Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2007

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2007

Đông Nhớ Mẹ

Mùa đông đã đến chiếm khung trời,
Mẹ hỡi hồn con cũng chơi vơi.
Thương mẹ, con buồn như tuyết giá,
Lòng con buốt lạnh đến muôn đời.

Đâu nữa mẹ hiền ngày bé bỏng
Tay bồng tay bế nói thương yêu.
Mất mẹ hồn con chừ tuyệt vọng
Kiếm niềm thương, dáng mẹ gầy xiêu.

Vườn xưa còn đó, còn hoa nở
Thiếu bóng mẹ qua chẳng vui gì.
Ngàn cây hoà nhịp từng hơi thở,
Con lặng cúi đầu đếm bước đi.

Mẹ ơi, đông về trời ảm đạm,
Hồn con giờ kín cả buồn đau.
Tiếng xưa hiền dịu còn đâu nữa ?
Con thẫn thờ nghe vạn nỗi sầu ./.

Huế 27.10.1972

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2007

Đông Cầu Nguyện

Đông đã đến mang nguồn vui vô tận,
Giọt mưa khuya thánh thót khúc hoan ca.
Sương rưới xuống cho hoa tàn trở dậy,
Cho hồn con thôi tỉnh giấc yêu ma.

Hơi cỏ ấm cho hồn con cũng ấm,
Dậy thương yêu và dậy cả tin yêu.
Lời Mẹ hát con nghe chừng say đắm,
Thôi khổ đau, ôi dáng Mẹ diễm kiều.

Con Mẹ đó : Hài Nhi run hơi thở,
Đôi môi hồng mím lại, chút xót xa.
Gục đầu xuống nghe tim mình nức nở :
Cuộc đời con giờ đã lắm bê tha !

Hài Nhi khóc để hồn con thổn thức,
Thôi từ nay dứt cuộc sống buông trôi.
Nghe Chúa nhé, lời con qua tiếng nấc :
"Tội lỗi nhiều, con tệ quá đi thôi !"

TCV Hoan Thiện, Huế
Mùa Vọng, 29.11.1972

Quê Xưa


Đường Hồ Đắc Hanh, Thạch Hãn, Quảng Trị

Đông Tưởng

Tôi không dám nhận mình là thi sỹ
Ngồi than mây, khóc gió, tiếc thương sao,
Nhưng hồn tôi từng mạch máu dâng trào
Đầy ý vị, tay run lên dòng chữ.
Dù cái đẹp vời xa ngoài ngôn ngữ,
Cũng cố ghi, cố chép một đôi hàng.
Nhưng tâm tình thi tưởng quá cao sang
Ghi trên giấy chỉ là đôi mảnh vụn.

Thơ là muôn, là ngàn lời ca tụng,
Là diệu huyền như một khúc nhã ca,
Là tay măng lướt trên phím tơ ngà,
Là khúc nhạc mông lung như huyền thoại.

Đã yêu thơ là để tim khắc khoải
Buồn theo mây và ngơ ngẩn cùng mưa.
Làm kiếp mây biến ảo mấy cho vừa ?
Làm mưa rớt có khi nào tồn tại ?
Nên tôi phải chờ hoài và mong mải.

Chờ đông cho mưa sống chuỗi ngày dài,
Chờ đông cho mây kết tụ thành ngai,
Hết còn phải làm lãng du theo gió.
Và để cho hồn tôi còn mở ngỏ
Thấm tràn đầy nguồn thi vị của đông.
Để đêm đêm mỗi khi thiếp giấc nồng
Còn nghe gió nghe mưa âu yếm gọi ./.

Huế, Đông 1972

Vẩn Vơ

Bốn mươi năm, hỏi cuộc đời.
Hỏi mưa hỏi nắng mấy lời vu vơ.
Bốn mươi năm, hỏi nhạc thơ.
Hỏi trầm hỏi bổng vẩn vơ những lời ./.

1957 - 1996
"Tứ thập nhi bất hoặc"

Ngã Ngựa

(Phaolô trở lại)

Tưởng đâu đã vững yên cương
Nào ngờ lăn lóc bên đường thảm thê!
Hai tay quờ quạng tư bề:
Chao ôi sáng quá đến ghê rợn lòng!
Thôi rồi, bóng tối mông lung
Trùm lên đôi mắt anh hùng ruổi rong!
Trong đêm bỗng nhỏ lệ lòng,
Bỗng nghe Tiếng Nói âm thầm vọng lên.
Ngựa hoang trở vó ngoan hiền
Giấc mơ cuồng nộ biến nên chuyện tình.
Đêm đen rực ánh bình minh
Anh hùng ngã ngựa biết mình chớm yêu ./.

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2007

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2007

Vô Thường và Vĩnh Cửu

Chỉ là một giây thôi
Cánh sao khuya rụng rơi
Đoá quỳnh hương nở rộ
Đó đây khóc lẫn cười.

Chỉ là một giây thôi
Từ hư vô chơi vơi
Thoắt đã ra hiện hữu
Là tôi, và là người.

Chỉ là một giây thôi
Giữa muôn nghìn giây trôi
Vô thường thành vĩnh cửu
Tạ ơn Trời, ơn đời ./.

15.02.1995

Qui Hồi Cố Quận - (Bùi Giáng)

"Hãy qua cửa hẹp mà vào Nước Trời"
(Mt 7, 13-14)

Gò lưng trên chiến mã
Tay ghì chặt gươm đao
Vẫy vùng qua trăm ngã
Cát bụi phủ áo bào.

Hừng hực vượt tiền môn
Uất ức hét kinh hồn
Kiếm cung va loảng xoảng
Cười lên như điên cuồng.

Chiến chinh, hề, chiến chinh
Mịt mờ ải tâm linh
Nhờ nhờ màu tử khí
Sống chết, ai phân minh ?

Đâm nhào vào máu xương
Lầm lì vết tử thương.
A ha, hề, lãng bạt
Loạn mê hay can cường ?

Càng say ta càng điên
Gươm vung lên liên miên.
Ừ, đây chiêu tuyệt mệnh
Trối trăn chi thêm phiền !

Than ôi :
Chiến bào rách tả tơi,
Dũng sĩ mỏi mòn hơi,
Tuấn mã không buồn bước,
Kiếm cung treo rã rời !

Thôi rồi cơn cuồng mê
Tâm thần đau tái tê,
Vươn tay ra nắm lấy
Chỉ trống không thu về !

Hư vô, hư vô, hề !
Não nùng mộng Nam kê
Qui hồi về cố quận
Ngắm trăng soi bên hè.

Mang mang tình sơn khê.
Phá tử hoá si mê.
Tình ơi ! Tình ơi ! hề !

Tu xá Đaminh Tam Hà, 11.02.1995
Thân tặng Anh Đặng Chí San OP.