NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 16
(Phiên bản A: chương 25)
+ Ghi chú mở đầu
1 - Nhờ các nhân đức đã đạt mức độ hoàn hảo, Tân nương linh hồn thường được hưởng nếm sự an bình nơi những cuộc viếng thăm của Đấng Chí Ái. Đôi khi Đấng Chí Ái vừa âu yếm chạm nhẹ vào các nhân đức ấy, chúng bất ngờ tỏa ra một mùi hương tuyệt diệu, chẳng khác nào như ta được thưởng thức hương thơm và vẻ đẹp của hoa huệ và những loài hoa khác mà khi ta vừa chạm đến thì chúng hé nở. Trong những cuộc thăm viếng này, nhờ vào ánh sáng mà Đức Lang quân ban cho, linh hồn thường được nhìn thấy nơi tâm linh nó tất cả các nhân đức của nó. Lúc ấy, trong hoan lạc tuyệt vời đầy thú vị của tình yêu, linh hồn gom tất cả các nhân đức ấy lại và dâng cho Đấng Chí Ái như dâng một bó hoa đẹp hình quả thông. Phần Đức Lang quân, Ngài nhận lấy các nhân đức ấy như nhận được một sự phục vụ lớn lao dâng lên Ngài.
Tất cả những điều ấy diễn ra bên trong linh hồn. Linh hồn cảm thấy Đấng Chí Ái ngự nơi nó như ngự trên chiếc giường riêng của Ngài. Linh hồn dâng lên Ngài bản thân nó cùng với các nhân đức của nó. Đó là việc phục vụ lớn lao nhất nó có thể dâng lên Ngài. Như thế, một trong những hoan lạc lớn lao nhất linh hồn thường nhận được khi chuyện vãn thân mật với Thiên Chúa chính là hiến dâng thân mình làm quà cho Đấng Chí Ái.
2 - Ma quỷ vốn rất tinh quái, luôn ganh tị với tất cả những điều tốt lành nó trông thấy nơi linh hồn. Giờ đây thấy linh hồn được hưng thịnh, nó liền dùng mọi mánh khóe và tài khéo của nó để quấy phá, dù chỉ một phần nhỏ xíu những điều tốt lành linh hồn đang được hưởng. Vì đối với ma quỷ, cản trở được một chút xíu sự giàu có và hoan lạc vinh hiển của linh hồn này còn quý giá hơn là làm cho nhiều linh hồn khác rơi vào đủ thứ tội trầm trọng. Bởi lẽ những linh hồn kia có rất ít hoặc chẳng có gì để mất, còn linh hồn này sẽ bị mất nhiều vì đã kiếm được nhiều điều rất quý giá; chẳng khác nào mất một chút xíu vàng ròng thì vẫn là nhiều hơn so với mất cả đống kim loại thấp kém khác.
Ở đây, ma quỷ tìm cách đánh thức các mê thích giác quan (mặc dù hầu như nó chỉ có thể khai thác được rất ít hoặc chẳng khai thác được gì, bởi nơi những người đã đạt đến tình trạng chúng ta đang bàn đây, những mê thích ấy đã bị hãm dẹp). Rồi một khi không thể kiếm chác được gì nơi những mê thích ấy, ma quỷ liền bày ra đủ thứ hình ảnh nơi trí tưởng tượng. Đôi khi nó gây ra nhiều xung động nơi phần khả giác của linh hồn - như sẽ nói sau - và nhiều rắc rói khác về mặt tâm linh lẫn giác quan. Linh hồn không thể tự giải thoát khỏi những rối rắm ấy bằng sức riêng nhưng phải chờ đến khi Thiên Chúa sai thiên thần Ngài đến - như đã chép trong Thánh Vịnh (x. Tv 33,8) - vây bọc những kẻ kính sợ Ngài để giải thoát họ, và đem an bình, thanh tịnh cho cả phần khả giác lẫn tâm linh của linh hồn.
Biết rõ những mưu chước ma quỷ đang dùng để hãm hại nó trong lúc này, linh hồn tố giác tất cả những điều ấy và ngỏ lời với các thiên thần có nhiệm vụ phù trợ nó, xin các ngài giúp xua đuổi bầy ma lũ quỷ đi. Linh hồn lên tiếng:
Hãy săn đuổi lũ chồn giúp chúng tôi
Vì vườn nho ta đã nở hoa.
Bằng bấy nhiêu hoa hồng
Ta hãy kết một trái thông
Đừng để ai ló mặt ở mé đồi.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)







.jpg)


