NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ BA (tiếp theo)
50. Vì thế, nhiều khi lòng muốn cảm thấy nồng nàn trìu mến và yêu thương mà trí hiểu chẳng rõ chẳng hiểu gì hơn trước đó, vì Thiên Chúa đang truyền thông tình yêu vào cho linh hồn như lời Tân nương thổ lộ trong sách Diễm Ca: Chàng đã đưa tôi vào phòng tiệc, cho tôi uống rượu nồng, đã thắng tôi nhờ sức mạnh tình yêu (Dc 2,4).
Vậy không việc gì phải sợ rằng lòng muốn đang rỗi công rỗi việc nơi tình trạng này. Nếu tự nó, lòng muốn không thể làm được những hành vi yêu thương liên quan đến những nhận thức cụ thể thì Thiên Chúa sẽ thực hiện những hành vi ấy nơi nó, Ngài sẽ cho nó no say một cách kín nhiệm trong tình yêu thần phú, hoặc nhờ vào nhận thức của ơn chiêm niệm hoặc chẳng cần đến nhận thức ấy, như chúng tôi vừa nói. Các hành vi ấy diệu vợi và có giá trị trước mặt Thiên Chúa hơn những hành vi do linh hồn tự thực hiện rất nhiều, bởi lẽ Đấng thúc giục và tuôn đổ tình yêu ấy vào linh hồn là chính Thiên Chúa, Ngài tuyệt vời hơn linh hồn biết mấy.
51. Thiên Chúa tuôn đổ tình yêu ấy vào lòng muốn khi lòng muốn đã trở nên trống rỗng và không màng đến những thích thú và nghiêng chiều cụ thể khác, từ trên cao hay dưới thấp. Vì thế, ta hãy cẩn thận làm sao cho lòng muốn nên trống rỗng và siêu thoát khỏi những tình cảm của nó. Và nếu lòng muốn không quay lui, không còn muốn thưởng thức hương này vị nọ, là nó đang tiến bộ mặc dù chẳng có một cảm nghiệm cụ thể nào nơi Thiên Chúa, nó đang vượt lên trên mọi sự để hướng đến Thiên Chúa, vì không còn thích thú một thụ tạo nào nữa. Nó đang hướng đến Thiên Chúa, mặc dù không nếm được Thiên Chúa một cách cụ thể và phân minh rành rẽ, cũng chẳng yêu mến Ngài với một hành vi thật hết sức rõ rệt. Nơi sự tuôn đổ chung chung, tăm tối và kín nhiệm ấy nó hưởng nếm Ngài vượt hẳn sự hưởng nếm nơi những gì đã hiểu được rành rẽ vì giờ đây nó thấy rõ không có gì làm nó thích thú bằng sự thanh tịnh cô tịch ấy. Nó yêu mến Thiên Chúa hơn tất cả những điều đáng yêu bởi lẽ nó đã gạt bỏ mọi hương vị và thích thú của tất cả thứ ấy và đã chán ngấy chúng.
Do đó, không có gì phải lo lắng. Nếu lòng muốn không còn dừng lại được nơi những hương vị và thích thú của những hành vi cụ thể, thì có nghĩa là nó đang tiến bộ. Nó không quay lại gắn bó với một điều khả giác nào nữa, thì có nghĩa là nó đang tiến bước đến với Đấng khôn thấu là chính Thiên Chúa. Vì thế, chẳng có gì phải ngạc nhiên khi lòng muốn không cảm nhận được gì.
Vậy, để tiến đến Thiên Chúa lòng muốn phải siêu thoát khỏi mọi thứ êm đềm dịu ngọt chứ không được bám vào chúng. Có thế, nó mới chu toàn được huấn lệnh tình yêu, là phải yêu Thiên Chúa trên hết mọi sự, là điều ta chỉ có thể thực hiện được nếu biết tước bỏ và trút rỗng hết mọi sự.
52. Cũng đừng sợ khi thấy dạ nhớ trống rỗng các hình thể và ảnh tượng. Vì Thiên Chúa là đấng vô hình cho nên dạ nhớ càng trống vắng hình thể và ảnh tượng, càng được an toàn và tới gần Thiên Chúa hơn. Hễ càng cậy dựa vào trí tưởng tượng, dạ nhớ càng xa lìa Thiên Chúa và càng dễ rơi vào nguy hiểm bởi lẽ Thiên Chúa là đấng ta không thể tưởng nghĩ nổi thì làm sao trí tưởng tượng có thể nắm bắt được.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










