NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ BA (tiếp theo)
46. Các vị linh hướng cần cảnh giác và lưu ý rằng, trong lãnh vực này, không phải các vị mà chính Chúa Thánh Thần mới là tác nhân chính yếu, là kẻ dẫn đường và thúc giục các linh hồn. Chúa Thánh Thần không bao giờ thiếu sự quan tâm đối với các linh hồn ấy. Còn các vị linh hướng chỉ là những dụng cụ chỉ lối cho các linh hồn ấy tiến đến sự hoàn thiện nhờ đức tin và luật Chúa tuỳ theo tinh thần mà Thiên Chúa ban cho mỗi người.
Như thế, các vị linh hướng cần quan tâm để tránh đừng uốn nắn các linh hồn theo thể cách và điều kiện riêng của các vị, nhưng phải xét xem liệu mình có biết Thiên Chúa hiện đang dẫn các linh hồn này đến đâu hay chăng. Nếu không biết thì cứ để cho họ yên chứ đừng khuấy động họ. Thuận theo con đường và hướng tâm linh mà Thiên Chúa đang dìu dắt họ, các vị linh hướng hãy luôn cố gắng đưa các linh hồn này vào sâu thêm trong cô tịch, tự do và thanh tịnh của tâm linh. Hãy để cho họ được hết sức thoải mái sao cho giác quan thể xác lẫn tâm linh của họ không bị trói buộc vào một chuyện gì cụ thể dù bên trong hay bên ngoài, đang khi Thiên Chúa hướng dẫn họ bằng sự cô tịch. Các vị không nên buồn phiền âu lo cho rằng họ chẳng làm gì cả. Bởi lẽ vào lúc này dù linh hồn chẳng làm gì thì Thiên Chúa vẫn đang hành động nơi nó.
Các vị linh hướng hãy cố gắng gỡ rối cho linh hồn và đặt nó vào sự cô tịch và thư thái, sao cho linh hồn không còn gắn bó với bất cứ nhận thức cụ thể nào dù từ trên cao hay từ dưới thấp, không ham hương vị hay thích thú, hoặc bất cứ thứ tiếp thu lãnh hội nào, cần làm sao để linh hồn được trống rỗng nhờ hoàn toàn từ bỏ mọi loài thụ tạo và được ở vào tình trạng nghèo khó tâm linh. Đây là điều linh hồn phải thực hiện như lời khuyên của Con Thiên Chúa: Ai không từ bỏ tất cả mọi sự mình có thì không thể làm môn đệ Ta (Lc14,33). Câu này không phải chỉ hiểu về sự quyết tâm từ bỏ các của cải trần thế, mà còn hiểu về sự tước lột các của cải tâm linh, để làm nên sự nghèo khó tâm linh vốn từng được Con Thiên Chúa chúc phúc (Mt 5,3).
Một khi linh hồn đã từ bỏ mọi sự như thế, trở nên trống rỗng và không còn sở hữu điều gì nữa, có nghĩa là, như chúng tôi đã nói, linh hồn đã làm tất cả những gì có thể làm được về phía nó, Thiên Chúa sẽ không thể nào bỏ qua phần việc của Ngài là tự thông truyền chính mình Ngài cho nó, ít là một cách kín nhiệm. Cũng tựa như tia sáng mặt trời chẳng thể nào không dọi vào chốn thanh quang và khoáng đãng. Quả vậy, ánh sáng mặt trời ban mai sẽ tuôn vào nhà bạn nếu bạn hé cửa ra, Thiên Chúa cũng thế, Ngài đang canh giữ Israel chứ không hề ngủ (Tv 121,4). Ngài sẽ vào ngôi nhà linh hồn đang trống vắng và đổ đầy vào đó những thiện hảo của Ngài.
47. Tựa như mặt trời, Thiên Chúa tỏa sáng trên các linh hồn để thông truyền chính Ngài cho họ. Vậy xin các vị linh hướng hãy vui lòng chuẩn bị cho các linh hồn ấy tiếp nhận Ngài theo đúng sự hoàn thiện của Tin mừng, tức là sự trần trụi và trống rỗng cả về giác quan lẫn tâm linh. Xin quí vị chớ mong ước vượt quá giới hạn khi tìm cách xây dựng các tâm hồn, bởi lẽ công việc ấy thuộc về Chúa Cha là Đấng dựng nên muôn tinh tú, từ Ngài tuôn xuống mọi ơn lành và phúc lộc hoàn hảo (Gc 1,17). Đúng như lời vua Đavít:
Nếu không có Chúa xây nhà
Thợ nề vất vả chỉ là luống công (Tv 127,1).
Thiên Chúa là người thợ siêu nhiên, nên một cách siêu nhiên Ngài sẽ xây nơi mỗi linh hồn ngôi nhà Ngài muốn. Này ngài linh hướng, nếu được góp phần chuẩn bị cho linh hồn ấy, xin anh hãy cố gắng giúp nó hư vô hóa những hoạt động và tình cảm tự nhiên của nó, vì với những thứ ấy, nó chẳng có được tài được sức để xây dựng tòa nhà tâm linh, trái lại vào lúc này chúng chỉ gây trở ngại hơn là giúp đỡ. Bổn phận của anh là chuẩn bị cho linh hồn, còn phận vụ của Thiên Chúa - theo lời tác giả sách Châm Ngôn - là chỉ đường dẫn lối cho nó (x. Cn 16,9), nghĩa là dẫn linh hồn đến những ơn lành tâm linh bằng những cách thức và đường lối mà cả linh hồn lẫn người hướng dẫn nó đều không hiểu nổi.
Vậy, xin anh đừng bảo rằng: Ôi! Linh hồn này chẳng tiến bộ gì bởi nó chẳng làm gì cả! Bởi lẽ, nếu quả thực linh hồn không làm gì thì tôi sẽ chứng minh cho anh thấy chính nhờ không làm gì, linh hồn đã làm được rất nhiều. Nếu trí hiểu trở nên trống rỗng, không vướng những hiểu biết cụ thể dù là tự nhiên hoặc siêu nhiên, thì có nghĩa là nó đang tiến bộ, vì càng siêu thoát khỏi sự hiểu biết cụ thể và những hành vi hiểu biết, trí hiểu càng tiến bộ trên con đường dẫn tới thiện hảo siêu nhiên tột đỉnh.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










