NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ NHẤT (tiếp theo)
8. Nhưng làm sao nói được là gây thương tích cho linh hồn khi mà nơi linh hồn chẳng còn chút gì để gây thương tích, khi mà toàn thể linh hồn đã được nung cháy bằng lửa mến yêu? Thế mới thần, mới diệu! Bởi lẽ tình yêu chẳng bao giờ thất nghiệp ở không. Nó chuyển động liên tục, như thể đã là ngọn lửa thì luôn luôn tỏa sáng bốn bề, đã là tình thì chỉ có một việc là gây thương tích cho người ta vừa yêu đắm đuối vừa hạnh phúc ngất ngây. Tình ở trong tấm linh hồn nọ tựa như một ngọn lửa nồng rắc gieo các vết thương làm nên cái tình thanh cao ý nhị, như lửa vừa rực cháy vừa dịu êm, rồi lại thi thố những màn nghệ thuật và những cuộc đua ngoạn mục như lễ hội, diễn tả yêu thương bằng trăm phương ngàn cách, như thể trong một tòa lâu đài giữa những ngày tiệc cưới, như thể vua Assuêrô trong ngày cưới Ester (2,17tt) đã phát ban đủ thứ ơn huệ, đã phô bày biết bao là giàu sang và hiển vinh lộng lẫy. Tấm linh hồn nọ cũng được chất đầy điều đã nói trong sách Châm Ngôn: Ngày lại ngày ta hân hoan mừng rỡ, ta luôn đùa vui trước nhan Ngài, cười tươi với tất cả và thích thú ở với con cái loài người (Cn 8,30-31), có nghĩa là chia sẻ cho họ bao nhiêu là hoan lạc. Vì lẽ ấy, những vết thương kia chỉ là những trò đùa nghịch, hắt lửa bùng lên để vuốt ve êm ái, lửa ân lửa ái chốc chốc lại hớp lấy linh hồn, thứ lửa yêu chẳng bao giờ ngưng nghỉ. Cho nên ở đây mới nói là lửa chạm đến và gây thương tích
Tận tâm điểm thẳm sâu nhất hồn em.
9. Lễ hội tình yêu của Chúa Thánh Thần diễn ra tận trong căn cơ bản thể của linh hồn, nơi chẳng giác quan nào, chẳng ma quỷ nào lọt vào được; càng ở mãi bên trong càng bảo đảm, càng tinh túy và hoan lạc; bởi lẽ càng ở mãi bên trong càng tinh tuyền, và càng tinh tuyền bao nhiêu càng được Thiên Chúa tự thông truyền cách dạt dào, thường xuyên và toàn diện bấy nhiêu. Mà như thế thì niềm hoan lạc và nỗi vui mừng của linh hồn và tâm linh càng lớn, bởi vì chính Thiên Chúa đã ra tay làm nên hết mọi sự chứ linh hồn chẳng chẳng phải làm gì. Thường thì linh hồn có làm gì cũng phải nhờ giác quan của xác giúp đỡ nhưng nay thì linh hồn đã thoát hẳn, đã lìa xa các giác quan cho nên từ đây chỉ còn một việc là nhận lấy mọi sự từ Thiên Chúa, là Đấng duy nhất có thể hành động tận thẳm sâu linh hồn và điều động chính linh hồn mà chẳng cần gì đến sự giúp đỡ của các giác quan. Và như thế mọi chuyển động của linh hồn lúc ấy đều mang tính cách thần linh, vì mặc dù tất cả đều do Thiên Chúa nhưng lại cũng là do linh hồn vì Thiên Chúa đã làm nên tất cả trong linh hồn và với linh hồn, vì linh hồn đã dâng cho Ngài cả lòng muốn và sự ưng thuận của nó.
Mà bởi đã nói vết thương ấy ở tận tâm điểm thẳm sâu nhất của linh hồn thì cũng có nghĩa là nơi linh hồn còn có những tâm điểm khác ít thẳm sâu hơn. Đây cũng là điểm cần được làm sáng tỏ hơn.
10. Trước hết cần biết rằng linh hồn là thần khí, là tâm linh, cho nên nơi bản thân nó chẳng có cao có thấp, cũng chẳng có sâu có cạn như nơi các vật thể hữu hình đo đếm được. Nó chẳng kết nối bằng những phần khác nhau cho nên chẳng có gì khác giữa trong với ngoài. Linh hồn là một toàn thể, chẳng có chỗ nào là trung tâm để mà bảo là sâu với cạn theo kiểu đo lường. Bởi lẽ nó không là thể chất vật lý cho nên không thể nói phần này sáng chói hơn phần khác, nhưng có hơn thì toàn thể đều hơn, có kém thì toàn thể đều kém, như thể khí trời kia tất cả đều như nhau dù là sáng hơn hoặc kém sáng hơn cũng vậy.
11. Nơi những vật thể vật chất, cái ta gọi là tâm điểm sâu nhất chính là chỗ xa nhất mà bản thân sự vật ấy cũng như cái năng cái lực nơi hoạt động và chuyển biến của nó có thể đạt tới và không thể nào vượt xa hơn; như thể lửa hoặc đá, thứ nào cũng có cái năng, cái động, cái lực tự nhiên để mà tiến đến tận trung tâm vùng ảnh hưởng của nó, không thể vượt khỏi đó và cũng không thể nào tránh lao tới đó và ở lại đó, trừ khi là nó bị cái gì mạnh hơn cản nó lại..
Hiểu như thế thì sẽ nói được rằng khi một hòn đá nằm trong lòng đất, mặc dù chưa phải đã đến chỗ sâu nhất của đất, thì cũng đã phần nào ở tâm điểm trái đất, vì nó đang ở trong vùng ảnh hưởng của tâm điểm ấy, với cái hoạt và cái động của quả đất, tuy nhiên ta sẽ không bảo rằng nó đã tới chỗ sâu nhất tức là tại điểm chính giữa của quả đất; bởi lẽ nếu như ta gạt đi cho nó mọi chướng ngại thì nó vẫn còn năng, vẫn còn lực, vẫn còn hướng chiều để xuống thấp hơn và rơi đến chỗ tận cùng và là tâm điểm thật của trái đất. Khi nào nó tới được đó và hết còn năng lực, hết còn hướng chiều để chuyển động thêm nữa, ta mới nói là nó đã đạt tới tâm điểm thẳm sâu nhất của nó.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)








