NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ HAI (tiếp theo)
13. Thế nhưng ta hãy trở lại với công cuộc vị thiên thần sốt mến nói trên đã làm, tức là đã đánh trọng thương và gây rướm máu tận bên trong tâm linh. Đôi khi Thiên Chúa cho phép hậu quả của một vết thương nào đó lộ ra bên ngoài nơi giác quan thể xác, nơi một phần thân thể tương ứng với vết thương nội tâm, như trường hợp đã xảy ra khi thiên thần sốt mến gây thương tích cho thánh Phanxicô. Đang khi linh hồn thánh nhân đầy tình yêu mến, thiên thần đã gây thương tích vào đó, mạnh đến nỗi hậu quả các vết thương ấy lộ ra cả trên thân xác ngài và in cả năm vết thương lên thân xác ngài, khiến nó cũng bị thương như thể khi các thương tích ấy in vào linh hồn và khiến linh hồn bị thương. Bởi thông thường thì chủ yếu Thiên Chúa ban ơn như thế cho linh hồn trước rồi mới thương làm những điều đó cho thân xác. Và rồi, hoan lạc và sức mạnh tình yêu vết thương gây ra bên trong linh hồn càng lớn thì nỗi đau nơi xác thân càng dữ dội, và vết thương nọ càng tăng thì vết thương này cũng tăng theo.
Sở dĩ thế là vì khi những linh hồn này được thanh luyện và an định trong Thiên Chúa, những điều gây đau đớn dằn vặt cho thể xác hay hư nát của họ lại thành ra ngọt ngào hoan lạc cho phần tinh thần mạnh mẽ và an lành của họ. Thật diệu kỳ thay, khi cảm thấy càng đớn đau lại càng hoan lạc!
Ông Gióp đã cảm nghiệm được cái diệu kỳ ấy. Giữa lúc lở loét khắp thân mình, ông đã thưa với Thiên Chúa: Khi Ngài trở lại với con, Ngài dằn vặt con cách thật diệu kỳ (G 10,16). Quả là một việc rất diệu kỳ và hết sức đích đáng khi Thiên Chúa dành biết bao sự êm đềm dịu ngọt cho những kẻ kính sợ Ngài, để họ càng thấy đớn đau dằn vặt càng thêm ngọt ngào hân hoan.
Tuy nhiên khi vết thương chỉ nằm trong linh hồn chứ không lộ ra bên ngoài thân xác, thì nỗi hoan lạc có thể còn mãnh liệt và cao vời hơn. Bởi lẽ khi những ơn lành của tâm linh được thông truyền cho xác thịt, xác thịt sẽ kìm hãm tâm linh, xác thịt sẽ như dây cương kìm lại, sẽ cản bớt nước phi thần tốc của chú ngựa tâm linh vì nếu phần tâm linh phi nước đại thì dây cương sẽ đứt. Bao lâu dây cương chưa đứt, xác thịt vẫn còn ngăn cản sự tự do của phần tâm linh, vì theo tác giả sách Khôn Ngoan, thân xác dễ hư nát này khiến linh hồn ra nặng, cái vỏ bằng đất này làm tinh thần trĩu xuống vì lo nghĩ trăm bề (Kn 9,15).
14. Tôi nói điều này để ai nấy hiểu rằng những người muốn dựa vào tài năng và lý luận tự nhiên để đến với Thiên Chúa sẽ không tiến được trên đường tâm linh mấy đâu. Thật vậy, có một số người tưởng rằng với sức mạnh và hoạt động thuần tuý của giác quan, vốn rất thấp hèn và chỉ ở bình diện tự nhiên, họ có thể đạt tới những sức mạnh và tầm cao của đời sống tâm linh. Nhưng thực ra, người ta chỉ có thể đạt tới đỉnh cao ấy khi phủ nhận và bỏ qua một bên cả giác quan thể xác lẫn hoạt động của nó.
Tuy nhiên, khi một hiệu quả tâm linh phát xuất từ phần tâm linh tác động lên giác quan thì lại là một chuyện khác. Bởi lẽ trong trường hợp này, cái hiệu quả nơi giác quan là do sự phong phú của tâm linh tuôn ra, như chúng tôi đã cho thấy khi bàn về các vết thương lộ ra bên ngoài do sức mạnh từ bên trong. Thánh Phaolô cho ta một thí dụ điển hình. Niềm cảm thương bao la với những nỗi đớn đau của Đức Kitô nơi tâm hồn Phaolô đã trào dâng nơi thân xác thánh nhân như ngài viết trong thư gửi tín hữu Galát: Tôi mang những vết thương của Chúa Giêsu nơi thân xác tôi (Gl 6,17).
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)










