NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ TƯ
+ Bố cục Ca Khúc Thứ Tư:
Lời mở đầu (4,1-3)
1. Chiêm ngưỡng thụ tạo nơi Thiên Chúa (4,4-13)
2. Thiên Chúa âm thầm ở lại (4,14-15)
3. Tình yêu khôn tả (4,16)
*****
Ôi Tình quân biết bao dịu dàng và âu yếm
Người tỉnh giấc trong lòng em
Nơi một mình Người được âm thầm ở lại.
Trong hơi thở dịu thơm của Người
Đầy tốt lành và vinh quang
Người khiến em say yêu biết mấy.
MINH GIẢI
1. Ở đây linh hồn quay sang Đức Tình quân với đầy tình yêu mến, tỏ lòng ngưỡng mộ và biết ơn Ngài về hai hiệu quả tuyệt vời mà Ngài đã nhiều lần thực hiện nơi nó nhờ sự hiệp nhất này. Nó còn ghi nhận cách Ngài thực hiện từng hiệu quả ấy, cách riêng là hiệu quả đang ngập tràn nơi nó trong trường hợp này.
2. Hiệu quả đầu tiên là Thiên Chúa tỉnh giấc nơi linh hồn cách thật nhân từ và đầy yêu mến.
Hiệu quả thứ hai là Thiên Chúa thở hơi trong linh hồn, và qua hơi thở ấy Ngài thông truyền cho nó thiện hảo và vinh quang. Và điều này ngập tràn nơi linh hồn khiến nó say mê một cách thật tinh tế và dịu dàng.
3. Và như thế, linh hồn như muốn nói: Lạy Ngôi Lời là Đức Tình quân của em, Người tỉnh giấc nơi tâm điểm và đáy thẳm linh hồn em, nơi bản thể tinh tuyền và mật thiết của linh hồn em, nơi đó, chỉ một mình Người ở lại âm thầm lặng lẽ như chủ nhân của linh hồn em, không chỉ trong nhà Người, không chỉ trên long sàng Người mà còn nơi chính cõi lòng của riêng em, hiệp nhất với linh hồn em, thân tình và mật thiết. Người tỉnh giấc biết bao dịu dàng và âu yếm! Hết sức dịu dàng và âu yếm! Hơi thở ngọt ngào khi Ngươi tỉnh giấc làm cho linh hồn em ngây ngất, hơi thở đầy thiện hảo và vinh quang. Ôi cách Người khiến em say yêu và gắn bó em với Người mới tinh tế làm sao! Ở đây linh hồn dùng cách so sánh này để ám chỉ trường hợp một người thở hắt ra khi vừa tỉnh giấc. Vì quả thật ở đây linh hồn đang cảm nhận được như thế, nên mới có thơ rằng:
Ôi Tình quân biết bao dịu dàng và âu yếm
Người tỉnh giấc trong lòng em!
4. Có nhiều cách Thiên Chúa tỉnh giấc trong linh hồn, nhiều đến nỗi nếu chúng ta cố công liệt kê ra hết sẽ không bao giờ hoàn tất được. Tuy nhiên, theo ý tôi, sự tỉnh giấc của Con Thiên Chúa mà linh hồn đề cập ở đây là một trong những sự tỉnh giấc cao vời và lợi ích nhất mà Ngài mang đến cho linh hồn. Bởi lẽ sự tỉnh giấc này là một chuyển động Ngôi Lời thực hiện nơi bản thể của linh hồn, chuyển động đầy cao cả, quyền bính, vinh quang và rất đỗi ngọt ngào thân mật đến nỗi, đối với linh hồn, mọi thứ hương thơm cỏ lạ của trần gian đều bị nhào trộn, bị lay động, để chuyển mình toả hương thơm ngào ngạt, khiến mọi vương quốc và quyền bính trần gian, mọi quyền uy dũng lực trời cao đều chuyển động theo. Và không chỉ có thế, tất cả mọi dũng lực, mọi bản thể, mọi hoàn hảo và duyên dáng của mọi loài thụ tạo thảy đều tỏa rạng và cùng hoà chung một chuyển động ấy để tất cả trở thành một hữu thể và trong cùng một chuyển động.
Quả thế, theo lời thánh sử Gioan: Muôn vật đều có được sự sống nơi Ngài, và nơi Ngài muôn vật sống và chuyển động (Ga 1,3). Thánh Phaolô Tông Đồ cũng quả quyết như thế (Cv 17,28). Và từ đây, vị Hoàng Đế cao cả ấy đang chuyển động trong linh hồn, Đấng mà ngôn sứ Isaia bảo rằng: Ngài gánh vác quyền bính trên vai (Is 9,5) đối với cả trời, đất lẫn âm phủ (Pl 2,10) cùng mọi thứ nơi ba chốn ấy. Theo lời thánh Phaolô, Ngài duy trì vạn vật bằng lời quyền năng của Ngài (Dt 1,3). Tất cả mọi vật đều như cùng chuyển động quy về một mối. Khi quả đất xoay, vạn vật trên mặt đất cùng xoay theo, như thể chúng chẳng là gì cả. Cũng thế, khi Ông Hoàng này chuyển động, Ngài kéo theo đám cận thần của Ngài chứ không để bị đám ấy kéo đi.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










