NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)
18. Thế nên, ôi, hỡi cái chạm nhẹ, hãy chạm thêm một lần và thêm thật nhiều lần nữa! Người càng mạnh mẽ uy quyền lại càng dịu dàng tinh tế biết bao! Với sức mạnh thật vi diệu của Người, Người đã phân cách và lôi kéo linh hồn em ra khỏi mọi vuốt ve khác của các loài thụ tạo. Người đã uốn nắn linh hồn em cho hợp với Người và nối kết nó với một mình Người thôi. Người đã để lại nơi linh hồn em hoa quả và dư hương êm dịu đến nỗi mọi vuốt ve khác của mọi thụ tạo trên trời dưới đất đều thành ra thô thiển thấp hèn, chỉ nhìn thấy chúng cũng đủ khiến linh hồn em bực bội, và linh hồn em sẽ đớn đau dằn vặt biết mấy khi phải giao du tiếp xúc với chúng!
19. Cần biết rằng cái gì càng vi diệu thì càng rộng mở và giàu khả năng tiếp nhận. Cái gì càng tinh vi tế nhị thì càng dễ tỏa lan và truyền thông. Ngôi Lời, mà ở đây gọi là cái chạm nhẹ, chạm đến linh hồn vô cùng tinh vi tế nhị. Còn linh hồn ở tình trạng này đã được thanh tẩy triệt để và trở nên rất tinh tế, cho nên chẳng khác nào cái bình rộng lớn có khả năng chứa được nhiều. Thế nên, hỡi cái chạm nhẹ! Người càng vi diệu và linh hồn em càng được thanh luyện, Người càng đổ ngập vào linh hồn em thật chan hoà dào dẫy.
20. Cũng cần biết thêm rằng cái chạm càng tinh vi tế nhị và càng ít thô thiển, nặng nề thì càng thông truyền hoan lạc thú vị cho nơi được chạm vào. Cái chạm thần linh ta đang bàn không hề có tí thô thiển hay nặng nề nào, Bởi lẽ Ngôi Lời, đấng chạm đến linh hồn, không cần dùng đến những kiểu cách này nọ. Ngài luôn tự do không bị ràng buộc bởi hình hay dạng hay các tuỳ thể vốn là những thứ thường vây bọc và làm bản thể bị giới hạn. Như thế, cái chạm nhẹ chúng ta đang bàn đây thật khôn tả vì được phát xuất từ bản thể thần linh. Sau cùng, ôi! hỡi cái chạm vi diệu khôn tả là Ngôi Lời, Người đã chạm đến linh hồn em, từ cái hữu thể hết sức đơn thuần và giản dị của Người, nên Người cũng có tính cách vô cùng vô tận và hết sức tinh vi. Bởi thế nên linh hồn nói tiếp:
Mà đã nếm được cõi đời đời!
21. Như câu thơ cho thấy, mặc dù chưa đến mức hoàn hảo, nhưng nơi cái chạm ấy của Thiên Chúa, linh hồn đã thực sự nếm được phần nào hương vị cuộc sống đời đời. Đây không phải là điều không thể tin nổi nếu chúng ta tin thực rằng cái chạm ấy là cái chạm tận bản thể nghĩa là bản thể Thiên Chúa chạm vào bản thể linh hồn. Nhiều vị thánh ngay ở cõi trần này đã được Thiên Chúa chạm đến như thế. Do đó không thể diễn tả nổi sự hoan lạc diệu vời mà cái chạm nhẹ ấy đem lại. Thậm chí tôi chẳng muốn đề cập tới kẻo độc giả tưởng rằng cái hoan lạc ấy chỉ gói gọn nơi những lời tôi mô tả. Quả thực, chẳng lời lẽ nào diễn tả nổi những điều cao siêu của Thiên Chúa như những gì đang xảy ra nơi các linh hồn này. Tốt nhất, những ai lãnh nhận được các hồng ân ấy hãy thấu hiểu, hãy tự cảm nhận và hân hoan vui hưởng các hồng ân ấy trong thinh lặng. Ở đây linh hồn thấy rõ các hồng ân được ban cho nó cũng như viên sỏi được ban cho người chiến thắng trong sách Khải Huyền của thánh Gioan, trên viên sỏi ấy có khắc một tên mà chẳng ai biết được tên ấy ngoài kẻ lãnh nhận (Kh 2,17). Và như thế, thực ra nơi cái chạm ấy người ta chỉ có thể nói rằng mình đã nếm được cõi đời đời.
Mặc dù khi còn ở đời này ta không được vui hưởng cái chạm nhẹ ấy trọn vẹn như trong cõi vinh quang đời đời, tuy nhiên vì là cái chạm của Thiên Chúa nên vẫn cho ta nếm được hương vị của cõi đời đời. Do đó, ở đây linh hồn được nếm hưởng mọi sự của Thiên Chúa. Ngài thông truyền cho linh hồn sức mạnh, khôn ngoan, tình yêu, vẻ đẹp, sự duyên dáng và lòng tốt vv... Bởi Thiên Chúa là tất cả những sự ấy, nên chỉ nhờ một cái chạm nhẹ của Ngài, các quan năng và bản thể linh hồn đều được vui hưởng tất cả những ơn lành ấy.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










