Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 7 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 7 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 7)

6 - Những kẻ thảnh thơi ở đây ám chỉ các thụ tạo có lý trí - như chúng tôi đã nói - tức các thiên thần và loài người vì trong tất cả các loài thụ tạo, chỉ có thiên thần và loài người mới được thảnh thơi, tức là có tự do, để hướng về Thiên Chúa. Đây chính là ý nghĩa của từ Vagan - tiếng Latinh là Vacant. Như thế câu trên có ý nói đến tất cả những ai đang chú tâm hướng về Thiên Chúa: một số thì chú tâm bằng cách chiêm niệm và vui hưởng Thiên Chúa trên trời, số này tức là các thiên thần, còn số kia thì mến yêu và khao khát Ngài nơi cõi thế, số này tức là loài người.

Nhờ các thụ tạo có lý trí, linh hồn nhận biết Thiên Chúa cách sống động mạnh mẽ hơn: có khi là nhờ suy xét về sự tuyệt hảo mà các thụ tạo ấy có được vượt trên mọi thụ tạo khác, có khi là nhờ vào những gì các thụ tạo ấy dạy cho ta biết về Thiên Chúa. Có những thụ tạo dạy ta từ bên trong bằng những gợi hứng thầm kín, như những nhắc nhở của các thiên thần vẫn làm cho ta; có những thụ tạo dạy ta từ bên ngoài, nhờ các chân lý Thánh kinh. Linh hồn tiếp:

Kể cho em nghe về Người hàng nghìn diễm lệ.

7 - Nghĩa là: họ giúp em hiểu được nhiều điều kỳ diệu về ân sủng và lòng thương xót của Người nơi những công trình mà cuộc Nhập Thể của Người đã thực hiện cũng như nơi các chân lý đức tin mà họ công bố cho em về Người. Lúc nào họ cũng kể cho em nghe thêm, bởi càng muốn nói thêm càng có thể khám phá thêm những nét diễm lệ về Người.

Tất cả chỉ càng khiến em bị thương.

8 - Tất cả những gì các thiên thần gợi hứng cho em và những gì người ta dạy dỗ em về Người chỉ càng khiến em say mê Người và do đó, tất cả chỉ càng khiến em thêm tê tái vì yêu.

Và càng chết em hơn
Bởi có một điều gì đó em không rõ mà họ cứ bập bẹ.

9 - Linh hồn như muốn nói: Thêm vào những vết đâm các thụ tạo ấy đã gây cho em bởi hàng nghìn diễm lệ chúng kể cho em nghe về Người, lại còn có cả một điều gì đó em không rõ, một điều gì đó người ta không biết được mà vẫn cứ phải nói, một dấu vết tuyệt diệu Thiên Chúa hé mở cho linh hồn để nó phải mải miết tìm tòi, một nhận thức rất cao vời về Thiên Chúa không thể nói thành lời, do đó mới bảo là một điều gì đó em không rõ. Nếu những gì em hiểu được còn khiến em phải mang thương tích và tê tái vì yêu, thì điều em chưa hiểu được, điều em chỉ mới được nếm trước một cách cao siêu, hẳn sẽ khiến em chết mất.

Đây là điều thỉnh thoảng xảy đến cho những linh hồn đã tiến khá xa. Thiên Chúa tỏ lòng thương xót họ, ban cho họ được nghe, được thấy, được hiểu, hoặc có khi cũng chẳng cần gì đến những quan năng ấy, Thiên Chúa ban cho họ một nhận thức tuyệt diệu giúp họ có thể hiểu hoặc cảm nghiệm được sự cao cả lớn lao của Thiên Chúa. Ơn này cho họ cảm nghiệm về Thiên Chúa một cách hết sức cao đến nỗi họ biết rõ rằng mọi sự vẫn còn chưa được hiểu cho thấu đáo. Chỉ nguyên việc nhận thức và cảm nghiệm được rằng thần tính Thiên Chúa bao la vô tận, không sao hiểu thấu được, đã là một nhận thức rất cao xa. Như thế, một trong những hồng ân lớn lao Thiên Chúa thực hiện cho một linh hồn trên cõi đời này, khi Ngài ghé qua, là khiến cho linh hồn ấy nhận thức và cảm nghiệm Thiên Chúa một cách hết sức cao vời, cao vời đến nỗi nó có thể thấy rõ rằng chúng ta không sao hiểu hết về Thiên Chúa, không sao cảm nghiệm Thiên Chúa cách trọn vẹn. Một cách nào đó, sự hiểu biết này cũng tựa như sự hiểu biết của những người đang được xem thấy Thiên Chúa trên trời, ở đó người nào biết Thiên Chúa nhiều hơn sẽ hiểu rõ hơn về cái vô biên mà mình còn phải tìm hiểu, ngược lại, kẻ nào thấy ít hơn thì cũng không hiểu rõ được những điều mình còn cần phải thấy.

10 - Tôi tin rằng ai chưa đích thân cảm nghiệm điều ấy sẽ không thể nào hiểu được cho đúng. Thế nhưng một khi cảm nghiệm được điều ấy, linh hồn lại ý thức rằng điều mình đã cảm nghiệm cách cao vời như vậy vẫn luôn vượt khỏi khả năng hiểu biết của mình, cho nên mới gọi là một điều gì đó em không rõ. Mà nếu đây là điều không thể hiểu được thì chắc hẳn cũng không thể nào tả được, mặc dù, như tôi đã nói, người ta có thể dựa trên cảm nghiệm để biết được đôi chút. Chính vì thế, linh hồn mới nói rằng các thụ tạo ấy cứ bập bẹ, chúng chẳng bao giờ có thể giúp ta hiểu được. Chúng chỉ bập bẹ, tức là chúng chỉ nói như những em bé, không giúp người khác hiểu được chúng muốn nói gì.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 7

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 7
(Phiên bản A: chương 7)

Và bao nhiêu kẻ thảnh thơi
Kể cho em về Người hàng nghìn diễm lệ
Tất cả chỉ càng khiến em bị thương
Và càng chết em hơn
Bởi có một điều gì đó em không rõ mà họ cứ bập bẹ.

+ Minh giải

1 - Nơi ca khúc trước, linh hồn cho thấy nó đang phải ốm liệt, đang bị thương vì thương nhớ Đức Lang quân, do những thông tin mà các thụ tạo không lý trí cho nó biết về Ngài. Còn trong ca khúc này, linh hồn cho thấy nó phải mang vết thương tình do một thông tin khác cao vời về Đấng Chí Ái mà nó nhận được qua những thụ tạo có lý trí là các thiên thần và loài người, là những thụ tạo trổi vượt hơn những thụ tạo kia. Không những thế, linh hồn còn bảo rằng nó đang chết vì yêu, do một điều gì đó mênh mông kỳ diệu mà các thụ tạo ấy đã giúp nó khám phá ra, dù không trọn vẹn, tức là điều mà ở đây linh hồn gọi là một điều gì đó em không rõ. Nó gọi thế vì nó không biết phải diễn tả thế nào, nhưng quả thực đó là điều đang làm nó chết mất vì yêu.

2 - Từ đó, ta có thể suy ra rằng trong cuộc tình này có ba cách chịu đau đớn vì Đấng Chí Ái, tương ứng với ba cách nhận thức người ta có được về Ngài.

Cách thứ nhất gọi là bị trầy, bị thương nhẹ, cách này tương đối còn dễ chịu và khá mau lành, tựa như vết thương ngoài da của chúng ta. Nó phát sinh từ những thông tin linh hồn nhận lãnh được qua các thụ tạo thấp hèn bé nhỏ nhất của Thiên Chúa. Trong sách Diễm Ca, Tình nương đã đề cập tới vết trầy này, mà chúng tôi gọi là ốm liệt, như sau: Tôi van nài, hỡi thiếu nữ Giêrusalem, nếu gặp Người Yêu Dấu của tôi, xin hãy nói với Chàng rằng tôi tương tư ốm nặng (Dc 5,8). Các thiếu nữ Giêrusalem ở đây được hiểu là các thụ tạo.

3 - Cách chịu đau đớn thứ hai gọi là bị đâm, bị trọng thương. Nó nằm sâu trong linh hồn hơn vết trầy nói trên, và vì thế lâu lành hơn. Như khi một vết trầy đã biến thành vết đâm, vết thương này khiến linh hồn cảm thấy thực sự đau điếng vì yêu. Vết đâm này xuất hiện nơi linh hồn khi linh hồn nhận biết công cuộc Nhập Thể của Ngôi Lời và các mầu nhiệm đức tin. Vì là những công việc lớn lao nhất của Thiên Chúa và hàm chứa nơi chúng một tình yêu lớn lao hơn là những công cuộc của các loài thụ tạo, những mầu nhiệm này tạo nên nơi linh hồn một hiệu quả yêu thương lớn lao hơn, đến nỗi nếu vết đầu được gọi là vết trầy, vết xước thì vết này được gọi là vết đâm, vết đau kéo dài. Trong sách Diễm Ca, Đức Lang quân đã đề cập với linh hồn về vết đâm này như sau:

“Vì này em, người yêu anh sắp cưới
Trái tim anh, em đã đánh trọng thương!
Bằng mắt em, một cái liếc bình thường,
Bằng sợi tóc trên cổ em ngà ngọc” (Dc 4,9)

Ở đây con mắt ám chỉ lòng tin vào sự Nhập Thể của Đức Lang quân và sợi tóc biểu thị lòng yêu mến chính sự Nhập Thể ấy.

4 - Cách chịu đau đớn thứ ba vì yêu được ví như nỗi chết. Đau chết được vì vết đâm đã biến thành ung nhọt mưng mủ. Toàn thể linh hồn đều biến thành ung nhọt. Nó dở sống dở chết, chỉ chờ cho tình yêu giết chết nó đi để nó chỉ còn sống vì tình yêu và được biến đổi thành tình yêu. Cái chết vì yêu này xảy ra trong linh hồn khi linh hồn chạm phải một nhận thức cao vời về thần tính. Đây là điều mà nơi ca khúc này linh hồn gọi là một điều gì đó em không rõ mà họ cứ bập bẹ. Sự vuốt ve, cái chạm nhẹ này không liên tục mà cũng chẳng kéo dài lâu, nếu không e linh hồn sẽ lìa khỏi xác. Nó trôi qua thật mau lẹ và linh hồn cứ như ngắc ngoải chết vì yêu. Linh hồn càng ngắc ngoải hơn khi thấy mình chẳng được tình yêu giết quách đi cho. Người ta gọi đây là thứ tình yêu nôn nóng mà sách Sáng Thế Ký đề cập tới trong đoạn nói về bà Rachel. Thánh kinh kể rằng bà hết sức mong mỏi được mang thai cho nên đã nói với chồng là Giacóp rằng: Hãy cho em có con bằng không em sẽ chết mất (St 33,1). Ngôn sứ Gióp cũng từng nói:

“Ước gì Đấng đã cho tôi có mặt
Cũng giết quách tôi đi.” (x. G 6,9)

5 - Vậy nơi ca khúc này, linh hồn nói rằng các thụ tạo có lý trí gây ra cho nó hai sự đau đớn vì yêu, tức là vết đâm và nỗi chết. Linh hồn bị đâm là là khi thụ tạo đến kể cho nó nghe hàng nghìn nét duyên dáng của Đấng Chí Ái nơi những mầu nhiệm và nơi sự khôn ngoan của Thiên Chúa mà người ta dạy cho nó biết qua đức tin. Linh hồn muốn chết được vì điều mà thiên hạ “cứ bập bẹ”. Đây là thứ tâm tình và nhận thức về thần tính mà linh hồn khám phá ra nhờ những gì mà thỉnh thoảng nó được nghe nói về Thiên Chúa. Vì thế linh hồn thốt lên câu:

Những kẻ thảnh thơi

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 6 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 6 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 6)

5 - Quả thật, tất cả những gì người ta có thể biết được về Thiên Chúa ở đời này, dẫu nhiều đến đâu, vẫn không phải là thực sự hiểu biết mà chỉ là hiểu biết đôi phần và còn rất xa với sự thật (x. 1 Cr 13,9). Phải hiểu biết Thiên Chúa theo yếu tính Ngài mới là hiểu biết thật. Ở đây linh hồn muốn xin cho bằng được sự hiểu biết ấy cho nên không chịu hài lòng với những lối thông truyền khác nói trên. Vì thế linh hồn tiếp:

Đừng gửi thêm những sứ giả đến với em.

6 - Như thể linh hồn muốn nói: Từ nay xin đừng bắt em phải biết về Người một cách nhỏ giọt qua những sứ giả ấy tức là qua những nhận thức và cảm nghiệm Ngài vẫn ban cho em. Chúng thật xa xôi lạ lẫm so với những gì linh hồn em khát khao về Người. Vì lạy Đức Lang quân của em, Người cũng biết rõ, đối với kẻ đang thống khổ vì mong Người hiện diện thì những sứ giả ấy chỉ tổ làm tăng thêm nỗi đau đớn, phần vì chúng càng nhắc đến càng khơi sâu vết thương, phần thì dường như chúng chỉ khiến cho việc Người đến bị trì hoãn. Thế nên, từ nay trở đi, xin vui lòng đừng gửi cho em những thông tin xa xôi kiểu ấy. Trước đây vì em chưa nhận biết cũng chưa yêu Người bao nhiêu, cho nên em có thể hài lòng với những thông tin ít ỏi, còn giờ đây tình yêu em dành cho Người thật lớn, em không còn thể nào hài lòng với những thông tin ấy nữa. Vì thế, xin hãy ban cho em chỉnh Người. Nói rõ hơn, linh hồn như thể muốn thưa rằng: Lạy Chúa và cũng là Đức Lang quân của con, những gì Chúa đã từng thông ban cho linh hồn con đôi phần thì giờ đây xin hãy ban trọn vẹn hết cho con, những gì Chúa đã từng hé cho con thấy thì giờ đây xin hãy cho con được thấy tỏ tường, những gì Chúa đã từng thông ban cho con qua những trung gian - khác nào Chúa chỉ giả vờ tự thông ban - thì giờ đây xin Chúa hãy thực sự làm điều đó, tức là tự thông ban chính Chúa cho con. Đôi khi trong những lần Chúa viếng thăm, dường như Chúa sắp sửa ban cho con báu vật là được chiếm hữu Chúa, thế nhưng rồi khi linh hồn con vừa định tâm hưởng nếm, thì lại chẳng thấy kho tàng ấy đâu, vì Chúa đã giấu nó mất, khác nào Chúa chỉ giả vờ cho. Vì thế, thôi, xin Chúa hãy thực sự trao cho con chính Chúa, hãy trao ban toàn thể chính Chúa cho toàn thể linh hồn con để toàn thể linh hồn con được chiếm hữu toàn thể bản thân Chúa. Và từ nay, xin đừng gửi thêm những sứ giả đến làm gì

vì họ đâu nói được cho em những điều em tha thiết.

7 - Linh hồn như muốn nói: Em những muốn được trọn vẹn bản thân Người, mà vạn vật đâu có biết mà cũng không thể nói cho em hay trọn vẹn về Người. Thật vậy, bởi lẽ trên trời dưới đất chẳng một điều gì có thể giúp em biết điều mà em khao khát muốn biết về Người, thật là "họ đâu nói được cho em những gì em tha thiết". Vậy thay vì những sứ giả ấy, xin Người hãy vừa là vị sứ giả vừa là các sứ điệp Người gửi đến cho em.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 6

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 6
(Phiên bản A: chương 6)

+ Ghi chú mở đầu

1 - Ngoài những điều nói trên, dưới góc độ kinh nghiệm chiêm niệm, nên biết rằng trong sự chiêm niệm sống động và sự hiểu biết các thụ tạo, linh hồn thấy rõ mọi thụ tạo đều được Thiên Chúa phú ban đầy dẫy duyên dáng, năng lực và vẻ đẹp. Chúng được mặc lấy vẻ đẹp và năng lực tự nhiên bắt nguồn từ bên trên và được thông ban từ vẻ đẹp siêu nhiên vô tận của dung nhan Thiên Chúa. Ánh nhìn từ dung nhan ấy phủ lên thế giới và mọi tầng trời vẻ đẹp và niềm hân hoan; đúng như lời vua Đavít: Khi Ngài rộng mở tay ban, là bao sinh vật muôn vàn thỏa thuê (Tv 144,16). Cái dấu vết mà linh hồn nhận biết nơi vạn vật như thế, dấu vết về vẻ đẹp của Đấng Chí Ái đã khiến linh hồn bị thương tích vì yêu. Nó khao khát nhìn thấy được vẻ đẹp vô hình mà vẻ đẹp hữu hình kia đã tiết lộ. Nó hát tiếp ca khúc sau đây:

Ôi! Ai có thể chữa lành em!
Thôi hãy ban cho em chính Người
Thôi hôm nay hãy bỏ đi đừng gửi nữa
Đừng gửi thêm những sứ giả đến với em
Vì họ đâu nói được cho em những điều em tha thiết!

+ Minh giải

2 - Khi đã được vạn vật trao cho những dấu chỉ của Đấng Chí Ái, được tỏ cho thấy dấu vết về vẻ đẹp và sự tuyệt hảo của Ngài, linh hồn càng tăng thêm lòng yêu mến và do đó càng tăng nỗi đớn đau vì Ngài vắng mặt. Càng hiểu biết Thiên Chúa, linh hồn càng tăng nỗi thèm khát lẫn muộn phiền mong được thấy Ngài. Và rồi khi thấy rằng chỉ có sự hiện diện của Đấng Chí Ái, chỉ có việc nhìn thấy Ngài mới có thể chữa lành được nỗi đau thương của mình, linh hồn không còn tin vào bất cứ thứ phương dược nào khác. Thế nên, nơi ca khúc này, nó xin Đấng Chí Ái cho nó được chiếm hữu sự hiện diện của Ngài. Nó nói rằng từ nay nó chẳng còn tha thiết gì với những nhận thức và những sự thông truyền về Ngài cũng như những dấu vết về sự tuyệt hảo của Ngài, bởi lẽ những thứ ấy thay vì làm thỏa mãn ý muốn và lòng khao khát của nó, lại chỉ khiến nó thêm khắc khoải đớn đau. Ngoài việc được thấy Ngài và được có Ngài hiện diện, không gì khác có thể khiến cho lòng muốn được mãn nguyện; do đó, nó ao ước Ngài thực sự trao phó chính Ngài cho nó bằng một tình yêu hoàn hảo và trọn vẹn. Vì thế, nó nói:

Ôi ai có thể chữa lành em?

3 - Như thể nó muốn nói: mọi hoan lạc trần gian, mọi thỏa mãn giác quan, mọi sở thích và sự ngọt ngào trong tâm trí, chắc chắn không gì có thể chữa lành tôi hay làm cho tôi mãn nguyện. Thế nên

Thôi xin hãy ban cho em chính Người!

Ở đây phải lưu ý rằng linh hồn nào đã thật lòng yêu Thiên Chúa thì, hễ chưa thực sự chiếm hữu được Ngài, là chưa thỏa mãn. Thật vậy, tất cả mọi thứ khác chẳng những không làm nó mãn nguyện mà đúng hơn, như chúng tôi đã nói, chúng chỉ càng làm tăng thêm nỗi đói khát và ham thích được nhìn thấy Thiên Chúa theo đúng như bản tính của Ngài. Do đó, mọi cuộc viếng thăm mà linh hồn nhận được từ Đấng Chí Ái hoặc nhờ nhận thức, hoặc nhờ tình cảm hay nhờ bất cứ loại thông truyền nào khác đều chỉ tựa như những sứ giả đem đến cho linh hồn một mớ tin tức về chính Ngài thôi. Những sứ giả ấy chỉ càng làm bừng dậy và tăng thêm nỗi khao khát của linh hồn muốn được thấy Ngài, khác nào những mẩu bánh vụn không làm cho một người đói cồn cào thỏa mãn tí nào mà chỉ khiến họ thêm thèm thuồng. Quá chán ngán với những thông tin ít ỏi ấy, linh hồn thốt lên: Thôi xin hãy ban cho em chính Người!

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 5

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 5
(Phiên bản A: chương 5)

Tuôn tràn nghìn ơn diễm lệ,
Chàng đã đi qua những lùm cây này thật vội vã.
Khi lướt qua và nhìn ngắm chúng
Chỉ với một ánh dung nhan Chàng thôi
Chàng đã để lại cho tất cả được trang phục rực rỡ.

+ Minh giải

1 - Trong ca khúc này, vạn vật trả lời cho linh hồn. Như thánh Âu Tinh có nói trong sách đã dẫn [Tự Thuật I, 10, ch. 6; Những độc thoại linh hồn ngỏ với Thiên Chúa, I, ch. 31], câu trả lời này chính là lời chứng của vạn vật về sự cao cả tuyệt vời của Thiên Chúa. Vạn vật đã dùng chính vẻ đẹp của chúng để trả lời cho linh hồn khi linh hồn đưa mắt tra hỏi chúng.

Phần chủ yếu của ca khúc muốn nói lên rằng Thiên Chúa đã tạo nên mọi sự thật dễ dàng và mau chóng. Nơi chúng, Thiên Chúa đã để lại một số dấu vết cho biết Ngài là ai. Không những Ngài đã ban cho chúng được từ không mà hoá ra có, Ngài còn phú ban cho chúng vô vàn ân sủng duyên dáng và phẩm cách, làm cho chúng được xinh đẹp trong một trật tự diệu kỳ, nương tựa lẫn nhau mà không dẫm lên chân nhau. Tất cả những điều ấy được Ngài thực hiện nhờ Đức Khôn Ngoan mà đã Ngài dùng để tạo nên chúng và Đức Khôn Ngoan ấy chẳng ai khác hơn là Ngôi Lời, Con Một của Ngài.

Vì thế, linh hồn lên tiếng:

Tuôn tràn nghìn ơn diễm lệ.

2 - Nghìn ơn diễm lệ mà Đấng Chí Ái tuôn tràn, vung vãi, chính là đoàn lũ thụ tạo nhiều không kể xiết. Linh hồn dùng một con số lớn, ở đây là nghìn để nói đến số lượng thụ tạo đông đúc đầy dẫy. Các ơn diễm lệ chính là biết bao vẻ duyên dáng, biết bao ơn phước Ngài đã chu cấp cho các thụ tạo. Ngài tuôn tràn nghìn ơn diễm lệ chính là Ngài chất đầy cả thế giới bằng những vẻ duyên dáng ấy.
Chàng đã đi qua những lùm cây này thật vội vã.

3 - Thiên Chúa đi qua những lùm cây có nghĩa là Ngài tạo ra những yếu tố vật chất mà ở đây gọi là lùm cây. Nói rằng khi đi qua những lùm cây ấy, Thiên Chúa đã vung vãi nghìn ơn diễm lệ, là bởi vì Ngài đã trang điểm chúng bằng đủ thứ thụ tạo duyên dáng. Thêm vào đó, Ngài còn tuôn tràn cho chúng nghìn ơn diễm lệ và cho chúng năng lực góp phần vào việc sản sinh và bảo tồn tất cả những thụ tạo ấy.
Nói rằng "Chàng đã đi qua" bởi lẽ vạn vật khác nào vết chân của Thiên Chúa, qua đó ta lần ra sự cao cả, quyền năng, khôn ngoan và những phẩm tính khác của Thiên Chúa.

Linh hồn còn nói rằng bước chân Ngài thật vội vã. Sở dĩ thế là vì các thụ tạo chỉ là những công trình thứ yếu của Thiên Chúa, Ngài tạo dựng chúng trong lúc đi lướt qua. Còn những công việc lớn lao hơn được Ngài bày tỏ và lưu lại nhiều hơn chính là việc Nhập Thể của Ngôi Lời và các mầu nhiệm đức tin Kitô giáo. So với những công trình này thì mọi công việc khác được Ngài thực hiện như thể trong khi Ngài lướt qua một cách vội vã:

Khi lướt qua và nhìn ngắm chúng
Chỉ với một ánh dung nhan chàng thôi
Chàng đã để lại cho tất cả được trang phục rực rỡ.

4 - Theo lời thánh Phaolô: Con Thiên Chúa là phản ánh vẻ huy hoàng, là hình ảnh trung thực của bản thể Thiên Chúa (Dt 1,3). Như thế, phải biết rằng Thiên Chúa chỉ nhìn vạn vật ngang qua hình ảnh của Con Ngài mà thôi, qua hình ảnh đó, Ngài ban cho vạn vật sự hiện hữu tự nhiên, thông truyền cho vạn vật nhiều ơn phước diễm lệ và ân tứ tự nhiên khiến chúng được kiện toàn và hoàn thiện theo như những lời trong Sáng Thế Ký: Thiên Chúa thấy mọi sự Ngài làm ra quả là hết sức tốt đẹp (St 1,31). Thiên Chúa thấy vạn vật hết sức tốt đẹp có nghĩa là Ngài đã tạo dựng chúng hết sức tốt đẹp trong Ngôi Lời, Con Ngài. Chẳng những thông truyền cho vạn vật sự hiện hữu và ơn phước tự nhiên khi ngắm nhìn chúng như chúng tôi đã nói, nhưng qua hình ảnh Người Con duy nhất của Ngài, Thiên Chúa còn khoác cho vạn vật trang phục rực rỡ bằng cách thông ban cho chúng hữu thể siêu nhiên. Ngôi Lời đã thực hiện điều đó khi mặc lấy bản tính nhân loại và nâng bản tính ấy lên tới vẻ đẹp thần linh và từ đó, cũng nâng cả vạn vật lên theo, bởi lẽ qua bản tính con người, Ngài liên kết với hết mọi thụ tạo. Chính vì thế, Con Thiên Chúa đã phán: Một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, Ta sẽ kéo mọi sự lên cùng Ta (Ga 12,32). Như thế, nhờ sự nhập thể của Ngôi Lời và nhờ sự sống lại của Ngài với thân xác hiển vinh mới mẻ, Thiên Chúa Cha đã nâng cao vạn vật lên, không những Ngài tô điểm vạn vật một phần nào đó mà có thể nói rằng Ngài đã khoác cho chúng vẻ đẹp và phẩm giá thật trọn vẹn.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 4

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 4
(Phiên bản A: chương 4)

Ôi những rừng cây và bờ bụi,
Bàn tay Đấng Chí Ái đã trồng lên
Ôi đồng cỏ xanh rờn
Trang điểm những hoa xinh
Xin hãy nói ta hay Chàng có đi qua chỗ các người không?

+ Minh giải

1 - Trên đây, linh hồn đã cho biết cách nó tự chuẩn bị để lên đường tìm kiếm Thiên Chúa. Nó sẽ không chạy theo những cái thích thú và hoan lạc, sẽ mạnh mẽ chiến thắng các cám dỗ và khó khăn. Chủ yếu, nó sẽ tập tự nhận biết mình, là điều đầu tiên cần phải làm để đạt đến chỗ nhận biết Thiên Chúa. Giờ đây, nơi ca khúc này, qua việc suy xét và nhận biết các thụ tạo, linh hồn bắt đầu lên đường để nhận biết Đấng Chí Ái của nó là Tạo Hóa muôn loài. Thật vậy, sau khi tập nhận biết mình, việc suy xét về các thụ tạo chính là bước đầu tiên phải làm trên nẻo đường tâm linh này để có thể nhận biết Thiên Chúa, bởi lẽ qua thụ tạo linh hồn suy xét được sự lớn lao và tuyệt hảo của Thiên Chúa, như lời thánh Tông Đồ: Quả vậy, những gì người ta không thể nhìn thấy nơi Thiên Chúa thì trí khôn con người có thể nhìn thấy được qua những công trình của Ngài (Rm 1,20). Như thế khác nào bảo rằng: Những điều vô hình về Thiên Chúa được linh hồn nhận biết qua các thụ tạo hữu hình lẫn vô hình.

Như vậy, trong ca khúc này, linh hồn ngỏ lời với các thụ tạo, dò hỏi chúng về Đấng Chí Ái của nó. Cần lưu ý rằng, theo thánh Âu Tinh, dò hỏi vạn vật cũng có nghĩa là đang suy xét về Đấng Tạo Hoá của chúng. Nơi ca khúc này, linh hồn suy xét về các yếu tố vật chất và các thụ tạo hạ đẳng khác, đồng thời cũng suy xét về các tầng trời lẫn các thụ tạo khác cũng như về những loài vật chất mà Thiên Chúa đã dựng nên trong đó, kể cả các thần trí trên trời, qua câu nói:

Ôi những rừng cây và bờ bụi.

2 - Rừng cây linh hồn nói đến ở đây chính là các yếu tố đất, nước, khí và lửa. Như những khu rừng ngoạn mục chen chúc đủ các loài thụ tạo, các yếu tố vật chất này được gọi là những bờ bụi vì số lượng của các thụ tạo ấy nơi mỗi yếu tố đều quá nhiều và rất đa dạng: đất thì lúc nhúc vô số loài động vật và thực vật; nước thì chứa vô số loài cá; không khí chứa đủ loài chim; còn lửa là yếu tố đồng hành với tất cả vạn vật để làm sinh động và bảo tồn chúng. Như thế mỗi sinh vật đều sống trong yếu tố vật chất của mình, được đặt vào đó như thể được trồng trong một mảnh đất, một khu vực mà chúng sinh ra và lớn lên trong đó. Quả thật, Thiên Chúa đã truyền dạy như vậy khi tạo dựng nên chúng. Ngài truyền cho đất hãy sinh sản cây cối và thú vật, truyền cho biển và nước phải sinh sản cá, truyền cho khí trời phải làm chốn cư ngụ cho loài chim. (x. St 1,11-12;20- 22;24-25;26-29). Vì thế, khi nhìn thấy mọi điều Thiên Chúa truyền dạy đều đã thành hiện thực, linh hồn nói tiếp:

Bàn tay Đấng Chí Ái đã trồng lên.

3 - Linh hồn xét thấy rõ chỉ bàn tay Thiên Chúa là Đấng Chí Ái mới có thể tạo dựng nên các loài khác biệt và mọi việc lớn lao ấy. Linh hồn cố ý nhấn mạnh Bàn tay Đấng Chí Ái... Bởi vì, mặc dù Thiên Chúa cũng có sử dụng bàn tay kẻ khác để thực hiện nhiều điều, chẳng hạn dùng các thiên thần và loài người, thế nhưng khi tạo dựng thì Ngài không dùng bàn tay ai khác nhưng tự mình ra tay thực hiện. Do đó, trong khi suy xét về các thụ tạo, linh hồn động lòng yêu mến Thiên Chúa là Đấng Chí Ái của nó vì thấy rằng các thụ tạo ấy được tạo ra bằng chính bàn tay của riêng Ngài. Linh hồn nói tiếp:

Ôi đồng cỏ xanh rờn.

4 - Đây là sự suy xét về bầu trời, linh hồn gọi là đồng cỏ xanh rờn. Sở dĩ thế là vì các vật được tạo dựng trên bầu trời luôn là một màu xanh mướt, không suy thoái, không héo úa phai tàn theo thời gian. Ở nơi đó, những người công chính vui đùa và thỏa thích như ở nơi một cánh đồng xanh rờn tươi mát. Cũng nhờ sự suy xét ấy mà ta hiểu được sự phong phú đa dạng của những vì sao xinh đẹp và các hành tinh khác trên trời.

5 - Hội thánh cũng gán tên gọi đồng cỏ xanh rờn này cho những sự trên trời. Khi cầu xin Thiên Chúa cho những linh hồn quá cố, Hội thánh nói với các linh hồn ấy: Nguyện xin Thiên Chúa đặt các bạn vào giữa những vùng xanh tươi vui vẻ. Và linh hồn còn bảo rằng cánh đồng xanh mướt ấy

trang điểm những hoa xinh.

6 - Hoa ở đây được hiểu là các thiên thần và những linh hồn thánh thiện, nhờ họ, cánh đồng ấy được trang điểm và tô đẹp khác nào một chiếc lọ sứ cao cấp được tô điểm thành một chiếc bình vàng tuyệt hảo.

Hãy nói ta hay Người có đi qua chỗ các người chăng?

7 - Lời tra hỏi này chính là sự suy xét ta đã đề cập trên đây, và khác nào như linh hồn muốn nói: Hãy nói ta hay những điều tuyệt hảo mà Người đã làm nơi các ngươi.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 3 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 3 (tiếp theo)

(Phiên bản A: chương 3)

6 - Những câu thơ này nêu lên ba kẻ thù của linh hồn là thế gian, ma quỷ và xác thịt. Chúng giao chiến với linh hồn và làm cho đường đi trở nên khó khăn. Thú dữ ám chỉ thế gian, những kẻ hung tàn ám chỉ ma quỷ và biên giới ám chỉ xác thịt.

7 - Linh hồn gọi thế gian là thú dữ vì ta vừa khởi sự bước trên con đường của Thiên Chúa thì trong trí tưởng tượng sẽ nẩy lên hình ảnh một thế giới đầy đe dọa tựa như một bầy thú dữ. Chủ yếu, nó tấn công theo ba cách: thứ nhất, nó cho thấy theo Chúa thì sẽ không còn được thế gian ủng hộ, sẽ mất bạn mất bè, mất sự tin tưởng, mất đi giá trị, thậm chí mất cả sản nghiệp. Thứ hai, như một con thú khác không kém dữ tợn, nó hù dọa rằng từ đây ta sẽ làm sao chịu nổi khi sẽ chẳng bao giờ còn được hưởng những sự thỏa lòng và vui thú của thế gian, hay bất cứ quà tặng nào của thế gian nữa. Cách thứ ba còn ghê gớm hơn, cần phải biết, đó là nó cho thấy miệng lưỡi thế gian sẽ nổi lên chống lại ta, biến ta thành đối tượng bị nhiều người mỉa mai, cười nhạo, khinh bỉ. Đối với một số linh hồn, những điều ấy thường được nêu ra như cái gì hết sức kinh khủng đến nỗi chẳng những họ khó kiên trì chống cự các thú dữ ấy mà ngay cả việc khởi sự lên đường cũng trở nên hết sức khó khăn đối với họ.

8 - Còn đối với một số linh hồn cao thượng hào hiệp hơn thì thường thấy xuất hiện những loại thú dữ khác có tính cách nội tâm và tâm linh hơn, đó là nó bày vẽ ra những khó khăn, thử thách, ưu phiền, lao nhọc đủ loại do Thiên Chúa gởi đến cho những ai Ngài muốn nâng lên một mức hoàn thiện cao hơn. Ngài thử thách và xem xét họ như vàng trong lò lửa (x. Kn 3,5-6), theo lời vua Đavít: Người công chỉnh gặp nhiều nỗi gian truân nhưng Thiên Chúa giúp họ luôn thoát khỏi (Tv 34,20). Nhưng một khi đã say yêu, đã quí chuộng Đấng Chí Ái hơn tất cả mọi sự, đã tin cậy phó thác nơi tình yêu và sự sủng ái của Ngài, linh hồn sẽ không cho như thế là nhiều và quả quyết:

Tôi sẽ không sợ thú dữ
Tôi sẽ vượt qua những kẻ hung tàn và những biên giới.

9 - Linh hồn gọi bọn quỷ, kẻ thù thứ hai, là những kẻ hung tàn vì chúng ngăn đường chặn lối bằng một sức mạnh ghê gớm; hơn nữa, vì các cám dỗ và mưu chước của chúng mạnh mẽ và cam go khó thắng, và cũng khó hiểu hơn những cám dỗ và mưu chước của thế gian và xác thịt. Chúng còn cấu kết và củng cố cho hai kẻ thù kia là thế gian và xác thịt để quyết liệt giao chiến chống lại linh hồn. Do đó, vua Đavít đã gọi ma quỷ là bọn hung tàn qua câu: Bọn hung tàn tìm hại mạng sống con (Tv 53,5). Ông Gióp cũng đề cập tới sức mạnh của ma quỷ như sau: Không một sức mạnh nào trên trần gian có thể sánh được với ma quỷ, bẩm sinh nó không hề biết sợ (x. G 41,25). Điều này có nghĩa là chẳng có quyền năng nhân loại nào có thể sánh được quyền năng của ma quỷ, vì thế chỉ riêng quyền năng Thiên Chúa mới có thể chiến thắng ma quỷ, chỉ riêng ánh sáng thần linh mới có thể hiểu được mưu ma chước quỷ mà thôi. Vì vậy, linh hồn không thể chiến thắng sức mạnh ma quỷ nếu không cầu nguyện; cũng không thể hiểu được mưu mô của chúng nếu không biết hy sinh từ bỏ và khiêm nhường. Bởi thế thánh Phaolô đã khuyên các tín hữu như sau: Hãy mang toàn bộ binh giáp vũ khí của Thiên Chúa, để có thể đứng vững trước những mưu chước của ma quỷ, bởi lẽ chúng ta chiến đấu không phải với phàm nhân (x. Ep 6,11-12). Phàm nhân ở đây được hiểu là thế gian. Và binh giáp của Thiên Chúa chính là sự cầu nguyện và thập giá Chúa Kitô, nơi đó ẩn tàng sự khiêm nhường và sự hy sinh từ bỏ mà chúng ta đã đề cập.

10 - Linh hồn cũng nói nó sẽ vượt qua những biên giới, mà như chúng tôi đã nói, các biên giới ám chỉ những sự đối kháng và phản loạn của xác thịt chống lại tinh thần như lời thánh Tông Đồ có nói: Vì tính xác thịt vốn ước muốn những điều trái ngược với Thần Khí (Gl 5,17), nó đứng đó như biên giới chặn bước đường tâm linh của chúng ta. Linh hồn phải vượt qua những biên giới này bằng cách phá vỡ những khó khăn, và dùng sức mạnh cũng như quyết tâm của tinh thần mà đạp đổ xuống đất mọi mê thích khả giác và nghiêng chiều tự nhiên. Bao lâu những thứ này còn ở trong linh hồn, tinh thần vẫn còn bị chúng cản trở đến nỗi không thể đạt tới sự sống đích thực và các hoan lạc tâm linh. Thánh Phaolô đã nói rõ cho chúng ta hiểu điều đó: Nếu anh chị em nhờ Thần Khí mà diệt trừ các xu hướng và mê thích của xác thịt, anh chị em sẽ được sống (Rm 8,13).

Đó là phương cách mà, trong ca khúc này, linh hồn nói rõ nó cần phải theo để tìm kiếm Đấng Chí Ái trên con đường này. Nói tóm lại, phương cách này là phải biết kiên quyết và có dũng khí để không cúi xuống hái hoa dọc đường, phải có lòng can đảm để không sợ thú dữ, phải có sức mạnh để vượt qua những kẻ hung tàn và những biên giới, phải biết một mực chuyên tâm rảo qua những núi đồi, những bờ sông, tức là thực thi những nhân đức, theo cách thức đã nói trên đây.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)


Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 3 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 3 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 3)

4 - Linh hồn gọi những nhân đức là những ngọn núi phần vì tầm cao của các nhân đức phần vì phải khó khăn và lao nhọc mới đạt được các nhân đức. Nó nói rằng nó sẽ nhờ các nhân đức mà thực hành cuộc sống chiêm niệm.

Còn những bờ sông, những chỗ thấp, thì được hiểu là những sự hy sinh, thống hối và các việc thao luyện tâm linh. Nó nói rằng sẽ nhờ những việc ấy mà thể hiện cuộc sống hoạt động, liên kết với cuộc sống chiêm niệm nói trên. Bởi vì, muốn chắc chắn tìm được Thiên Chúa và mua sắm được các nhân đức, cần phải có cả hoạt động và chiêm niệm. Do đó linh hồn như muốn nói: trong khi tìm kiếm Đấng Chí Ái của tôi, tôi sẽ dùng việc làm mà thực hiện các nhân đức cao quý, tôi sẽ tự hạ mình bằng những hy sinh hèn mọn và tập sống khiêm nhường.

Linh hồn nói lên điều ấy bởi vì con đường tìm kiếm Thiên Chúa chính là làm điều lành trong Thiên Chúa và diệt trừ điều dữ nơi bản thân, theo cách sẽ mô tả nơi những câu thơ tiếp theo:

Tôi sẽ chẳng hái hoa.

5 - Để tìm kiếm Thiên Chúa, cần phải có một trái tim trơ trụi và mạnh mẽ, thoát khỏi sự ràng buộc của mọi điều xấu và cả của những điều tốt nào không thuần tuý là Thiên Chúa. Trong câu thơ này và các câu thơ tiếp theo, linh hồn mô tả sự tự do và dũng cảm cần phải có trong việc tìm kiếm Thiên Chúa. Cũng trong câu này, linh hồn nói rằng nó sẽ không hái những bông hoa gặp thấy trên con đường tìm kiếm, có ý ám chỉ đến mọi thứ thích thú, hài lòng và hoan lạc mà cuộc đời này có thể cống hiến cho nó. Nếu nó muốn góp nhặt hoặc tiếp nhận những thứ ấy, chúng có thể cản trở con đường nó đi. Những thứ hoa ấy có ba dạng: những cái hay cái đẹp của trần thế, của bình diện khả giác và bình diện tâm linh.

Nếu linh hồn dừng lại hoặc nghỉ ngơi nơi chúng thì bất cứ thứ nào trong những thứ ấy cũng đều chiếm giữ cõi lòng và ngăn cản không cho cõi lòng giành được sự trơ trụi tâm linh cần phải có khi muốn tiến thẳng đến cùng Chúa Kitô. Vì thế, linh hồn mới bảo rằng để tìm kiếm Ngài, nó sẽ không hái một bông hoa nào trong các thứ ấy. Nói cách khác, linh hồn tự nhủ: Tôi sẽ không bận tâm tới những sự giàu sang và của cải mà thế gian cống hiến, sẽ không chấp nhận những sự thỏa lòng và vui thú của xác thịt, cũng sẽ không dừng lại nơi những thích thú và an ủi tinh thần, để khỏi bị dừng lại trên bước đường tìm kiếm tình tôi khi băng qua những núi đồi và bờ sông tức là thực hành các nhân đức và làm các việc lành.

Nói lên điều ấy, linh hồn muốn thực hành lời khuyên của ngôn sứ Đavít nói với những kẻ bước theo con đường này: Tiền tài dẫu sinh sôi nảy nở, lòng chẳng nên gắn bó làm chi. (Tv 62, 11). Vị ngôn sứ này muốn ám chỉ đến những thú vui khả giác lẫn của cải trần thế và an ủi tâm linh.

Cần lưu ý rằng không phải chỉ có những của cải trần thế và thú vui thể xác gây cản trở và đối nghịch với con đường của Thiên Chúa mà ngay cả những ủi an và hoan lạc tâm linh, nếu người ta dừng lại để chiếm hữu hoặc kiếm tìm chúng thì chúng cũng sẽ gây cản trở cho con đường thập giá của Đức Lang quân là Chúa Kitô.

Do đó, hễ đã muốn tiến bước thì không được lang thang hái hoa bắt bướm. Không những thế, còn phải can đảm và mạnh mẽ quả quyết:

Tôi sẽ không sợ thú dữ
Tôi sẽ vượt qua những kẻ hung tàn và biên giới.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 3

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 3
(Phiên bản A: chương 3)

Để tìm kiếm tình tôi
Tôi sẽ đi qua những núi kia và những bờ sông kia
Tôi sẽ chẳng hái hoa,
Sẽ không sợ thú dữ
Tôi sẽ vượt qua những kẻ hung tàn và biên giới.

+ Minh giải

1 - Linh hồn thấy rằng để tìm được Đấng Chí Ái, những tiếng rên rỉ và lời nguyện cầu cũng như việc nhờ vả những kẻ trung gian khéo léo mà chúng ta đã đề cập nơi ca khúc một và hai vẫn chưa đủ. Do thực sự ước muốn được gặp Ngài và vì hết sức yêu mến Ngài, linh hồn không muốn bỏ qua bất cứ một sự chăm chuyên chịu khó nào, vì một khi thực sự yêu mến Thiên Chúa, linh hồn sẽ không ngại làm bất cứ điều gì nó có thể làm để được gặp Đấng Chí Ái của nó là Con Thiên Chúa. Thế nhưng, dù đã làm hết mọi thứ, nó vẫn không thỏa mãn và vẫn cho rằng mình chưa làm gì cả.

Như thế, nơi ca khúc thứ ba này, linh hồn nói rằng nó ước muốn tìm kiếm Đấng Chí Ái bằng hành động và đề ra cách hành động để gặp được Ngài. Đó là, phải thực thi các nhân đức và các việc thao luyện tâm linh của đời sống hoạt động và chiêm niệm. Để đạt điều ấy, nó sẽ không chấp nhận những niềm vui và quà tặng; nó sẽ không để bất cứ sức lực và mưu mẹo nào của ba kẻ thù là Thế gian, Ma quỷ và Xác thịt cầm giữ và cản trở đường đi của nó. Linh hồn thốt lên:

“Để tìm kiếm tình tôi”,

nghĩa là để tìm kiếm Đấng Chí Ái của tôi vv...

2 - Ở đây linh hồn cho ta hiểu rõ rằng để thực sự tìm gặp được Thiên Chúa thì cầu nguyện bằng tâm hồn và miệng lưỡi chưa đủ, nhờ vả lòng tốt của kẻ khác cũng chưa đủ mà, cùng với những điều ấy, còn phải đích thân hành động với hết sức mình. Thiên Chúa thường quí chuộng một việc ta đích thân làm hơn là nhiều việc do người khác làm thay ta. Do đó, nhớ lại lời Đấng Chí Ái: Hãy tìm và các ngươi sẽ gặp (Lc 11,9), linh hồn nhất quyết ra đi, như chúng ta đã nói ở trên, và tìm kiếm Ngài bằng các việc làm của nó chứ không chịu ngồi lì để rồi không được gặp Ngài. Nó tránh xa thái độ lắm người thường có, chỉ nói suông là đi tìm Chúa - mà ngay cả nói cũng chẳng nói ra hồn - chứ không muốn dành cho Ngài một điều gì đòi phải cố gắng đôi chút. Lắm người không muốn vì Chúa mà nhích khỏi cái chỗ họ đang thích thú và hài lòng, chỉ ngồi đó mà chờ hưởng nếm hương vị của Chúa ngoài miệng và trong lòng, chứ không chịu bước lấy một bước, không chịu hy sinh từ bỏ một chút gì trong những thích thú, những an ủi và những ước muốn vô bổ của họ.

Thế nhưng bao lâu chưa ra khỏi mình để tìm kiếm Thiên Chúa thì họ có kêu cầu Thiên Chúa cũng vô ích, họ sẽ chẳng gặp được Ngài. Người thiếu nữ trong sách Diễm Ca đã làm theo kiểu ấy và đã không gặp được người mình yêu. Chỉ khi cất bước ra đi tìm kiếm, nàng mới gặp được chàng. Nàng đã nói lên điều ấy như sau: Suốt đêm trên giường ngủ tôi tìm người lòng tôi yêu dấu. Tôi tìm chàng mà đâu có gặp. Nên tôi đã đứng lên, rảo quanh khắp thành, nơi đầu đường cuối phố (Dc 3,1). Và sau khi đã chịu gian nan vất vả đôi phần, nàng nói rằng nàng đã gặp được chàng ở đó (x. Dc 3,4).

3 - Như thế, kẻ nào đi tìm Thiên Chúa mà vẫn còn mong nán lại với sự thích thú và an nhàn của mình, là đang tìm kiếm Ngài ban đêm và do đó sẽ không gặp được Ngài. Còn kẻ nào tìm kiếm Ngài bằng cách thực hành nhân đức và làm các việc lành, từ bỏ chăn êm nệm ấm, là đang tìm kiếm Ngài ban ngày và như thế sẽ gặp được Ngài. Vì điều mà người ta không gặp được vào ban đêm sẽ hiện ra vào ban ngày. Chính Đức Lang quân cho ta hiểu rõ điều đó qua những câu sau:

Đức Khôn Ngoan sáng chói và không hề tàn tạ.
Ai mến chuộng Đức Khôn Ngoan
thì Đức Khôn Ngoan dễ dàng cho chiêm ngưỡng.
Ai tìm kiếm Đức Khôn Ngoan
Thì Đức Khôn Ngoan cho gặp.
Ai khao khát Đức Khôn Ngoan
Thì Đức Khôn Ngoan đi bước trước mà tỏ mình cho biết.
Ai từ sáng sớm đã tìm Đức Khôn Ngoan
Thì không phải nhọc nhằn vất vả.
Họ sẽ thấy Đức Khôn Ngoan ngồi ngay trước cửa nhà.
(Kn 6,12-14)

Qua đó, chúng ta hiểu rằng ngay khi linh hồn vừa đi ra khỏi ngôi nhà ý riêng, ra khỏi chiếc giường sở thích riêng của nó thì lập tức sẽ gặp được Đức Khôn Ngoan Thiên Chúa tức là Con Thiên Chúa, Đức Lang quân của nó. Thế nên linh hồn mới thốt lên: Để tìm kiếm tình tôi,

Tôi sẽ đi qua những núi kia và những bờ sông kia.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

Into the Desert: Gregorian Chants for Lent (Full Album) - Gregorian Chant Academy