NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)
35. Như thế, linh hồn đã được hút vào trong cuộc sống thần linh, xa hẳn mọi thứ trần tục, vật chất và mê thích tự nhiên: Được vời vào cung nội của Đức Vua, ở đó, nàng mừng vui hoan hỷ trong Đấng Chí Ái, bởi tình Ngài còn ngọt ngon hơn rượu. Nàng thốt lên: Này các thiếu nữ Giêrusalem, da tôi đen nhưng nhan sắc mặn mà. (Dc1,3-4). Bởi lẽ màu da đen đúa tự nhiên của tôi đã được biến thành vẻ đẹp của Đức Vua thiên quốc.
36. Đạt tới tình trạng sống hết sức hoàn hảo ấy, linh hồn luôn bước đi như trong lễ hội, tình trong chẳng kém mặt ngoài. Trên môi miệng tâm linh của linh hồn thường xuyên trào dâng một niềm hoan hỉ vì Thiên Chúa tối cao; niềm hân hoan tựa một khúc ca mới, luôn luôn mới, tràn ngập vui mừng và yêu thương, vì linh hồn biết rõ mình được diễm phúc đến ngần nào. Đôi khi, linh hồn bước đi trong vui sướng hân hoan, tâm trí thốt lên những lời ông Gióp đã nói:
Vinh quang của tôi luôn đổi mới
và tôi sẽ gia tăng tuổi thọ như cây thiên tuế (29,18-20).
Cũng chẳng khác nào lời của Bậc Khôn Ngoan trong sách Khôn Ngoan: Thiên Chúa là Đấng thường hằng bất biến nhưng Ngài đổi mới được muôn loài (Kn 7,27). Nhờ luôn được hiệp nhất với Thiên Chúa trong niềm vinh quang của tôi, tôi sẽ luôn đổi mới niềm vinh quang ấy, nghĩa là tôi sẽ không để nó quay trở lại tình trạng già cỗi ngày xưa. Và tôi sẽ gia tăng ngày sống như cây thiên tuế, nghĩa là tôi sẽ gởi về trời những công trạng của tôi như cây thiên tuế vươn cao lá cành của nó.
Bởi lẽ khi đã đạt tới tình trạng này, những công trạng của linh hồn thường là vô số và đầy chất lượng nên tâm trí linh hồn thường hát dâng cho Thiên Chúa mọi điều vua Đavít bày tỏ nơi thánh vịnh khởi đầu như sau:
Lạy Chúa con xin tán dương Ngài
Vì đã thương cứu con (Tv 30,2).
Đặc biệt hai câu cuối như sau:
Khúc ai ca, Chúa đổi thành vũ điệu,
Cởi áo sô, mặc cho con lễ phục huy hoàng
Vì thế tâm hồn con ca ngợi Chúa và không hề nín lặng
Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ
Xin tạ ơn Ngài mãi mãi ngàn thu (Tv 30, 12-13).
Không gì phải ngạc nhiên khi linh hồn triền miên bước đi trong vui mừng hoan lạc, sung sướng và ngợi ca Thiên Chúa như thế, bởi lẽ ngoài việc nhận biết mình đang được lãnh nhận bao hồng ân, linh hồn còn cảm thấy được Thiên Chúa trìu mến ân thưởng cho những lời lẽ châu báu, tế nhị, thân thương. Thiên Chúa tôn dương linh hồn bằng muôn ơn muôn phúc đến nỗi linh hồn tưởng như trên cõi đời này Ngài chẳng còn một linh hồn nào khác để mà ưu ái như vậy, chẳng còn một chuyện gì khác để bận tâm, nhưng Ngài chỉ hoàn toàn dành cho mỗi mình nó. Cảm nhận điều ấy, linh hồn đã cao rao những cảm nghĩ của mình bằng lời Tân nương nói trong sách Diễm Ca:
Người yêu tôi thuộc trọn về tôi
Và tôi thuộc trọn về chàng (Dc 2,16; 6,3).
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










