NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 17 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 26)
9 - Như thế, ngọn gió thần linh của Chúa Thánh Thần thật đáng khao khát biết bao. Mỗi linh hồn hãy cầu xin Ngài thổi qua khu vườn mình để hương thơm thần linh của Thiên Chúa lan toả. Điều này thật cần thiết và mang lại biết bao vinh quang và tốt lành cho linh hồn. Trong sách Diễm Ca, Tân nương đã khát khao và cầu xin điều ấy bằng chính những lời mà ở đây linh hồn đang van vỉ:
Gió Bấc nổi lên đi
Gió Nam hãy ùa tới
Thổi mát vườn của tôi
Cho hương thơm lan toả (Dc 4,16)
Linh hồn khao khát tất cả điều ấy không phải vì mối hoan lạc và vinh quang điều ấy mang lại nhưng chỉ vì linh hồn biết rằng Đức Lang quân của nó thích thú nơi điều ấy. Đàng khác, cũng vì đó là sự chuẩn bị và báo trước cho việc Con Thiên Chúa sẽ đến sống hạnh phúc hoan lạc nơi linh hồn. Vì thế linh hồn nói tiếp:
Đấng Chí Ái sắp dùng bữa giữa muôn hoa.
10 - Niềm hoan lạc Con Thiên Chúa sắp vui hưởng nơi linh hồn trong thời điểm này được linh hồn ám chỉ qua cách nói “bữa ăn”. Cách diễn tả như thế thật dễ hiểu, vì sự dùng bữa, hoặc thức ăn, không những đem lại thích thú mà còn bổ sức. Quả thế, Con Thiên Chúa được thỏa thích nơi những hoan lạc ấy của linh hồn và được bổ sức nơi linh hồn. Ngài lưu lại trong linh hồn như lưu lại ở một nơi khiến Ngài rất thỏa thích, bởi vì chính linh hồn được Ngài cư ngụ đang hết sức vui thỏa trong Ngài. Theo tôi, đó chính là điều Ngài muốn nói qua miệng vua Salomôn trong sách Châm Ngôn: Niềm hoan lạc của Ta là được ở với con cái loài người (x. Cn 8,31), nghĩa là: Ta vui khi thấy con cái loài người hân hoan thích thú được ở cùng Ta vì Ta đây chính là Con Thiên Chúa.
Ở đây cần lưu ý linh hồn không bảo rằng: Đấng Chí Ái dùng những bông hoa làm thức ăn nhưng bảo rằng: Ngài dùng bữa giữa những bông hoa. Sở dĩ thế là vì, một đàng Đức Lang quân tự thông truyền cho linh hồn là nhờ linh hồn có các nhân đức điểm trang, nhưng đàng khác Ngài lại dùng chính linh hồn làm thức ăn của Ngài, để biến đổi linh hồn thành chính Ngài sau khi ướp linh hồn bằng những bông hoa của các nhân đức, các ân tứ và những sự hoàn thiện. Những thứ này là gia vị Ngài nêm vào linh hồn, ướp lên linh hồn khi lấy linh hồn làm thức ăn. Nhờ trung gian của vị tiền trạm đã nói trước đây (tức Chúa Thánh Thần) những gia vị tâm linh ấy sẽ mang lại cho Con Thiên Chúa hương vị dịu dàng nơi linh hồn, để nhờ đó, Ngài được bổ dưỡng hơn nơi tình yêu của linh hồn. Quả thật, Đức Lang quân đặc biệt thích hiệp nhất cùng linh hồn giữa hương thơm ngào ngạt của những bông hoa ấy.
Trong sách Diễm Ca, Tân nương biết rõ điều ấy, nên đã nhận xét rất đúng như sau:
Người tôi yêu đã xuống vườn chàng,
Xuống nơi trồng phương thảo
Chàng để đàn vật ăn trong vườn,
Còn chàng đi hái huệ (Dc 6,2).
Và nơi câu thơ khác:
Tôi thuộc trọn về người tôi yêu
Người tôi yêu thuộc về tôi trọn vẹn
Giữa những khóm huệ, chàng đang dùng bữa (x. Dc 6,3).
Nghĩa là chàng đang bổ dưỡng và vui thỏa nơi linh hồn tôi, là khu vườn của chàng, giữa những khóm huệ là những nhân đức, những sự hoàn thiện và ân sủng của tôi.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










