NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 17
(Phiên bản A: chương 26)
+ Ghi chú mở đầu
1 - Để hiểu rõ hơn về ca khúc tiếp theo, ở đây cần lưu ý rằng những lần vắng mặt của Đấng Chí Ái mà linh hồn phải chịu ở bậc đính hôn tâm linh này khiến nó hết sức phiền muộn. Một số cảm nghiệm ấy mãnh liệt đến nỗi không sự đau đớn nào so sánh được. Lý do là vì ở bậc này, tình yêu linh hồn dành cho Thiên Chúa thật lớn lao và mạnh mẽ cho nên việc Ngài vắng mặt sẽ khiến nó bị dằn vặt thật nhiều và thật mãnh liệt. Thêm vào nỗi phiền muộn ấy, trong thời điểm này, bất cứ sự gặp gỡ trao đổi nào với các thụ tạo cũng đều khiến linh hồn hết sức bực bội. Lúc này nỗi khát khao mãnh liệt được hiệp nhất với Thiên Chúa của linh hồn như một vực thẳm không đáy, cho nên mọi quan hệ khác đều trở thành hết sức nặng nề và gây bực bội. Tựa như khối đá đang rơi càng lúc càng nhanh mà đụng phải một vật cản thì hẳn sự va chạm sẽ dữ dội biết bao. Linh hồn một khi đã nếm được hương vị dịu dàng nơi những lần Thiên Chúa viếng thăm, thì sẽ khát khao những cuộc viếng thăm này hơn mọi thứ bạc vàng và mọi vẻ đẹp (x. Tv 18/19,11). Linh hồn rất sợ đánh mất sự hiện diện quý báu dường ấy, dù chỉ đánh mất trong chốc lát, nên liền ngỏ lời với sự khô khan của mình và với thần khí của Đức Lang quân, và thốt lên ca khúc tiếp theo:
Hãy lui đi, hỡi gió Bấc chết chóc
Hãy đến, hỡi gió Nam gợi nhớ những yêu thương
Hãy thổi qua vườn ta
Với hương thơm ngào ngạt
Đấng Chí Ái sắp dùng bữa giữa muôn hoa.
+ Minh giải
2 - Bên cạnh những gì đã nói nơi ca khúc trước đây, sự khô khan tâm linh cũng là nguyên nhân ngăn cản không cho linh hồn nếm hưởng cái tinh tuý của hương vị bên trong đã nói trên. Bởi lo sợ chuyện ấy, trong ca khúc này, linh hồn thực hiện hai điều:
Thứ nhất là ngăn chận sự khô khan bằng cách đóng cửa không cho nó vào, nhờ liên tục cầu nguyện và nhiệt tình hăng hái.
Thứ hai là cầu khẩn Chúa Thánh Thần, để Ngài xua đuổi sự khô khan ấy ra khỏi linh hồn và nâng đỡ, cũng như gia tăng nơi linh hồn tình yêu mến đối với Đức Lang quân. Chúa Thánh Thần còn thúc giục linh hồn thao luyện các nhân đức từ bên trong. Tất cả là nhằm để cho Con Thiên Chúa, Đức Lang quân của linh hồn được vui thỏa và thích thú hơn, bởi lẽ tất cả tham vọng của linh hồn là làm sao để Đấng Chí Ái được hài lòng.
Hãy lui đi, hỡi gió Bấc chết chóc!
14 - Gió Bấc là một cơn gió rất lạnh làm khô héo bông hoa cây cỏ, hay ít ra cũng làm chúng co rúm khép lại khi nó chạm đến chúng. Sự khô khan tâm linh và sự vắng mặt của Đấng Chí Ái (theo như cảm nghiệm của linh hồn) cũng gây ra cho linh hồn cùng một hậu quả như thế. Nó làm khô tắt cái tinh tuý, cái ý vị và hương sắc của các nhân đức mà linh hồn đang nếm hưởng. Linh hồn gọi đây là cơn gió Bấc chết chóc, bởi lẽ, mọi nhân đức và việc thao luyện yêu mến của linh hồn đều bị dập tắt. Do đó ở đây linh hồn mới nói:
Hãy lui đi, hỡi gió Bấc chết chóc.
Nói lên điều ấy, linh hồn cho ta hiểu nó đang ra sức cầu nguyện và thao luyện tâm linh nhằm xua đuổi sự khô khan. Tuy nhiên, ở bậc này, những điều Thiên Chúa truyền thông cho linh hồn hết sức thâm sâu, dù các quan năng của nó có thao luyện đến đâu, linh hồn vẫn không thể đạt được những truyền thông ấy bằng thực tập, và do đó không thể nếm hưởng được chúng, trừ khi chính Thần Khí của Đức Lang quân đẩy linh hồn vào chuyển động tình yêu. Vì lẽ đó, linh hồn lên tiếng kêu cầu:
Hãy đến, hỡi gió Nam gợi nhớ những yêu thương.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










