Khi nhận bí tích Hoà giải,
tôi đã khóc vì Chúa Giêsu biện hộ cho tôi qua linh mục giải tội.
Khi con đến run run quỳ thú tội
Có ngờ đâu nghe tiếng nói dịu dàng,
Đã không kết tội vương mang
Ngài còn bênh phận lỡ làng con đây.
Lạ thay, tình thật lạ thay,
Ghé vai gánh hết đọa đày nhân gian.
Chiên thiên oai, Chiên cao sang.
Ôi con : một kẻ hoang đàng tả tơi.
Tình ơi ! Con lạy tình ơi !
Làm sao rũ được tội đời oan khiên ?
Tình thiên thu. Tội triền miên.
Tình dung tha. Tội cuồng điên. Bẽ bàng !
Chiên uy linh, Chiên vinh quang.
Đây con : một kiếp lang thang vật vờ.
Ôi tình thơ ! Ôi trời mơ !
Làm sao trở lại bến bờ bình an ?
Lắng tai nghe tiếng dịu dàng
Bỗng dưng nước mắt tuôn tràn vì yêu ./.
15.10.1993
Thứ Ba, 31 tháng 7, 2007
Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2007
Màu Đỏ Hẹn Hò
Trước đây, khi ở Tân Hà - Hàm Tân, trong những năm 75-78,
ngọn đèn chầu đỏ sưởi ấm tình tôi mỗi đêm.
Đêm nay, cũng màu đỏ hẹn hò đó tại nhà chầu Nagia Thủ Đức.
Đỏ ơi là đỏ hẹn hò
Ngày xưa màu đỏ tợ hồ màu son.
Đến nay màu đỏ vẫn còn,
Tình con xin giữ cho son màu tình.
Đỏ đêm nay, đỏ lặng thinh
Bao nhiêu năm vẫn hiển linh một màu.
Dù qua lắm cuộc bể dâu
Nhưng màu hò hẹn là màu thiên thu.
Đỏ ơi là đỏ tương tư !
Đỏ ơi là đỏ thắm từ trong tim !
Ngày xưa màu đỏ đi tìm,
Ngày nay màu đỏ lặng im ngóng chờ.
Mười mấy năm, một tình thơ.
Mười mấy năm, một bến bờ yêu đương.
Đỏ chi mà đỏ lạ thường !
25.6.92
ngọn đèn chầu đỏ sưởi ấm tình tôi mỗi đêm.
Đêm nay, cũng màu đỏ hẹn hò đó tại nhà chầu Nagia Thủ Đức.
Đỏ ơi là đỏ hẹn hò
Ngày xưa màu đỏ tợ hồ màu son.
Đến nay màu đỏ vẫn còn,
Tình con xin giữ cho son màu tình.
Đỏ đêm nay, đỏ lặng thinh
Bao nhiêu năm vẫn hiển linh một màu.
Dù qua lắm cuộc bể dâu
Nhưng màu hò hẹn là màu thiên thu.
Đỏ ơi là đỏ tương tư !
Đỏ ơi là đỏ thắm từ trong tim !
Ngày xưa màu đỏ đi tìm,
Ngày nay màu đỏ lặng im ngóng chờ.
Mười mấy năm, một tình thơ.
Mười mấy năm, một bến bờ yêu đương.
Đỏ chi mà đỏ lạ thường !
25.6.92
Nhãn:
Thơ
Lời Thiêng
Khi cha Nghị dâng thánh lễ, anh Tám đọc thay các phần ngôn lễ,
nhưng tới lúc truyền phép Thánh Thể,
chính cha đọc với giọng ngọng nghịu vì căn bệnh chết đi sống lại của mình.
Sức hơi giờ đã cạn rồi,
Ơn trời còn nặng, nghĩa đời còn cao.
Lưỡi ơi, rán chút đi nào !
Môi ơi, hãy cố thì thào lời yêu !
Chiều năm xưa, tiệc huyền siêu.
Sáng hôm nay, vẫn tiệc như chiều năm xưa.
Tay run bưng chén mà đưa,
Mời ăn mời uống cho vừa khát khao.
Linh thiêng qua tiếng thì thào ./.
06.10.1993
nhưng tới lúc truyền phép Thánh Thể,
chính cha đọc với giọng ngọng nghịu vì căn bệnh chết đi sống lại của mình.
Sức hơi giờ đã cạn rồi,
Ơn trời còn nặng, nghĩa đời còn cao.
Lưỡi ơi, rán chút đi nào !
Môi ơi, hãy cố thì thào lời yêu !
Chiều năm xưa, tiệc huyền siêu.
Sáng hôm nay, vẫn tiệc như chiều năm xưa.
Tay run bưng chén mà đưa,
Mời ăn mời uống cho vừa khát khao.
Linh thiêng qua tiếng thì thào ./.
06.10.1993
Nhãn:
Thơ
Tiểu Bạch Am 92
Ba anh em chúng tôi sống tuần Linh thao
tại một túp lều nhỏ quét vôi trắng
ở Tu viện Nagia Thủ Đức, từ 09 - 16.03.1992
Tiểu bạch am ! Tiểu Bạch Am !
Người hẹn cùng tôi một chiều vàng.
Bỏ phố, bỏ thành, lên chốn lạ,
Túp lều nho nhỏ, rước Người sang.
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Mới đến mà sao tim rộn ràng.
Chưa nói, đã nghe lời ân ái
Thì thầm đâu đó giữa mênh mang.
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Ba đứa chúng tôi thật ngỡ ngàng :
Hay đây là đỉnh Tabor trước,
Ngắm hiển vinh Người trong ánh quang ?
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Tôi dỗ hồn tôi : Chớ rộn ràng !
Cứ lặng im đi rồi sẽ biết
Hương tình tha thiết chốn đồng hoang.
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Run rẩy hồn con chạm tình vàng.
Thưa : Con nào dám lơi lửa mến,
Đây trọn tim con đã sẵn sàng.
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Thánh Thể, Người ơi, thật dịu dàng.
Con quỳ im lặng mà ngây ngất,
Tình đã lên rồi. Ôi Tình Lang !
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Đất trời nhè nhẹ chở tình sang.
Chiều nay trên đỉnh Tabor mới
Ba đứa chúng tôi lặng ngỡ ngàng ./.
Hồi ức về Tiểu Bạch Am,
viết tại An Hạ 06.1992
tại một túp lều nhỏ quét vôi trắng
ở Tu viện Nagia Thủ Đức, từ 09 - 16.03.1992
Tiểu bạch am ! Tiểu Bạch Am !
Người hẹn cùng tôi một chiều vàng.
Bỏ phố, bỏ thành, lên chốn lạ,
Túp lều nho nhỏ, rước Người sang.
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Mới đến mà sao tim rộn ràng.
Chưa nói, đã nghe lời ân ái
Thì thầm đâu đó giữa mênh mang.
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Ba đứa chúng tôi thật ngỡ ngàng :
Hay đây là đỉnh Tabor trước,
Ngắm hiển vinh Người trong ánh quang ?
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Tôi dỗ hồn tôi : Chớ rộn ràng !
Cứ lặng im đi rồi sẽ biết
Hương tình tha thiết chốn đồng hoang.
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Run rẩy hồn con chạm tình vàng.
Thưa : Con nào dám lơi lửa mến,
Đây trọn tim con đã sẵn sàng.
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Thánh Thể, Người ơi, thật dịu dàng.
Con quỳ im lặng mà ngây ngất,
Tình đã lên rồi. Ôi Tình Lang !
Tiểu Bạch Am ! Tiểu Bạch Am !
Đất trời nhè nhẹ chở tình sang.
Chiều nay trên đỉnh Tabor mới
Ba đứa chúng tôi lặng ngỡ ngàng ./.
Hồi ức về Tiểu Bạch Am,
viết tại An Hạ 06.1992
Nhãn:
Thơ
Thứ Ba, 24 tháng 7, 2007
Hé Nụ Trinh Nguyên
Búp non mới nhú hôm qua
Sáng nay đã thấy nở ra nụ hồng.
Môi còn ngậm hạt sương trong,
Tim còn ấp ủ hương nồng trinh nguyên.
Thẹn thùng hé nụ cười duyên ./.
III Vọng 1987
Sáng nay đã thấy nở ra nụ hồng.
Môi còn ngậm hạt sương trong,
Tim còn ấp ủ hương nồng trinh nguyên.
Thẹn thùng hé nụ cười duyên ./.
III Vọng 1987
Nhãn:
Thơ
Náo Nức
Vui lên Sion, Chúa ngươi sắp tới
Tháng năm Chàng chẳng hẹn hò
Để em cứ đợi, cứ chờ thế kia !
Song thưa lọt ánh trăng khuya,
Một mình ngơ ngẫn, đầm đìa lệ tuôn.
Tiếng gà giục giã đầu thôn
Càng thêm hối thúc tiếng hồn trong em.
Đông phong nhẹ lướt qua rèm
Càng thêm lay động nỗi niềm nhớ mong.
Nhớ Người cỡi áng mây hồng,
Nhớ Người rẽ gió mênh mông vượt trời,
Nhớ Người xuyên nắng hồng tươi,
Nhớ Người đi dựng cuộc đời an vinh.
Hôm kia cánh nhạn đưa tin
Rằng vài hôm nữa Người Chinh Phu về.
Thế mà đợi mãi đợi mê
Chàng chưa thấy về, héo hắt lòng em !
Hừng đông đã rọi qua thềm,
Vầng dương rạng rỡ đã lên trước nhà.
Nghe đâu vang lại bài ca,
Vẳng đâu vó ngựa từ xa vọng về.
Chinh Phu đang vượt sơn khê
Tiếng kèn chiến thắng bốn bề râm ran.
Cài trâm em bước vội vàng
Đi ra đầu xóm đón Chàng hồi hương./.
III Vọng 1987
Tháng năm Chàng chẳng hẹn hò
Để em cứ đợi, cứ chờ thế kia !
Song thưa lọt ánh trăng khuya,
Một mình ngơ ngẫn, đầm đìa lệ tuôn.
Tiếng gà giục giã đầu thôn
Càng thêm hối thúc tiếng hồn trong em.
Đông phong nhẹ lướt qua rèm
Càng thêm lay động nỗi niềm nhớ mong.
Nhớ Người cỡi áng mây hồng,
Nhớ Người rẽ gió mênh mông vượt trời,
Nhớ Người xuyên nắng hồng tươi,
Nhớ Người đi dựng cuộc đời an vinh.
Hôm kia cánh nhạn đưa tin
Rằng vài hôm nữa Người Chinh Phu về.
Thế mà đợi mãi đợi mê
Chàng chưa thấy về, héo hắt lòng em !
Hừng đông đã rọi qua thềm,
Vầng dương rạng rỡ đã lên trước nhà.
Nghe đâu vang lại bài ca,
Vẳng đâu vó ngựa từ xa vọng về.
Chinh Phu đang vượt sơn khê
Tiếng kèn chiến thắng bốn bề râm ran.
Cài trâm em bước vội vàng
Đi ra đầu xóm đón Chàng hồi hương./.
III Vọng 1987
Nhãn:
Thơ
Mật và Tiếng Cười
Con ong hút nhụy cành hoa,
Còn tôi chia sẻ thịt da của Người.
Con ong góp mật cho đời,
Còn tôi xin góp tiếng cười nhỏ nhoi ./.
12.1987
Còn tôi chia sẻ thịt da của Người.
Con ong góp mật cho đời,
Còn tôi xin góp tiếng cười nhỏ nhoi ./.
12.1987
Nhãn:
Thơ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

