Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)

 


NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

26. Chính nhờ Thiên Chúa đặt linh hồn và giác quan vào các gian khổ ấy linh hồn mới vun trồng được các nhân đức, sức mạnh và sự hoàn thiện trong đắng cay, bởi lẽ nhân đức được kiện toàn nơi sự yếu đuối (1Cr 12,9) và được tinh luyện nhờ biết chịu đựng đau khổ. Thanh sắt không thể được uốn nắn theo hình thù người thợ muốn nếu không bị lửa và búa tạ vùi dập; như ngôn sứ Giêrêmia có nói về ngọn lửa đem lại cho ông sự hiểu biết: Ngài phóng lửa xuống cho xâm nhập tận cốt tủy tôi và giáo huấn tôi (Ac 1,13). Giêrêmia cũng nói về chiếc búa tạ như sau: Lạy Chúa, Ngài đã sửa trị con và con đã được dạy bảo (Gr 31,18). Vì đó, sách Huấn Ca có nói: Ai không bị thử thách, thì nào biết được gì? Và còn thêm: Ai không từng trải thì hiểu biết nông cạn (Hc 34,9-11).

27. Ở đây ta cũng nên lưu ý nguyên nhân khiến cho quá ít người đạt được tình trạng hoàn thiện hết sức cao vời của sự hiệp nhất với Thiên Chúa. Không phải vì Thiên Chúa chỉ muốn cho một số ít người sống theo tâm linh được nâng cao, trái lại, Ngài muốn hết thảy mọi người đều nên hoàn hảo. Thế nhưng Ngài chỉ gặp được được một số ít chiếc bình có khả năng chịu nổi một công cuộc cao vời siêu việt đến thế. Ngài chỉ mới thử thách chút đỉnh đã thấy họ tỏ ra quá yếu nhược (họ lẹ làng trốn chạy gian khổ, không muốn chấp nhận ngay cả một sự cô đơn khổ hạnh nho nhỏ). Do không thấy họ mạnh mẽ và tín trung trong việc nhỏ (Mt 25,21-23) mà Ngài đã thương ban khi Ngài bắt đầu gột rửa, điểm tô cho họ, nên Ngài cho rằng gởi thêm những thử thách lớn hơn chỉ tổ khiến họ thêm yếu nhược. Vì vậy Ngài thôi không thanh tẩy và nâng họ lên khỏi lớp bụi hồng trần bằng những gian khó và khổ hạnh nữa. Như thế các linh hồn cần phải tỏ ra bền tâm và mạnh mẽ hơn tình trạng hiện thời của họ thì mới được.

Quả thật, có nhiều người mong muốn tiến bộ hơn và liên lỉ cầu xin Thiên Chúa đưa họ lên tình trạng hoàn thiện ấy. Thế nhưng, khi Thiên Chúa bắt đầu muốn nâng họ lên bằng những gian khó và khổ hạnh đầu tiên như là điều kiện tiên quyết, họ lại từ chối tránh né. Họ chạy trốn con đường hẹp dẫn đến sự sống (Mt 7,14) và kiếm tìm con đường thênh thang thoả mãn ý riêng là con đường dẫn đến sự hư mất (Mt 7,13). Như thế, họ chẳng tạo dịp cho Thiên Chúa nhận lời họ cầu xin ngay khi Ngài sẵn sàng thực hiện điều ấy. Do đó, họ khác nào những chiếc bình vô dụng, họ muốn đạt tới tình trạng hoàn thiện nhưng lại không muốn bước qua con đường gian khổ dẫn tới đó, thậm chí chẳng chịu bước vào con đường ấy. Họ đành chịu thua những thử thách cỏn con và thông thường.

Ta có thể nói với họ những lời sau đây của ngôn sứ Giêrêmia: Bạn chạy với người đi bộ mà còn nhọc mệt thì chạy đua với ngựa làm sao? Nếu bạn chỉ thấy an tâm trong một xứ thái bình thì trong bụi rậm sông Giođan, an tâm làm sao được? (Gr 12,5) Khác nào như thể nói: Cái gian khổ của người đi bộ, bước từng bước, giản dị thông thường đến thế, đời người ai cũng gặp phải, mà bạn còn coi như thể là chạy đua hụt hơi, còn cho là mệt quá, thì làm sao bạn có thể đuổi kịp bước ngựa phi là những gian khổ khác thường, sức người khó vượt nổi? Nếu bạn cứ muốn cầu an hưởng lạc nơi mảnh đất tí tẹo, tức là nhục cảm của bạn, không chịu võ trang, không dám chống ngược lại nó trong một điều gì thì làm sao bạn dám lao mình vào chốn phong ba bão táp đầy nhọc nhằn gian khổ của phần tâm linh sâu thẳm?

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

22. Thêm vào những ơn lành linh hồn đang nhận được, đôi khi còn có sự xức dầu của Chúa Thánh Thần nơi thân xác. Toàn bộ phần bản thể khả giác, mọi chi thể, xương tủy đều hân hoan vui mừng, không phải ở cấp độ thường xuyên xảy ra, mà với một tâm tình hết sức hoan lạc và vinh hiển, thấm vào tận cùng các khớp chân tay. Thân xác cảm nhận được niềm vinh quang của linh hồn đến nỗi buông lời ngợi ca Thiên Chúa theo cách của mình, cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Chúa nơi xương cốt tương tự như những gì vua Đavít từng tuyên bố: Xương cốt tôi sẽ nói lên rằng: Ai ví được như Ngài, lạy Chúa? (Tv 35,10).

Bởi lẽ dù có nói bao nhiêu cũng không thể diễn tả hết sự thật về điều chúng ta đang bàn đây, cho nên chỉ cần nói rằng cả thể xác lẫn tâm linh đều nếm được cõi đời đời và

Hoàn lại hết mọi món nợ.

23. Linh hồn thốt lên như thế là vì nơi hương vị cõi đời đời đang nếm hưởng, linh hồn cảm thấy được đền bù những gian khổ linh hồn đã trải qua để đến được tình trạng này. Ở đây, linh hồn không những cảm thấy được đền bù và được bồi hoàn cân xứng mà còn cảm thấy được ân thưởng phủ phê. Linh hồn hiểu thấm thía chân lý Đức Tình quân đã hứa trong Tin mừng là sẽ bù một gấp trăm (Mt 19,23). Không vất vả, thử thách, khổ hạnh hoặc gian khó nào linh hồn đã trải qua trên con đường này mà không được đền bù gấp trăm bằng ủi an, hoan lạc ngay ở đời này, đến nỗi linh hồn thực sự có thể nói rằng đã được hoàn lại hết mọi món nợ.

24. Để hiểu được bản chất những món nợ mà ở đây linh hồn cảm thấy đã được hoàn lại, cần lưu ý rằng thông thường không một linh hồn nào có thể đạt đến tình trạng hết sức cao vời ấy cũng như đạt tới vương quốc của cuộc hợp hôn cùng Thiên Chúa mà trước tiên không kinh qua nhiều vất vả và gian khổ. Đúng như trong sách Công Vụ có viết, cần trải qua nhiều lao khổ mới vào được Nước Trời (Cv 14,21). Nơi tình trạng này, các lao khổ ấy không còn nữa. Linh hồn đã được thanh luyện nên từ đây không còn phải chịu khổ đau nữa.

25. Những gian khổ mà những ai muốn đạt đến tình trạng này phải trải qua gồm ba loại: vất vả và cô đơn, sợ hãi và thử thách mà thế gian gây ra đủ cách đủ kiểu. Rồi phải kể đến những cám dỗ, khô khan, sầu muộn nơi phần khả giác và cuối cùng là nhọc nhằn, tăm tối, đắng cay, bị bỏ rơi, bị cám dỗ và những gian khổ khác nơi phần tâm linh. Quả thực, phần tâm linh lẫn phần khả giác phải được thanh luyện theo cách mà chúng tôi đã đề cập khi minh giải câu thơ thứ tư của ca khúc thứ nhất.

Tại sao phải đi qua những gian khổ ấy rồi mới đạt được tình trạng này? Thì cũng tựa như rượu tuyệt hảo thì phải cất trong một chiếc bình chắc chắn đã được rửa sạch và kiểm tra kỹ lưỡng, sự hiệp nhất rất đỗi cao vời với Thiên Chúa cũng chỉ có thể diễn ra trong linh hồn nào đã được vững mạnh nhờ gian khổ và thử thách, đã được tinh luyện nhờ vất vả, tăm tối và cay đắng. Gian khổ và thử thách thường tinh luyện và làm cho giác quan được vững mạnh, cũng như nhọc nhằn, tăm tối và cay đắng thường thanh lọc, tinh luyện và làm cho phần tâm linh tươm tất sẵn sàng. Cũng như ở đời sau, những linh hồn còn hoen ố phải qua lửa luyện hình mới được hiệp nhất với Thiên Chúa trong vinh quang, thì ở đời này muốn được hiệp nhất hoàn hảo với Thiên Chúa, người ta cũng phải trải qua thứ lửa gian khổ nói trên. Ngọn lửa ấy tác động nơi mỗi người một khác, kẻ mãnh liệt, kẻ êm đềm, kẻ lâu, người mau, tùy mức độ hiệp nhất mà Thiên Chúa muốn nâng họ lên và tùy theo những gì họ phải thanh luyện.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)

 

\

NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

18. Thế nên, ôi, hỡi cái chạm nhẹ, hãy chạm thêm một lần và thêm thật nhiều lần nữa! Người càng mạnh mẽ uy quyền lại càng dịu dàng tinh tế biết bao! Với sức mạnh thật vi diệu của Người, Người đã phân cách và lôi kéo linh hồn em ra khỏi mọi vuốt ve khác của các loài thụ tạo. Người đã uốn nắn linh hồn em cho hợp với Người và nối kết nó với một mình Người thôi. Người đã để lại nơi linh hồn em hoa quả và dư hương êm dịu đến nỗi mọi vuốt ve khác của mọi thụ tạo trên trời dưới đất đều thành ra thô thiển thấp hèn, chỉ nhìn thấy chúng cũng đủ khiến linh hồn em bực bội, và linh hồn em sẽ đớn đau dằn vặt biết mấy khi phải giao du tiếp xúc với chúng!

19. Cần biết rằng cái gì càng vi diệu thì càng rộng mở và giàu khả năng tiếp nhận. Cái gì càng tinh vi tế nhị thì càng dễ tỏa lan và truyền thông. Ngôi Lời, mà ở đây gọi là cái chạm nhẹ, chạm đến linh hồn vô cùng tinh vi tế nhị. Còn linh hồn ở tình trạng này đã được thanh tẩy triệt để và trở nên rất tinh tế, cho nên chẳng khác nào cái bình rộng lớn có khả năng chứa được nhiều. Thế nên, hỡi cái chạm nhẹ! Người càng vi diệu và linh hồn em càng được thanh luyện, Người càng đổ ngập vào linh hồn em thật chan hoà dào dẫy.

20. Cũng cần biết thêm rằng cái chạm càng tinh vi tế nhị và càng ít thô thiển, nặng nề thì càng thông truyền hoan lạc thú vị cho nơi được chạm vào. Cái chạm thần linh ta đang bàn không hề có tí thô thiển hay nặng nề nào, Bởi lẽ Ngôi Lời, đấng chạm đến linh hồn, không cần dùng đến những kiểu cách này nọ. Ngài luôn tự do không bị ràng buộc bởi hình hay dạng hay các tuỳ thể vốn là những thứ thường vây bọc và làm bản thể bị giới hạn. Như thế, cái chạm nhẹ chúng ta đang bàn đây thật khôn tả vì được phát xuất từ bản thể thần linh. Sau cùng, ôi! hỡi cái chạm vi diệu khôn tả là Ngôi Lời, Người đã chạm đến linh hồn em, từ cái hữu thể hết sức đơn thuần và giản dị của Người, nên Người cũng có tính cách vô cùng vô tận và hết sức tinh vi. Bởi thế nên linh hồn nói tiếp:

Mà đã nếm được cõi đời đời!

21. Như câu thơ cho thấy, mặc dù chưa đến mức hoàn hảo, nhưng nơi cái chạm ấy của Thiên Chúa, linh hồn đã thực sự nếm được phần nào hương vị cuộc sống đời đời. Đây không phải là điều không thể tin nổi nếu chúng ta tin thực rằng cái chạm ấy là cái chạm tận bản thể nghĩa là bản thể Thiên Chúa chạm vào bản thể linh hồn. Nhiều vị thánh ngay ở cõi trần này đã được Thiên Chúa chạm đến như thế. Do đó không thể diễn tả nổi sự hoan lạc diệu vời mà cái chạm nhẹ ấy đem lại. Thậm chí tôi chẳng muốn đề cập tới kẻo độc giả tưởng rằng cái hoan lạc ấy chỉ gói gọn nơi những lời tôi mô tả. Quả thực, chẳng lời lẽ nào diễn tả nổi những điều cao siêu của Thiên Chúa như những gì đang xảy ra nơi các linh hồn này. Tốt nhất, những ai lãnh nhận được các hồng ân ấy hãy thấu hiểu, hãy tự cảm nhận và hân hoan vui hưởng các hồng ân ấy trong thinh lặng. Ở đây linh hồn thấy rõ các hồng ân được ban cho nó cũng như viên sỏi được ban cho người chiến thắng trong sách Khải Huyền của thánh Gioan, trên viên sỏi ấy có khắc một tên mà chẳng ai biết được tên ấy ngoài kẻ lãnh nhận (Kh 2,17). Và như thế, thực ra nơi cái chạm ấy người ta chỉ có thể nói rằng mình đã nếm được cõi đời đời.

Mặc dù khi còn ở đời này ta không được vui hưởng cái chạm nhẹ ấy trọn vẹn như trong cõi vinh quang đời đời, tuy nhiên vì là cái chạm của Thiên Chúa nên vẫn cho ta nếm được hương vị của cõi đời đời. Do đó, ở đây linh hồn được nếm hưởng mọi sự của Thiên Chúa. Ngài thông truyền cho linh hồn sức mạnh, khôn ngoan, tình yêu, vẻ đẹp, sự duyên dáng và lòng tốt vv... Bởi Thiên Chúa là tất cả những sự ấy, nên chỉ nhờ một cái chạm nhẹ của Ngài, các quan năng và bản thể linh hồn đều được vui hưởng tất cả những ơn lành ấy.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

15. Về thanh sắt nung và vết thương, chỉ nói như thế thiết tưởng cũng đã đủ. Mà thật ra ở đây chúng ta chỉ mới phác hoạ những điều ấy, thử hỏi bàn tay cầm thanh sắt nung và cái chạm nhẹ của bàn tay ấy còn diệu vợi tới mức nào. Linh hồn sẽ nói về điều ấy nơi nơi câu thơ kế tiếp, một câu thơ có tính cách tán tụng thán phục hơn là mô tả:

Ôi bàn tay thật mềm!
Chỉ mới một cái chạm nhẹ!

16. Như chúng tôi đã nói, bàn tay này chính là Thiên Chúa Cha toàn năng và đầy lòng xót thương. Phải hiểu rằng Thiên Chúa Cha vừa quyền năng giàu có, lại vừa quảng đại hào phóng, một khi mở lượng ban ơn cho linh hồn, Ngài cũng tuôn đổ cho linh hồn muôn vàn ơn cao lộc cả, cho nên linh hồn mới gọi bàn tay ấy là thật mềm. Như thể linh hồn muốn nói: Ôi, bàn tay từ phụ, Người xiết bao mềm mại đối với linh hồn con khi Người chạm nhẹ vào nó, đang khi Người chỉ cần chạm nhẹ là đủ nhận chìm toàn thế giới, bởi lẽ chỉ ánh mắt Người đủ làm chuyển rung địa cầu (Tv 103,32), muôn dân nước phải té nhào, núi non cũng rã tan! (Kb 3,6). Ôi! một lần nữa, hỡi bàn tay mềm mại, Người thật cứng rắn nghiêm khắc với Gióp (G19,21), Người ra tay với ông ấy thật nặng nề, thế mà với con, Người lại thật thân thiện dịu dàng! Người xử với ông Gióp thật khắc nghiệt, còn với con Người lại thân thương trìu mến, Người chạm đến linh hồn con thật nhẹ nhàng! Sở dĩ thế là vì Người có quyền bắt chết và có quyền cho sống. Nào ai có thể thoát khỏi tay Người (Đnl 32,39). Nhưng hỡi Người, hỡi sự sống thần linh! Người có giết cũng chỉ để mà ban sự sống, có gây thương tích cũng chỉ để chữa cho lành. Muốn trừng trị, Người chỉ cần chạm nhẹ một cái là đủ để thế giới tiêu tan, nhưng khi Người đã muốn ban thưởng thì Người sẽ nhất mực thi hành, vì thế, sự ngọt ngào Người ban thưởng thật không sao kể xiết. Người đánh con bị trọng thương là để chữa con lành. Ôi bàn tay thần linh! Người đã diệt nơi con những gì khiến con phải chết và mất đi sự sống Thiên Chúa, sự sống mà hiện con đang sống. Người đã hào phóng ban cho con ân sủng quảng đại của Người khi Người dùng vinh quang rạng rỡ và hình ảnh của bản thể Người (Dt 1,3) mà chạm đến con, nghĩa là Người dùng chính Con Một của Người, nơi Người Con ấy là Đức Khôn Ngoan của Người, Người vươn mạnh từ chân trời này đến chân trời nọ (Kn 8,1; 7,24). Và Người Con Một ấy của Người, ôi Bàn Tay từ phụ xót thương, chính là cái chạm nhẹ mà Người chạm đến con qua thanh nung mãnh liệt và khiến con phải mang thương tích.

17. Và ôi, hỡi cái chạm nhẹ nhàng, ôi Ngôi Lời Con Thiên Chúa! Bằng cái vi diệu của bản tính Thiên Chúa, Người đã xâm nhập bản thể linh hồn em thật tinh vi và chạm đến toàn bộ bản thể ấy cách thật vi diệu, đã hút trọn nó vào trong Người giữa những mối hoan lạc và ngọt ngào thần linh mà chưa bao giờ vùng đất Canaan từng nghe nói đến, chưa bao giờ được xem thấy tại Têman! (Br 3,22). Ôi hỡi cái chạm nhẹ hết sức vi diệu của Ngôi Lời, Người đã chạm đến em thật nhẹ nhàng biết mấy! Ngày xưa núi non và đá tảng ở đỉnh Horeb, vừa thoáng chạm phải bóng quyền năng và sức mạnh tỏa ra phía trước Người, đã phải lật nhào tan nát, thế nhưng Người lại cho ngôn sứ Êlia cảm nhận được Người một cách hết sức dịu dàng mà mãnh liệt trong tiếng gió hiu hiu (1V 19,11-12). Ôi làn gió hiu hiu! Làm sao Người có thể là làn gió hiu hiu mơn trớn, hãy nói cho em đi, hỡi Ngôi Lời Con Thiên Chúa, làm sao Người lại chạm đến thật nhẹ nhàng âu yếm đang khi quả thực Người đầy quyền năng và thật kinh khiếp?

Ôi diễm phúc biết bao, thật hết sức muôn vàn diễm phúc, tấm linh hồn được một Đấng đầy quyền năng và đáng kinh khiếp như Người chạm đến cách nhẹ nhàng vi diệu. Hãy nói cho thế gian điều này. Nhưng thôi, Người chẳng muốn nói cho thế gian bởi nó chẳng nhận biết ngọn gió hiu hiu mà cũng chẳng cảm nhận được Người, nó không thể đón nhận cũng không thể thấy được Người(Ga 14,17). Trừ ra, ôi lạy Thiên Chúa của con và là sự sống của con, một số người sẽ thấy, sẽ cảm nhận được rằng Người đang dịu dàng chạm đến họ, khi họ xa lìa thế gian, họ sẽ trở nên nhẹ nhàng xứng với ngọn gió hiu hiu. Và như thế họ có thể cảm nhận và hưởng nếm Người. Người càng chạm nhẹ đến họ và bản thể linh hồn họ càng được mài giũa, đánh bóng, luyện sạch, họ càng lánh xa mọi loài thụ tạo, mọi dấu vết của chúng cũng như tránh chạm đến chúng, và Người sẽ càng ẩn thân nơi họ. Như thế Người giấu họ vào nơi ẩn náu trước nhan thánh Người, tức là Ngôi Lời, tránh cho họ khỏi mọi sự quấy nhiễu mưu hại của người đời (Tv 31,21).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)

 


NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

13. Thế nhưng ta hãy trở lại với công cuộc vị thiên thần sốt mến nói trên đã làm, tức là đã đánh trọng thương và gây rướm máu tận bên trong tâm linh. Đôi khi Thiên Chúa cho phép hậu quả của một vết thương nào đó lộ ra bên ngoài nơi giác quan thể xác, nơi một phần thân thể tương ứng với vết thương nội tâm, như trường hợp đã xảy ra khi thiên thần sốt mến gây thương tích cho thánh Phanxicô. Đang khi linh hồn thánh nhân đầy tình yêu mến, thiên thần đã gây thương tích vào đó, mạnh đến nỗi hậu quả các vết thương ấy lộ ra cả trên thân xác ngài và in cả năm vết thương lên thân xác ngài, khiến nó cũng bị thương như thể khi các thương tích ấy in vào linh hồn và khiến linh hồn bị thương. Bởi thông thường thì chủ yếu Thiên Chúa ban ơn như thế cho linh hồn trước rồi mới thương làm những điều đó cho thân xác. Và rồi, hoan lạc và sức mạnh tình yêu vết thương gây ra bên trong linh hồn càng lớn thì nỗi đau nơi xác thân càng dữ dội, và vết thương nọ càng tăng thì vết thương này cũng tăng theo.

Sở dĩ thế là vì khi những linh hồn này được thanh luyện và an định trong Thiên Chúa, những điều gây đau đớn dằn vặt cho thể xác hay hư nát của họ lại thành ra ngọt ngào hoan lạc cho phần tinh thần mạnh mẽ và an lành của họ. Thật diệu kỳ thay, khi cảm thấy càng đớn đau lại càng hoan lạc!

Ông Gióp đã cảm nghiệm được cái diệu kỳ ấy. Giữa lúc lở loét khắp thân mình, ông đã thưa với Thiên Chúa: Khi Ngài trở lại với con, Ngài dằn vặt con cách thật diệu kỳ (G 10,16). Quả là một việc rất diệu kỳ và hết sức đích đáng khi Thiên Chúa dành biết bao sự êm đềm dịu ngọt cho những kẻ kính sợ Ngài, để họ càng thấy đớn đau dằn vặt càng thêm ngọt ngào hân hoan.

Tuy nhiên khi vết thương chỉ nằm trong linh hồn chứ không lộ ra bên ngoài thân xác, thì nỗi hoan lạc có thể còn mãnh liệt và cao vời hơn. Bởi lẽ khi những ơn lành của tâm linh được thông truyền cho xác thịt, xác thịt sẽ kìm hãm tâm linh, xác thịt sẽ như dây cương kìm lại, sẽ cản bớt nước phi thần tốc của chú ngựa tâm linh vì nếu phần tâm linh phi nước đại thì dây cương sẽ đứt. Bao lâu dây cương chưa đứt, xác thịt vẫn còn ngăn cản sự tự do của phần tâm linh, vì theo tác giả sách Khôn Ngoan, thân xác dễ hư nát này khiến linh hồn ra nặng, cái vỏ bằng đất này làm tinh thần trĩu xuống vì lo nghĩ trăm bề (Kn 9,15).

14. Tôi nói điều này để ai nấy hiểu rằng những người muốn dựa vào tài năng và lý luận tự nhiên để đến với Thiên Chúa sẽ không tiến được trên đường tâm linh mấy đâu. Thật vậy, có một số người tưởng rằng với sức mạnh và hoạt động thuần tuý của giác quan, vốn rất thấp hèn và chỉ ở bình diện tự nhiên, họ có thể đạt tới những sức mạnh và tầm cao của đời sống tâm linh. Nhưng thực ra, người ta chỉ có thể đạt tới đỉnh cao ấy khi phủ nhận và bỏ qua một bên cả giác quan thể xác lẫn hoạt động của nó.

Tuy nhiên, khi một hiệu quả tâm linh phát xuất từ phần tâm linh tác động lên giác quan thì lại là một chuyện khác. Bởi lẽ trong trường hợp này, cái hiệu quả nơi giác quan là do sự phong phú của tâm linh tuôn ra, như chúng tôi đã cho thấy khi bàn về các vết thương lộ ra bên ngoài do sức mạnh từ bên trong. Thánh Phaolô cho ta một thí dụ điển hình. Niềm cảm thương bao la với những nỗi đớn đau của Đức Kitô nơi tâm hồn Phaolô đã trào dâng nơi thân xác thánh nhân như ngài viết trong thư gửi tín hữu Galát: Tôi mang những vết thương của Chúa Giêsu nơi thân xác tôi (Gl 6,17).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

9. Tuy nhiên cũng còn có một cách khác để nung đốt linh hồn nhờ một hình ảnh thuộc trí hiểu, thường cũng rất đỗi cao vời, như sau: Trong khi bừng cháy tình mến Chúa (dù chưa đạt đến độ sâu thẳm như trường hợp linh hồn chúng ta đang bàn nhưng vẫn đủ tương xứng với điều tôi muốn nói ra đây), linh hồn cảm thấy một thiên thần Sêraphim phóng vào nó một mũi tên hoặc mũi lao nóng bỏng lửa tình, đâm xuyên thủng linh hồn vốn đã rực nóng như than hồng hay đúng hơn như ngọn lửa, và nung đốt linh hồn một cách diệu vợi. Khi bị mũi tên xuyên thâu và nung đốt như thế, ngọn lửa nơi linh hồn bị ép mạnh và bỗng vụt cao lên dữ dội khác nào ngọn lửa trong bếp sưởi hay bể lò đang rừng rực bị người ta thọc vào, quậy lên để khơi thêm sức nóng. Rồi, khi bị rướm máu do mũi tên lửa xuyên qua, linh hồn lại cảm thấy hoan lạc khôn tả vì vết thương ấy. Linh hồn hoàn toàn rúng động cách hết sức dịu dàng, dưới sự xoay chuyển và tác động dữ dội của vị thiên thần sốt mến nọ, khiến nó cảm nhận được sức nóng kinh hồn và tan chảy trong tình yêu; hơn nữa, còn cảm nhận được vết thương thật tinh tế cùng với dược thảo (dùng để xoa dịu vết đâm cách thật hữu hiệu), khác nào một mũi nhọn sắc bén đâm vào nơi bản thể của tâm linh, vào nơi trái tim đã bị xuyên thủng của linh hồn.

10. Về cái tâm điểm thâm sâu nhất của vết thương, dường như ở chính giữa tâm linh là nơi linh hồn đã cảm nhận được tột điểm hoan lạc, thì nào ai có thể nói cho hết được? Vì quả thật linh hồn cảm thấy mình tựa như một hạt cải bé tí nhưng sống động và sáng ngời tự mình phóng ra chung quanh một ngọn lửa tình sống động, rực cháy. Ngọn lửa ấy phát sinh từ bản thể và sức mạnh của tâm điểm sống động kia, nơi hội tụ bản chất và sức mạnh của dược thảo. Linh hồn cảm thấy ngọn lửa ấy tinh tế tỏa lan hết năng, hết lực qua mọi gân mạch tâm linh nơi bản thể của linh hồn. Ở đó linh hồn cảm thấy sức nóng của ngọn lửa tăng nhanh lớn mạnh, và nhờ sức nóng ấy, tình yêu của linh hồn được tinh luyện tới mức nơi linh hồn chỉ dạt dào những biển lửa tình đang lấp đầy các đỉnh cao và vực sâu, dìm ngập tất cả mọi thứ bằng tình yêu. Bấy giờ, đối với linh hồn, dường như toàn thể vũ trụ chỉ là một bể tình cho linh hồn ngụp lặn, một bể bao la không có bến bờ cho tình ngưng nghỉ, bởi vì như chúng tôi đã nói, linh hồn cảm nhận được rằng cái tụ điểm sống động và trọng điểm của tình yêu hiện đang ở trong chính linh hồn.

11. Ở đây linh hồn đầy hoan lạc không biết nói gì hơn là tự cảm thấy mình thật giống hệt hạt cải được ví với Nước Trời trong Tin mừng (Mt 13, 31-32). Hạt cải cực kỳ nhỏ bé nhưng nhờ sức nóng nồng nàn đã trở thành một cây cao lớn. Cũng thế, linh hồn thấy mình đã thành như một biển lửa tình bao la phát sinh từ một điểm rực cháy tại trung tâm của tinh thần.

12. Ít có linh hồn nào đạt được tới tình trạng cao vời ấy, nhưng vẫn có một số vị, đặc biệt là những vị mà tinh thần và đức hạnh của họ cần được phổ biến cho con cái họ được kế thừa. Thiên Chúa ban cho các vị khởi đầu này những hoa quả đầu mùa thật phong phú và giá trị của Thần Khí, tuỳ theo số người nhiều ít sẽ noi theo học thuyết và tinh thần các vị ấy.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

7. Để hiểu rõ bản chất vết thương linh hồn đang đề cập ở đây, cần biết rằng thanh sắt vật chất nung đỏ áp vào đâu là gây ra vết thương ở đó. Thanh nung vật chất này có đặc điểm là nếu áp vào một vết thương không do lửa gây ra thì sẽ tạo thành ở đó một vết phỏng, một vết thương do lửa. Thanh sắt nung tình yêu ta đang bàn cũng thế. Khi nó chạm tới linh hồn, dù linh hồn đã mang một vết thương khác như khốn khổ và tội lỗi hoặc vẫn còn lành mạnh, nó vẫn để lại ở đó vết thương tình yêu. Rồi những vết thương trước đây do những nguyên nhân khác gây ra cũng trở thành những vết thương tình.

Tuy nhiên, có sự khác biệt giữa thanh nung tình yêu này và thanh nung bằng lửa vật chất. Vết thương do thanh nung vật chất gây ra chỉ có thể chữa lành nhờ áp dụng những phương dược khác đang khi vết thương do thanh nung tình yêu không thể được chữa lành bằng phương dược nào khác. Chỉ thanh nung gây ra vết thương mới có thể chữa lành vết thương và càng chữa thì càng làm vết thương gia tăng. Bởi lẽ mỗi lần thanh nung tình yêu áp vào vết thương tình yêu thì làm vết thương ấy trầm trọng thêm và như thế càng chữa càng trị thì lại càng làm cho vết thương gia tăng. Càng bị thương vì yêu, người đang yêu càng được chữa lành. Tình yêu chữa lành bằng cách đả thương, làm cho vết thương thêm ứa máu cho tới khi vết thương sưng tấy lên khiến cả linh hồn đều biến thành vết thương tình yêu. Bằng cách ấy, khi mảnh linh hồn đã bị nung đốt toàn diện và đã trở thành một vết thương tình yêu, thì nó hoàn toàn được chữa lành trong tình yêu bởi lẽ đã được biến đổi nên tình yêu.

Như thế phải hiểu rằng vết thương linh hồn đang đề cập ở đây cùng một lúc vừa hoàn toàn đớn đau vừa hoàn toàn lành lặn. Mặc dù linh hồn đã hoàn toàn bị chấn thương và hoàn toàn lành mạnh rồi, thanh sắt nung tình yêu ấy vẫn không ngừng chu toàn phận vụ là chạm đến và gây thương tích cho linh hồn bằng tình yêu, mà bởi vì tình yêu này thật thú vị và lành mạnh, hiệu quả nó mang lại là làm cho vết thương được dịu êm khác nào một lương y tài giỏi thường làm. Vì lẽ đó, ở đây linh hồn nói rất đúng: "Ôi vết thương sao mà thú vị". Ôi, thật vậy, vết thương sẽ càng thú vị khi ngọn lửa tình gây ra vết thương ấy càng cao vời siêu việt. Cho nên khi gây ra vết thương ấy Chúa Thánh Thần chỉ nhằm mục đích là đem lại hoan lạc cho linh hồn. Ngài càng mong càng muốn làm cho linh hồn được hoan lạc, vết thương Ngài gây ra càng lớn và càng hết sức thú vị.

8. Ôi vết thương diễm phúc, được gây ra bởi Đấng chỉ biết chữa lành! Ôi vết thương may mắn đầy diễm phúc, ngươi được gây ra chỉ là để đem lại sự thú vị, ngươi càng đớn càng đau thì càng đem lại sự thú vị và hoan lạc cho mảnh linh hồn bị đả thương! Hỡi vết thương đầy hoan lạc, ngươi thật cao cả, bởi đấng tạo ra ngươi thật là cao cả. Cái thú vị của ngươi thật lớn lao, bởi vì lửa tình yêu thì bao la vô tận, ngươi có sức chịu được bao nhiêu thì được hoan lạc bấy nhiêu. Ôi vết thương sao mà thú vị! thanh nung kia càng chạm vào tận thâm sâu bản thể của linh hồn và càng đốt thiêu mọi thứ có thể bị thiêu đốt để đem lại thú vị cho tất cả những gì có thể cảm nhận được sự vui thú - thì cái thú vị của vết thương càng tuyệt diệu cao vời!

Chúng ta có thể cho rằng thanh sắt nung và vết thương này là cấp độ cao nhất có thể đạt tới ở đời này bởi lẽ Thiên Chúa có nhiều phương cách nung đốt linh hồn nhưng những phương cách ấy không đạt tới mức này mà chúng cũng khác hẳn phương cách đang nói đây. Bởi lẽ đây là cách Thần Tính chạm thẳng vào linh hồn không nhờ đến bất cứ hình hay dạng nào, dù thuộc trí hiểu hay trí tưởng tượng.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai (tiếp theo)

 


NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)

3. Có điều thật lạ lùng và đáng để lưu ý là thứ lửa này của Thiên Chúa mặc dù hết sức dữ dội có thể thiêu rụi cả ngàn thế giới còn dễ hơn lửa trần gian thiêu hủy một cọng rơm, thế nhưng lại không làm tiêu tan và hủy diệt linh hồn khi thiêu đốt nó như vậy. Lửa ấy không gây cho linh hồn chút đớn đau nào, trái lại, càng yêu thương mãnh liệt thì, khi đốt cháy và nung nóng linh hồn cách thật dịu êm, lửa ấy càng thần hoá linh hồn và càng khiến linh hồn được hoan lạc. Chính là nhờ sự tinh tuyền và hoàn thiện của phần tâm linh, linh hồn mới được cháy bỏng trong Chúa Thánh Thần như thế, như đã từng xảy ra trong sách Công Vụ Tông Đồ (Cv 2,3), theo đó, lửa ập xuống thiêu đốt lòng các môn đệ cách mãnh liệt, đúng như lời thánh Grêgôriô, 'lòng họ bừng cháy lên trong tình yêu mến ngọt ngào'. Đó cũng chính là điều Hội thánh giúp chúng ta hiểu khi bàn về chính đề tài này: 'Lửa từ trời xuống, không thiêu rụi mà rạng chiếu, không thiêu hủy mà soi sáng'. Được như vậy là vì khi thông truyền những điều ấy, Thiên Chúa nhắm tôn dương linh hồn, Ngài không bắt linh hồn phải mỏi mệt và khó khăn, mà chỉ muốn linh hồn thư giãn và hoan lạc. Ngài không dìm linh hồn trong tăm tối hay biến linh hồn thành tro như trường hợp lửa đối với than. Trái lại, Ngài soi tỏ và làm cho linh hồn được phong phú. Vì lẽ đó linh hồn bảo rằng Ngài là thanh nung thật êm đềm.

4. Như thế, nhờ vận may lớn là gặp được thanh sắt nung này, linh hồn diễm phúc biết được mọi sự, nếm được mọi sự, thực hiện được mọi điều mơ ước, thành đạt trong mọi sự, chẳng có ai thắng nổi, chẳng có gì khiến nó nao núng. Đó chính là linh hồn mà thánh Tông Đồ đã nói đến: Con người sống theo Thần Khí thì xét đoán được mọi sự, mà chẳng ai xét đoán được người đó (1Cr 2,15), trước đó ngài còn nói: Thần Khí thấu suốt mọi sự, ngay cả những gì sâu thẳm nơi Thiên Chúa. (1Cr 2,10). Bởi lẽ khi đã yêu, người ta phải tìm cách khám phá cho được mọi vẻ tốt lành của Người mình yêu.

5. Ôi, hỡi những linh hồn đã đáng được lửa nung đốt đến tột đỉnh, vinh quang dành cho các bạn lớn biết bao! Lửa ấy mãnh liệt vô biên, thừa sức thiêu hủy và làm cho các bạn tiêu tan, thế nhưng, chắc chắn lửa ấy không hủy diệt các bạn mà trái lại, nó dìm ngập các bạn trong vinh quang bao la. Các bạn chớ ngạc nhiên khi Thiên Chúa nâng một số linh hồn lên cao đến thế. Mặt trời đã nổi bật lên với một số hiệu quả kỳ diệu thì, theo lời Chúa Thánh Thần, nó cũng có ba cách để thiêu đốt các ngọn núi, tức các thánh (x. Tv 82,15; Hc 43,4).

Như đã giải thích, thanh nung ấy hết sức êm đềm, thì sao lại không nghĩ rằng nó sẽ gây hoan lạc biết bao cho linh hồn mà nó chạm tới. Đó là điều linh hồn khao khát nói lên nhưng không nói được, chỉ biết thầm ngưỡng mộ và gói ghém tất cả niềm quý chuộng mến yêu nơi một tiếng kêu "Ôi" thốt lên ngoài miệng.

Ôi thanh sắt nung thật êm đềm!
Ôi vết thương sao mà thú vị!

6. Nói với thanh nung xong, giờ đây linh hồn ngỏ lời với vết thương mà thanh nung gây ra. Mà bởi, như đã nói, thanh nung thật êm đềm, tất nhiên vết thương cũng phải êm đềm theo. Và như thế, vết thương mà thanh nung êm đềm gây ra hẳn là vết thương thú vị. Bởi lẽ thanh nung đầy yêu thương thì vết thương cũng phải là vết thương đầy yêu thương dịu dàng. Như thế đây là thứ vết thương hân hoan thú vị.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ hai

 


NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ HAI

Bố cục Ca Khúc Thứ Hai:
- Lời mở đầu (2,1)
1. Thanh sắt nung tình yêu (2,2-5)
2. Vết thương tình, vết đâm xuyên thấu cõi lòng (2,6-14)
3. Bàn tay Chúa Cha và cái chạm nhẹ của Ngôi Lời (2,15-21)
4. Thiên Chúa đền bù (2,22-31)
5. Cái chết thật và sự sống thật (2,32-36)

Ôi thanh sắt nung thật êm đềm!
Ôi vết thương sao mà thú vị!
Ôi bàn tay thật mềm!
Chỉ mới một cái chạm nhẹ
Mà đã nếm được cõi đời đời,
Hoàn lại hết món nợ.
Người vừa giết em, vừa đổi chết thành sống.

MINH GIẢI

1. Nơi ca khúc này, linh hồn cho ta hiểu Ba Ngôi Chí Thánh là Cha, Con và Thánh Thần thực hiện công cuộc hiệp nhất thần linh ấy nơi linh hồn như thế nào. Bàn tay, Thanh sắt nung,Cái chạm nhẹ tự bản chất cũng chỉ là một. Sỡ dĩ linh hồn dùng nhiều tên gọi khác nhau là vì muốn nêu bật cái hiệu quả riêng nơi hành động của từng ngôi. Thanh sắt nung tượng trưng Chúa Thánh Thần, bàn tay tượng trưng Chúa Cha, cái chạm nhẹ tượng trưng Chúa Con. Như thế, ở đây linh hồn tán dương Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Linh hồn đề cao ba hồng ân và phúc lành lớn lao Ba Ngôi thực hiện nơi linh hồn, nhờ đó biến cái chết của linh hồn thành sự sống, biến đổi linh hồn thành chính Ba Ngôi.

Hồng ân thứ nhất là vết thương thú vị, được quy về Chúa Thánh Thần, vì thế linh hồn gọi Ngài là thanh sắt nung êm đềm.

Hồng ân thứ hai là nếm được cõi đời đời được quy về Chúa Con, vì thế linh hồn gọi Ngài là cái chạm nhẹ.

Hồng ân thứ ba là ơn làm cho linh hồn được biến đổi, nhờ đó linh hồn được hoàn lại dư dật mọi món nợ. Hồng ân này được quy về Chúa Cha, vì thế gọi Ngài là bàn tay thật mềm.

Mặc dù đã kể ra cả ba hồng ân vì muốn nêu rõ những đặc ân mà mỗi ngôi Thiên Chúa ban tặng, ở đây linh hồn vẫn chỉ đang nói với một Ngôi duy nhất: 'Người vừa giết em vừa đổi chết thành sống', bởi vì bất cứ Ngôi nào hành động thì hai Ngôi kia cũng cùng hành động, cho nên mọi sự đều quy về từng ngôi một và đều quy về cả Ba Ngôi.

Và đây là câu thơ thứ nhất:

Ôi thanh sắt nung thật êm đềm!

2. Như chúng tôi đã nói, thanh sắt nung ở đây tượng trưng Chúa Thánh Thần. Thật vậy, theo lời Môsê trong sách Đệ Nhị Luật (Đnl 4,24), Thiên Chúa chúng ta là lửa thiêu, nghĩa là lửa tình, có năng lực vô tận. Lửa ấy hễ chạm vào linh hồn là có thể tiêu huỷ cách diệu kỳ và biến đổi linh hồn thành lửa. Tuy nhiên lửa ấy thiêu đốt và cuốn hút mỗi linh hồn tùy mức độ linh hồn đã được chuẩn bị. Có linh hồn hơn, có linh hồn kém. Đồng thời cũng tùy lửa ấy muốn thiêu hoá đến mức nào, cách nào và vào lúc nào. Thiên Chúa vốn là lửa vô tận của tình yêu nên chỉ cần Ngài có ý chạm hơi mạnh vào linh hồn là lập tức nhiệt tình của linh hồn sẽ bốc cao tới tột đỉnh yêu thương đến độ linh hồn cho rằng sự nồng cháy ấy đã vượt hẳn mọi sự nồng cháy trên trần gian. Do đó, nơi sự hiệp nhất này, linh hồn gọi Chúa Thánh Thần là thanh sắt nung đỏ, bởi lẽ nơi thanh sắt nung đỏ, lửa tích tụ lại thật mãnh liệt, có sức thiêu cháy mạnh hơn các thứ lửa khác. Hành vi hiệp nhất ấy là thứ lửa cháy nồng hơn mọi hành vi khác, cho nên linh hồn mới gọi là thanh sắt nung. Như thế, ở đây, Thiên Chúa là lửa đã biến linh hồn trở nên như Ngài, không phải chỉ là linh hồn cảm nghiệm được thanh sắt nung đang chạm đến mình mà toàn cả linh hồn đã trở nên thanh sắt nung đang hừng hực cháy.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Ca khúc thứ nhất (tiếp theo)



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

CA KHÚC THỨ NHẤT (tiếp theo)

36. Tóm lại, qua toàn bộ ca khúc này, linh hồn như thể nói: “Ôi ngọn lửa Thánh Thần, Người xuyên thấu bản thể linh hồn em thật thân tình và nồng nhiệt, Người thiêu đốt bản thể linh hồn em bằng sự nồng nàn vinh hiển của Người! Người thật đáng yêu biết bao khi tỏ lòng ước muốn trao tặng Người cho em trong cuộc sống đời đời. Trước đây những lời kêu xin của em không đến được tai Người, bởi khi ấy lòng em đầy âu lo và mệt mỏi vì yêu, giác quan và tâm linh em đau đớn vì quá yếu nhược và dơ bẩn, còn sức mạnh tình yêu nơi em chẳng được bao nhiêu. Em đã có xin Người giải phóng em và đưa em đi theo với Người vì em nồng nàn khao khát Người, tình yêu em bồn chồn không chịu để cho em cam phận với cuộc sống mà Người muốn em sống. Những cuộc gặp gỡ của Người trước đây không đủ, chúng không đủ mạnh để giúp em đạt được điều em khao khát. Còn giờ đây, tình yêu nơi em đã vững mạnh, chẳng những giác quan và tâm linh em không còn chơi vơi bắt hụt Người mà, nhờ Người củng cố, 'cả linh hồn và xác em đều hoan hỷ nơi Thiên Chúa hằng sống' (Tv 8,32), cả đôi đàng đã hết sức hoà hợp với nhau. Do đó, Người muốn em xin điều gì, em sẽ xin điều ấy. Điều gì Người không muốn, em cũng không muốn, thậm chí em còn không thể muốn hoặc để trí lòng tơ tưởng đến. Các lời cầu xin của em giờ đây đáng giá và đáng yêu hơn trước mắt Người vì chúng đến từ Người và chính Người đã thúc giục em xin. Em ngỏ lời xin Người với niềm hoan lạc và mừng vui trong Thánh Thần. 'Mọi đoán định của em giờ đây đều do Thánh Nhan Người soi xét' (Tv16,2). Người đã trân trọng và lắng nghe những lời em van xin. Vậy thì xin Người hãy xé toạc lớp lụa mong manh cuộc sống đời này ngay đi, đừng để em phải mỏi mòn chờ đến khi những năm tháng lê thê này kết liễu nó theo luật tự nhiên. Xin cho em ngay từ bây giờ được yêu Người thật viên mãn thoả thuê như lòng em khao khát, đến vô cùng, vô tận”.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)