NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ BA (tiếp theo)
19. Hố thẳm thứ nhất chúng tôi đề cập ở đây là trí hiểu. Sự trống vắng của nó chính là nỗi khát mong Thiên Chúa. Một khi trí hiểu đã sẵn sàng tiếp nhận Thiên Chúa rồi mà chưa được đáp ứng, nỗi khát mong này sẽ hết sức mãnh liệt. Vua Đavít đã ví sự khát khao này với nỗi khát của con nai đang khát nước dữ dội: Như con nai khát mong nguồn nước, linh hồn con khao khát Chúa, Chúa Trời ôi! (Tv 42,2). Khát đây là khát những nguồn nước của sự khôn ngoan Thiên Chúa, đối tượng của trí hiểu.
20. Hố thẳm thứ hai là lòng muốn. Sự trống vắng ở đây là cơn đói Thiên Chúa, đói đến nỗi khiến linh hồn như kiệt sức. Cũng chính vua Đavít diễn tả cơn đói này như sau: Mảnh linh hồn này khát khao mòn mỏi, Mong tới được khuôn viên đền vàng (Tv 84,3). Đói đây là đói sự hoàn thiện của tình yêu, điều mà linh hồn nhắm đến.
21. Hố thẳm thứ ba là dạ nhớ. Sự trống vắng ở đây cho thấy linh hồn như tan nát vì mong mỏi chiếm hữu Thiên Chúa, như ghi nhận của ngôn sứ Giêrêmia sau đây: Nỗi niềm riêng canh cánh bên lòng, khiến linh hồn con tiêu hao mòn mỏi. Đây là điều con suy đi gẫm lại, nhờ thế mà con vững dạ cậy trông (Ac 3, 20-21).
22. Sức chứa của những hố thẳm ấy thật thăm thẳm không đáy, bởi lẽ điều mà chúng chứa được, chính là Thiên Chúa, Đấng sâu thẳm và vô biên. Như thế, một cách nào đó, sức chứa của chúng cũng vô biên, nỗi khát của chúng cũng vô biên, cơn đói của chúng cũng thăm thẳm và vô biên, niềm khắc khoải muộn phiền của chúng cũng khác nào sự chết vô biên. Mặc dù ở đây linh hồn không đau đớn mãnh liệt như ở đời sau, thế nhưng khi nó đã chuẩn bị sẵn để được lấp đầy mà lại bị hụt hẫng đến vô tận, chỉ nguyên việc nghĩ đến điều đó cũng đủ cho nó khốn khổ vô cùng. Hẳn rằng nỗi đau đớn này mang một tính chất khác vì nó nằm nơi gân mạch yêu thương của lòng muốn, nhưng không phải vì thế mà mà đau khổ được giảm nhẹ, bởi lẽ linh hồn càng yêu, càng nôn nóng muốn chiếm hữu Thiên Chúa, lắm lúc cảm thấy khát khao Ngài cách mãnh liệt khôn lường.
23. Nhưng ôi lạy Chúa! Như Thánh Grêgôriô đã nói khi bình giải Tin mừng theo thánh Gioan, khi linh hồn hết sức chân thành khao khát Thiên Chúa, thì nó đã chiếm hữu được Đấng nó yêu rồi [Bài giảng 30 về Tin Mừng Pl 76, 1220]. Mà nếu linh hồn đã chiếm hữu được rồi, thì làm sao còn có thể muộn phiền khổ sở? Bởi theo thánh Phêrô (1Pr 1,12) khi các thiên thần khát khao nhìn thấy Con Thiên Chúa, họ chẳng muộn phiền âu lo gì cả vì họ đã chiếm hữu được Ngài rồi. Như thế, có vẻ như linh hồn càng khát mong Thiên Chúa, càng chiếm hữu được Ngài. Và khi đã chiếm hữu được Thiên Chúa linh hồn sẽ được đầy hoan lạc và thỏa mãn khác nào các thiên thần vui thỏa một khi chiếm hữu điều mà lòng họ khao khát và khát vọng của họ luôn được thỏa mãn nên họ không hề thấy nhàm chán. Vì không nhàm chán, họ luôn khát khao và vì đã chiếm hữu được điều họ khát khao, họ không khổ đau muộn phiền. Từ đó suy ra, ở đây linh hồn càng khát khao càng cảm thấy thỏa mãn và hoan lạc, và càng có được Thiên Chúa, không còn phải đau đớn muộn phiền.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










