NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 36 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 35)
11 - Thế nhưng linh hồn vẫn khát khao đi vào tận chỗ thẳm sâu và khôn dò trong phán quyết và đường lối của Thiên Chúa, bởi vì nó khát khao hiểu biết chúng thật sâu xa, khát khao đến chết được. Quả thật, được hiểu biết chúng như thế quả là một niềm vui thú khôn tả, vượt trên mọi cảm nghiệm khác (x. Pl 4,7). Do đó, Vua Đavít nói về cái lý thú phát sinh từ những phán quyết của Thiên Chúa như sau:
Phán quyết của Chúa phù hợp chân lý,
hết thảy đều công minh.
Thật quí báu hơn vàng, hơn vàng y muôn lượng.
Ngọt ngào hơn mật ong, hơn mật ong nguyên chất.
Nên tôi tớ Ngài đây xin ra công học hỏi
Ai giữ những điều này, sẽ được nhiều lợi ích
(Tv 19,10-12).
Vì lẽ đó, linh hồn hết sức khát mong được ngụp lặn vào trong những phán quyết ấy, và được hiểu biết chúng sâu xa hơn. Để được thế, linh hồn rất được an ủi và vui mừng khi trải qua mọi nỗi truân chuyên gian khổ của đời này cũng như tất cả những gì có thể giúp nó đạt tới ước nguyện ấy, dù khó khăn và vất vả đến đâu, dù phải đương đầu với những âu lo như hấp hối và những kinh khủng của cái chết, nó vẫn cam lòng, miễn sao thấy mình được ở sâu hơn nữa trong Thiên Chúa.
12 - Do đó, nơi thẳm sâu dày kín mà ở đây linh hồn khao khát bước vào còn được hiểu rất đúng là chốn chập chùng vô số thử thách gian khổ mà linh hồn khao khát tiến vào, bởi vì đau khổ đã trở nên hết sức ngọt ngào và hữu ích cho linh hồn. Đau khổ là phương tiện giúp linh hồn tiến sâu hơn vào trong sự khôn ngoan đầy hoan lạc của Thiên Chúa. Đau khổ càng tinh tuyền, thì hiểu biết sẽ càng thâm thuý và tinh tuyền hơn, và vì thế, sự vui thỏa lại càng tinh tuyền và cao vượt hơn, vì phát sinh từ sự hiểu biết thâm thuý hơn. Thế nên, không phải bất cứ cách chịu khổ nào cũng có thể khiến linh hồn hài lòng, nên linh hồn mới nói:
Chúng ta hãy vào mãi phía trong sâu hơn nữa.
Nghĩa là: vào tận chỗ phải kinh hồn khiếp vía chết được vì nhìn thấy Thiên Chúa. Thánh Gióp cũng đã từng khát khao chịu đau đớn như thế để được nhìn thấy Thiên Chúa, ông nói:
Ai làm cho điều tôi mong ước được thành tựu?
Điều tôi hy vọng, ước gì Thiên Chúa khấng ban cho!
Ước gì Thiên Chúa nghiền tôi tan nát,
Người cứ vung tay chặt nhỏ tôi ra,
Ít ra tôi còn có được niềm an ủi này
Còn có được niềm vui trong nỗi đau khôn xiết
(G 6,8-10).
13 - Ôi! Ước gì ai nấy hiểu được rằng người ta chỉ có thể đạt đến chỗ thẳm sâu của sự khôn ngoan và sự giàu sang muôn màu muôn vẻ của Thiên Chúa bằng cách bước thật sâu vào trong khổ đau muôn hình vạn trạng, đặt hết niềm an ủi và khát vọng của mình vào đó! Linh hồn nào thực sự khao khát được ơn khôn ngoan của Thiên Chúa thì trước tiên phải khát khao chịu đau khổ để bước vào sự khôn ngoan ấy, bước vào sự thẳm sâu của thập giá! Chính vì lẽ đó, thánh Phaolô đã khuyên bảo tín hữu Êphêsô: Đừng nản chí khi gặp thử thách ; hãy mạnh mẽ và bám rễ sâu trong đức mến để có thể, cùng với tất cả các thánh, hiểu được thế nào là chiều rộng, chiều dài, chiều cao và chiều sâu (của tình yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại) đồng thời hiểu được thế nào là lòng mến siêu vời khi được biết Đức Kitô, ngõ hầu được tràn đầy mọi sung mãn của Thiên Chúa (x. Ep 3,13;17-19). Để bước vào kho tàng sự khôn ngoan của Thiên Chúa, phải đi qua khung cửa hẹp là thập giá. Thật hiếm những người mong muốn bước vào cửa ấy, nhưng mong được những niềm hoan lạc đến với mình qua cửa ấy thì lại có khối người.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)









