ĐỪNG LÙI BƯỚC MỘT KHI ĐÃ KHỞI SỰ BƯỚC VÀO ĐƯỜNG CẦU NGUYỆN.
+ CHƯƠNG XXIII
Điều quan trọng: Đừng lùi bước một khi đã khởi sự bước vào đường cầu nguyện. Nhắc lại lần nữa: cần phải có ý chí cương quyết.
1. Vậy tôi nhắc lại: phải khởi đầu với một ý chí thật cương quyết; đó là điều rất quan trọng, vì nhiều lý do mà tôi không nói hết vì nói ra thì dài quá. Chị em thân yêu, tôi chỉ nói đến hai hay ba lý do: lý do thứ nhất: Một điều chẳng hợp lý chút nào là đốì với Đấng đã ban cho chúng ta biết bao ân huệ và còn tiếp tục ban nữa mà chúng ta không muốn quyết tâm dâng hiến Người một chút nhỏ mọn, một chút chú ý (đã không thiệt hại, lại còn được lợi nhiều); chúng ta không dâng hiến Người với tất cả lòng cương quyết phó thác, nhưng hầu như cho Người vay mượn để rồi lúc nào đòi lại. Đối với tôi, đó không phải là dâng hiến. Người vay mượn luôn luôn có một sự không hài lòng nào đó khi người ta đòi lại của đã cho vay mượn, và nhất là khi người ấy đang cần vật đã vay mượn và đã coi vật ấy hình như của mình rồi. Ôi! nếu cả hai người (cho vay và người vay) lại là chỗ thân tình và người cho vay lại đã nhận lãnh rất nhiều quà từ người vay mà không phải trả chi hết! Người vay mượn có lý mà nghĩ rằng: bạn mình keo kẹt và chẳng có tình nghĩa chi cả, vì chẳng để lại cho mình được một vật nhỏ mọn nhất là như biểu hiệu của tình bạn.
2. Có người vợ nào đã được chồng cho đủ thứ hạt trân châu quí giá mà còn tiếc rẻ sẻn so không tặng chồng được một chiếc nhẫn, tuy không phải là nhẫn quí vì tất cả là của chồng rồi, nhưng ít nhất như biểu chứng tỏ ra mình sẽ trung thành với chồng cho đến chết? Vậy Chúa còn kém xứng đáng để chúng ta có thể nhạo Người bằng cách đòi lại một chút nhỏ chẳng đáng gì chúng ta vừa mới dâng hiến Người ư? Một chút xíu thời giờ chúng ta quyết dâng cho Người sánh sao được với biết bao thời giờ chúng ta dành để chú ý đến mình hay để chuyện trò cùng một người không vừa ý chúng ta. Vậy chút ít thời giờ chúng ta muốn dâng hiến Chúa thì hãy dâng hiến với một tinh thần tự do thoát ly khỏi mọi sự và với một ý chí quyết tâm sẽ không bao giờ đòi lại nữa cho dầu có gặp nhiều khổ cực hoặc chống đối, hoặc khô khan. Hãy coi như chúng ta không còn làm chủ chút xíu thời giờ ấy nữa và Người theo lý công bằng, vốn có quyền đòi chúng ta khi chúng ta không muốn dâng hiến trọn vẹn cho Người.
3. Dâng hiến không trọn vẹn như vậy, tôi không có ý hiểu rằng: khi chúng ta vì lý do chính đáng, vì bất trắc cách nào mà bỏ nguyện gẫm một hay vài ngày. Cần ý chí của chúng ta phải kiên trì vững chắc vì Thiên Chúa đâu có sẻn so, Người không chấp những sự nhỏ nhen, nên Người sẽ làm chị em hài lòng, vì như vậy, - chị em cũng đã dâng Người một chút gì rồi. Còn cách kia chỉ tốt cho những người không quảng đại, họ keo kẹt đến độ lòng họ không đủ rộng rãi để dâng, nhưng chỉ đủ để cho vay mượn thôi. Tuy nhiên, họ cũng đã làm chút gì đó, nên Chúa chúng ta cũng quan tâm đến tất cả những sự ấy, và Người xử sự trong mọi sự như ý ta muốn. Trong khi đối với chúng ta, Người không hẹp hòi, nhưng rất quảng đại; mặc dầu chúng ta thiếu sót rất nhiều, nhưng Người cũng rất dễ dàng tha thứ. Người rất chú ý đến việc trả công cho chúng ta nên đừng sợ: một việc nhỏ như ngước mắt lên để nhớ tới Người, Người cũng không bỏ qua mà không thưởng công.
4. Lý do thứ hai: ma quỉ không đủ lực để cám dỗ; nó sợ những linh hồn có chí khí cương quyết, nó đã kinh nghiệm rằng: những linh hồn ấy gây phương hại nhiều cho nó; bao nhiêu mưu mô nó xếp đặt để làm hại các linh hồn ấy đều làm cho các linh hồn ấy và nhiều người khác được lợi, còn nó thì phải thiệt. Nhưng chúng ta không được ỷ lại vào đó mà không cẩn thận dè dặt vì chúng ta phải chiến đấu với kẻ nội công; đối với những ai tỉnh thức canh phòng, nó không dám tấn công đâu vì nó nhát gan lắm; nhưng nếu nó thấy có sự thờ ơ chểnh mảng, nó sẽ làm hại nhiều. Khi thấy một linh hồn nào hay thay đổi, không vững vàng trong đường thiện, và không cương quyết kiên trì, tức khắc nó không để cho yên, nó xui khiến sợ hãi nhiều đàng và đặt ra nhiều trở ngại không bao giờ hết. Điều đó tôi đã kinh nghiệm rất nhiều và vì thế tôi có thể nói cho chị em biết. Tôi còn nói thêm rằng không ai biết điều ấy quan trọng đến mức nào.
5. Lý do thứ ba: rất quan trọng đó là phải chiến đấu với tâm thần anh dũng, vì ai cũng biết: xảy đến thế nào cũng mặc, chúng ta không được tháo lui. Giống như một người ở giữa trận chiến biết rằng nếu kẻ thù thắng, chúng sẽ không để mình sống, và nếu mình không chết trong khi giao tranh thì sau này cũng phải chết, nên người ấy cương quyết chiến đấu hơn và muốn bán cả đời sống mình - như người ta quen nói - không sợ những lát chém, lát đâm vì họ luôn nhớ rằng cần phải thắng, thắng là phương thế độc nhất để cứu sống mình. Cũng cần phải khởi sự với một niềm tin tưởng chắc chắn rằng: nếu chúng ta không muốn thua chúng ta sẽ thắng, không nghi ngờ được điều ấy, mặc dầu chúng ta chỉ được lợi một chút xíu thôi, chúng ta cũng sẽ rất giàu có. Đừng sợ rằng, Đấng đã mời gọi chúng ta đến uống nơi nguồn suối nước này, sẽ để chúng ta chết khát. Tôi đã nói và còn nhắc lại nhiều lần rằng sợ hãi làm cho nhiều người thành nhát đảm; họ chưa biết được lòng nhân từ của Chúa do kinh nghiệm, mặc dầu họ biết được do đức tin. Tuy nhiên, một điều rất có lợi là được kinh nghiệm tình yêu của Chúa và cách Người xử cách dịu dàng vớí những ai đi trong con đường này và hình như Người đài thọ tất cả.
6. Những ai chưa được nếm thử, tất nhiên tôi không ngạc nhiên gì khi họ muốn phải bảo đảm cho họ ít lợi lộc. Bởi lẽ chị em biết rằng sẽ được lợi gấp trăm ngay ở đời này, và Chúa đã phán: hãy xin thì sẽ được (Lc 11, 9). Nếu chị em không tin ở lời Chúa Uy linh, Đấng đã bảo đảm như vậy nhiều lần trong Phúc Âm, thì tôi, chị em thân yêu, tôi có vò đầu nát óc để nhắc lại cho chị em, quả cũng chẳng lợi gì bao nhiêu. Tuy nhiên tôi nói: ai nghi ngờ mà có thử cũng thiệt ít thôi. Nhưng một điều rất lạ lùng là ai đi trong đường này sẽ được Chúa ban cho hơn sự mình xin, và quá hơn lòng mình mong ước. Điều ấy rất chắc chắn. Tôi biết rõ như vậy. Một số chị em, nhờ ơn Chúa, đã kinh nghiệm, có thể làm chứng cho tôi.
- Trích trong tác phẩm Đường Hoàn Thiện của thánh Teresa Avila.










