là những cơn cuồng nộ. Sở dĩ thế là vì cuồng nộ là một thứ xung động quấy rối sự bình an khi vượt quá giới hạn. Mọi thứ nghiêng chiều và những gì chúng ta đề cập trên kia cũng thế. Khi xung động lên, chúng sẽ làm mất sự bình an và yên tĩnh của linh hồn, và khi chạm đến linh hồn, chúng khiến linh hồn bị xao động. Do đó, Đức Lang quân lên tiếng :

Đừng động đến bức tường.

18 - Bức tường ám chỉ cái vành đai đem lại bình an. Trước đây đã nói linh hồn là thửa vườn nơi Đức Lang quân đang dùng bữa giữa muôn hoa, một thửa vườn được đóng lại và canh giữ chỉ dành riêng cho Đức Lang quân mà thôi. Các nhân đức và những sự hoàn thiện chính là tường lũy vây quanh và bảo vệ thửa vườn linh hồn. Trong sách Diễm Ca, chính Đức Lang quân cũng gọi linh hồn là khu vườn cấm: Này em gái của anh, em là khu vườn cấm (Dc 4,12).

Như vậy qua câu thơ trên đây, Đức Lang quân truyền cho những thứ xung động quấy rối nói trên không được chạm tới ngay cả vành đai xung quanh và bức tường của thửa vườn ấy.

Để Tân nương được thêm yên giấc.

19 - Nghĩa là để Tân nương được hân hoan thư thái hơn với sự yên tĩnh và êm đềm nàng đang nếm hưởng nơi Đức Lang quân. Qua đó, ta hiểu rằng giờ đây chẳng còn cửa nào đóng kín đối với linh hồn nữa, linh hồn có quyền vui hưởng giấc ngủ êm đềm của tình yêu bất cứ khi nào nó muốn, đúng như lời Đức Lang quân nói trong sách Diễm Ca:

Này các thiếu nữ Giêrusalem, tôi van nài các bạn
Vì đàn linh dương với bầy nai ngoài đồng
Xin đừng lay vội, đừng đánh thức tình yêu
Cho đến khi tình yêu ưng thuận. (Dc 3,5)

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 20 và 21 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 20 và 21 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 29 và 30)

12 - Như đã nói, khi đã được biến đổi như thế, linh hồn chẳng còn lãnh thêm thứ gì mới mẻ nữa, cho nên dường như những sự vui thỏa phụ thuộc chẳng còn ảnh hưởng gì tới nó. Mặc dầu nơi những người đã được vinh hiển, những niềm vui loại này vẫn còn và thường là nhiều vô số, nhưng phải biết rằng những sự vui thỏa và ngọt ngào phụ thuộc này chẳng thêm gì cho sự thông truyền tận bản thể mà tâm linh đang nhận được, bởi lẽ bất cứ thứ gì mới mẻ có thể đến với linh hồn nó đều đã có sẵn rồi. Điều linh hồn đã có sẵn vượt cao hơn những gì mới được đem đến cho nó.

Vì thế, mỗi khi những sự vui thỏa hân hoan ấy được gợi ra, hoặc do các sự vật bên ngoài hoặc do các thực tại tâm linh bên trong, linh hồn liền lập tức quay về vui thỏa với những kho báu có sẵn nơi mình và cảm thấy được thích thú nơi những kho báu này nhiều hơn là nơi những gì mới xuất hiện. Một cách nào đó, giờ đây linh hồn đã có được cái nét riêng của Thiên Chúa, đó là mặc dù vẫn thích tất cả mọi sự nhưng không thích gì bằng chính mình bởi lẽ nơi mình đã có được điều tốt lành vượt cao hơn tất cả mọi điều ấy. Như thế, đối với linh hồn này, mọi vui thỏa và mê thích mới xuất hiện chỉ càng khiến nó nhớ lại và tìm hoan lạc nơi điều nó đã có sẵn và đã cảm nhận nơi mình, chứ không lưu ý đến chúng, bởi vì như đã nói, những gì linh hồn đã có cao vượt hơn hẳn những thứ ấy.

13 - Nếu một điều gì đó có thể làm cho ta vui thỏa nhưng lại đang có sẵn một điều khác được ta quý chuộng hơn và thích thú hơn, thì tự nhiên ta sẽ quay ngay về điều đang có và vui hưởng điều ấy. Cũng thế, những điều mới mẻ phụ trội về mặt tâm linh ấy và những gì chúng có thể thêm thắt vào cho hạnh phúc của linh hồn có đáng là gì so với điều tốt tận bản thể mà linh hồn đã sẵn có. So với điều tốt tận bản thể, thì có thể nói được rằng những thứ ấy chỉ là hư không. Khi đã đạt tới chỗ hoàn tất sự biến đổi, nơi linh hồn đã được trưởng thành trọn vẹn, thì chẳng còn cần phải tăng trưởng nhờ những thứ mới mẻ tâm linh ấy như trường hợp những người chưa đạt. Tuy nhiên có điều đáng ngạc nhiên là mặc dù linh hồn này không nhận thêm những hoan lạc mới mẻ ấy, nó lại cứ như thể vẫn luôn luôn đang nhận thêm mặc dù trước đó cũng đã có sẵn rồi. Sở dĩ thế là vì linh hồn luôn luôn nếm hưởng chúng một cách mới mẻ. Những điều tốt lành của linh hồn lúc nào cũng mới mẻ. Do đó, có thể nói rằng tuy chẳng cần phải nhận thêm những điều mới mẻ ấy, linh hồn vẫn cứ luôn luôn nhận được chúng.

14 - Tuy nhiên, không lời lẽ nào có thể diễn tả nổi sự tỏa sáng vinh quang mà đôi khi Đức Lang quân ban cho linh hồn khi ôm nó vào lòng. Có thể nói rằng Thiên Chúa như đang xoay dần về hướng linh hồn khiến cho linh hồn vừa nhìn thấy vừa vui hưởng vực thẳm chứa đầy kho báu và hoan lạc Ngài đã đặt vào đó. Chẳng khác nào như mặt trời, khi phủ ngập biển cả, đã soi sáng tận những hố thẳm cùng mọi hang hốc và phơi bày ra những châu ngọc, những mạch vàng vô tận và những loại đá quý khác. Cũng thế, mặt trời thần linh là Đức Lang quân khi quay hướng về Tân nương linh hồn, Ngài cũng tỏa chiếu ánh sáng vào các kho báu của linh hồn, khiến cho cả đến các thiên thần cũng phải sửng sốt và thốt lên những lời trong sách Diễm Ca:

Kìa bà nào xuất hiện như rạng đông
Diễm kiều như vầng nguyệt, lộng lẫy tựa thái dương
Oai hùng như đạo binh chỉnh tề hàng ngũ? (Dc 6,10).

Dù sự tỏa sáng này hết sức tuyệt vời, nó cũng chẳng thêm gì cho linh hồn đã thành đạt ấy. Nó chỉ làm sáng rõ và giúp linh hồn vui hưởng những gì mình đã có.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 20 và 21 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 20 và 21 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 29 và 30)

10 - Đấng Chí Ái cũng lên tiếng kêu gọi tất cả những nghiêng chiều thuộc bốn loại xúc cảm trên của linh hồn, bắt chúng ngưng lại và ở yên. Trong tình trạng tâm linh này, Ngài ban cho Tân nương dồi dào năng lực, sức mạnh và sự mãn nguyện nhờ những khúc nhạc thất huyền cầm du dương và tiếng hát nhân ngư êm ái. Nhờ đó, các xúc cảm nói trên không còn ngự trị nơi Tân nương mà cũng không thể khiến cho nàng phải khó chịu.

Nơi bậc này, linh hồn trở nên hết sức cao cả và kiên vững. Trước đây một điều gì đó, chẳng hạn những tội lỗi của riêng mình hay của kẻ khác có thể khiến linh hồn đau đớn như nước lũ ngập tràn (đây là điều những người sống theo tâm linh thường hay cảm nhận), thì giờ đây mặc dù linh hồn vẫn có sự đánh giá về chúng nhưng chúng không còn khiến linh hồn đau đớn hoặc xúc động mạnh nữa. Khi chạnh lòng thương xót, linh hồn vẫn chu toàn công việc và sự hoàn thiện của lòng thương người, không bị dao động, bởi vì, giờ đây nhân đức của linh hồn không còn yếu đuối nhưng trở thành mạnh mẽ, vững bền và hoàn hảo. Khi đã được biến đổi trong tình yêu, linh hồn rơi vào trường hợp giống các thiên thần, những vị này biết rất rõ những điều đang gây ra đau đớn nhưng họ lại chẳng cảm thấy đau đớn; họ thực thi những công việc của lòng thương xót nhưng không bị lòng trắc ẩn chi phối. Tuy nhiên, đôi khi và vào một số thời điểm, Thiên Chúa cũng cho phép linh hồn cảm nhận một số điều và vì đó mà phải đau khổ, lý do là để nó được thêm công phúc và được thêm nồng nàn yêu thương, hoặc cũng có thể vì những lí do khác, như trường hợp Ngài đã hành động như thế đối với Đức Trinh Mẫu, thánh Phaolô và nhiều vị khác. Tuy nhiên, nơi tình trạng chúng ta đang bàn, không hề có thứ đau khổ loại này.

11 - Cả những khát mong hy vọng cũng chẳng còn khiến linh hồn xao xuyến, vì rằng khi được hiệp nhất với Thiên Chúa, linh hồn đã được mãn nguyện hết mức có thể đạt được ở đời này. Chẳng còn gì nơi trần gian khiến linh hồn phải hy vọng, cũng chẳng có thực tại tâm linh nào khiến linh hồn phải khát khao nữa vì nó đã thấy và cảm nghiệm rõ mình đang được tràn đầy sự phong phú của Thiên Chúa. Như thế, dù sống hay chết, linh hồn đều uốn mình theo ý muốn Thiên Chúa. Không còn bị bất cứ khát vọng hay mê thích nào xúi giục, cả nơi phần cảm giác lẫn nơi phần tâm linh, linh hồn đều thốt lên: Xin cho ý Cha được thể hiện (Mt 6,10). Như thế, nỗi khát mong nhìn thấy Thiên Chúa không còn nhuốm muộn phiền nữa.

Về những tâm tình vui thỏa cũng thế, trước đây linh hồn thường thấy mình vui nhiều hơn hay ít hơn, nhưng giờ đây nếu có ít đi linh hồn cũng chẳng thấy thiếu mà nếu có dư dật nó cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên. Bởi thông thường, điều đang khiến linh hồn vui thỏa quá lớn lao, chẳng khác nào biển cả, nước trào ra sông thì cũng chẳng giảm bớt mà có từ sông chảy vào thì cũng chẳng tăng thêm. Linh hồn đã nên như dòng suối mà Chúa Kitô nói đến trong Tin Mừng theo thánh Gioan: Một mạch nước vọt lên đem lại sự sống đời đời (Ga 4,14).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Đừng lùi bước một khi đã khởi sự bước vào đường cầu nguyện.

 


ĐỪNG LÙI BƯỚC MỘT KHI ĐÃ KHỞI SỰ BƯỚC VÀO ĐƯỜNG CẦU NGUYỆN.

+ CHƯƠNG XXIII

Điều quan trọng: Đừng lùi bước một khi đã khởi sự bước vào đường cầu nguyện. Nhắc lại lần nữa: cần phải có ý chí cương quyết.

1. Vậy tôi nhắc lại: phải khởi đầu với một ý chí thật cương quyết; đó là điều rất quan trọng, vì nhiều lý do mà tôi không nói hết vì nói ra thì dài quá. Chị em thân yêu, tôi chỉ nói đến hai hay ba lý do: lý do thứ nhất: Một điều chẳng hợp lý chút nào là đốì với Đấng đã ban cho chúng ta biết bao ân huệ và còn tiếp tục ban nữa mà chúng ta không muốn quyết tâm dâng hiến Người một chút nhỏ mọn, một chút chú ý (đã không thiệt hại, lại còn được lợi nhiều); chúng ta không dâng hiến Người với tất cả lòng cương quyết phó thác, nhưng hầu như cho Người vay mượn để rồi lúc nào đòi lại. Đối với tôi, đó không phải là dâng hiến. Người vay mượn luôn luôn có một sự không hài lòng nào đó khi người ta đòi lại của đã cho vay mượn, và nhất là khi người ấy đang cần vật đã vay mượn và đã coi vật ấy hình như của mình rồi. Ôi! nếu cả hai người (cho vay và người vay) lại là chỗ thân tình và người cho vay lại đã nhận lãnh rất nhiều quà từ người vay mà không phải trả chi hết! Người vay mượn có lý mà nghĩ rằng: bạn mình keo kẹt và chẳng có tình nghĩa chi cả, vì chẳng để lại cho mình được một vật nhỏ mọn nhất là như biểu hiệu của tình bạn.

2. Có người vợ nào đã được chồng cho đủ thứ hạt trân châu quí giá mà còn tiếc rẻ sẻn so không tặng chồng được một chiếc nhẫn, tuy không phải là nhẫn quí vì tất cả là của chồng rồi, nhưng ít nhất như biểu chứng tỏ ra mình sẽ trung thành với chồng cho đến chết? Vậy Chúa còn kém xứng đáng để chúng ta có thể nhạo Người bằng cách đòi lại một chút nhỏ chẳng đáng gì chúng ta vừa mới dâng hiến Người ư? Một chút xíu thời giờ chúng ta quyết dâng cho Người sánh sao được với biết bao thời giờ chúng ta dành để chú ý đến mình hay để chuyện trò cùng một người không vừa ý chúng ta. Vậy chút ít thời giờ chúng ta muốn dâng hiến Chúa thì hãy dâng hiến với một tinh thần tự do thoát ly khỏi mọi sự và với một ý chí quyết tâm sẽ không bao giờ đòi lại nữa cho dầu có gặp nhiều khổ cực hoặc chống đối, hoặc khô khan. Hãy coi như chúng ta không còn làm chủ chút xíu thời giờ ấy nữa và Người theo lý công bằng, vốn có quyền đòi chúng ta khi chúng ta không muốn dâng hiến trọn vẹn cho Người.

3. Dâng hiến không trọn vẹn như vậy, tôi không có ý hiểu rằng: khi chúng ta vì lý do chính đáng, vì bất trắc cách nào mà bỏ nguyện gẫm một hay vài ngày. Cần ý chí của chúng ta phải kiên trì vững chắc vì Thiên Chúa đâu có sẻn so, Người không chấp những sự nhỏ nhen, nên Người sẽ làm chị em hài lòng, vì như vậy, - chị em cũng đã dâng Người một chút gì rồi. Còn cách kia chỉ tốt cho những người không quảng đại, họ keo kẹt đến độ lòng họ không đủ rộng rãi để dâng, nhưng chỉ đủ để cho vay mượn thôi. Tuy nhiên, họ cũng đã làm chút gì đó, nên Chúa chúng ta cũng quan tâm đến tất cả những sự ấy, và Người xử sự trong mọi sự như ý ta muốn. Trong khi đối với chúng ta, Người không hẹp hòi, nhưng rất quảng đại; mặc dầu chúng ta thiếu sót rất nhiều, nhưng Người cũng rất dễ dàng tha thứ. Người rất chú ý đến việc trả công cho chúng ta nên đừng sợ: một việc nhỏ như ngước mắt lên để nhớ tới Người, Người cũng không bỏ qua mà không thưởng công.

4. Lý do thứ hai: ma quỉ không đủ lực để cám dỗ; nó sợ những linh hồn có chí khí cương quyết, nó đã kinh nghiệm rằng: những linh hồn ấy gây phương hại nhiều cho nó; bao nhiêu mưu mô nó xếp đặt để làm hại các linh hồn ấy đều làm cho các linh hồn ấy và nhiều người khác được lợi, còn nó thì phải thiệt. Nhưng chúng ta không được ỷ lại vào đó mà không cẩn thận dè dặt vì chúng ta phải chiến đấu với kẻ nội công; đối với những ai tỉnh thức canh phòng, nó không dám tấn công đâu vì nó nhát gan lắm; nhưng nếu nó thấy có sự thờ ơ chểnh mảng, nó sẽ làm hại nhiều. Khi thấy một linh hồn nào hay thay đổi, không vững vàng trong đường thiện, và không cương quyết kiên trì, tức khắc nó không để cho yên, nó xui khiến sợ hãi nhiều đàng và đặt ra nhiều trở ngại không bao giờ hết. Điều đó tôi đã kinh nghiệm rất nhiều và vì thế tôi có thể nói cho chị em biết. Tôi còn nói thêm rằng không ai biết điều ấy quan trọng đến mức nào.

5. Lý do thứ ba: rất quan trọng đó là phải chiến đấu với tâm thần anh dũng, vì ai cũng biết: xảy đến thế nào cũng mặc, chúng ta không được tháo lui. Giống như một người ở giữa trận chiến biết rằng nếu kẻ thù thắng, chúng sẽ không để mình sống, và nếu mình không chết trong khi giao tranh thì sau này cũng phải chết, nên người ấy cương quyết chiến đấu hơn và muốn bán cả đời sống mình - như người ta quen nói - không sợ những lát chém, lát đâm vì họ luôn nhớ rằng cần phải thắng, thắng là phương thế độc nhất để cứu sống mình. Cũng cần phải khởi sự với một niềm tin tưởng chắc chắn rằng: nếu chúng ta không muốn thua chúng ta sẽ thắng, không nghi ngờ được điều ấy, mặc dầu chúng ta chỉ được lợi một chút xíu thôi, chúng ta cũng sẽ rất giàu có. Đừng sợ rằng, Đấng đã mời gọi chúng ta đến uống nơi nguồn suối nước này, sẽ để chúng ta chết khát. Tôi đã nói và còn nhắc lại nhiều lần rằng sợ hãi làm cho nhiều người thành nhát đảm; họ chưa biết được lòng nhân từ của Chúa do kinh nghiệm, mặc dầu họ biết được do đức tin. Tuy nhiên, một điều rất có lợi là được kinh nghiệm tình yêu của Chúa và cách Người xử cách dịu dàng vớí những ai đi trong con đường này và hình như Người đài thọ tất cả.

6. Những ai chưa được nếm thử, tất nhiên tôi không ngạc nhiên gì khi họ muốn phải bảo đảm cho họ ít lợi lộc. Bởi lẽ chị em biết rằng sẽ được lợi gấp trăm ngay ở đời này, và Chúa đã phán: hãy xin thì sẽ được (Lc 11, 9). Nếu chị em không tin ở lời Chúa Uy linh, Đấng đã bảo đảm như vậy nhiều lần trong Phúc Âm, thì tôi, chị em thân yêu, tôi có vò đầu nát óc để nhắc lại cho chị em, quả cũng chẳng lợi gì bao nhiêu. Tuy nhiên tôi nói: ai nghi ngờ mà có thử cũng thiệt ít thôi. Nhưng một điều rất lạ lùng là ai đi trong đường này sẽ được Chúa ban cho hơn sự mình xin, và quá hơn lòng mình mong ước. Điều ấy rất chắc chắn. Tôi biết rõ như vậy. Một số chị em, nhờ ơn Chúa, đã kinh nghiệm, có thể làm chứng cho tôi.

- Trích trong tác phẩm Đường Hoàn Thiện của thánh Teresa Avila.


Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 20 và 21 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 20 và 21 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 29 và 30)

9 - Bốn thứ này ám chỉ những sự nghiêng chiều của bốn xúc cảm chúng ta đã đề cập: đau khổ, hy vọng, vui mừng và sợ hãi.

"Nước" ám chỉ những tình cảm đau đớn gây phiền muộn cho linh hồn. Chúng ùa vào linh hồn như nước chảy. Do đó vua Đavít đã nói với Thiên Chúa về những tình cảm đớn đau này như sau: Lạy Chúa Trời, xin cứu vớt con, vì nước đã dâng lên tới cổ (Tv 69,2).

"Khí" ám chỉ những tình cảm hy vọng. Tựa như không khí, chúng bay tới điều ta mong ước mà hiện chưa có được. Vua Đavít có viết: Con há miệng và con hớp lấy vì khát khao mệnh lệnh của Ngài (Tv 119,131).

"Sức nóng" ám chỉ những tình cảm vui mừng, bừng lên trong lòng tựa như ngọn lửa. Vua Đavít có nói lên điều này như sau: Nghe trong mình nung nấu tự tâm can, càng nghĩ ngợi lửa càng bừng cháy (Tv,39,4).

Nói cách khác, niềm vui bừng cháy lên khi tôi suy tưởng.

Còn "những nỗi sợ của bao đêm không ngủ ám" chỉ những tình cảm của một xúc cảm khác là sợ hãi. Những nỗi sợ này thường rất dữ dội nơi những người chưa đạt tới tình trạng linh phối mà chúng ta đang bàn. Đôi khi các sợ hãi ấy đến từ Thiên Chúa, khi Ngài chuẩn bị ban cho những người ấy một số hồng ân. Tinh thần họ sợ hãi, thể xác và giác quan họ kinh hoàng, run rẩy, bởi lẽ bản tính tự nhiên của họ chưa được mạnh mẽ và hoàn thiện, chưa quen với những hồng ân ấy. Đôi khi các nỗi sợ hãi ấy cũng đến từ ma quỷ. Thấy Thiên Chúa ban cho linh hồn sự lắng đọng và dịu êm nơi chính Ngài, ma quỷ hết sức ganh tị và bực bội vì điều tốt lành và sự bình an linh hồn đang được hưởng, chúng liền tìm cách khiến cho tâm linh khủng khiếp và sợ hãi để ngăn không cho linh hồn hưởng điều tốt lành ấy. Đôi khi ma quỷ như thể còn hăm dọa áp đảo linh hồn. Và khi thấy không thể đạt tới chỗ thâm sâu của linh hồn ấy (vì linh hồn đang hết sức lắng chìm và hiệp nhất với Thiên Chúa) ma quỷ liền gỡ gạc đối với phần bên ngoài là phần giác quan, bằng cách gây ra sự chia trí, lo ra, cay đắng, đau đớn và kinh hãi cho giác quan để thử xem với cách này chúng có thể phá đám được Tân nương đang ở trên chiếc giường hợp cẩn không?

Đức Lang quân gọi đó là những nỗi sợ ban đêm bởi vì chúng do ma quỷ tạo ra. Ma quỷ dùng những thứ ấy để trút bóng tối vào linh hồn và làm mờ mịt ánh sáng thần linh mà linh hồn đang vui hưởng.

Ngài còn gọi những nỗi sợ ấy là đêm không ngủ bởi chúng đánh thức linh hồn khỏi giấc ngủ thâm sâu êm ái. Còn bọn quỷ đang tạo ra những nỗi sợ ấy thì luôn tỉnh táo tìm dịp để gieo rắc sợ hãi. Như đã nói, dù là do Thiên Chúa hay là do ma quỷ, những nỗi sợ này đều thấm nhập một cách thụ động vào tinh thần những người sống theo tâm linh. Ở đây tôi không bàn đến những loại sợ hãi khác có tính mau qua và tự nhiên vì chúng không liên quan tới những người sống theo tâm linh. Ở đây, trái lại, những nỗi sợ tâm linh tôi vừa mô tả chỉ thuộc riêng về những người sống theo tâm linh mà thôi.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Tiếng-Vô-Biên

 


Tiếng gì trí chẳng nghe ra,
Lòng không rung cảm, chỉ là lặng yên.
Tiếng gì như Tiếng-Vô-Biên.


Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 20 và 21 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 20 và 21 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 29 và 30)

7 - Đức Lang quân lên tiếng, kêu gọi bầy sư tử, tức là Ngài kềm chế những xung lực và những thái quá của sự nóng giận. Ngài lên tiếng kêu gọi lũ hươu nai tức là Ngài tăng sức cho ái dục để vượt thắng những sợ hãi và hèn nhát trước kia thường khiến linh hồn thu mình lại. Ngài lên tiếng kêu gọi lũ hoẵng đang nhảy nhót tức là đáp ứng thỏa đáng và dẹp yên các ước muốn và mê thích trước đây thường bồn chồn như bầy hoẵng nhảy nhót từ chỗ này sang chỗ nọ tìm cách thỏa mãn ái dục. Ái dục này giờ đây được thỏa mãn nhờ những khúc nhạc thất huyền cầm du dương đem lại niềm vui và nhờ khúc hát của bầy nhân ngư đem lại sự hoan lạc.

Cần lưu ý ở đây Đức Lang quân không lên tiếng kêu gọi nộ dục và ái dục ngừng lại bởi lẽ chúng là những năng lực không bao giờ thiếu vắng nơi linh hồn. Ngài chỉ lên tiếng kêu gọi những rối loạn và những hành vi vô trật tự của chúng, mà ở đây gọi là sư tử, hươu nai và hoẵng nhảy nhót phải ngừng lại, bởi vì ở bậc linh phối này những xung động ấy buộc phải ngưng hoạt động.

Này những núi, đồi, thung lũng và bờ sông.

8 - Ba tên gọi này ám chỉ những hành vi sai quấy và vô trật tự nơi ba quan năng của linh hồn là: Dạ nhớ, trí hiểu và lòng muốn. Những hành vi này sở dĩ sai quấy và vô trật tự là vì hoặc chúng vói cao quá đáng hoặc chúng hạ thấp quá đáng, hoặc khi chúng không rơi vào hai thái cực ấy nhưng nghiêng chiều về một trong hai. Những ngọn núi thường rất cao, ám chỉ những hành vi quá đáng và vô trật tự quá mức. Những thung lũng thường lại quá thấp, ám chỉ những hành vi không đạt được mức tối thiểu cần có của ba quan năng nói trên. Còn những bờ sông thường không cao lắm cũng không thấp lắm mà chỉ ngang ngang nên một phần nào đó có dính dự vào cả hai cực cao thấp, chúng ám chỉ những hành vi của các quan năng trên lúc thì vượt quá lúc thì không đạt được mức trung dung đúng đắn. Dù những hành vi này không vô trật tự quá mức, cho nên không đưa đến tội trọng, nhưng dù sao vẫn là vô trật tự cho nên có thể gây ra tội nhẹ hoặc gây ra một bất toàn, dù hết sức nhỏ bé, nơi trí hiểu, dạ nhớ và lòng muốn.

Cũng bằng những khúc thất huyền cầm du dương và tiếng hát của nhân ngư nói trên, Đức Lang quân truyền bảo tất cả các hành động vượt mức trung dung trên đây phải dừng lại. Những khúc thất huyền cầm và những bài ca ấy đưa ba quan năng của linh hồn đặt vào đúng vị trí chính xác để chúng chu toàn hoạt động riêng của chúng thật xác đáng, không rơi vào chỗ thái quá, cả trong những chi tiết nhỏ cũng thế. Tiếp theo là những câu thơ còn lại:

Nước, khí và sức nóng
và hỡi những nỗi sợ của bao đêm không ngủ.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 20 và 21 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 20 và 21 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 29 và 30)

+ Minh giải

4 - Nơi hai ca khúc này, Đức Lang quân Con Thiên Chúa đưa Tân nương linh hồn đến chỗ chiếm hữu sự bình an và thanh tịnh, đến chỗ hòa hợp phần hạ đẳng và phần thượng đẳng, bằng cách gột rửa nó sạch mọi bất toàn và đặt các quan năng cũng như những lý lẽ tự nhiên dưới sự kiểm soát của lý trí, và dẹp yên mọi mê thích khác. Vậy ý nghĩa hai ca khúc này như sau:

Trước tiên, Đức Lang quân lên tiếng kêu gọi và truyền lệnh cho óc sáng tạo vẽ vời và trí tưởng tượng từ nay phải chấm dứt những chuyện đi lang thang vô ích. Đồng thời Ngài cũng đặt hai tiềm năng tự nhiên là nộ dục và ái dục dưới quyền kiểm soát của lý trí. Hai tiềm năng này trước đây từng gây nhức nhối cho linh hồn. Còn ba quan năng của linh hồn là dạ nhớ, trí hiểu và lòng muốn cũng được Ngài kiện toàn tới mức tối đa mà chúng có thể đạt được ở trần gian này, để hướng chúng về đúng đối tượng của chúng.

Ngoài những điều đó, Ngài còn lên tiếng kêu gọi và truyền lệnh cho bốn xúc cảm của linh hồn là vui mừng, hy vọng, đau buồn và sợ hãi, từ nay phải giảm bớt và phải nằm dưới sự kiểm soát của lý trí.

Tất cả những điều đó được ám chỉ nơi tất cả những gì được nhắc đến trong ca khúc thứ nhất. Đức Lang quân chận đứng những hoạt động và xung động đã từng quấy nhiễu linh hồn. Ngài thực hiện điều đó nhờ niềm hoan lạc vô biên, sự êm đềm và sức mạnh mà linh hồn có được khi Thiên Chúa đích thân thông truyền và trao phó chính mình Ngài cho nó vào lúc ấy. Khi thông ban như thế, Thiên Chúa quyết liệt biến đổi linh hồn thành chính mình Ngài, cho nên mọi tiềm năng, mê thích và xung động của linh hồn đều mất hẳn sự bất toàn tự nhiên của chúng và được biến đổi để thuộc về Thiên Chúa. Do đó, linh hồn nói:

Này lũ chim bay nhẹ.

5 - Đức Lang quân gọi những sự lang thang của trí tưởng tượng là lũ chim bay nhẹ, khác nào những hình ảnh chia trí ấy vờn bay thật nhẹ nhàng và tinh tế từ chỗ này sang chỗ khác. Khi lòng muốn lặng lẽ vui hưởng sự thông truyền êm đềm của Đấng Chí Ái, lũ chim ấy thường làm cho nó bực bội và mất hứng thú vì những tiếng vỗ cánh bay nhè nhẹ. Đức Lang quân nói rằng Ngài dùng những khúc nhạc thất huyền cầm du dương để kêu gọi những con chim vỗ cánh nhẹ ấy ngưng đi, v.v... nghĩa là bằng sự êm đềm hoan lạc của linh hồn lúc này đang quá dồi dào và thường xuyên đến nỗi những lo ra chia trí sẽ không thể ngăn cản linh hồn như trước nữa. Giờ đây linh hồn đã lên quá cao đến nỗi những vỗ cánh âu lo, những vận chuyển, những thái quá của các chia trí ấy phải bỏ cuộc không theo nổi.

Cũng phải hiểu như thế về những phần sắp minh giải, chẳng hạn:

Này những sư tử, hươu nai và hoẵng đang nhảy nhót.

6 - Những sư tử ám chỉ những sự gay gắt và dữ tợn của nộ dục bởi lẽ các hành vi của quan năng này thường tàn bạo và liều lĩnh giống như loài sư tử.

Còn lũ hươu nai và lũ hoẵng nhảy nhót ám chỉ một quan năng khác của linh hồn là ái dục, quan năng tạo mê thích. Quan năng này tạo ra hai thứ hậu quả: một bên là hèn nhát còn bên kia lại là liều lĩnh. Có thể diễn tả những hậu quả mang tính hèn nhát phát sinh từ quan năng này như sau: khi các sự việc xảy ra không được thuận lợi cho nó, nó liền rút lui, thu mình lại và trở nên nhát đảm. Quan năng này được ví như loài hươu nai, bởi vì loài hươu nai có ái dục mạnh hơn nhiều loài thú khác khiến chúng rất nhút nhát và dễ thu mình lại. Còn những hậu quả liều lĩnh phát sinh có thể được diễn tả như sau: khi các sự việc xảy ra thuận lợi cho nó, nó không thu mình lại hoặc tỏ ra nhút nhát nhưng lại mạnh dạn háo hức tiếp nhận cho thỏa các ước muốn và nghiêng chiều ấy. Do những nghiêng chiều liều lĩnh ấy, quan năng này còn được ví như loài hoẵng. Loài hoẵng có dục vọng hết sức mạnh, đã ham muốn thì không chỉ chạy theo mà còn nhảy bổ vào. Do đó, ở đây mới bảo là chúng đang nhảy nhót.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)