Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 26 (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 26 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 17)

13 - Sở dĩ thế là vì một khi uống được sự khôn ngoan hết sức cao vời của Thiên Chúa, linh hồn quên hết mọi sự ở trần gian. Đối với nó, mọi sự hiểu biết ngày trước, dù là được biết hết tất cả trần gian, đem sánh với sự hiểu biết mới mẻ này thì chỉ là sự dốt nát thuần tuý. Để hiểu rõ điều này hơn, cần biết rằng lý do nghiêm túc nhất khiến linh hồn chẳng còn biết gì đến sự vật trần gian khi được đặt vào tình trạng ấy, chính là vì một khi linh hồn đã được thông truyền cho sự hiểu biết siêu nhiên rồi, mọi sự hiểu biết tự nhiên và trần tục trước kia chỉ đáng xếp vào ngu dốt. Một khi được đặt vào sự hiểu biết hết sức cao vời này, linh hồn nhận thức được rằng mọi sự hiểu biết khác sự hiểu biết này chẳng còn là hiểu biết nữa mà chỉ là sự ngu dốt nên chẳng có gì cần để biết ở đó. Linh hồn đã nói lên sự thật trong lời thánh Tông Đồ: Cái khôn ngoan của thế gian chỉ là sự điên rồ trước mặt Thiên Chúa (1Cr 3,19). Thế nên nó bảo rằng sau khi uống lấy sự khôn ngoan thần linh, nó chẳng còn biết gì nữa. Cái khôn ngoan của loài người và của cả thế gian chỉ thuần là sự ngu dốt và không đáng cho ta biết. Đó là một sự thật mà ta không thể nào biết được nếu Thiên Chúa không thương hiện diện trong linh hồn và thông truyền cho nó sự khôn ngoan của Ngài đồng thời tăng sức cho nó bằng thức uống tình yêu để nó thấy được sự thật ấy thật rõ. Đó cũng là điều vua Salômôn ám chỉ trong sách Châm Ngôn: Đây là thị kiến của người được Thiên Chúa ở với đã nhìn thấy và công bố. Nhờ được Thiên Chúa ngự trong lòng, người ấy đã được tăng sức và thốt lên: Quả tôi ngu dốt hơn mọi người, không chút thông minh của con người (x. Cn 30,1-2).

Điều này có nghĩa là, một khi đã được ngất ngây như thế với sự khôn ngoan cao vượt của Thiên Chúa, thì đối với linh hồn, cái khôn ngoan kém cỏi của nhân loại chỉ là sự ngu dốt. Những hiểu biết tự nhiên và cả những hiểu biết về các công việc Thiên Chúa đã làm đem so với sự hiểu biết về chính Thiên Chúa thì như thể chưa biết gì cả. Quả thật không biết Thiên Chúa thì kể như chẳng biết được gì. Thế nhưng thánh Phaolô lại nói: Điều cao cả của Thiên Chúa lại bị người ta xem là ngu dốt, điên rồ (x. 1Cr 2,14).

Nghĩa là những kẻ khôn ngoan của Thiên Chúa và những kẻ khôn ngoan thế gian, bên này thường xem bên kia là dốt nát. Bởi vì, nhóm này không thể nhận ra được sự khôn ngoan và sự hiểu biết của Thiên Chúa, còn nhóm kia lại chẳng có thể nhận ra sự khôn ngoan và sự hiểu biết của thế gian. Như chúng tôi đã nói, sự khôn ngoan thế gian chỉ là ngu dốt khi sánh với sự khôn ngoan của Thiên Chúa, ngược lại sự khôn ngoan của Thiên Chúa lại bị khôn ngoan thế gian cho là ngu xuẩn.

14 - Thêm vào đó, một khi đã được thần hoá, được nâng tâm trí lên với Thiên Chúa, linh hồn như bị ngất ngây, đắm đuối trong tình yêu và như được biến đổi hoàn toàn thành Thiên Chúa, không còn được phép lưu tâm bất cứ thứ gì của trần gian. Lúc ấy không những mọi sự bên ngoài, mà ngay cả chính mình, linh hồn cũng cảm thấy như xa lạ và không còn là gì, tất cả như thể bị tiêu ma và tan chảy trong tình yêu, ra khỏi chính mình và chuyển vào Đấng Chí Ái. Bởi thế khi thuật lại mình đã được biến đổi trong tình yêu thành Đấng Chí Ái, kẻ được yêu trong sách Diễm Ca cho chúng ta hiểu tình trạng quên lãng mọi sự mà nàng đã rơi vào, và nói:

“Tôi đã chẳng hay biết” (x. Dc 6,12).

Ở đây, một cách nào đó, linh hồn giống Ađam khi còn trong tình trạng ngây thơ vô tội, chẳng hề biết đến sự dữ. Linh hồn ngây thơ đến nỗi chẳng hiểu được điều xấu mà cũng chẳng đoán xét điều gì là xấu. Linh hồn có nghe những điều hết sức xấu xa hay nhìn thấy chúng bằng con mắt mình, cũng chẳng hiểu được những chuyện ấy vì nơi nó chẳng còn dính líu gì với điều xấu để mà có thể nghĩ đó là điều xấu. Thiên Chúa đã nhổ sạch những nếp quen bất toàn và sự ngu dốt, là chỗ dựa của tội lỗi xấu xa, và thay vào đó bằng những nền nếp hoàn hảo của sự khôn ngoan đích thực. Cả về điều này linh hồn cũng có thể nói rằng: Tôi chẳng biết gì cả.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 26 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 26 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 17)

8 - Ở đây có một điểm cần lưu ý. Người ta thường nói rằng vô tri bất mộ, lòng chỉ có thể yêu những gì mà trí đã hiểu trước rồi. Đúng là như thế, bởi theo lẽ tự nhiên, không thể nào yêu mà trước hết không nhận thức được điều mình yêu. Tuy nhiên, trên con đường siêu nhiên, Thiên Chúa có thể tuôn đổ hay gia tăng tình yêu mà chẳng cần phải tuôn đổ hay gia tăng sự hiểu biết rạch ròi như viện dẫn trên đây đã cho thấy.

Điều ấy đã được nhiều người sống theo tâm linh cảm nghiệm. Họ nhiều lần cảm thấy mình yêu mến Thiên Chúa nồng nàn hơn mặc dù chẳng có thêm một nhận thức nào rạch ròi hơn trước đó. Người ta có thể hiểu ít mà yêu nhiều và có thể hiểu nhiều mà yêu ít. Thật vậy, trên đường tâm linh, thông thường những người ít được trổi vượt trong sự hiểu biết về Thiên Chúa thì lại hay được vượt trội về lòng muốn, nơi họ đức tin thần phú đủ thay cho sự hiểu biết của trí hiểu. Nhờ đức tin ấy, Thiên Chúa đổ đức mến vào cho họ và làm gia tăng cả đức mến và hành vi đức mến, tức là làm cho họ yêu mến nhiều hơn, mặc dù, như đã nói, sự hiểu biết nơi họ vẫn không gia tăng. Như thế, lòng muốn có thể uống lấy tình yêu mà không cần chờ trí hiểu uống lấy sự hiểu biết mới. Riêng trong trường hợp chúng ta đang bàn, linh hồn nói rằng nó đã uống lấy Đấng Chí Ái qua sự hiệp nhất nơi căn hầm rượu bên trong, kết hiệp bằng tất cả ba quan năng của linh hồn, như chúng tôi đã nói, cho nên cả ba quan năng đã cùng uống chung với nhau.

9 - Còn điều thứ tư là về dạ nhớ, linh hồn cũng uống lấy ở đó Đấng Chí Ái của nó, thì đã rõ là, nhờ được soi sáng bởi ánh sáng trí hiểu, dạ nhớ ôn lại những ơn lành linh hồn đang chiếm hữu và vui hưởng nơi sự hiệp nhất với Đấng Chí Ái của mình.

10 - Thức uống thần linh này thần thánh hoá, nâng linh hồn lên cao và dìm nó vào trong Thiên Chúa đến nỗi nó thốt lên:

Và khi bước ra,

11 - Nghĩa là khi nguồn ơn vũ lộ ấy đã trôi qua. Vì rằng, từ khi Thiên Chúa đưa nó lên bậc linh phối cao vời, linh hồn luôn ở trong tình trạng ấy. Tuy nhiên, linh hồn chỉ mới được ở luôn trong tình trạng hiệp nhất như thế nơi bản thể, còn nơi các quan năng thì không phải lúc nào cũng thế. Dầu vậy, khi linh hồn đã đạt tới sự hiệp nhất nơi bản thể như thế, các quan năng của nó cũng rất thường xuyên hiệp nhất với nhau và cùng uống nơi căn hầm rượu ấy, trí hiểu thì uống lấy sự hiểu biết, lòng muốn thì uống lấy tình yêu v.v...

Vậy giờ đây, khi linh hồn bảo rằng nó bước ra, thì ta phải hiểu rằng không phải ra khỏi sự hiệp nhất tận yếu tính và theo bản thể mà linh hồn có được như nói trên, nhưng chỉ là ra khỏi sự hiệp nhất của các quan năng, là sự hiệp nhất chưa được liên tục mà cũng không thể nào liên tục được bao lâu còn sống ở trần gian.

12 - Như thế, sau khi bước ra, linh hồn đã rảo qua

Qua suốt cánh đồng bao la ấy,

nghĩa là qua toàn vũ trụ bao la. Và rồi,

Tôi chẳng còn biết một chuyện gì.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 26 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 26 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 17)

4 - Nên biết rằng có nhiều linh hồn đã đạt đến và đã tiến vào những căn hầm rượu đầu tiên, tuỳ theo sự hoàn thiện tình yêu mỗi người đã có được. Tuy nhiên, còn căn hầm rượu cuối cùng và thâm sâu nhất thì ở đời này ít người đạt tới, bởi lẽ đó là nơi diễn ra sự hiệp nhất hoàn hảo với Thiên Chúa, được gọi là cuộc linh phối mà linh hồn đang đề cập ở đây. Trong sự hiệp nhất khăng khít này, những gì Thiên Chúa thông truyền cho linh hồn hoàn toàn không thể diễn tả thành lời. Tương tự như đối với chính Thiên Chúa, người ta không thể nào nói gì về bản chất của Ngài. Chính Thiên Chúa tự thông truyền chính Ngài cho linh hồn bằng cách biến đổi linh hồn thành Ngài trong vinh quang tuyệt vời, cho cả hai nên một, như tấm kính hòa làm một với tia sáng mặt trời, như than trong lửa, hoặc như ánh sáng các vì sao hòa tan vào ánh sáng mặt trời, mặc dù chưa phải là đã hiệp nhất tận yếu tính và trọn vẹn như nơi cuộc sống đời sau.

Để giúp ta hiểu những gì nó nhận được từ Thiên Chúa nơi căn hầm rượu của sự hiệp nhất ấy, linh hồn chẳng nói gì hơn - và tôi nghĩ rằng nó chẳng thể nói gì thích đáng hơn - là thốt lên câu thơ tiếp theo:

Tôi đã uống lấy Đấng Chí Ái.

5 - Tựa như thức uống thấm vào và tỏa lan khắp mọi chi thể và mạch máu của thân xác, sự thông truyền này của Thiên Chúa cũng lan tràn tận bản thể của linh hồn, hay nói đúng hơn, linh hồn được biến đổi thành Thiên Chúa. Nhờ sự biến đổi này, linh hồn được uống lấy Thiên Chúa, cả nơi bản thể lẫn các quan năng tâm linh. Về trí hiểu, linh hồn uống lấy sự khôn ngoan và hiểu biết; về lòng muốn, linh hồn uống lấy tình yêu hết sức ngọt ngào; và về dạ nhớ, nó uống lấy sự thư thái và hoan lạc khi nhớ tới và cảm nghiệm về vinh quang.

Về điều thứ nhất, việc linh hồn nhận lãnh và uống lấy sự hoan lạc ấy tận bản thể đã được Tình nương trong sách Diễm Ca diễn tả như sau: Linh hồn tôi đã ngất ngây khi Chàng lên tiếng (x. Dc 5,6). Ở đây, Đức Lang quân lên tiếng có nghĩa là Ngài đang tự thông truyền chính mình cho linh hồn.

6 - Còn về (điều thứ hai là) trí hiểu uống lấy sự khôn ngoan, cũng trong sách Diễm Ca, Tân nương có nói lên điều đó, khi mong ước đạt được nụ hôn hiệp nhất, và ngỏ lời xin điều ấy với Đấng Chí Ái, nàng nói: "Ở đó Chàng sẽ dạy em", tức là sẽ cho em sự khôn ngoan và hiểu biết trong tình yêu, còn em, "Em sẽ cho Chàng uống thứ rượu ướp" (x. Dc 8,2), nghĩa là rượu ướp bằng tình em trộn với tình Chàng, tức là được biến đổi nên tình Chàng.

7 - Còn điều thứ ba là việc lòng muốn uống lấy ở đó tình yêu cũng được Tân nương nhắc tới trong sách Diễm Ca khi nói: Chàng đã dẫn tôi vào căn hầm rượu bí mật và đã xếp đặt tình yêu nơi tôi (x. Dc 2,4). Như thế khác nào nói: Chàng đã cho em uống tình yêu, đã đặt em vào giữa tình Chàng, hoặc rõ hơn và phù hợp hơn, phải nói là: Chàng đã xếp đặt tình Chàng thật ngăn nắp nơi em, đã uốn nắn tình Chàng cho vừa cho hợp với em. Điều này có nghĩa là linh hồn uống lấy chính tình yêu của Đấng Chí Ái, tình yêu Ngài tuôn đổ vào lòng nó.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 26

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 26
(Phiên bản A: chương 17)

+ Ghi chú mở đầu

1 - Thế là giờ đây chúng ta đã hiểu rằng linh hồn diễm phúc đang ở nơi chiếc giường phủ đầy hoa ấy, ở đó tất cả những điều nói trên và nhiều hoan lạc khác nữa đang diễn ra. Chiếc giường để linh hồn ngả mình vào là Đức Lang quân, Con Thiên Chúa, còn tấm chăn và rèm trướng lại là lòng mến và tình yêu của chính Đức Lang quân! Đến nỗi chắc chắn linh hồn có thể lặp lại những lời của Tân nương trong sách Diễm Ca: Chàng đưa tay trái cho tôi gối đầu, đưa tay phải ghì chặt lấy tôi (Dc 2,6).

Như thế, thực sự có thể nói rằng ở đây linh hồn này đã được mặc lấy Thiên Chúa và được tắm gội trong thần tính, không phải chỉ ở mặt ngoài nhưng là tận những nơi thâm sâu của tâm linh. Khi được ngập tràn những hoan lạc thần linh, được no nê dòng nước tâm linh đem lại sự sống, nó cảm nghiệm được điều vua Đavít nói về những kẻ đã được đến với Thiên Chúa, như sau:

Họ được no say yến tiệc nhà Ngài
Nơi suối hoan lạc, Ngài cho uống thỏa thuê
Ngài quả là nguồn sống (Tv 36,9-10).

Sự no thỏa của linh hồn ấy biết nói thế nào cho xứng! Điều nó được uống là cả một dòng suối hoan lạc! Và dòng suối ấy chính là Thánh Thần, vì như lời Thánh Gioan trong sách Khải Huyền: là cả một con sông có nước trường sinh, sáng chói như pha lê, chảy ra từ ngai của Thiên Chúa và của Con Chiên (Kh 22,1). Những dòng nước của con sông này chính là tình yêu thâm sâu của Thiên Chúa, đang thân thiết tuôn đổ vào linh hồn và cho linh hồn uống cả một dòng suối tình yêu, và như chúng tôi đã nói, dòng suối tình yêu này chính là Thần Khí của Đức Lang quân đang tuôn trào cho linh hồn nơi sự hiệp nhất ấy. Vì lẽ đó, ngập ngụa trong yêu thương, linh hồn hát lên ca khúc sau đây:

Nơi hầm rượu bên trong
Tôi đã uống lấy Đấng Chí Ái, và khi bước ra
Qua suốt cánh đồng bao la ấy,
Tôi chẳng còn biết một chuyện gì,
Tôi đánh mất đàn vật vừa theo chăn trước đó.

+ Minh giải

2 - Nơi ca khúc này linh hồn kể lại hồng ân vương giả Thiên Chúa thực hiện cho nó khi Ngài đưa nó vào trong thâm sâu tình yêu Ngài, tức là cho nó được hiệp nhất với Thiên Chúa và được biến đổi nên Thiên Chúa trong tình yêu. Linh hồn nêu lên hai hệ quả nó rút ra được từ đó là: nó quên hẳn và xa cách hẳn mọi sự trần gian đồng thời giết chết được mọi mê thích và vui thú của nó.

Nơi hầm rượu bên trong.

3 - Để trình bày đôi điều về căn hầm rượu này và minh giải những gì ở đây linh hồn muốn nói hay muốn ám chỉ, tôi cần được Thánh Thần nắm tay khai bút.

Căn hầm rượu mà linh hồn nói đây là cấp độ tình yêu cuối cùng và thân mật nhất mà linh hồn có thể đạt tới nơi cõi trần này. Do đó, linh hồn gọi cấp độ này là căn hầm rượu bên trong, nghĩa là chỗ thâm sâu nhất. Như thế nghĩa là còn có những cấp độ tình yêu khác không thâm sâu bằng, những cấp độ mà linh hồn đã vượt qua để đến được cấp độ cuối cùng này.

Chúng ta có thể nói rằng có bảy cấp độ hay bảy căn hầm rượu tình yêu. Linh hồn sẽ có được tất cả bảy cấp này một khi có được bảy ơn Thánh Thần thật hoàn hảo giúp nó đủ sức đón nhận các cấp độ ấy. Như thế, một khi linh hồn đạt được lòng kính sợ cách hoàn hảo, là ơn cuối cùng trong bảy ơn Chúa Thánh Thần, thì cũng đã có được sự hoàn hảo của lòng yêu mến. Thật vậy, kính sợ là tâm tình con thảo. Người con có được sự kính sợ hoàn hảo là nhờ người cha đã yêu thương nó cách hoàn hảo. Do đó, khi muốn nói một người nào đã hoàn hảo trong lòng mến, Thánh kinh thường gọi người ấy là kẻ biết kính sợ Thiên Chúa. Khi tiên báo về sự hoàn thiện của Đức Kitô, Isaia diễn tả rằng: Lòng kính sợ Chúa làm cho Ngài hứng thú (Is 11,3).

Thánh Luca gọi cụ già thánh thiện Simêon là người kính sợ Thiên Chúa: Ông ấy là một người công chính và biết kính sợ Thiên Chúa (Lc 2,25). Và nhiều người khác nữa cũng được gọi như thế.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 25 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 25 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 16)

9 - Chúng tôi đã nói đến rượu cất thì thiết tưởng cũng nên nói đôi lời về sự khác biệt giữa rượu cất - hay rượu cũ - và rượu mới. Thì cũng tựa như sự khác biệt giữa những người yêu đã lâu và những người mới yêu. Đây là một so sánh có thể mang lại đôi ánh sáng cho những người bước theo đường tâm linh.
Nơi rượu mới, chất cặn chưa tiêu tan hết nên chưa ổn định, rượu còn sủi bọt trào ra ngoài. Người ta chưa thể biết được rượu mới tốt hay xấu và giá trị tới mức nào, phải chờ đến khi lớp men cặn tiêu tan và quá trình dậy men chấm dứt. Vào lúc này rượu còn rất dễ bị hư, mùi nặng và gắt, uống nhiều sẽ có hại vì chất men nơi lớp cặn còn quá mạnh.

Còn nơi rượu cũ, lớp men cặn đã được tiêu tan và ổn định, không còn bị sủi bọt trào ra ngoài nữa. Người ta đã kiểm chứng được rượu tốt tới mức nào và không còn sợ bị hư vì không còn dậy men sủi bọt nữa. Rượu cũ khó hư và khó bị biến chất. Nó có hương vị thanh thanh và thực sự chứa đựng sinh lực chứ không phải chỉ ngon miệng thôi. Do đó, uống rượu này vào sẽ dễ chịu và được tăng sinh lực.

10 - Những người mới yêu được ví như thứ rượu mới. Họ là những người mới bắt đầu phụng sự Thiên Chúa, cái nồng nàn nơi rượu tình yêu của họ còn mang tính chất bề ngoài, còn lệ thuộc giác quan. Họ chưa tiêu tan được lớp cặn của những yếu đuối và bất toàn nơi giác quan. Đối với họ, sức mạnh của tình yêu còn dựa trên những thích thú nó mang lại, thường là chính sự thích thú giác quan đem lại cho họ sức mạnh để làm việc, chính nó thôi thúc họ. Do đó, không thể tín nhiệm thứ tình yêu này bao lâu nó chưa chấm dứt những thứ hăng say kiểu đó cũng như những thích thú thô lỗ của giác quan. Những hăng say và nhiệt tình thuộc giác quan chỉ có thể hướng người ta đến tình yêu tốt lành và hoàn hảo, chỉ có thể là phương thế tốt lành để đạt được tình yêu ấy khi nào chất cặn bất toàn kia tiêu tan hết. Nơi những người mới bắt đầu nếm đôi chút hương vị tâm linh cũng thế, rượu tình yêu khả giác rất dễ cạn, mà hễ nó cạn thì cái nhiệt tình và thú vị cũng tiêu tan.

Những người mới yêu ấy cứ luôn âu lo và mệt mỏi vì thứ tình yêu khả giác. Họ cần phải giảm bớt trong việc uống vào những thứ âu lo ấy. Nếu cứ làm việc nhiều quá dưới tác động sôi sục của thứ rượu tâm linh còn mới ấy, bản tính tự nhiên của họ sẽ bị huỷ hoại. Những âu lo và mệt mỏi vì yêu ấy chính là hương vị của thứ rượu còn mới, còn chát và gắt, khó uống vì chưa dứt tiến trình lên men, tức là chưa dứt được những âu lo phiền muộn vì yêu, như chúng tôi sẽ nói sau.

11 - Tác giả sách Huấn Ca có đưa ra một so sánh như sau:

Rượu mới thế nào thì bạn mới cũng vậy
Để lâu rồi uống mới thấy ngon (Hc 9,10).

Những người yêu đã lâu, sau khi đã thao luyện và đã chịu thử thách trong việc phụng sự Đức Lang quân, chẳng khác nào rượu cũ lâu năm. Nơi họ, men cặn đã tiêu tan, không còn sự sủi bọt trông thấy, không còn sôi sục bên ngoài hay nhiệt tình lửa rơm. Họ nếm hưởng được sự ngọt ngào của thứ rượu tình yêu đã thành thục tự bản chất. Đây không còn là thứ rượu tình nặng hương vị giác quan như tình của những kẻ mới yêu mà là thứ rượu tình đã thấm sâu vào linh hồn tận bản chất, mang hương vị tâm linh và được chứng thực bằng hành động. Những linh hồn như thế chẳng còn muốn gắn bó với những hương vị và những nồng nàn khả giác. Họ không muốn nếm đến chúng để khỏi bị chán ngán và mệt mỏi. Thật vậy, ai thả lỏng dây cương cho lòng mê thích bất cứ thú vị giác quan nào, sẽ bị phiền muộn và chán ngán cả về mặt giác quan lẫn về mặt tâm linh.

Những người yêu đã lâu, nhờ đã buông bỏ thứ hương vị tâm linh bám rễ sâu nơi giác quan, nên chẳng còn bị âu lo phiền muộn vì yêu, cả về mặt giác quan lẫn về mặt tâm linh. Họ hiếm khi thiếu sót đối với Thiên Chúa bởi vì họ đã vượt lên trên những điều có thể khiến họ vấp ngã, tức là vượt lên trên phần nhục cảm. Họ có nơi mình không những thứ rượu được nấu kỹ, được luyện sạch lớp cặn mà còn được ướp bằng những hương liệu đã nói, tức là bằng những nhân đức hoàn hảo, nên không còn dễ bị hư như thứ rượu mới.

Do đó, trước thánh nhan Thiên Chúa, một người bạn cũ rất quý giá, như tác giả sách Huấn Ca có nói:

Đừng bỏ rơi người bạn cố tri
Người mới đâu có giá bằng người cũ (Hc 9,10).

Như vậy, bằng thứ rượu tình yêu đã được thử luyện và ướp nơi linh hồn, Đấng Chí Ái thần linh đã ban cho linh hồn cơn say thần linh đã nói trên, và nhờ khí thế của cơn say, linh hồn dâng lên Thiên Chúa những hơi thở tỏa chất thơm dịu dàng êm ái. Tóm lại, ý nghĩa của ba câu thơ trên như sau: Bằng một cái chạm khẽ chớp nhoáng, Người đã đánh thức hồn em, bằng chất rượu ướp, Người khiến hồn em ngây ngất say yêu, vì thế hồn em xin tiến lên Người những hơi thở tỏa chất thơm là những chuyển động và những hành vi yêu thương mà chính Người gây ra nơi hồn em.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 25 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 25 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 16)

6 - Trong sách Diễm Ca, Tân nương có nói về sự đụng chạm vuốt ve của Thiên Chúa như sau:

Người yêu tôi luồn tay qua khe cửa.
Và lòng tôi bồi hồi xao xuyến khi Chàng chạm nhẹ! (x. Dc 5,4).

Cái chạm nhẹ của Đấng Chí Ái chính là sự vuốt ve âu yếm Ngài dành cho linh hồn. Bàn tay ám chỉ ơn lành Ngài thực hiện cho linh hồn. Ngài luồn bàn tay vào cách này hay cách khác là tuỳ ở linh hồn đã đạt tới sự hoàn thiện cách nào, kiểu nào và chừng mực nào. Ngài vuốt ve âu yếm nhiều ít, cách này hay cách khác là tuỳ theo phẩm chất tâm linh của linh hồn. Cõi lòng bồi hồi xao xuyến, tức là chính lòng muốn, nơi Thiên Chúa âu yếm vuốt ve. Còn sự bồi hồi xao xuyến ám chỉ các mê thích và nghiêng chiều của linh hồn giờ đây được nâng lên cùng Thiên Chúa để khao khát, mến yêu và ca ngợi cùng với những tâm tình khác đã nói trên đây. Những tâm tình này chính là những hơi thở tỏa chất thơm thần thánh tuôn trào lên khi Thiên Chúa chạm đến.

Và mùi rượu cất.

7 - Mùi rượu cất này là một ơn lành khác còn cao cả hơn mà đôi khi Thiên Chúa dành cho những linh hồn đã tiến bộ, khiến họ say sưa trong Thánh Thần với một thứ rượu yêu đương ngọt ngào, êm ái và tăng lực, đáng gọi là rượu cất. Tựa như rượu cất thường được chế biến với đủ thứ gia vị nức hương và tăng lực, tình yêu mà Thiên Chúa dành cho những người hoàn thiện cũng được chưng cất chế biến và được đặt vào linh hồn họ, và còn được ướp bằng những nhân đức mà linh hồn đã gặt hái được. Nhờ được ướp bằng những hương liệu quý giá ấy, thứ rượu tình yêu này đem lại cho linh hồn sức mạnh và sự say sưa êm ái vượt bực mỗi khi Thiên Chúa viếng thăm. Nó thôi thúc và tăng sức cho linh hồn trào tuôn dâng lên Thiên Chúa những hơi thở tức là những lời ngợi ca, yêu thương, kính trọng vv... mà chúng ta đang đề cập ở đây. Và cùng với điều ấy là niềm mong mỏi khát khao tuyệt vời sau đây: được làm việc và chịu khổ vì Ngài.

8 - Cũng nên biết rằng sự say sưa êm ái này là một ơn tồn tại lâu hơn, không tan nhanh như cái chạm khẽ chớp nhoáng. Cái chạm khẽ chớp nhoáng vụt chạm đến rồi qua nhanh mà vẫn gây hiệu quả và lắm khi hiệu quả khá lâu dài. Còn rượu cất, là thứ tình yêu êm ái dịu ngọt nơi linh hồn, thường kéo dài cùng với hiệu quả của nó, đôi khi đến cả một hai hoặc nhiều ngày, dĩ nhiên không phải luôn cùng một cường độ, bởi vì sự tăng giảm của tình yêu ấy không thuộc quyền linh hồn. Đôi khi dù chẳng làm gì cả, linh hồn vẫn cảm thấy tận nơi bản thể thâm sâu của mình tâm linh nó vẫn đang êm ái ngây ngất và nồng nàn với thứ rượu thần linh ấy, đúng như lời vua Đavít:

Nghe trong mình nung nấu tự tâm can
Càng nghĩ ngợi lửa càng bừng cháy (Tv 39,4).

Những hơi thở tỏa ra từ cơn say tình yêu ấy đôi khi kéo dài bằng chính cơn say. Cũng lắm lúc linh hồn vẫn say như thế nhiều hay ít mà không có những hơi thở ấy tỏa ra. Tuy nhiên khi đã có những hơi tỏa thì cường độ nhiều ít nơi những hơi tỏa ấy tuỳ thuộc vào cường độ nhiều ít của cơn say. Những hơi tỏa và hệ quả mà tia chớp nói trên gây ra thường kéo dài hơn chính tia chớp. Có thể nói, tia chớp qua rồi vẫn để lại những hơi tỏa ấy nơi linh hồn, và những hơi tỏa này còn nóng bỏng hơn những hơi tỏa của cơn say, bởi vì đôi khi tia chớp thần linh ấy qua rồi, linh hồn vẫn còn nóng bỏng và rực cháy yêu thương.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 25 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 25 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 16)

4 - Nghĩa là, nhờ sự mạnh mẽ của tuổi trẻ, đã nhận được khi bước chân Người đi qua, các linh hồn đạo hạnh đã rảo bước, đúng hơn, đã chạy qua nhiều miền với nhiều cách thức. Mỗi linh hồn chạy qua một miền, theo một thứ thần khí và một mức độ riêng tùy Thiên Chúa ban. Họ theo những thao luyện tâm linh khác nhau, tất cả đều cùng nhắm đến con đường dẫn tới sự sống đời đời, cũng là sự hoàn thiện theo Tin Mừng, nhờ đó họ gặp được Đấng Chí Ái và hiệp nhất với Ngài trong tình yêu sau khi tâm linh đã được gột sạch hết mọi sự.

Dấu vết êm đềm về Thiên Chúa mà chính Ngài để lại nơi linh hồn khiến nó trở nên hết sức nhẹ nhàng và chạy rảo theo Ngài. Lúc ấy, muốn tiến bước trên con đường này, linh hồn chỉ cần vất vả chút ít hay chẳng cần làm gì cả. Đúng hơn linh hồn bị lay động và cuốn hút theo dấu chân thần linh ấy của Thiên Chúa, không phải chỉ để ra khỏi nhà mà còn để chạy theo nhiều cách, nhắm đạt được con đường ấy, như đã nói trên. Trong sách Diễm Ca, Tân nương cũng có xin Đức Lang quân lôi kéo nàng cách mạnh mẽ như Thiên Chúa:

Hãy kéo em theo anh
Đôi ta cùng mau bước
Mùi hương anh thơm ngát.

Rồi khi Ngài đã cho nàng mùi hương thần linh ấy, nàng thốt lên:

“Đôi ta cùng mau bước
Theo mùi hương thơm ngát
Thảo nào các kiều nữ đã say mê mộ mến anh!” (Dc 1,2-3).

Trong thánh vịnh, vua Đavít cũng có nói:

Được Chúa thương mở lòng, mở trí.
Con chạy theo đường mệnh lệnh của Ngài
(Tv 119,32).

Dựa vào cái chạm khẽ chớp nhoáng
Vào mùi rượu cất
Và những hơi thở tỏa chất thơm thần thánh.

5 - Khi minh giải hai câu thơ đầu, chúng tôi đã cho thấy rằng theo dấu chân Đức Lang quân các linh hồn đạo hạnh đã chạy tới con đường này bằng những sự thao luyện và công việc bên ngoài. Còn bây giờ, nơi ba câu thơ này, linh hồn muốn nói tới việc thao luyện bên trong mà các linh hồn ấy thực hiện bằng lòng muốn, sau khi đã được lay động nhờ hai ơn lành và hai cuộc thăm viếng nội tâm khác mà Đấng Chí Ái thực hiện cho họ. Ở đây, linh hồn gọi những ơn lành này là cái chạm khẽ chớp nhoáng và mùi rượu cất. Còn sự thao luyện bên trong của lòng muốn do hai cuộc viếng thăm ấy phát sinh, được gọi là "những hơi thở tỏa chất thơm thần thánh".

Về ơn lành thứ nhất, cái chạm khẽ chớp nhoáng nói đây là sự vuốt ve hết sức tinh tế mà đôi khi Đấng Chí Ái đã dành cho linh hồn, ngay cả lúc linh hồn ít ngờ nhất, thiêu đốt cõi lòng trong ngọn lửa tình yêu, như một tia lửa xẹt mạnh và đốt cháy linh hồn. Điều này xảy ra hết sức nhanh, tựa như khi ta bất chợt nhớ lại điều gì đó khiến lòng muốn bùng cháy lên tâm tình yêu mến, khát khao, ca ngợi, cảm tạ, tôn kính, quý chuộng, và khẩn cầu Thiên Chúa trong dịu dàng yêu thương... Những tâm tình này chính là những hơi thở tỏa chất thơm thần thánh, đáp lại cái vuốt ve nhanh như chớp, phát ra từ tình yêu xẹt lửa của Thiên Chúa. Tình yêu thần linh này là chất thơm thần thánh, củng cố và chữa trị linh hồn nhờ mùi hương và chất liệu của nó.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 25



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 25
(Phiên bản A: chương 16)

+ Ghi chú mở đầu

1 - Khi đã đạt tới cấp độ hoàn hảo này, linh hồn sẽ không hài lòng nếu chỉ tán dương ca ngợi những cái tuyệt vời của Đấng Chí Ái là Con Thiên Chúa, chỉ ca hát tạ ơn những ơn lành mình đã nhận được từ Ngài và những hoan lạc được vui thỏa nơi Ngài, nhưng linh hồn còn muốn kể lại những điều Ngài đã làm cho các linh hồn khác. Một khi đã được diễm phúc hiệp nhất với Thiên Chúa trong tình yêu, linh hồn thấy được cả những ơn lành của mình và của người khác. Vì thế, để ca ngợi và cảm tạ Đấng Chí Ái về những ơn lành Ngài đã ban cho các linh hồn khác, linh hồn thốt lên:

Dõi theo dấu chân Người
Các thiếu nữ rảo bước trên đường đi,
Dựa vào cái chạm khẽ chớp nhoáng,
Vào mùi rượu cất;
Và những hơi thở tỏa chất thơm thần thánh.

+ Minh giải

2 - Nơi ca khúc này, Tân nương ngợi ca Đấng Chí Ái về ba ơn lành Ngài đã ban cho các linh hồn đạo hạnh, nhờ đó họ thêm sinh động và tiến tới trong tình yêu Thiên Chúa. Nàng nêu các ơn lành ấy ra đây bởi vì khi đạt tới tình trạng này, nàng thực sự cảm nghiệm được các ơn ấy.

Ơn thứ nhất là sự dịu ngọt của Đấng Chí Ái mà chính Ngài đã ban cho họ. Sự dịu ngọt ấy thật công hiệu đến nỗi giúp họ tiến nhanh trên con đường hoàn thiện.

Ơn thứ hai là Ngài viếng thăm cách thật bất ngờ và đầy yêu thương
để nung nấu họ trong tình yêu.

Ơn thứ ba là đức mến dồi dào mà Ngài trút xuống trong họ, khiến họ ngất ngây và tâm linh được nâng lên. Nhờ sự ngất ngây ấy cũng như nhờ cuộc thăm viếng đầy yêu thương, họ dâng về Thiên Chúa những lời tán tụng và những tâm tình dịu dàng yêu mến. Và:

Dõi theo dấu chân Người.

3 - Dấu chân là vết tích một người đã đi qua, và ta có thể lần theo đó để tìm gặp được kẻ đã để lại vết tích ấy. Có thể nói sự êm đềm và nhận thức trìu mến mà Thiên Chúa trút xuống linh hồn chính là những vết tích, những dấu chân, giúp linh hồn nhận biết và tìm kiếm Thiên Chúa. Như thế, ở đây khi linh hồn nói với Đức Lang quân của nàng là Ngôi Lời rằng: Dõi theo dấu chân Người, thì có nghĩa là lần theo cái dấu vết dịu êm Người đã in lên và đã tuôn đổ vào các linh hồn, hương thơm từ Người đã lan tỏa khiến cho

Các thiếu nữ rảo bước trên đường đi.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 24 (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 24 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 15)

7 - Trong Thánh kinh màu đỏ ám chỉ lòng mến. Các bậc vua chúa vẫn thường mặc và dùng màu đỏ. Linh hồn nói rằng chiếc giường hoa ấy "trải rực màu đỏ" bởi vì tất cả mọi nhân đức, mọi kho tàng và mọi điều tốt lành của linh hồn chỉ có thể vững bền, nở hoa và đem lại vui thỏa nhờ lòng mến và tình yêu đối với Vua trên trời. Không có tình yêu này linh hồn không thể nào vui thỏa trên giường hợp cẩn phủ đầy muôn hoa. Như thế, mọi nhân đức ấy hiện diện nơi linh hồn như thể được trải ra trên nền tình yêu Thiên Chúa, nhờ đó chúng được bảo toàn vững chắc và như được tắm gội trong tình yêu. Thật vậy, tất cả và từng nhân đức đều thường xuyên khiến linh hồn đắm say Thiên Chúa. Nơi mọi sự và mọi việc, các nhân đức đều được tình yêu thôi thúc để yêu mến Thiên Chúa nhiều hơn nữa.

Đó là ý nghĩa của câu trải rực màu đỏ. Sách Diễm Ca cho ta hiểu rõ điều này khi kể rằng kiệu nhà vua bọc vải điều, tức vải quý màu đỏ:

Vua Salômôn đã truyền lấy gỗ Libăng
đóng cho vua một cỗ kiệu
Cột kiệu bằng bạc, lưng kiệu bằng vàng
mặt kiệu bọc bằng vải điều quý giá (Dc 3,9-10).

Rồi còn thêm: tất cả những thứ ấy được thực hiện “do bàn tay ân cần trìu mến” (Dc 3,10). Đó chính là vì các nhân đức và ân huệ Thiên Chúa đặt vào chiếc giường của linh hồn được tượng trưng bằng những cây gỗ Libăng và những chiếc cột bằng bạc. Những chiếc cột này nâng đỡ cho chỗ ngả lưng hay chỗ dựa của tình yêu, một chỗ dựa toàn bằng vàng. Trên kia chúng tôi đã nói, chính nơi tình yêu mà các nhân đức có được điểm tựa và được bảo tồn. Nhờ tình yêu giữa Thiên Chúa và linh hồn, tất cả các nhân đức ấy hòa hợp với nhau và hoạt động. Linh hồn còn nói rằng chiếc giường ấy

Được xây dựng thật yên hàn.

8 - Linh hồn nêu ra đây điều tuyệt vời thứ tư của chiếc giường ấy. Điều này lệ thuộc cái tuyệt vời thứ ba linh hồn vừa đề cập, tức tình yêu trọn hảo, mà theo lời thánh Gioan, tình yêu trọn hảo này có đặc tính là xua mọi sợ hãi ra ngoài (1 Ga 4,18) và làm phát sinh sự bình an trọn hảo cho linh hồn. Sự bình an này chính là đặc tính thứ tư của chiếc giường ấy.

Để hiểu rõ điều này hơn, ta cần lưu ý rằng mỗi nhân đức đều mang lại sự bình an, hiền hòa và mạnh mẽ. Nói cách khác, mỗi nhân đức đều sản sinh ra nơi linh hồn chiếm hữu nó ba hệ quả: an bình, hiền hòa và mạnh mẽ. Chiếc giường ấy thì phủ đầy những hoa nhân đức, mà mọi nhân đức lại đều mang tính chất an bình, hiền hòa và mạnh mẽ, cho nên ở đây linh hồn quả là được xây dựng thật yên hàn. Linh hồn được an bình, hiền hòa và mạnh mẽ. Thế gian, ma quỷ hay xác thịt đều không thể giao chiến với ba đặc điểm này. Các nhân đức ấy giữ cho linh hồn an bình và an toàn đến nỗi xem ra linh hồn như hoàn toàn được xây dựng trong sự bình an. Và linh hồn còn kể thêm đặc tình thứ năm của chiếc giường hoa này như sau:

Và được nghìn thuẫn khiên vàng ròng tô điểm.

9 - Thuẫn khiên ở đây là các nhân đức và ân huệ của linh hồn. Trước đây đã nói các nhân đức là những bông hoa... của chiếc giường này, nhưng hơn nữa, chúng cũng còn được dùng làm mũ triều thiên và phần thưởng cho những lao nhọc mà linh hồn phải trải qua để có được chúng. Không những thế, chúng còn đóng vai trò bảo vệ, như những chiếc khiên dũng mãnh, chống lại những thói hư tật xấu mà linh hồn đã nhờ thao luyện các nhân đức mới chiến thắng được. Vì thế, chiếc giường ngập hoa của Tân nương được trang điểm bằng các nhân đức ấy như phần thưởng của nàng và được các nhân đức ấy bảo vệ khác nào tấm thuẫn, tấm khiên.

Linh hồn bảo rằng chúng bằng vàng ròng là nhằm đề cao giá trị lớn lao của những nhân đức. Trong sách Diễm Ca, Tân nương cũng nói lên chính điều ấy như sau:

Kìa loan giá vua Salômôn
Vây quanh hộ tống là sáu mươi dũng sĩ
Tuyển trong hàng dũng sĩ Israel
Tất cả đều thạo phép binh đao
Đều rành nghề chinh chiến
Ai ai cũng gươm giáo bên mình
Phòng khi gặp hãi hùng đêm tối (Dc 3,7-8).

Có tới nghìn vạn mộc khiên. Nói nghìn vạn là để nêu rõ vô số nhân đức, ân sủng và ân huệ Thiên Chúa ban cho linh hồn làm của hồi môn trong tình trạng này. Đó chính là điều Tân nương nói đến trong sách Diễm Ca:

Cổ nàng đẹp như tháp ngà Đavít
Xây lên để trưng bày chiến lợi phẩm
Nơi đó treo nghìn vạn mộc khiên
Toàn là của anh hùng dũng sĩ (Dc 4,4).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 24 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 24 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 15)

5 - Tân nương bảo chiếc giường được kết bằng những hang động nhân đức, bởi vì lúc này các nhân đức của linh hồn đan quyện vào nhau, nên một với nhau, củng cố lẫn nhau, và ăn khớp với nhau khiến cho linh hồn đạt được sự hoàn thiện đã thành toàn, trong đó nhân đức này nâng đỡ nhân đức kia, không còn chỗ nào trống trải hay yếu kém. Chẳng những ma quỷ không xâm nhập được mà bất cứ điều gì ở trần gian này dù cao hay thấp đến đâu cũng không thể làm phiền, quấy nhiễu hoặc lay động linh hồn được bởi lẽ linh hồn đã thoát khỏi mọi sự quấy rầy của các xúc cảm tự nhiên, đã thành xa lạ và siêu thoát khỏi bao nhiêu thứ dằn vặt và lo lắng trần tục. Nó chỉ còn vui hưởng sự dự phần với Thiên Chúa trong an toàn và yên tĩnh.

Đó chính là điều Tân nương trong sách Diễm Ca đã khát khao khi thốt lên:

Phải chi anh là anh ruột của em,
đã được mẹ em nâng niu bú mớm
thì khi mình gặp nhau ngoài đường
em có thể hôn anh chẳng sợ ai khinh dể. (Dc 8,1)

Nụ hôn này chính là sự hiệp nhất chúng ta đang bàn, sự hiệp nhất khiến linh hồn được ngang hàng với Thiên Chúa nhờ tình yêu. Linh hồn khát mong sự bình đẳng ấy nên mới bảo rằng phải chi có ai biến Đấng Chí Ái của nàng thành anh ruột của nàng. Anh em có nghĩa là bình đẳng, thật sự bình đẳng. Người anh này bú cùng bầu sữa mẹ nên đã làm cạn hết mọi bất toàn và thèm khát của bản tính tự nhiên mà nàng nhận lãnh từ bà Evà, mẹ nàng. Nàng mong ước gặp Đức Lang quân một mình ngoài đường nghĩa là được ở một mình với Ngài, xa khuất tất cả mọi thứ, gột sạch hết mọi sự, không còn ham muốn hay mê thích. Như thế sẽ không ai khinh dể được nàng, nghĩa là, cả thế gian xác thịt lẫn ma quỷ đều không dám làm gì nàng. Một khi linh hồn được giải thoát, được gột sạch khỏi tất cả những kẻ thù ấy và được hiệp nhất với Thiên Chúa thì không tên nào trong những kẻ thù ấy có thể quấy nhiễu nó. Như thế, giờ đây ở bậc này linh hồn được vui hưởng sự êm đềm và yên tịnh thường xuyên và bền bỉ, không bao giờ bị mất đi hay bị suy suyễn.

6 - Tuy nhiên, ngoài việc đem lại sự thỏa lòng và an bình thường xuyên ấy, các bông hoa nhân đức của khu vườn đang nói đây thường nở ra nơi linh hồn và lan tỏa hương thơm ngào ngạt đến nỗi linh hồn như ngập tràn các hoan lạc của Thiên Chúa. Tôi nói rằng các bông hoa nhân đức nơi linh hồn thường nở rộ ra là bởi vì, mặc dù vẫn có đầy những nhân đức ở mức hoàn hảo, nhưng không phải lúc nào linh hồn cũng đang ở trong tình trạng vui hưởng các nhân đức ấy, mặc dù sự an bình yên tĩnh mà các nhân đức ấy mang lại thì linh hồn vẫn thường xuyên vui hưởng. Có thể nói rằng khi chúng ta còn ở đời này, các nhân đức nơi linh hồn tựa như những bông hoa còn khép trong nụ, được đóng kín trong vườn... chỉ đôi khi, nhờ vào tác động của Thánh Thần, chúng mới đồng loạt nở ra và tỏa lan đủ thứ mùi thơm và hương vị diệu kỳ đáng kinh ngạc.

Nơi bản thân mình, linh hồn sẽ nhìn thấy những bông hoa miệt núi mà chúng ta đã nói ở trên, tức là sự dồi dào, cao sang và xinh đẹp của Thiên Chúa. Xen kẽ vào đó là những đoá huệ nơi những thung lũng xanh um, ám chỉ sự nghỉ ngơi, mát mẻ và an toàn. Tiếp đó còn xen vào những đoá hồng tỏa hương của những hòn đảo kỳ lạ mà chúng tôi đã giải thích là những hiểu biết lạ lùng về Thiên Chúa. Thêm vào đó, linh hồn còn được bao bọc bằng mùi hương hoa huệ, mọc bên những dòng sông ngân vang mà chúng tôi đã nói là sự cao cả của Thiên Chúa lan tỏa lan khắp linh hồn. Đan quyện và bàng bạc ở đó còn có cả mùi hương tinh tế của hoa lài hay còn gọi là tiếng gió thì thào trìu mến mà, trước đây chúng tôi đã nói là ở tình trạng này linh hồn đang vui hưởng. Tương tự như thế, phải kể đến tất cả những nhân đức và ân huệ khác mà chúng tôi đã nói: đó là cái nhận thức yên hàn, nhạc thinh lặng, niềm cô tịch réo rắt, bữa tối bổ dưỡng và đắm say. Đôi khi, mùi hương của các bông hoa ấy cùng nhau đan quyện lại khiến linh hồn ngất ngây đến nỗi có thể nói rất thật rằng: Giường chúng ta đầy hoa, kết bằng những hang sư tử. Ôi diễm phúc cho linh hồn nào còn ở đời này mà đôi lần được nếm hưởng hương vị của những bông hoa thần linh ấy! Linh hồn còn nói rằng chiếc giường ấy được

Trải rực màu đỏ.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)