NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ BA (tiếp theo)
17. Ôi sự tuyệt diệu của Thiên Chúa thật đáng ngưỡng mộ biết bao! Làm sao những đuốc lửa của các ưu phẩm thần linh ấy lại chỉ là một hữu thể đơn thuần, mà chỉ nơi đó các đuốc lửa ấy mới thỏa thuê! Mỗi đuốc lửa đều có vẻ như riêng biệt, đều hoàn toàn bừng cháy như những đuốc lửa khác, đồng thời cũng cùng bản chất với các đuốc khác. Ôi Thiên Chúa, ôi vực thẳm đầy hoan lạc! Người càng dạt dào phong phú khi những kho tàng báu vật của Người càng tập trung vào một mối vô cùng giản dị nơi hữu thể độc nhất của Người, nơi đó mỗi ưu phẩm được nhận biết và được cảm nghiệm mà không gây cản trở cho sự nhận biết và cảm nghiệm hoàn toàn của ưu phẩm khác. Trái lại, mỗi ân sủng, mỗi nhân đức đang có nơi Người đều là ánh sáng phát xuất từ một trong những điều cao cả khác của Người, ngõ hầu, ôi lạy Đấng Khôn Ngoan thần linh, nhờ sự tinh tuyền của Người, hễ ai thấy được một điều là sẽ thấy biết bao nhiêu điều khác nơi Người, vì Người là kho báu của Chúa Cha, là ánh rực rỡ của ánh sáng vĩnh cửu, là tấm gương trong, là hình ảnh của lòng nhân hậu của Ngài (Kn 7, 26). Vì, nơi bao ánh rực rỡ của Người
Những hố thẳm của giác quan...
18. Những hố thẳm nói đây là những quan năng của linh hồn gồm dạ nhớ, trí hiểu và lòng muốn. Chúng càng có khả năng nhận lãnh những điều thiện hảo lớn lao thì càng sâu thẳm, chỉ có vô biên mới lấp đầy nổi. Các quan năng này sẽ khổ đau biết bao khi bị trống rỗng. Thế nên chúng ta có thể thấy rằng, khi được Thiên Chúa lấp đầy, chúng vui mừng hoan hỉ biết mấy, bởi lẽ có thái quá về phía này mới làm cho điều ngược lại về phía kia nổi bật lên.
Trước hết, cần biết rằng bao lâu những hố thẳm này của các quan năng chưa trống rỗng, chưa được thanh luyện và tẩy sạch mọi sự quyến luyến các thụ tạo, chúng sẽ không cảm thấy được cái trống rỗng ghê gớm nơi sức chứa sâu hun hút của chúng. Khi chúng đã dính bén với những chuyện ở đời này, chỉ một chuyện hết sức nhỏ mọn cũng đủ cản trở và mê hoặc chúng đến nỗi chúng không nhận ra được cái tai hại của chuyện ấy, chẳng còn màng gì đến những ơn lành bao la của chúng mà cũng chẳng còn biết gì đến khả năng của mình.
Thật đáng ngạc nhiên biết bao, mặc dù chúng có khả năng đón nhận những điều tốt lành vô biên thế mà chỉ một điều tốt cỏn con đã đủ khiến các quan năng ấy bị cản trở đến nỗi, như chúng tôi sẽ bàn sau, bao lâu chưa trở nên trống rỗng hoàn toàn, chúng sẽ không có khả năng lãnh nhận những ơn lành ấy. Thế nhưng, một khi đã trống rỗng và tinh tuyền thì cơn đói, cơn khát và nỗi dằn vặt của giác quan tâm linh sẽ không sao chịu nổi. Nỗi đớn đau thăm thẳm, bởi lẽ sức chứa các hố thẳm này rất sâu, và hơn nữa, như tôi đã nói, vì lương thực mà chúng cần, là chính Thiên Chúa, cũng thật sâu thẳm.
Tình cảm dữ dội này, thường xảy đến vào cuối giai đoạn khải thị và thanh luyện của linh hồn trước khi nó đạt đến sự hiệp nhất đem lại thỏa mãn. Khi sự mê thích về mặt tâm linh rơi vào tình trạng trống rỗng, nó được thanh tẩy khỏi mọi loài thụ tạo và khỏi sự quyến luyến đối với những loài thụ tạo ấy. Cũng vậy, khi linh hồn đã mất đi khí chất tự nhiên, và mặc lấy khí chất thần linh, nó trở nên hoàn toàn trống rỗng, sẵn sàng để đón nhận nhưng lại chưa được thông truyền để được hiệp nhất với Thiên Chúa, thì nỗi đau do sự trống vắng và khát mong gây ra còn nặng nề hơn cả sự chết, nhất là khi linh hồn chợt thấy một tia sáng thần linh nào đó loé lên từ vài khe hở nhưng lại chẳng được thông truyền cho nó. Đây là những kẻ phải đau khổ nhiều do thứ tình yêu nôn nóng gây ra. Họ sẽ chết mất nếu không nhận được điều họ khát mong.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










