NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ NHẤT (tiếp theo)
19. Nên biết rằng trước khi lửa tình yêu ấy của Thiên Chúa xâm nhập và hiệp nhất với bản thể của linh hồn bằng một sự thanh tẩy và tinh luyện thành toàn và trọn vẹn, thì ngọn lửa ấy tức là chính Chúa Thánh Thần gây thương tích cho linh hồn để phá hủy và kết liễu những bất toàn và thói xấu của nó. Đó là công việc của Chúa Thánh Thần nhằm chuẩn bị cho linh hồn được hiệp nhất với Thiên Chúa và được tình yêu biến đổi nên Thiên Chúa.
Nên biết rằng thứ lửa tình sẽ hiệp nhất với linh hồn và tôn vinh nó, cũng chính là thứ lửa trước đó đã xông vào để thanh luyện nó. Cũng hệt như lửa với củi, cũng cùng một thứ lửa lúc đầu đã xông vào để đốt lớp ngoài, khử hết những gì là lạnh lẽo, làm cho thật khô, thì khi củi đã đủ nóng, cũng chính lửa ấy xâm nhập vào tận bên trong và biến củi thành lửa. Đó là điều mà những người sống theo tâm linh gọi là con đường tẩy luyện, thanh đạo.
Ở giai đoạn thử thách này, linh hồn phải hứng chịu nhiều xót xa cay đắng nơi tinh thần, nhiều đau thương mãnh liệt mà âm vang thường dội lên cả giác quan, linh hồn cảm thấy bị ngọn lửa ray rứt, dằn vặt. Trong tình trạng thanh luyện này, ngọn lửa chẳng những không soi sáng mà lại gây nên tối tăm, nó chỉ soi sáng vừa đủ để linh hồn thấy và cảm nghiệm được những nỗi khốn cùng và lầm lỗi của mình. Ngọn lửa ấy không hề dịu dàng êm ái mà chỉ gây đau đớn. Một đôi lúc linh hồn cũng cảm thấy sức nóng của tình yêu nhưng sức nóng này lại kéo theo nhiều dằn vặt sầu muộn. Ngọn lửa ấy không cho linh hồn được hoan lạc mà chỉ gây héo hắt. Nếu đôi khi có được thương tình dành cho một chút thú vị để an ủi khích lệ thì, trước và sau đó, linh hồn phải trả giá bằng biết bao nhọc nhằn vất vả.
Thế đấy, ngọn lửa ấy thay vì bồi bổ và đem bình an, lại tiêu hủy và ray rứt, chỉ khiến linh hồn thành hốc hác tiều tụy vì nhận rõ phận mình. Ngọn lửa tâm linh này bày ra cho linh hồn thấy rõ phận mình nên thay vì tôn vinh, càng nhận chìm linh hồn vào khổ sầu cay đắng. Thật đúng như lời ngôn sứ Giêrêmia: Chúa cho lửa đến đốt cháy cả xương cốt mà dạy dỗ nó (Ac 1,13) và như lời vua Đavít: và thử nó bằng lửa (Tv 16,3).
20. Trong thời gian này, linh hồn phải hứng chịu nhiều thứ: trí hiểu phải đối đầu với bao tối tăm dày đặc, lòng muốn gặp phải những khô khan và cay đắng nặng nề, dạ nhớ thấy nổi rõ những nỗi khốn cùng của mình, vì con mắt tâm linh lúc này rất tinh trong việc nhận biết bản thân. Còn nơi chính bản thể, linh hồn cảm thấy bị bỏ rơi cực độ và rất mực nghèo nàn, khô khan và lạnh lẽo, lắm khi lại cảm thấy nóng hừng hực, chẳng có một chút gì nâng đỡ, chẳng có một tư tưởng nào an ủi, thậm chí không thể hướng lòng lên cùng Chúa, chỉ thấy ngọn lửa kia ray rứt dằn vặt, và muốn thốt lên như ông Gióp, người xưa kia cũng đã phải trải qua tình cảnh tương tự: Chúa xử với con thật tàn nhẫn (G 30,21). Vâng, khi linh hồn phải hứng chịu tất cả những điều đó cùng một lúc thì quả thật có vẻ như Thiên Chúa xử với nó thật ác nghiệt tàn nhẫn.
21. Không phải là quá đáng nếu bảo rằng những gì linh hồn phải chịu trong thời gian này, chỉ kém những đau khổ ở luyện ngục một chút. Để giúp bạn đọc hiểu nỗi ray rứt dằn vặt này lớn đến mức nào, nó hoành hành nơi linh hồn đến mức nào và linh hồn cảm thấy nó ra sao, tôi không biết nói gì hơn là mượn lời ngôn sứ Giêrêmia nói về vấn đề này:
Con là kẻ nếm mùi tân khổ
Dưới làn roi giận dữ của Ngài.
Bắt con lầm lũi đêm dài,
Suốt ngày đè nặng tay Ngài trên con.
Da thịt nát xương còn bẻ gãy,
Ách ngàn cân, đầu thấy mịt mù
Đày vào giữa cõi âm u,
Những linh hồn oan khuất nghìn thu ngậm sầu.
Chúa chận trước chận sau sao thoát,
Cùm nặng chân muốn khóc muốn gào.
Bịt mồm lại chẳng cho kêu,
Đường lui nẻo tới đá đều bít ngang.
(Ac 3,1-9)
Ngôn sứ Giêrêmia đã nói không phải chỉ ngần ấy mà còn hơn thế nữa. Thiên Chúa muốn dùng phương dược chữa trị ấy chữa cho linh hồn khỏi biết bao yếu đau bệnh tật để lại được khỏe mạnh. Có điều là khi dùng phương dược tẩy luyện này thì linh hồn buộc phải vất vả và cảm thấy đau đớn, càng bệnh nặng càng đau đớn nhiều. Chẳng khác nào Tôbia đem trái tim con cá nọ đặt lên than lửa để đuổi hết mọi thứ ma quỷ (6,8) và như thế ở đây lộ rõ đủ thứ yếu đau bệnh tật, chúng được đưa ra trước mắt để linh hồn cảm thấy và rồi được chữa lành.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)









