NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 36
(Phiên bản A: chương 35)
+ Ghi chú mở đầu
1 - Có một điều kỳ lạ là những kẻ yêu nhau thường rất thích ở bên nhau riêng một cõi, không muốn bất cứ loài thụ tạo nào khác lai vãng. Bởi, nếu có kẻ khác hiện diện thì dù họ có ở bên nhau và có thể chuyện vãn với nhau như không có kẻ ấy, cả khi kẻ ấy chẳng hỏi han gì đến họ, chỉ nguyên sự hiện diện của kẻ ấy cũng đủ khiến họ mất hứng thú. Sở dĩ thế là vì tình yêu là chuyện riêng tư dành cho hai người, nên họ chỉ muốn trao đổi chuyện vãn riêng với nhau thôi.
Như thế, một khi linh hồn được đặt vào đỉnh hoàn thiện và được hưởng tự do tâm linh nơi Thiên Chúa, không còn bị quấy phá chút nào vì những sự đáng gớm ghiếc và trái nghịch của nhục cảm, linh hồn sẽ không còn phải bận tâm hiểu biết điều gì khác, không còn phải lo chu toàn một việc luyện tập nào khác ngoài việc buông mình hân hoan vui hưởng tình yêu thắm thiết với Đức Lang quân. Tựa như thánh Tôbia trong quyển sách mang tên ông, sau khi đã trải qua bao gian truân của nghèo khó và thử thách, ông đã được Thiên Chúa cho sáng mắt lại, và ông đã trải qua những tháng ngày còn lại trong hoan lạc (x. Tb 14,4). Linh hồn chúng ta đang bàn đến cũng như thế, do thấy mình được bao ơn lành như thế, nó chan hòa vui mừng hoan lạc. Đó cũng là điều ngôn sứ Isaia cho ta hiểu về linh hồn mà chúng ta đang bàn đây, tức linh hồn sau khi thực hành các công việc của sự hoàn thiện, đã đạt đến được đỉnh hoàn thiện.
2 - Isaia nói với linh hồn ấy về sự hoàn thiện này như sau:
....Ảnh sáng của ngươi sẽ chiếu tỏa trong bóng tối.
Và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ.
Giữa đồng khô cỏ cháy,
Ngài sẽ cho ngươi được no lòng.
Xương cốt ngươi, Ngài sẽ làm cho cứng cáp.
Ngươi sẽ như thửa vườn được tưới đẫm.
Như mạch suối không cạn nước bao giờ
Nhờ ngươi, người ta sẽ tái thiết những tàn tích cổ xưa
Ngươi sẽ dựng lại những nền móng của các thế hệ trước.
Thiên hạ sẽ gọi ngươi là người sửa lại những lổ hổng,
Là kẻ tu bổ phố phường cho người ta cư ngụ.
Nếu ngươi giữ chân không vi phạm ngày Sabát
Và không tìm lợi lộc trong ngày thánh của Ta
Nếu ngươi gọi ngày Sabát là 'mềm vui ’
Và ngày thánh của Chúa là 'vinh hiển’
Nếu ngươi tôn trọng ngày đó,
Mà tránh đi đường, tránh kiếm lợi, tránh nói huyên thiên.
Thì bấy giờ, ngươi sẽ được Chúa làm niềm vui.
Ta sẽ cho ngươi phóng ngựa trên các vùng đất cao trong xứ,
Sẽ cho ngươi hưởng gia nghiệp của Giacóp, tổ tiên ngươi
(Is 58,10-14).
Đó là những lời của Isaia, theo đó, gia nghiệp của nhà Giacóp chính là Thiên Chúa. Cũng theo đó, như chúng tôi đã nói, linh hồn ta đang bàn đây cũng chẳng quan tâm đến điều gì ngoài việc vui hưởng những hoan lạc của thứ lương thực nó đang được hưởng. Nó chỉ còn một nỗi khát khao là được hoàn toàn vui hưởng Thiên Chúa nơi cuộc sống vĩnh cửu.
Do đó, nơi ca khúc tiếp theo và nơi những ca khúc kế tiếp sau đó, linh hồn tha thiết nài xin Đức Lang quân ban cho nó thứ lương thực diễm phúc ấy, tức là được xem thấy Thiên Chúa tỏ tường. Cho nên nó mới nói:
Hỡi Đấng Chí Ái, ta hãy cùng hân hoan,
Hãy ra đi mà nhìn ngắm trong vẻ đẹp của Người
Trên núi và trên đồi,
Nơi vọt ra nước tinh khiết;
Chúng ta sẽ vào mãi phía trong sâu hơn nữa.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)









