NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 34 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 33)
4 - Ở đây, Đức Lang quân ví linh hồn là con chim bồ câu của tàu ông Nôê. Ngài dùng hình ảnh con chim bồ câu bay đi bay về nơi con tàu để diễn tả những gì đang xảy đến cho linh hồn trong tình trạng này. Xưa con chim bồ câu cứ bay đi rồi lại bay về tàu vì chẳng tìm được chỗ dừng chân nghỉ ngơi giữa lũ lụt mênh mông, mãi đến khi quay trở về trên mỏ ngậm một nhánh ôliu, dấu hiệu cho thấy Thiên Chúa đã xót thương cho chấm dứt trận lụt đang dìm ngập mặt địa cầu (x. St 8,8-11). Giờ đây linh hồn cũng phát xuất từ con tàu quyền năng của Thiên Chúa khi Ngài tạo dựng nó, và trôi giạt giữa lũ lụt của tội lỗi và khiếm khuyết, chẳng tìm được chỗ cho những mê thích của nó được nghỉ ngơi. Những ngọn gió khắc khoải yêu thương khiến nó cứ bay đi bay về nơi con tàu cõi lòng của Đấng Tạo Thành nó, thế nhưng Ngài vẫn không chịu nhận nó vào. Mãi đến khi Thiên Chúa đã khiến trận lụt của những bất toàn trên mặt đất linh hồn chấm dứt, linh hồn mới quay về cắp theo nhành ôliu tiến vào chốn nghỉ ngơi sâu lắng diễm phúc và yên ổn nơi cõi lòng Đấng Chí Ái. Nhành ôliu ấy nói lên rằng Thiên Chúa đã chiến thắng tất cả bằng sự nhân từ và xót thương của Ngài. Linh hồn quay về không những với sự chiến thắng mọi địch thù mà còn cả với phần thưởng dành cho các công trạng đã lập được, vì nhành ôliu tượng trưng cho cả hai điều ấy. Như thế, giờ đây con chim bồ câu linh hồn bé bỏng ấy, không chỉ quay về chiếc tàu của Thiên Chúa với vẻ trắng trong tinh tuyền như lúc xuất phát, khi Ngài tạo dựng ra nó, mà thêm vào đó, nó còn mang về nhành ôliu tượng trưng phần thưởng và sự bình an đạt được nhờ đã chiến thắng chính mình.
Con chim cườm mái nhỏ
Đã tìm được kẻ làm bạn nó hằng ao ước
Trên những bờ sông mướt xanh.
5 - Ở đây Đức Lang quân còn gọi linh hồn là con chim cườm mái nhỏ bởi vì khi tìm kiếm Đức Lang quân, linh hồn đã xử sự như con chim cườm mái khi không gặp được con trống mà nó khao khát. Để hiểu điều này nên biết rằng, theo như người ta nói, con chim mái này bao lâu chưa tìm được con trống của nó thì cả cành cây xanh nó cũng không chịu đậu, cả nước trong nước mát nó cũng không chịu uống, nó không chịu nghỉ dưới bóng râm, không chịu kết bạn kết bè với con chim nào khác, chỉ khi nào tìm được con trống của nó, nó mới chịu vui hưởng những điều nói trên.
Linh hồn nói đây có được tất cả các đặc tính ấy. Mà cần phải có các đặc tính ấy nó mới có thể hiệp nhất và chung phần mọi sự với Đức Lang quân, Con Thiên Chúa. Tình yêu và sự quan tâm của linh hồn cũng cao vời tới mức nó không chịu đặt đôi chân mê thích lên bất cứ cành xanh hoan lạc nào, không chịu uống nước trong của bất cứ danh dự vinh quang nào ở trần gian, không chịu nếm nước mát của bất cứ sự thoải mái và an ủi chóng qua nào, không chịu dừng lại dưới bóng mát của bất cứ ân huệ hay sự chở che nào của các loài thụ tạo, không chịu nghỉ ngơi một chút nào nơi bất cứ thứ gì, cũng không kết bầu kết bạn với bất cứ nghiêng chiều nào nhưng chỉ rên rỉ trong nỗi cô tịch, lánh xa hết mọi sự cho đến khi nào tìm được Đức Lang quân mới an dạ thỏa lòng.
6 - Trước khi đạt tới tình trạng cao vời này, linh hồn đã tha thiết nhớ thương tìm Đấng Chí Ái, không chịu thỏa lòng nơi bất cứ thứ gì nếu không có Ngài. Thế nên ở đây chính Đức Lang quân hát mừng cho linh hồn đã được chấm dứt những vất vả và được thỏa mãn những khát vọng của nó. Ngài nói: "Con chim cườm mái nhỏ đã tìm được kẻ làm bạn nó hằng ao ước trên những bờ sông mướt xanh". Tức là có ý nói rằng: Tân nương linh hồn đã đậu trên cành cây xanh mượt, đầy hoan lạc vui vẻ nơi Đấng Chí Ái của mình. Giờ đây nàng được uống dòng nước trong lành là ơn chiêm niệm và khôn ngoan rất đỗi cao vời của Thiên Chúa, được uống dòng nước mát thảnh thơi và được phần thưởng nơi Thiên Chúa. Nàng đặt mình dưới bóng mát chở che hỗ trợ của Ngài, điều mà nàng xiết bao mong ước, nơi đây nàng được ủi an, no đầy và thanh thản một cách êm ái nhiệm mầu, đúng như sách Diễm Ca diễn tả khi nói về Tân nương được vui thỏa nơi Tân lang: Được ngồi dưới bóng chàng, tôi thỏa lòng mơ ước, và hoa trái của chàng ngọt lịm trong miệng tôi (Dc 2,3).
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










