NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)
31. Ta hãy quay lại với việc minh giải. Giờ đây linh hồn nhận thức được rằng mọi sự đã thành ra rất tốt đẹp cho nó, trước tối tăm ngần nào giờ sáng tươi ngần ấy (Tv 139,12). Trước đây linh hồn đã chia sẻ cô đơn thì giơ đây được chia sẻ cả ủi an và cả vương quốc Thiên Chúa (2Cr 1,7). Mọi gian khổ bên trong lẫn bên ngoài linh hồn đã gánh chịu giờ đây được bù đắp tương xứng bằng những ơn lành thần linh, cả linh hồn lẫn xác. Không một gian khổ nào không được một phần thưởng lớn lao tương xứng. Thế nên linh hồn tuyên bố rằng mình hết sức mãn nguyện vì được hoàn lại hết mọi món nợ. Qua câu thơ này linh hồn tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã kéo nó ra khỏi những nỗi nhọc nhằn như vua Đavít từng bộc bạch nơi thánh vịnh của ông:
Ngài đã bắt con nếm mùi tân khổ,
Chính Ngài sẽ cho con được hoàn sinh
và kéo ra khỏi vực sâu lòng đất
Phần vinh hoa, Ngài sẽ ban nhiều, và trở lại vỗ về an ủi.
(Tv 71, 20-21)
Như thế trước khi tới được tình trạng này, linh hồn khác nào hoàn cảnh ông Marđôkê đang phải ngồi nơi cửa cung điện, quấn bao bị lên người, than khóc nơi các quảng trường ở Susan vì mạng sống bị lâm nguy. Ông chẳng thèm nhận y phục hoàng hậu Esther cho người mang đến, chẳng nhận tí phần thưởng nào dành cho những phần thưởng phục vụ cho đức vua, dành cho lòng trung thành bảo vệ danh dự và mạng sống đức vua. Thế rồi một ngày nọ, cũng giống như ông Marđôkê, tất cả gian khổ và phụng sự của linh hồn đã được đền trả (Et 6,10-12). Linh hồn không những được dẫn vào cung điện, được khoác vương bào đứng trước mặt Đức Vua, mà còn được đội mũ triều thiên, tay cầm vương trượng, ngồi ở ngai vàng, tay đeo chiếc nhẫn của Đức Vua, nơi vương quốc của Đức Lang quân mình, linh hồn được làm bất cứ thứ gì mình thích và không phải làm những gì mình không thích. Bởi lẽ những ai đã tới tình trạng này đều đạt được những gì họ mong ước. Nơi đây không những các món nợ của họ được hoàn trả mà ngay cả những người Giuđê thù địch của họ, tức các ham hố bất toàn cũng bị tiêu diệt. Những mê thích ấy đang cố triệt hạ đời sống tâm linh của họ là cuộc sống mà linh hồn đang sống cùng với các quan năng và khát vọng của nó. Vì lẽ đó linh hồn mới thốt lên:
Người vừa giết em, vừa đổi chết thành sống.
32. Thực ra chết chẳng qua là thiếu vắng sự sống. Có được sự sống rồi sẽ không còn dấu vết sự chết nữa. Về mặt tâm linh có hai loại sự sống:
Thứ nhất là sự sống chân phúc, cốt ở chỗ được hưởng kiến Thiên Chúa. Muốn có sự sống này, phải đi qua sự chết, nghĩa là sự sống thể chất và tự nhiên phải kết thúc, như lời thánh Phaolô: Quả thật chúng ta biết rằng: nếu ngôi nhà chúng ta ở dưới đất, là chiếc lều này, bị phá hủy đi, thì chúng ta có một nơi ở do Thiên Chúa dựng nên, một ngôi nhà vĩnh cửu ở trên trời, không do tay người thế làm ra (2Cr 5,1).
Sự sống thứ hai là sự sống tâm linh hoàn hảo, nghĩa là được chiếm hữu Thiên Chúa bằng sự hiệp nhất tình yêu. Sự sống này có được nhờ chúng ta biết hãm dẹp mọi thói hư tật xấu, mọi mê thích và chính bản tính tự nhiên của mình. Bao lâu chưa thực hiện được điều này, chúng ta không thể đạt đến sự hoàn hảo của sự sống tâm linh là được hiệp nhất với Thiên Chúa, cũng theo lời thánh Tông Đồ như sau: Nếu anh em sống theo xác thịt, anh em sẽ phải chết, còn nếu nhờ Thần Khí anh em diệt trừ những hành vi của xác thịt, anh em sẽ được sống (Rm 8,13).
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










