NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)
26. Chính nhờ Thiên Chúa đặt linh hồn và giác quan vào các gian khổ ấy linh hồn mới vun trồng được các nhân đức, sức mạnh và sự hoàn thiện trong đắng cay, bởi lẽ nhân đức được kiện toàn nơi sự yếu đuối (1Cr 12,9) và được tinh luyện nhờ biết chịu đựng đau khổ. Thanh sắt không thể được uốn nắn theo hình thù người thợ muốn nếu không bị lửa và búa tạ vùi dập; như ngôn sứ Giêrêmia có nói về ngọn lửa đem lại cho ông sự hiểu biết: Ngài phóng lửa xuống cho xâm nhập tận cốt tủy tôi và giáo huấn tôi (Ac 1,13). Giêrêmia cũng nói về chiếc búa tạ như sau: Lạy Chúa, Ngài đã sửa trị con và con đã được dạy bảo (Gr 31,18). Vì đó, sách Huấn Ca có nói: Ai không bị thử thách, thì nào biết được gì? Và còn thêm: Ai không từng trải thì hiểu biết nông cạn (Hc 34,9-11).
27. Ở đây ta cũng nên lưu ý nguyên nhân khiến cho quá ít người đạt được tình trạng hoàn thiện hết sức cao vời của sự hiệp nhất với Thiên Chúa. Không phải vì Thiên Chúa chỉ muốn cho một số ít người sống theo tâm linh được nâng cao, trái lại, Ngài muốn hết thảy mọi người đều nên hoàn hảo. Thế nhưng Ngài chỉ gặp được được một số ít chiếc bình có khả năng chịu nổi một công cuộc cao vời siêu việt đến thế. Ngài chỉ mới thử thách chút đỉnh đã thấy họ tỏ ra quá yếu nhược (họ lẹ làng trốn chạy gian khổ, không muốn chấp nhận ngay cả một sự cô đơn khổ hạnh nho nhỏ). Do không thấy họ mạnh mẽ và tín trung trong việc nhỏ (Mt 25,21-23) mà Ngài đã thương ban khi Ngài bắt đầu gột rửa, điểm tô cho họ, nên Ngài cho rằng gởi thêm những thử thách lớn hơn chỉ tổ khiến họ thêm yếu nhược. Vì vậy Ngài thôi không thanh tẩy và nâng họ lên khỏi lớp bụi hồng trần bằng những gian khó và khổ hạnh nữa. Như thế các linh hồn cần phải tỏ ra bền tâm và mạnh mẽ hơn tình trạng hiện thời của họ thì mới được.
Quả thật, có nhiều người mong muốn tiến bộ hơn và liên lỉ cầu xin Thiên Chúa đưa họ lên tình trạng hoàn thiện ấy. Thế nhưng, khi Thiên Chúa bắt đầu muốn nâng họ lên bằng những gian khó và khổ hạnh đầu tiên như là điều kiện tiên quyết, họ lại từ chối tránh né. Họ chạy trốn con đường hẹp dẫn đến sự sống (Mt 7,14) và kiếm tìm con đường thênh thang thoả mãn ý riêng là con đường dẫn đến sự hư mất (Mt 7,13). Như thế, họ chẳng tạo dịp cho Thiên Chúa nhận lời họ cầu xin ngay khi Ngài sẵn sàng thực hiện điều ấy. Do đó, họ khác nào những chiếc bình vô dụng, họ muốn đạt tới tình trạng hoàn thiện nhưng lại không muốn bước qua con đường gian khổ dẫn tới đó, thậm chí chẳng chịu bước vào con đường ấy. Họ đành chịu thua những thử thách cỏn con và thông thường.
Ta có thể nói với họ những lời sau đây của ngôn sứ Giêrêmia: Bạn chạy với người đi bộ mà còn nhọc mệt thì chạy đua với ngựa làm sao? Nếu bạn chỉ thấy an tâm trong một xứ thái bình thì trong bụi rậm sông Giođan, an tâm làm sao được? (Gr 12,5) Khác nào như thể nói: Cái gian khổ của người đi bộ, bước từng bước, giản dị thông thường đến thế, đời người ai cũng gặp phải, mà bạn còn coi như thể là chạy đua hụt hơi, còn cho là mệt quá, thì làm sao bạn có thể đuổi kịp bước ngựa phi là những gian khổ khác thường, sức người khó vượt nổi? Nếu bạn cứ muốn cầu an hưởng lạc nơi mảnh đất tí tẹo, tức là nhục cảm của bạn, không chịu võ trang, không dám chống ngược lại nó trong một điều gì thì làm sao bạn dám lao mình vào chốn phong ba bão táp đầy nhọc nhằn gian khổ của phần tâm linh sâu thẳm?
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










