NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ BA (tiếp theo)
44. Như thế, do không hiểu được những cấp độ nguyện ngắm và những nẻo đường của tâm linh, các vị linh hướng đã không nhận ra rằng những hành vi họ bảo linh hồn nọ phải làm và con đường suy gẫm linh hồn ấy phải đi, thì linh hồn ấy đều đã làm xong rồi. Linh hồn ấy đã đạt đến sự từ bỏ cũng như sự thinh lặng cả về giác quan và suy luận. Linh hồn ấy đã đạt đến con đường của tâm linh là sự chiêm niệm. Tại đó, hoạt động của giác quan và suy lý riêng của linh hồn ngừng lại, chỉ còn một mình Thiên Chúa là tác nhân, Ngài kín đáo ngỏ lời với linh hồn đang sống cô tịch, cho nên Ngài đòi họ phải thinh lặng. Vậy nếu một khi linh hồn đã đạt đến được cái thần của cách thông truyền ấy rồi mà các vị linh hướng lại cứ muốn bắt nó bước trên con đường giác quan thì sẽ làm nó thụt lùi và lệch hướng. Sở dĩ thế là vì một kẻ đã đến đích rồi mà lại cứ tiếp tục bước tới nữa thì nhất thiết sẽ lạc xa khỏi đích ấy và còn trở nên trò cười cho kẻ khác.
Như vậy, một khi nhờ hoạt động của các quan năng, linh hồn đã đạt đến được sự trầm lắng mà mọi kẻ theo đường tâm linh đều nhắm đến, trong đó chính các quan năng nói trên sẽ ngưng hoạt động, thì việc quay lại với những hành vi của các quan năng nói trên nhằm đạt đến sự trầm lắng ấy không những là điều vô ích mà còn là điều thiệt hại vì nó sẽ khiến linh hồn bị phân tâm và mất đi sự trầm lắng đã đạt được.
45. Vậy, như tôi đã nói, các vị linh hướng ấy không hiểu được bản chất sự trầm lắng và sự cô tịch tâm linh của linh hồn cũng như những đặc điểm đi kèm, các vị không hiểu rằng Thiên Chúa đang đưa linh hồn vào cô tịch như thế để ban cho nó những sự xức dầu hết sức cao siêu, cho nên các vị cứ chồng chất hoặc chèn thêm những thứ dầụ xức khác, tức là những việc thao luyện thấp kém hơn và bắt linh hồn phải làm theo như chúng tôi nói trên. Thật vậy, giữa sự cô tịch ấy với những gì linh hồn đã đạt được trước kia, có một sự khác biệt rất lớn, tựa như sự khác biệt giữa công cuộc của con người với công cuộc của Thiên Chúa, giữa công việc tự nhiên và công việc siêu nhiên. Một đàng Thiên Chúa hoạt động cách siêu nhiên nơi linh hồn, một đàng chỉ có linh hồn hoạt động theo tự nhiên mà thôi. Tệ hại là ở chỗ, do mải loay hoay với hoạt động tự nhiên của mình, linh hồn đánh mất sự cô tịch và trầm lắng nội tâm và do đó cũng đánh mất luôn cả cái kỳ công Thiên Chúa đã điểm tô cho nó. Và như thế thật là hoàn toàn vô ích, vừa gây thiệt hại cho phần siêu nhiên lại chẳng đem lợi lộc gì cho phần tự nhiên.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










