NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 35 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 34)
6 - Như thế là có ý nói rằng: Không những Đức Lang quân hướng dẫn linh hồn trong sự cô tịch của nó, mà hơn nữa, chính Ngài và chỉ một mình Ngài hoạt động nơi linh hồn không nhờ tới bất cứ trung gian nào khác. Bởi lẽ sự hiệp nhất giữa linh hồn và Thiên Chúa trong cuộc linh phối có đặc điểm như sau: Chính Thiên Chúa hoạt động nơi linh hồn và Ngài tự mình thông truyền chính mình cho linh hồn chứ không cần nhờ đến các thiên thần hay một khả năng tự nhiên nào. Sở dĩ thế là vì các giác quan bên ngoài lẫn bên trong, cũng như tất cả các loài thụ tạo, ngay cả đến chính linh hồn đều góp phần rất ít ỏi vào việc nhận lãnh những ân huệ siêu nhiên lớn lao mà Thiên Chúa đang thực hiện trong tình trạng này. Các ân huệ này không thuộc lãnh vực các khả năng và hoạt động tự nhiên hoặc sự chuyên cần của linh hồn. Chỉ một mình Thiên Chúa đơn độc thực hiện điều ấy nơi linh hồn. Ngài làm thế là bởi vì Ngài đã gặp thấy linh hồn đang đơn độc, như đã nói trên. Ngài không muốn linh hồn bè bạn với ai cả ngoài chính Ngài, không muốn nó mong chờ gì nơi ai khác hoặc cậy dựa vào ai khác ngoài chỉ riêng một mình Ngài.
Vả lại, khi linh hồn đã bỏ lại mọi sự, không còn cần trung gian và đã vượt lên trên tất cả để đến với Thiên Chúa thì cũng thật đích đáng để chính Thiên Chúa đích thân làm kẻ dẫn đường và làm phương tiện đưa nó đến với Ngài. Và một khi linh hồn đã vươn lên đến một sự cô tịch vượt lên trên tất cả mọi sự, thì mọi sự chẳng còn thêm được gì cho nó và cũng chẳng có gì khác ngoài chính Đức Lang quân Ngôi Lời có thể đưa nó lên cao hơn. Vì đắm say nó, cho nên Ngài muốn chỉ một mình Ngài thực hiện cho nó những ân huệ nói trên. Thế nên, Ngài nói tiếp:
Cả kẻ nó yêu cũng vì yêu mà bị thương trong cô tịch.
7 - Nghĩa là Ngài bị mang thương tích vì yêu mến bạn trăm năm của Ngài. Thật vậy, không những Đức Lang quân rất quí yêu sự cô tịch của linh hồn, Ngài còn bị thương nhiều hơn nữa vì tình yêu của nó, khi thấy nó chẳng những khát khao sống đơn độc, xa lánh tất cả mọi sự, mà còn bị thương vì yêu mến Ngài. Vì thế, Ngài không muốn bỏ mặc nó một mình. Trái lại, sau khi đã bị thương vì nó, do thấy nó chịu lẻ loi cô quạnh để thuộc riêng về Ngài và do thấy nó chẳng hài lòng về bất cứ thứ gì khác, Đức Lang quân đã một thân một mình dẫn dắt nó đến với chính Ngài, đã lôi kéo nó, đã thu hút cho nó biến tan vào trong Ngài. Hẳn Ngài đã không thực hiện cho nó điều ấy nếu Ngài đã không bắt gặp nó đang sống trong cảnh cô tịch tâm linh.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)









