NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ NHẤT (tiếp theo)
4. Từ đó, có thể nói được rằng, khi linh hồn được tình yêu biến đổi, tình trạng thường xuyên của nó chẳng khác nào như củi đang được lửa liên lỉ xâm chiếm, và các hành vi của mảnh linh hồn ấy đều là ngọn lửa phát xuất từ lửa tình; lửa của ơn hiệp nhất càng nồng nàn, ngọn nó phát ra càng mãnh liệt. Cái lòng muốn của linh hồn lúc ấy ngây ngất và được hút hẳn vào trong ngọn lửa của Chúa Thánh Thần, khiến cho mọi hành vi nó đều hiệp thành một trong ngọn lửa ấy và bốc cao lên khác nào vị thiên sứ đã nương theo ngọn lửa hy lễ của Manuê mà bay lên cùng Thiên Chúa (Tl 13,20). Như thế, trong tình trạng ấy, linh hồn không thể nào thực hiện được các hành vi của nó. Chính Chúa Thánh Thần làm tất cả và hướng linh hồn theo đó. Vì thế, mọi hành động của linh hồn đều có tính cách thần linh, bởi lẽ chính linh hồn được Thiên Chúa tác động và thúc đẩy. Cũng từ đó mỗi lần ngọn lửa kia rực cháy, khiến linh hồn yêu ngây yêu ngất trong hương vị, trong dũng lực thần linh, thì dường như cũng đang cho linh hồn đạt tới cõi sống đời đời, bởi vì ngọn lửa ấy đưa linh hồn lên tận hoạt động của Thiên Chúa trong Thiên Chúa.
5. Đó là cái ngôn ngữ, là những lời Chúa đang nói nơi những linh hồn tinh tuyền và thanh khiết, những lời rực lửa, như Đavít có nói: Lời của Chúa như lửa bừng (Tv118,139). Ngôn sứ Giêrêmia cũng nói: Chẳng lẽ những lời của Ta không phải là lửa sao? (Gr 23,29). Và như chính Chúa đã nói trong tin mừng Gioan, những lời ấy là: Thần khí và là sự sống (Ga 6,64). Chỉ những linh hồn nào có tai để nghe mới nếm được những lời ấy, tức là như tôi đã nói, phải là những linh hồn tinh tuyền và yêu thương đắm đuối, còn những linh hồn môi miệng không sạch, chỉ biết nếm những thứ khác, thì không sao nếm được cái thần và cái sống trong những lời ấy, có nghe mấy cũng bằng thừa. Như thế, Con Thiên Chúa càng nói ra những lời cao sâu càng làm cho một số người không cảm nghiệm được, chỉ vì họ thiếu tinh tuyền, chẳng hạn khi Ngài rao giảng cái học thuyết đầy ý vị và đầy yêu mến về phép Thánh thể, lắm kẻ đã bỏ đi (Ga 6,60-61. 66).
6. Thế nhưng không phải vì có một số người không nếm được thứ ngôn ngữ ấy của Thiên Chúa, Đấng nói tận bên trong, mà vội nghĩ rằng những kẻ khác cũng không nếm được. Cứ xem ở đoạn Tin mừng vừa nêu thì rõ, thánh Phêrô đã nếm được những lời ấy nơi linh hồn ông, khi ông nói với Đức Kitô: Bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Chỉ Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời (Ga 6,68). Người phụ nữ Samari quên cả nước, bỏ cả vò cũng chỉ vì đã nếm được hương vị dịu dàng của Lời Chúa (Ga 4,28).
Như thế một khi mảnh linh hồn kia đã được đến gần Thiên Chúa nhường ấy, đã được biến đổi thành ngọn lửa tình, thành môi trường cho cả Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Chúa Thánh Thần cùng thông hiệp, thì có gì là khó tin nếu bảo rằng nó đã được nếm trước một chút sự sống đời đời? Hẳn là chưa nếm trọn vì còn mang thân phận cuộc sống tạm đời này, nhưng mối hoan lạc thì quả đã siêu phàm, mối loan lạc mà ngọn lửa của Thần Khí đã gây ra cho linh hồn và khiến nó được nếm thử được cuộc sống đời đời. Chính vì thế mà linh hồn gọi đó là ngọn lửa nồng, ngọn lửa sống. Gọi là ngọn lửa sống không có nghĩa là đã có lúc ngọn lửa ấy không sống nhưng chính là vì ngọn lửa ấy khiến cho về mặt tâm linh, linh hồn được sống nơi Thiên Chúa và được nếm cảm sự sống của Thiên Chúa, theo như điều vua Đavít đã nói: Cả tấm thân con cùng là tấc dạ những hướng lên Chúa Trời hằng sống mà hớn hở reo mừng (Tv 83,3). Câu ấy nào phải để nói rằng Thiên Chúa đang sống, vì Ngài vốn hằng sống tự bao giờ, nhưng là để hiểu rằng cả tâm linh và giác quan vốn được dựng nên trong Thiên Chúa, hiện đang được nếm hưởng Thiên Chúa cách sống động, và cái nếm hưởng ấy là nếm hưởng Thiên Chúa hằng sống; cái nếm ấy là nếm được sự sống của Thiên Chúa, sự sống đời đời. Vua Đavít hẳn đã không nói ở câu trên rằng Thiên Chúa hằng sống nếu ông đã không được nếm hưởng Thiên Chúa cách sống động, vì tuy còn bất toàn, nhưng cũng đã là được thoáng thấy cuộc sống đời đời. Như thế, nơi ngọn lửa ấy, linh hồn được cảm nghiệm Thiên Chúa cách thật sống động mãnh liệt và đã nếm cảm với biết bao hương vị dịu dàng, nên mới nói:
Ôi ngọn lửa tình nồng,
Người gây vết phỏng êm ái!
7. Có nghĩa là: Với sức nóng của Người , Người đã chạm đến em thật êm ái! Mà bởi ngọn lửa ấy là ngọn lửa của sự sống thần linh, nên chi đã gây thương tích cho linh hồn với sự dịu dàng êm ái của sự sống Thiên Chúa. Ngọn lửa ấy đã gây cho linh hồn vết thương thật mạnh, thật sâu, rồi lại xoa dịu, khiến cho linh hồn tan chảy thành tình yêu, y hệt như điều đã xảy ra cho Tân nương trong sách Diễm Ca, nàng đã được xoa dịu đến độ hoàn toàn tan chảy và thốt lên: Lời chàng là lửa đốt, tan chảy cả hồn em (5,6). Bởi lẽ lời Chúa chính là hiệu quả Ngài thực hiện nơi linh hồn.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)








