NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ NHẤT (tiếp theo)
24. Cuộc thanh luyện mạnh đến mức ấy chỉ xảy ra nơi một số ít linh hồn, tức là chỉ nơi những linh hồn Chúa muốn nâng lên mức độ hiệp nhất cao hơn. Thật vậy, Chúa định cho mỗi linh hồn phải chịu thanh luyện nhiều hay ít tùy mức độ Ngài muốn nâng nó lên mà cũng tùy cả sự ô trọc và bất toàn cần thanh tẩy của nó.
Nỗi gian khổ này tựa như nỗi gian khổ ở luyện ngục. Cũng như trong luyện ngục các linh hồn chịu thanh luyện để có thể hưởng nhan Chúa ở đời sau, ở đây, một cách tương tự, các linh hồn cũng được thanh luyện để có thể được biến đổi trong Chúa mà yêu mến Ngài ở đời này.
25. Trong quyển "Đêm Dày của Đường Lên Núi Cát Minh" [tức là quyển “Đêm dày” trong các ấn bản ngày nay] , chúng tôi đã trình bày chi tiết về cuộc thanh luyện này cũng như cường độ mạnh hay yếu của nó. Chúng tôi đã mô tả về sự thanh luyện trí năng, sự thanh luyện lòng muốn, sự thanh luyện dạ nhớ và sự thanh luyện bản thể linh hồn và cũng đã bàn về việc thanh luyện nói chung. Chúng tôi đã nói về việc thanh luyện giác quan và đã chỉ rõ sự phân biệt giữa thanh luyện giác quan với thanh luyện tâm linh. Chúng tôi cũng đã nêu rõ việc thanh luyện này bắt đầu từ lúc nào và ở mức độ nào trên đường tâm linh. Tất cả những điều ấy không thuộc phạm vi của đề tài đang bàn, cho nên tôi không nhắc lại ở đây. Chỉ cần biết rằng chính Thiên Chúa vì muốn vào trong linh hồn để hiệp nhất với nó và biến đổi nó trong tình yêu, nên trước hết Ngài đã tràn ngập vào linh hồn và thanh luyện nó bằng ánh sáng và sức nóng ngọn lửa thiêng của Ngài, như hình ảnh lửa làm sạch củi trước khi đốt nó thành lửa mà chúng tôi đã nói. Chính ngọn lửa trước đây đã cưỡng bức linh hồn và xử cay nghiệt với nó thì giờ đây đã trở thành êm ái dịu dàng đối với nó.
26. Đó là điều linh hồn muốn nói lên trong câu thơ "Người giờ thôi không ray không rứt". Tóm lại, linh hồn muốn nói rằng: Giờ đây chẳng những Người không còn là tối tăm cho em như trước đây mà còn trở thành ánh sáng thần linh cho trí hiểu em và em đã có thể chiêm ngắm Người; giờ đây chẳng những Người không còn đánh gục thân phận mỏng dòn của em mà còn trở thành sức mạnh cho lòng muốn em, với trọn bản thân em trở thành tình yêu thần linh, để nhờ đó em có thể yêu mến Người và vui thoả trong Người; giờ đây Người không còn là nỗi sầu muộn đau thương cho bản thể linh hồn em nhưng là niềm hiển vinh, hoan lạc và sự tươi nở của nó, nên chi giờ đây em có thể lấy câu hát nọ trong sách Diễm Ca mà hát cho mình:
Kìa ai từ sa mạc
Dựa mình trên Tình quân
Tiến lên chan hòa hoan với lạc
Cho đất trời lai láng tình xuân? (8,5)
Thành ra mới nói nữa:
Nếu Người muốn xin hãy mau hoàn tất!
27. Nghĩa là: xin hoàn tất cuộc linh phối cùng em thật trọn vẹn bằng cách cho em diễm phúc được Người viếng thăm. Sự viếng thăm này chính là điều linh hồn nài nỉ khấn xin. Vì được hoàn toàn biến đổi trong tình yêu, linh hồn đã hoàn toàn hợp ý Chúa và hết sức thỏa dạ thỏa lòng, cho nên nơi trạng thái cao vời này, nó chẳng muốn gì, chẳng thiết xin gì cho chính mình mà tất cả chỉ là cho Đấng Chí Ái. Như lời Thánh Phaolô: Tình yêu không tìm ích lợi cho riêng mình (1 Cr 13,5) nhưng tìm ích lợi cho Đấng Chí Ái. Tuy nhiên do vẫn còn phải sống trong hy vọng, không thể nào không cảm thấy nỗi trống vắng, cho nên bao lâu chưa chiếm hữu được trọn vẹn tình trạng làm nghĩa tử của Thiên Chúa, linh hồn còn thốt lên những lời rên rỉ cho dù rất dịu dàng và hoan lạc, phải đến khi nào vinh quang của linh hồn được hoàn tất, linh hồn mới thôi không còn thèm khát nữa. Dù có liên kết cùng Thiên Chúa thâm sâu tới đâu, linh hồn vẫn sẽ không bao giờ thoả mãn và nghỉ ngơi cho tới khi nào vinh quang ấy được tỏ hiện (x. Tv 16,15), nhất là vì trong tình trạng này linh hồn đã nếm được hương vị êm dịu và ngọt ngào của vinh quang ấy. Hương vị ấy tuyệt vời đến nỗi nếu Thiên Chúa không hỗ trợ cho phần thể xác, không giương cánh tay phải Ngài bảo vệ cho sự sống tự nhiên của nó, (như Ngài đã thực hiện cho Môsê nơi động đá nọ [Xh 33,22] để ông ta có thể nhìn thấy vinh quang Ngài mà vẫn không bị chết), thì chỉ cần một tia của ngọn lửa này chạm đến là phần thể xác tự nhiên sẽ chết và bản tính tự nhiên sẽ bị tiêu diệt, bởi lẽ phần hạ đẳng này không có cách gì để có thể chịu nổi ngọn lửa vinh quang dữ dội, cao vời đến thế.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










