NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 3 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 3)
4 - Linh hồn gọi những nhân đức là những ngọn núi phần vì tầm cao của các nhân đức phần vì phải khó khăn và lao nhọc mới đạt được các nhân đức. Nó nói rằng nó sẽ nhờ các nhân đức mà thực hành cuộc sống chiêm niệm.
Còn những bờ sông, những chỗ thấp, thì được hiểu là những sự hy sinh, thống hối và các việc thao luyện tâm linh. Nó nói rằng sẽ nhờ những việc ấy mà thể hiện cuộc sống hoạt động, liên kết với cuộc sống chiêm niệm nói trên. Bởi vì, muốn chắc chắn tìm được Thiên Chúa và mua sắm được các nhân đức, cần phải có cả hoạt động và chiêm niệm. Do đó linh hồn như muốn nói: trong khi tìm kiếm Đấng Chí Ái của tôi, tôi sẽ dùng việc làm mà thực hiện các nhân đức cao quý, tôi sẽ tự hạ mình bằng những hy sinh hèn mọn và tập sống khiêm nhường.
Linh hồn nói lên điều ấy bởi vì con đường tìm kiếm Thiên Chúa chính là làm điều lành trong Thiên Chúa và diệt trừ điều dữ nơi bản thân, theo cách sẽ mô tả nơi những câu thơ tiếp theo:
Tôi sẽ chẳng hái hoa.
5 - Để tìm kiếm Thiên Chúa, cần phải có một trái tim trơ trụi và mạnh mẽ, thoát khỏi sự ràng buộc của mọi điều xấu và cả của những điều tốt nào không thuần tuý là Thiên Chúa. Trong câu thơ này và các câu thơ tiếp theo, linh hồn mô tả sự tự do và dũng cảm cần phải có trong việc tìm kiếm Thiên Chúa. Cũng trong câu này, linh hồn nói rằng nó sẽ không hái những bông hoa gặp thấy trên con đường tìm kiếm, có ý ám chỉ đến mọi thứ thích thú, hài lòng và hoan lạc mà cuộc đời này có thể cống hiến cho nó. Nếu nó muốn góp nhặt hoặc tiếp nhận những thứ ấy, chúng có thể cản trở con đường nó đi. Những thứ hoa ấy có ba dạng: những cái hay cái đẹp của trần thế, của bình diện khả giác và bình diện tâm linh.
Nếu linh hồn dừng lại hoặc nghỉ ngơi nơi chúng thì bất cứ thứ nào trong những thứ ấy cũng đều chiếm giữ cõi lòng và ngăn cản không cho cõi lòng giành được sự trơ trụi tâm linh cần phải có khi muốn tiến thẳng đến cùng Chúa Kitô. Vì thế, linh hồn mới bảo rằng để tìm kiếm Ngài, nó sẽ không hái một bông hoa nào trong các thứ ấy. Nói cách khác, linh hồn tự nhủ: Tôi sẽ không bận tâm tới những sự giàu sang và của cải mà thế gian cống hiến, sẽ không chấp nhận những sự thỏa lòng và vui thú của xác thịt, cũng sẽ không dừng lại nơi những thích thú và an ủi tinh thần, để khỏi bị dừng lại trên bước đường tìm kiếm tình tôi khi băng qua những núi đồi và bờ sông tức là thực hành các nhân đức và làm các việc lành.
Nói lên điều ấy, linh hồn muốn thực hành lời khuyên của ngôn sứ Đavít nói với những kẻ bước theo con đường này: Tiền tài dẫu sinh sôi nảy nở, lòng chẳng nên gắn bó làm chi. (Tv 62, 11). Vị ngôn sứ này muốn ám chỉ đến những thú vui khả giác lẫn của cải trần thế và an ủi tâm linh.
Cần lưu ý rằng không phải chỉ có những của cải trần thế và thú vui thể xác gây cản trở và đối nghịch với con đường của Thiên Chúa mà ngay cả những ủi an và hoan lạc tâm linh, nếu người ta dừng lại để chiếm hữu hoặc kiếm tìm chúng thì chúng cũng sẽ gây cản trở cho con đường thập giá của Đức Lang quân là Chúa Kitô.
Do đó, hễ đã muốn tiến bước thì không được lang thang hái hoa bắt bướm. Không những thế, còn phải can đảm và mạnh mẽ quả quyết:
Tôi sẽ không sợ thú dữ
Tôi sẽ vượt qua những kẻ hung tàn và biên giới.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)









