NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 34
(Phiên bản A: chương 33)
+ Ghi chú mở đầu
1 - Những tặng phẩm thân tình Đức Lang quân thực hiện cho linh hồn nơi tình trạng này thật khôn xiết. Những lời ca ngợi và tán dương tình yêu thần linh liên tục trao qua đổi lại giữa đôi bên thật khôn tả. Nàng thì miệt mài ngợi ca và cảm tạ Đức Lang quân, còn Đức Lang quân thì đáp trả bằng cách tôn dương, ngợi ca và cảm tạ lại nàng, đúng như điều chúng ta thấy trong sách Diễm Ca, khi chàng khen: “Nàng đẹp quá, bạn tình ơi, đẹp quá! Đôi mắt nàng là đôi mắt bồ câu. ” Thì nàng liền đáp lại: “Người yêu hỡi, anh đẹp, anh tuấn tú làm sao!” (Dc 1,15-16)
Từng trang sách Diễm Ca chất đầy những lời cảm tạ và tán dương lẫn nhau như thế. Do đó, nơi ca khúc trước, Tân nương linh hồn đã khiêm tốn hạ mình, gọi mình là đen đúa, xấu xí, đồng thời ca ngợi vẻ đẹp và duyên dáng của Đức Lang quân, vì Ngài đã ban cho nàng duyên dáng, đẹp xinh khi đưa mắt nhìn nàng. Và Đức Lang quân, vốn thường nâng người khiêm hạ lên, đã đưa mắt nhìn nàng, đáp ứng lời cầu xin của nàng. Nơi ca khúc tiếp theo, Đức Lang quân hết lời ca ngợi Tân nương, không còn gọi nàng là một người đen đúa như nàng từng tự nhận, mà gọi nàng là con chim bồ câu trắng, ca ngợi nơi nàng những đặc tính tốt đẹp của loài bồ câu và chim cườm mái. Ngài lên tiếng như sau:
Con chim bồ câu trắng
Đã cắp nhánh lá quay về tàu
Con chim cườm mái nhỏ
Đã tìm được kẻ làm bạn nó hằng ao ước
Trên những bờ sông mướt xanh.
+ Minh giải
2 - Nơi ca khúc này, đến lượt Tân lang lên tiếng. Chàng ca mừng sự tinh tuyền nàng có được khi ở trong tình trạng này, ca mừng những giàu sang và phần thưởng nàng đạt được sau khi đã sẵn sàng và lao nhọc để đến được với Chàng. Chàng cũng ca mừng niềm hạnh phúc của nàng: được gặp và hiệp nhất với Lang quân của mình. Chàng cho thấy những nỗi khát khao hoan lạc, thảnh thơi nàng có được nơi Chàng giờ đây đã được đổ đầy. Những lao nhọc vất vả của đời này và của thời gian qua giờ đây đã kết thúc. Đức Lang quân lên tiếng:
Con chim bồ câu trắng.
3 - Chàng gọi linh hồn là chim bồ câu trắng nhỏ vì nó đã trở nên trắng trẻo tinh tuyền nhờ ân sủng nó nhận được nơi Thiên Chúa. Trong sách Diễm Ca, Chàng cũng gọi nàng là bồ câu (x. Dc 2,14) để diễn tả tính cách đơn sơ hiền lành cũng như sự chiêm niệm yêu thương của nàng. Chim bồ câu chẳng những đơn sơ hiền lành, không cay độc mà lại còn có đôi mắt sáng ngời và trìu mến. Vì thế, để diễn tả đặc tính chiêm niệm trìu mến nơi Tân nương khi nàng nhìn ngắm Thiên Chúa, ở đây Đức Lang quân cũng bảo rằng nàng có đôi mắt bồ câu. Theo chàng, con chim ấy:
Đã cắp nhánh lá quay về tàu.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










