Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 33 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 33 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 24)

7 - Điều linh hồn nói lên nơi hai câu thơ trước đó giúp ta hiểu được câu Tin mừng của Thánh Gioan: Thiên Chúa ban cho ta hết ơn này đến ơn nọ (Ga 1,16). Quả thật, khi Thiên Chúa nhìn thấy linh hồn duyên dáng đẹp mắt Ngài, Ngài rất xúc động nên lại càng cho nó được thêm ân sủng duyên dáng và Ngài hân hoan ở lại với nó. Ông Môsê biết rõ điều đó nên khi nài xin Thiên Chúa ban thêm ân nghĩa, ông đã kể ra cho Ngài những ân nghĩa Ngài đã ban cho ông trong quá khứ: Ngài nói rằng: Ta biết đích danh ngươi và hơn nữa, ngươi đã được ơn nghĩa với Ta. Vậy, nếu quả thật con đã được ơn nghĩa với Ngài, xin tỏ cho con thấy nhan Ngài để con biết Ngài và được ơn nghĩa trước mắt Ngài (x. Xh 33,12-13).

Như chúng tôi đã nói, nhờ nét duyên dáng tức ân sủng đã nhận được, linh hồn trở nên cao cả, danh giá và xinh đẹp trước mặt Thiên Chúa. Nhờ thế, nó được Ngài yêu khôn tả. Trước khi linh hồn ở trong ân sủng, Thiên Chúa yêu nó là yêu vì Ngài mà thôi, còn giờ đây, linh hồn đã ở trong ân sủng Ngài, Thiên Chúa yêu nó không chỉ vì Ngài mà còn cả vì nó nữa. Vì thế, khi đã say đắm vẻ đẹp của linh hồn, dù nhờ vào hiệu quả và công việc của nó hay không, Thiên Chúa vẫn luôn thông truyền thêm tình yêu và ân sủng cho linh hồn và một khi đã làm cho linh hồn thêm danh giá và cao cả, Ngài lại càng thêm mê mệt, đắm say nó.

Chính Thiên Chúa đã bày tỏ điều này khi nói với bạn Ngài là Giacóp qua miệng ngôn sứ Isaia: Từ khi ngươi trở nên danh giá và vinh hiển trước mắt Ta, Ta đã yêu mến ngươi (x. Is 43,4). Khác nào Ngài nói: Đôi mắt Ta nhìn ngươi đã làm cho ngươi nên duyên dáng trong ơn nghĩa, nên vinh hiển và xứng đáng được danh dự trước mặt Ta thì ngươi lại càng đáng được thêm duyên dáng nhờ những ân huệ Ta ban. Có nghĩa là Thiên Chúa càng yêu thì càng ban thêm ân huệ.

Trong sách Diễm Ca, Tân nương giúp ta hiểu điều đó khi nàng ngỏ lời với những linh hồn khác như sau:

Này các thiếu nữ Giêrusalem,
Da tôi đen nhưng nhan sắc mặn mà
Vì thế Đức Quân Vương đã yêu tôi
Và đưa tôi vào tận loan phòng trong ấy (x. Dc 1,4-5).

Nghĩa là: Hỡi những linh hồn không biết không hay gì về những ân huệ này, xin chớ ngạc nhiên vì Vua trên trời đã thương ban cho tôi những ân huệ cao vời dường ấy đến nỗi đã đưa tôi vào tận nội cung của tình yêu Ngài. Vì mặc dù da tôi sạm nắng, nhưng sau khi đã nhìn tôi một lần đầu, Ngài vẫn cứ đưa mắt nhìn tôi mãi, và rồi vẫn chưa lấy làm thỏa mãn, cho tới khi cưới được tôi và đưa tôi vào tận loan phòng yêu đương của Ngài.

8 - Ai có thể nói được, khi Thiên Chúa đã thỏa lòng về một linh hồn, Ngài sẽ nâng cao nó lên tới đâu? Không thể nói được mà cũng không thể tưởng tượng nổi. Bởi vì cuối cùng, Ngài đã thực hiện điều đó với tất cả quyền năng Thiên Chúa của Ngài, nhằm tỏ cho thấy Ngài là ai. Chúng ta chỉ có thể hiểu đôi chút về điều ấy qua các hành động của Ngài: thường thì những ai đã có nhiều Ngài lại càng ban cho thêm nhiều. Linh hồn nào càng có sẵn nhiều ân huệ càng được Ngài tăng thêm ơn gấp bội, như lời được ám chỉ nơi Tin Mừng: Ai đã có thì được cho thêm và sẽ có dư thừa, còn ai không có, thì ngay cả cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất (x. Mt 13,12). Vì lẽ đó đồng tiền của tên đầy tớ không được ơn nghĩa với ông chủ bị lấy đi để trao cho người đầy tớ vốn được ơn nghĩa với ông chủ, dù người này đã có nhiều tiền hơn hết thảy đầy tớ khác cộng lại.

Như thế, Thiên Chúa dồn hết những của cải tốt lành hơn và quan trọng hơn trong nhà Ngài - tức là của Hội thánh đang chiến đấu lẫn Hội thánh vinh hiển - cho người bạn thân thiết nhất của Ngài. Ngài sắp xếp để người này được thêm danh giá và vinh hiển, tựa như nguồn sáng rực rỡ hút vào mình bao nhiêu ánh sáng nhỏ bé khác. Thiên Chúa cũng muốn ta hiểu điều đó qua câu trích sách Isaia trên kia. Ngài đã phán với Giacóp theo nghĩa tâm linh như sau:

Vì chính Ta là Chúa, Thiên Chúa ngươi thờ,
Là Đức Thánh của Israel, Đấng Cứu Độ ngươi
Ta đã thí Ai Cập làm giá chuộc ngươi về
Nộp Cút và Xơva để đổi lấy ngươi
Ta đã thí bao người đổi lấy ngươi
Nộp bao dân nước thế mạng ngươi (Is 43,3-4).

9 - Vậy, lạy Thiên Chúa của con, Chúa vẫn thường nhìn và quí chuộng linh hồn nào mà Ngài đã một lần nhìn đến, bởi lẽ khi nhìn linh hồn, Chúa khoác cho nó phẩm giá và trang phục diễm lệ khiến Ngài càng quí chuộng và mê mệt linh hồn ấy thêm. Bởi thế, sau khi Chúa đã nhìn linh hồn rồi thì không những nó đáng cho Chúa nhìn thêm một lần nữa mà còn rất nhiều lần. Vì theo lời Thánh Thần phán trong sách Esther là: Đây là cách Đức Vua đãi ngộ người Đức Vua muốn tuyên dương (Et 6,11).

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 33 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 33 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 24)

+ Minh giải

3 - Được Đức Lang quân say đắm và quí chuộng, Tân nương thêm lòng can đảm và trân trọng chính mình. Nàng thấy mình được say đắm và quý chuộng như thế chính là nhờ Đức Lang quân, còn tự bản thân, nàng rất kém giá trị và chẳng đáng quí chuộng gì. Thế nhưng giờ đây, nhờ những ơn lành Ngài ban cho đó, nàng đã được trở nên quí giá. Thế nên nàng dạn dĩ thưa với Đức Lang quân xin đừng nỡ xem nhẹ hoặc khinh thường nàng nữa. Trước kia nàng đáng bị xem thường chính là do tội lỗi và sự hèn hạ của bản tính khiến nàng thành xấu xí. Còn giờ đây, sau khi Đức Lang quân ngắm nhìn nàng lần đầu và trang điểm cho nàng bằng ân sủng Ngài và khoác cho nàng vẻ đẹp của Ngài thì hẳn giờ đây Ngài có thể ngắm nhìn nàng lần thứ hai và còn thêm nhiều lần nữa, và như thế lại càng làm tăng thêm duyên dáng và vẻ đẹp cho nàng. Nếu trước kia, khi nàng chưa xứng đáng, chưa có được nét duyên dáng mỹ lệ, Ngài đã ngắm nhìn nàng, thì giờ đây lại càng có đủ lý lẽ và duyên cớ để Ngài ngắm nhìn nàng thêm.

Đừng nỡ khinh thường em nữa.

4 - Linh hồn nói lên điều này không phải vì muốn mình được coi là thế này thế nọ. Trái lại là khác. Linh hồn nào thật sự yêu mến Thiên Chúa thì rất mong muốn bị khinh thường và sỉ nhục, đồng thời rất vui mừng khi bị sỉ nhục như thế, họ cho là mình chẳng đáng gặt hái thứ gì khác ngoài hai thứ ấy. Quả thế ở đây linh hồn chỉ muốn nói rằng tất cả ân sủng và ân huệ nó có được đều do Thiên Chúa ban. Điều này được đề cập nơi câu thơ tiếp:

Vì nếu Người thấy nơi em màu da sạm nắng.

5 - Nghĩa là: Trước đây Người đã ưu ái nhìn em, thấy em xấu xí và đen đúa vì tội lỗi, lại bất toàn trong thân phận tự nhiên thấp hèn, nhưng bây giờ:

Người có thể nhìn ngắm em thật kỹ
Vì Người đã nhìn em

6 - Vì Người đã nhìn em, đã cất khỏi em màu da sạm nắng và vô duyên của tội lỗi từng khiến em xấu xí khó coi và ngay lần đầu tiên ấy Người đã ban cho em nét duyên dáng. Thế nên, bây giờ Người có thể nhìn em thật kỹ, vì giờ đây em thật dễ nhìn và đáng được Người nhìn, vì đã được nhận thêm duyên dáng khi mắt Người nhìn đến. Thật vậy, lần đầu tiên khi mắt Người nhìn đến em, không những Người đã lấy đi màu da sạm nắng của em mà còn khiến em xứng đáng được nhìn đến. Bởi lẽ cái nhìn yêu thương của Người

đã để lại nơi em duyên sắc và vẻ đẹp.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 33

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 33
(Phiên bản A: chương 24)

+ Ghi chú mở đầu

1 - Để hiểu hơn về những gì đã nói và những gì tiếp theo, cần biết rằng cái nhìn của Thiên Chúa đem lại cho linh hồn bốn ơn lành: được thanh tẩy, được thêm duyên dáng, được thêm phong phú và được soi sáng, cũng như khi mặt trời tỏa ra những tia sáng của nó thì làm cho vạn vật trở nên khô, nóng, đẹp và tỏa sáng.

Sau khi đặt vào linh hồn ba ơn lành sau cùng trong bốn thứ kể trên, nhờ đó linh hồn trở nên hết sức khả ái đối với Ngài, thì theo như lời đã phán qua ngôn sứ Edêkien (x. Ed 18,22), Thiên Chúa không bao giờ còn nhớ tới sự xấu xí và tội lỗi trước đó của linh hồn nữa. Như thế, một khi đã xoá bỏ tội lỗi và sự xấu xí nơi linh hồn, Ngài không bao giờ còn trách cứ linh hồn về chuyện đó và cũng chẳng bao giờ vì thế mà không ban thêm ân huệ cho linh hồn, bởi vì Ngài không bao giờ xét xử một việc tới hai lần (x. Nk 1,9).

Tuy nhiên, mặc dù một khi đã tha thứ, Thiên Chúa quên hết những điều xấu xa và tội lỗi của linh hồn, linh hồn vẫn không nên quên những tội lỗi trước kia của nó, như lời tác giả sách Huấn Ca đã dặn: Đừng ỷ được tha thứ mà khinh nhờn, rồi cứ chồng chất tội này lên tội khác (Hc 5,5).

Ấy là vì ba lý do: Thứ nhất là để linh hồn đừng bao giờ tự phụ, thứ hai là để nó luôn biết tỏ lòng cảm tạ Thiên Chúa và thứ ba, để nhờ đó mà tin cậy hơn hầu có thể lãnh nhận được nhiều hơn. Thật vậy, nếu khi còn ở trong tình trạng tội lỗi mà linh hồn đã được nhận lãnh từ Thiên Chúa biết bao ơn lành thì khi đã được đặt vào tình yêu Thiên Chúa và không vương vấn tội lỗi, thử hỏi linh hồn còn có thể mong đợi biết bao ân huệ lớn lao hơn nữa?

2 - Vì thế, ở đây khi nhớ đến tất cả những sự xót thương đã nhận được từ Thiên Chúa, và thấy mình được hiệp nhất với Đức Lang quân với một phẩm giá như thế, linh hồn hết sức vui thỏa trong niềm hoan lạc biết ơn và yêu mến. Nó càng vui hơn khi nhớ lại tình trạng của mình trước kia thật quá sức thấp hèn và xấu xa. Lúc ấy chẳng những nó không đáng Thiên Chúa ghé mắt nhìn mà thậm chí không đáng được Ngài gọi tên, như lời Ngài đã phán qua ngôn sứ Đavít (x. Tv 15,4). Do đó, khi thấy về phần nó, nó chẳng có lý do gì mà cũng chẳng thể làm gì để đáng được Thiên Chúa nhìn đến và tôn dương, mà tất cả chỉ là do phía Thiên Chúa, chỉ nhờ ân sủng đẹp đẽ và ý muốn đơn thuần của Ngài mà thôi, linh hồn liền quy hết sự khốn nạn về cho mình và quy hết mọi ơn lành nó có được cho Đức Lang quân. Thấy rằng nhờ những ơn lành ấy mà đáng nhận được điều trước đây nó chẳng đáng, linh hồn liền can đảm và bạo dạn cầu xin được ơn liên lỉ hiệp nhất với Thiên Chúa về mặt tâm linh, để nhờ sự hiệp nhất ấy mà các ân huệ được gia tăng gấp bội. Tất cả những điều ấy được linh hồn diễn tả nơi ca khúc tiếp theo:

Đừng nỡ khinh thường em nữa,
Vì nếu Người thấy nơi em màu da sạm nắng,
Thì Người có thể ngắm nhìn em thật kỹ,
Vì Người đã nhìn em
Và đã để lại nơi em duyên sắc và vẻ đẹp.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 32 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 32 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 23)

5 - Yêu cưng là yêu rất nhiều chứ không phải chỉ là yêu mà thôi. Yêu cưng là yêu gấp đôi, yêu vì hai động cơ hoặc hai nguyên nhân. Nơi câu thơ này linh hồn cho ta hiểu hai động cơ và hai nguyên nhân khiến Đức Lang quân yêu nó như sau: Ngài không chỉ yêu cưng nó vì bị sợi tóc nó bắt cầm tù mà còn yêu đến nỗi bị thương vì cái liếc mắt của nó.

Nơi câu thơ này linh hồn nêu lý do tại sao Đức Lang quân lại yêu cưng nó một cách nồng nàn đến thế. Đó là vì khi ngắm nhìn linh hồn, Ngài muốn ban cho nó ân sủng là duyên dáng bên trong để Ngài được vui lòng thỏa dạ. Ngài ban cho nó sợi tóc tình yêu và dùng lòng mến của Ngài tạo thành cái liếc mắt đức tin của nó. Do đó, linh hồn thốt lên: “Vì đó Người yêu cưng em”.

Khi trút ân sủng Ngài vào một linh hồn, Thiên Chúa làm cho linh hồn ấy xứng đáng và có khả năng đáp ứng tình yêu Ngài. Như thế khác nào linh hồn nói: vì Người trút ân sủng Người vào hồn em nên em xứng đáng được Người yêu, để rồi vì thế Người càng yêu cưng em hơn, nghĩa là càng ban cho em thêm ân sủng. Đây đúng là điều thánh Gioan đã nói: Từ nguồn sung mãn của Ngài, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác (Ga 1,16). Nghĩa là từ ân sủng đã cho ta trước đây, Thiên Chúa còn ban thêm ân sủng mới. Bởi nếu không có ân sủng Ngài, thì không đáng lãnh nhận ân sủng Ngài.

6 - Muốn hiểu được điều ấy, cần lưu ý rằng Thiên Chúa chẳng yêu thứ gì ở ngoài Ngài cho nên cũng chẳng yêu bất cứ thứ gì kém hơn là yêu chính mình Ngài. Ngài yêu tất cả đều vì Ngài. Vì yêu bản thân mình nên Ngài mới yêu vạn vật, chứ không phải Ngài yêu chúng vì những gì có nơi chúng. Vì thế, đối với Thiên Chúa, yêu một linh hồn là một cách nào đó đặt nó vào trong chính Ngài, làm cho nó ngang hàng với Ngài. Như vậy, linh hồn đang ở trong Ngài và Ngài yêu nó cùng với chính mình Ngài, bằng chính tình yêu Ngài tự yêu mình. Vì thế, mỗi khi thực hiện bất cứ công việc nào trong Thiên Chúa, linh hồn đều đáng được Thiên Chúa yêu thương. Bởi lẽ một khi đã được Thiên Chúa đặt vào trong giới ân sủng với một phẩm giá cao vời, thì nơi mỗi việc nó làm, linh hồn đều đáng được đón nhận chính Thiên Chúa. Thế nên, linh hồn nói tiếp:

Và nhờ đó đôi mắt em mới đáng

7 - Nghĩa là: Với ơn huệ và ân sủng mà đôi mắt của lòng xót thương Người ban cho em khi Người nhìn em, Người đã khiến em thành khả ái trước mắt Người và xứng đáng được Người nhìn thấy. Thế nên đôi mắt em mới đáng

Tôn thờ điều chúng thấy nơi Người.

8 - Điều này ngầm ý nói: Ôi Đức Lang quân của em! Các quan năng của linh hồn em, khác nào đôi mắt mà nhờ chúng em có thể trông thấy Người. Chúng thật đáng được nâng lên để nhìn ngắm Người. Trước kia do hoạt động thấp kém và năng lực tự nhiên của chúng thật khốn cùng, các quan năng ấy thường gục ngã thấp hèn thảm thương, còn giờ đây, linh hồn có thể ngắm nhìn Thiên Chúa nghĩa là nó có thể làm được nhiều công việc trong ân sủng của Thiên Chúa, thì các quan năng ấy của linh hồn xứng đáng dự phần vào việc tôn thờ, bởi vì chúng tôn thờ là tôn thờ trong ân sủng Thiên Chúa. Chính ân sủng này làm cho mọi hoạt động đều đáng được công trạng. Như thế, một khi được ân sủng và lòng ưu ái của Thiên Chúa soi sáng và nâng lên, các quan năng ấy sẽ tôn thờ những gì chúng thấy nơi Ngài, những điều mà trước đây, vì còn mù loà và thấp kém, chúng chẳng nhìn thấy được.

Vậy đâu là những điều chúng đã thấy được? Chúng đã thấy những uy lực lớn lao, sự ngọt ngào phong phú, lòng tốt bao la, tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa cùng với vô số hồng ân linh hồn đã nhận được từ Ngài, từ khi linh hồn được hiệp nhất khăng khít với Thiên Chúa cũng như cả thời gian trước đó. Giờ đây, đôi mắt linh hồn mới xứng đáng để tôn thờ tất cả những điều ấy, bởi vì đôi mắt ấy đã trở thành duyên dáng và đẹp lòng Đức Lang quân. Trước kia chẳng những chúng không đáng được phép tôn thờ hoặc nhìn thấy Ngài mà ngay cả chỉ suy xét đôi điều thuộc về Thiên Chúa cũng chẳng xứng đáng, bởi vì không có ân sủng Thiên Chúa, linh hồn sẽ hết sức thô thiển và mù loà!

9 - Ở đây có biết bao điều cần lưu ý và cũng thật đau lòng, khi thấy rằng những linh hồn không được tình yêu Thiên Chúa soi sáng thì còn lâu mới chu toàn được phận vụ của họ đối với Ngài, lẽ ra những linh hồn ấy đã phải nhận ra những ân sủng ấy cũng như vô số những hồng ân khác, vật chất lẫn tâm linh, mà họ đã và đang nhận được từ Thiên Chúa nơi từng bước đi của họ. Lẽ ra họ đã phải tôn thờ và dùng hết mọi quan năng mà phục vụ Thiên Chúa không ngơi nghỉ. Chẳng những không làm thế, họ còn khiến cho mình chẳng đáng ngắm nhìn và nhận biết Thiên Chúa, chẳng đáng nắm bắt được một điều như thế. Quả là đáng thương biết bao cho những kẻ đang sống, hay nói đúng hơn, đang chết trong tội lỗi.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 32



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 32
(Phiên bản A: chương 23)

+ Ghi chú mở đầu

1 - Quyền năng và sức hấp dẫn của tình yêu quả là mãnh liệt, vì cả đến Thiên Chúa cũng bị tình yêu cầm tù và trói buộc. Hạnh phúc thay cho linh hồn nào yêu mến, vì khi nó đã cầm tù được Thiên Chúa rồi thì Ngài sẽ thuận theo mọi điều nó muốn. Bởi vì Thiên Chúa thường xử sự như sau: Những ai đến với Ngài bằng tình yêu và điều thiện thì muốn gì Ngài cũng làm cho. Nếu không như thế thì dù có cố gắng đến đâu, cũng chẳng nói gì được với Ngài và chẳng thể nào lay chuyển được Ngài. Còn bằng tình yêu thì chỉ một sợi tóc cũng đủ trói buộc được Ngài.

Linh hồn biết rõ điều ấy đồng thời biết rằng nó chẳng có công trạng gì để đáng được Thiên Chúa đoái thương ngần ấy, nâng lên một tình yêu cao vời đến thế, và trang điểm cho thật giàu sang với biết bao ân huệ và nhân đức, cho nên nó đã quy tất cả những thứ ấy về cho Thiên Chúa nơi ca khúc tiếp theo:

Khi Người nhìn ngắm em,
Đôi mắt Người in lên em vẻ diễm lệ của chúng;
Vì đó Người yêu cưng em,
Và nhờ đó đôi mắt em mới đáng
Tôn thờ điều chúng thấy nơi Người.

+ Minh giải

2 - Đặc tính của tình yêu hoàn hảo là không muốn lấy, không muốn nhận thứ gì làm của riêng mình, không muốn gán cho mình thứ gì nhưng chỉ muốn quy tất cả cho người yêu dấu. Nơi những tình yêu phàm trần còn như thế huống nữa là nơi tình yêu Thiên Chúa, lý do phải hành động như thế còn mạnh hơn biết bao. Vì thế, cần để ý, nơi hai ca khúc vừa rồi, Tân nương có vẻ như đã gán cho chính nàng một vài điều, chẳng hạn bảo rằng nàng sẽ cùng Đức Lang quân kết những tràng hoa được đan kết với nhau bằng một sợi tóc của nàng (điều này là một điều quan trọng và quý giá không nhỏ) và rồi đã tuyên bố rằng nàng lấy làm vinh dự về việc cầm tù được Đức Lang quân chỉ bằng một sợi tóc, làm Ngài bị thương chỉ bằng một cái liếc mắt (qua đó có vẻ như nàng cũng đã gán cái công trạng to lớn cho chính mình) cho nên giờ đây nơi ca khúc này, Tân nương giải thích chủ ý của nàng và đánh tan những gì có thể bị hiểu lầm nơi những điều nàng nói ở trên. Nàng lo lắng sợ rằng mình đã tự gán cho mình một thứ giá trị và công trạng nào đó, và như thế là thành ra quy về Thiên Chúa ít hơn những gì phải quy về Ngài và những gì nàng muốn dành cho Ngài. Thế nên nàng vội gán tất cả mọi sự cho Đức Lang quân và đồng thời cảm tạ Ngài. Theo nàng sở dĩ sợi tóc tình yêu nàng đã khiến Ngài bị cầm tù, liếc mắt đức tin nàng đã gây cho Ngài bị thương tích chính là vì Ngài đã đoái thương trìu mến nhìn nàng khiến nàng trở nên duyên dáng đáng yêu trước mặt Ngài. Nhờ nét duyên dáng và giá trị nhận được từ Ngài, nàng đáng được Ngài yêu mến và được tăng thêm giá trị để có thể tôn thờ Đấng Chí Ái một cách hỉ hoan và có thể thực hiện những công việc xứng đáng với vẻ duyên dáng và tình yêu của Ngài. Tiếp theo là câu thơ:

Khi Người nhìn ngắm em.

3 - Nghĩa là nhìn em với lòng trìu mến yêu thương (vì như chúng tôi đã nói, Thiên Chúa nhìn đồng nghĩa với Thiên Chúa yêu)

Đôi mắt Người in lên em vẻ diễm lệ của chúng.

4 - Ở đây đôi mắt Đức Lang quân hiểu về Thần Tính đầy lòng xót thương của Ngài. Khi đoái thương nghiêng mình xuống với linh hồn, Thần Tính ấy in dấu và tuôn đổ vào linh hồn tình yêu và ân sủng Ngài, nhờ đó tô điểm và nâng linh hồn lên tới mức linh hồn được thông phần chia sẻ chính Thần Tính ấy (x. 2 Pr 1,4). Và khi nhìn thấy phẩm giá và sự cao vời mà nó được Thiên Chúa thương đặt vào, linh hồn liền thốt lên:

Vì đó Người yêu cưng em.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)


Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 31 (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 31 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 22)

7 - Những cám dỗ và vất vả lao nhọc ấy ra sao, mạnh cỡ nào mà ảnh hưởng được trên linh hồn đến mức có thể chạm tới cái tình yêu mãnh liệt trong đó Thiên Chúa hiệp nhất với linh hồn? Về chuyện ấy, trong bản minh giải bốn ca khúc bắt đầu với câu: "Ôi ngọn lửa tình nồng!", chúng tôi có nói đôi chút. Một khi linh hồn ấy đã vượt lên để đạt tới mức độ yêu mến Thiên Chúa nồng nàn đến thế, hẳn nó xứng đáng được hiệp nhất với Thiên Chúa. Chính vì thế, linh hồn mới nói:

Và Người đã bị bắt tù ở lại đó.

8 - Ôi thật đáng mọi khâm phục và mừng vui biết bao khi một vị Thiên Chúa mà lại bị cầm tù nơi một sợi tóc! Như những câu thơ trước cho thấy, lý do có sự cầm tù vô cùng quí báu này là bởi Thiên Chúa đã muốn dừng lại nhìn ngắm sợi tóc bay. Mà như chúng tôi đã nói, Thiên Chúa nhìn đến có nghĩa là Thiên Chúa yêu thương. Bởi lẽ, theo như lời thánh Gioan (x. 1 Ga 4,10), nếu Thiên Chúa không vì tình xót thương bao la của Ngài mà nhìn và yêu thương chúng ta trước và nếu Thiên Chúa không tự hạ mình xuống với chúng ta, thì làm sao sợi tóc bay là tình yêu thấp hèn của chúng ta lại có thể cầm tù Ngài được? Sợi tóc bay thấp lè tè làm sao cầm tù nổi con chim Đại Bàng thần linh bay cao vút, nhưng chính vì con chim lớn đã sà xuống nhìn ngắm chúng ta, giục giã chúng ta bay lên và nâng tình yêu chúng ta lên bằng cách trút cho nó lòng dũng cảm và sức mạnh, cho nên mới tự nộp mạng và bị cầm tù nơi sợi tóc bay, và mới thấy hài lòng thỏa dạ vì bị cầm tù như thế. Đó chính là điều linh hồn muốn nói qua câu: "Người đã nhìn nó nơi cổ em, và Người đã bị bắt ở tù tại đó". Quả thật đây là một điều rất có thể tin được: Con chim bay thấp lè tè có thể cầm tù con chim đại bàng cao sang vương giả nếu con chim này chịu sà thấp xuống và muốn bị cầm tù. Rồi linh hồn nói tiếp:

Và Người đã bị thương chỉ vì một liếc mắt em.

9 - Ở đây con mắt hiểu về đức tin. Tân nương linh hồn nói rằng chỉ một liếc mắt thôi và Đức Lang quân bị thương vì liếc mắt ấy, có nghĩa là nếu đức tin và lòng tín trung của linh hồn đối với Thiên Chúa không đơn thuần mà còn pha lẫn một chút nể vì muốn làm đẹp lòng người khác thì sẽ không đạt tới được hiệu quả là khiến Thiên Chúa bị thương vì tình yêu. Cái liếc mắt làm Đấng Chí Ái bị thương phải là cái liếc mắt đơn thuần cũng như sợi tóc cầm tù được Ngài phải là sợi tóc bay lẻ loi một mình. Tình yêu mà ở đó Đức Lang quân bị Tân nương cầm tù khi Ngài nhìn thấy nàng một dạ tín trung, quả thật là thắm thiết đến nỗi nếu sợi tóc yêu thương của nàng cầm tù được Ngài, thì cái liếc mắt do đức tin của nàng càng siết chặt sợi dây lao tù khiến Ngài bị thương tích vì yêu. Ấy cũng là vì lòng trìu mến của Ngài đối với linh hồn quá sức dịu dàng tha thiết, đã đưa linh hồn vào sâu hơn mãi trong tình yêu của Ngài.

10 - Trong sách Diễm Ca, Đức Lang quân có nói về chính sợi tóc và cái liếc mắt ấy khi ngỏ lời với Tân nương như sau:

Này em gái của anh, người yêu anh sắp cưới
Trái tim anh rướm máu mất rồi!
Bởi mắt em chỉ một liếc nhìn thôi
Và chỉ một sợi tóc trên cổ em
đủ làm lòng anh mang thương tích (Dc 4,9).

Ở đây Đức Lang quân lặp lại tới hai lần rằng lòng Ngài bị thương tích, vừa do cái liếc mắt vừa do sợi tóc gây ra. Cũng vì thế, nơi ca khúc trên, linh hồn nêu rõ liên hệ chặt chẽ giữa sợi tóc và cái liếc mắt, để mô tả sự hiệp nhất giữa nó và Thiên Chúa, cả về trí hiểu và về lòng muốn. Trí hiểu qui phục đức tin, được biểu thị bằng cái liếc mắt và lòng muốn qui phục tình yêu (được biểu thị bằng sợi tóc).

Ở đây linh hồn lấy làm vinh dự về sự hiệp nhất ấy và cảm tạ lòng ưu ái Đức Lang quân đã đích thân ban cho nó. Nó hết sức trân trọng việc Ngài muốn bị tình yêu của nó bắt cầm tù. Hãy suy mà coi, linh hồn thỏa thích, mừng rỡ và vui thú biết bao khi có được một tù nhân như thế, bởi lẽ từ lâu lắm rồi tù nhân ấy từng khiến lòng nó biết bao say đắm nhớ thương!

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 31 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 31 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 22)

+ Minh giải

3 - Nơi ca khúc này, linh hồn muốn nói lên ba điều:

Thứ nhất, tình yêu đã nối kết các nhân đức ấy chỉ có thể là thứ tình yêu mạnh mẽ. Quả thật, nó phải thật mạnh mới gìn giữ được các nhân đức ấy.

Thứ hai, Thiên Chúa bị ràng buộc rất nhiều do sợi tóc tình yêu ấy, khi thấy nó đơn chiếc mà mạnh mẽ.

Thứ ba, Thiên Chúa thiết tha say đắm linh hồn khi Ngài thấy đức tin nó thật tinh tuyền và toàn vẹn. Vậy, linh hồn nói:

Người đã ngắm chỉ một sợi tóc ấy
Bay trên cổ em.

4 - Cái cổ tượng trưng cho sức mạnh. Khi nói sợi tóc tình yêu đã nối kết các nhân đức lại với nhau ấy đang bay trên cổ, linh hồn muốn nói rằng tình yêu này là thứ tình yêu mãnh liệt. Đúng vậy, để bảo tồn các nhân đức, tình yêu ấy không những phải đứng một mình mà còn phải mạnh mẽ để không một nết xấu đối nghịch nào, từ bất cứ phía nào của tràng hoa hoàn thiện, có thể triệt phá được nó. Như đã nói, các nhân đức được nối kết lại bằng sợi tóc tình yêu của linh hồn một cách thật ăn khớp đến nỗi nếu một chỗ bung ra thì liền đó tất cả đều rơi xuống. Bởi nơi các nhân đức, đã có được một là có tất cả, mà đồng thời, đã để mất một thì tất cả cũng mất theo.

Linh hồn bảo rằng sợi tóc ấy bay trên cổ, bởi vì nơi một linh hồn mạnh mẽ tình yêu sẽ vút bay hết sức mãnh liệt và nhẹ nhàng lên tới Thiên Chúa, chẳng dừng lại nơi bất cứ thứ gì. Tương tự ngọn gió lay động và làm sợi tóc trên cổ bay lên, hơi thở của Thánh Thần cũng thôi thúc và khuấy động tình yêu thật mạnh mẽ để giúp nó vút bay tới Thiên Chúa. Không có ngọn gió thần linh này lay động các quan năng để làm cho tình yêu thần linh vận hành, thì dù các nhân đức có hiện diện nơi linh hồn cũng sẽ chẳng hoạt động và cũng chẳng đem lại hiệu quả.

Khi nói Đấng Chí Ái ngắm sợi tóc bay trên cổ nó, linh hồn muốn cho thấy Thiên Chúa yêu mến thứ tình yêu mãnh liệt ấy biết bao. Bởi lẽ ngắm một thứ gì tức là nhìn thứ ấy cách hết sức đặc biệt chăm chú và quí mến nó. Thiên Chúa buộc phải đưa mắt nhìn tới, chính là vì tình yêu ấy thật mãnh liệt.

Tiếp theo là câu:

Người đã ngắm nó nơi cổ em.

5 - Qua câu thơ này, linh hồn giúp ta hiểu rằng không những Thiên Chúa đánh giá cao và quí chuộng tình yêu linh hồn dành cho Ngài khi thấy tình yêu ấy đơn chiếc mà Ngài còn mộ mến tình yêu ấy khi thấy nó mạnh mẽ. Bởi vì, Thiên Chúa nhìn có nghĩa là Thiên Chúa yêu, cũng như chúng tôi đã nói, Thiên Chúa ngắm thứ gì tức là Ngài quí chuộng thứ ấy. Nơi câu thơ này, linh hồn lại nhắc tới cái cổ khi nói về sợi tóc: Người đã nhìn nó nơi cổ em, bởi vì như đã nói, đó là nguyên nhân khiến Thiên Chúa yêu mến linh hồn thật nhiều. Ngài yêu mến nó chính là vì Ngài thấy tình yêu của nó thật mạnh mẽ. Do đó linh hồn như thể nói: “Người đã yêu mến tình yêu ấy khi thấy nó mạnh mẽ, không nhát đảm, sợ hãi, khi thấy nó đơn chiếc xa hẳn những thứ tình yêu khác, và khi thấy nó bay vút lên cao thật nồng nàn và nhẹ nhõm.”

6 - Trước kia, sợi tóc ấy đã chẳng được Thiên Chúa nhìn đến độ đắm đuối mê mệt bởi vì Ngài không thấy nó đơn chiếc, tách biệt những sợi tóc khác, tức là những thứ tình yêu, mê thích, nghiêng chiều và thích thú khác, và do đó nó không bay được một mình trên cổ, tượng trưng cho sự mạnh mẽ. Thế nhưng, sau khi biết hãm mình, biết chịu vất vả, chịu thử thách cám dỗ và sám hối, sợi tóc ấy đạt tới chỗ siêu thoát và trở nên mạnh mẽ đến nỗi không có một sức mạnh hay một dịp tội nào có thể cắt đứt được nó. Bấy giờ Thiên Chúa mới nhìn nó, chiếm lấy nó và dùng nó để cột những bông hoa của những tràng hoa này, bởi lẽ nó đã đủ mạnh mẽ để gắn chặt những bông hoa nhân đức ấy vào linh hồn.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 31



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 31
(Phiên bản A: chương 22)

+ Ghi chú mở đầu

1 - Tôi tin rằng, qua hình ảnh những tràng hoa được đan kết và đặt vào linh hồn, độc giả hiểu được rằng Tân nương linh hồn muốn nói tới sự kết hiệp thần linh trong tình yêu giữa nàng và Thiên Chúa, đã đạt được trong tình trạng này. Những bông hoa ấy ám chỉ Đức Lang quân bởi theo lời Ngài, Ngài là bông hoa đồng nội, là hoa huệ nơi thung lũng (x. Dc 2,1). Còn sợi tóc tình yêu của linh hồn, như đã nói, chính là sợi dây nối kết linh hồn nên một với bông hoa của các bông hoa này. Theo lời thánh Phaolô tông đồ: Tình yêu là mối dây liên kết điều hoàn thiện (x. Cl 3,14). Mà sự hoàn thiện lại chính là sự hiệp nhất với Thiên Chúa. Linh hồn như thanh cây để những tràng hoa ấy bám vào bởi vì nó là người chủ đón nhận sự vinh quang. Nó chẳng còn là nó trước đây nữa nhưng đã trở thành chính bông hoa hoàn hảo, tập họp sự hoàn thiện và vẻ đẹp của tất cả mọi bông hoa khác. Sợi chỉ tình yêu đã nối kết Thiên Chúa và linh hồn vào nhau, buộc chặt đôi bên lại, biến đổi cả hai và làm cho cả hai nên một trong tình yêu, đến nỗi, mặc dù tự bản thể thì vẫn khác nhau nhưng về vinh quang và vẻ bên ngoài, Thiên Chúa và linh hồn trông y hệt như nhau.

2 - Sự hiệp nhất ấy là thế đó. Nó tuyệt diệu vượt trên tất cả những gì người ta có thể nói tới. Trong sách Samuel quyển 1, Thánh kinh cũng giúp hiểu chút ít về điều ấy qua trường hợp Giônathan và Đavít: Tình yêu Giônathan dành cho Đavít thắm thiết đến nỗi linh hồn của Giônathan gắn chặt với linh hồn Đavít (x. 1Sm 18,1). Vậy, nếu tình yêu của một người dành cho một người khác còn mãnh liệt đến nỗi có thể gắn chặt linh hồn này vào linh hồn kia, thì thử hỏi sự gắn bó giữa linh hồn và Đức Lang quân Thiên Chúa nhờ vào tình yêu mà linh hồn dành cho chính Ngài, sẽ còn mãnh liệt đến mức nào? Nhất là ở đây Thiên Chúa lại đóng vai người tình chủ động! Bằng sự toàn năng nơi tình yêu thăm thẳm của Ngài, Thiên Chúa thu hút linh hồn vào lòng Ngài một cách hiệu quả và mãnh liệt còn hơn cả một dòng thác lửa vồ vập một giọt sương mai khiến nó biến tan và bay vào không khí! Như thế, sợi tóc đã làm nên việc nối kết ấy chắc chắn phải rất mạnh mẽ và tinh tế, vì có mạnh mẽ nó mới xuyên qua được các thành phần mà nó cột lại với nhau. Do đó, nơi ca khúc tiếp theo, linh hồn minh giải những đặc tính của sợi tóc đẹp đẽ này như sau:

Người đã ngắm chỉ một sợi tóc ấy
Bay trên cổ em
Người đã ngắm nó nơi cổ em
Và Người đã bị bắt tù ở lại đó,
Và Người đã bị thương vì chỉ một liếc mắt em.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Trả

 


“Hình và danh hiệu này là của ai đây?" Họ đáp : “Của Xê-da.” 
Đức Giê-su bảo họ: "Của Xê-da, trả về Xê-da; 
của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa.” 
Mc 12, 16-17.

TRẢ

Cái này là của ai đây?
Của đâu trả đấy. Chẳng rầy rà thêm.
Trả đi. Và sống bình yên.


Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 30 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 30 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 21)

10 - Tuy nhiên, nếu muốn trình bày vẻ đẹp những bông hoa nhân đức và những viên ngọc lục bảo đan quyện vào nhau, hoặc muốn nói đến cái trật tự mạnh mẽ và uy nghi kết nối giữa chúng nơi linh hồn hay nếu muốn nói về vẻ đẹp và duyên dáng của bộ trang phục muôn màu muôn vẻ linh hồn đang khoác lên, thì thú thật tôi không đủ lời hay từ đẹp để mà diễn tả. Trong sách Gióp, khi đề cập đến ma quỷ, Thiên Chúa có nói về chúng như sau:

Lưng của nó tựa lớp lớp khiên che
Dính chặt vào nhau bằng những lớp vảy.
Chúng xếp khít vào nhau
khiến gió không sao lọt qua khỏi (G 41,6-8).

Theo đó, ma quỷ có được một sức mạnh kinh khủng nhờ khoác lên người những thứ ma mãnh gắn bó và hòa điệu với nhau (được tượng trưng nơi những lớp vảy xếp lớp cứng chắc như những tấm khiên bằng kim loại nung chảy) mặc dù tự chúng tất cả những thứ ma mãnh ấy cũng chỉ là yếu đuối. Đã thế thì thử hỏi, một khi linh hồn được khoác lên toàn những nhân đức mạnh mẽ nối chặt và đan kết với nhau, đến nỗi không một sự xấu xí hay bất toàn nào có thể lọt vào, thì linh hồn sẽ mạnh mẽ biết chừng nào! Bởi vì, mỗi nhân đức đều thêm sức mạnh của nó cho sức mạnh của linh hồn, thêm vẻ đẹp của nó cho vẻ đẹp của linh hồn; mỗi nhân đức đều làm giàu linh hồn bằng giá trị và phẩm chất đáng quý của nó, đều thêm chủ quyền và sự cao cả cho linh hồn bằng sự uy nghi của nó. Đôi mắt tâm linh sẽ sững sờ kinh ngạc biết bao khi nhìn thấy Tân nương linh hồn khoác đầy ân huệ đang ung dung ngồi bên hữu Đức Vua, Tân lang của nàng. Trong sách Diễm Ca, Đức Lang quân có nói về linh hồn diễm phúc này như sau:

Bước chân nàng đẹp biết bao trong những chiếc hài
Hỡi con gái của hoàng thân! (x. Dc 7,2)

Ngài gọi nàng là con gái của hoàng thân hay công nương nhằm nêu bật quyền của hoàng tộc mà nàng hiện có. Bảo rằng nàng xinh đẹp nhờ những chiếc hài, chẳng phải là nhờ nơi trang phục đó sao?

11 - Vẻ lộng lẫy tấm áo choàng kết hoa ấy đem lại cho linh hồn khiến người người thán phục, không những thế, người ta còn thấy sợ hãi vì cái sức mạnh và quyền năng linh hồn có được qua vẻ hài hòa và trật tự của những bông hoa ấy, điểm bằng những hạt ngọc lục bảo, tượng trưng cho vô số ân huệ thần linh. Trong sách Diễm Ca, chính Đức Lang quân cũng đã nói về linh hồn rằng:

Nàng oai hùng như đạo binh chỉnh tề hàng ngũ (Dc 6,4).

Quả thật, các nhân đức và ân huệ này của Thiên Chúa cùng với mùi hương tâm linh của chúng đem lại thư thái cho linh hồn. Khi được đan kết với nhau nơi linh hồn, tự bản thể chúng, chúng còn đem lại sức mạnh cho linh hồn. Vì lẽ đó, trong sách Diễm Ca, khi bị yếu mệt và ốm thương ốm nhớ, do chưa đan kết được những bông hoa và ngọc lục bảo này bằng sợi tóc của tình yêu nàng, linh hồn đã khát khao có sức mạnh nhờ sự hiệp nhất nói trên và nhờ chúng đã được đan kết lại với nhau. Trong tình cảnh ấy, nàng đã van nài bằng những lời lẽ sau:

Xin cho tôi những bông hoa để tôi tìm lại sức,
cho tôi táo để tôi được bồi dưỡng,
bởi vì tôi đã ốm tương tư” (Dc 2,5).

Những bông hoa ở đây ám chỉ các nhân đức và táo ám chỉ các ân huệ khác.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)