Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2025

Đêm Dày - Thánh Gioan Thánh Giá - Quyển 2: Đêm tâm linh - Chương 25

 


THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
TOÀN VĂN SƯU TẬP CÁC TÁC PHẨM
Tập 3
ĐÊM DÀY

Quyển 2
ĐÊM TÂM LINH

CHƯƠNG 25

[Minh giải vắn tắt ca khúc thứ ba]

CA KHÚC THỨ BA
Nhờ đêm diễm phúc,
Trong bí mật, vì không ai thấy tôi,
Cả tôi cũng không nhìn gì cả,
Không một ánh sáng và kẻ dẫn đường nào khác
Ngoài chút sáng cháy trong tim.

1 - Vẫn sử dụng lối tỷ dụ và dùng vẻ tương tự của đêm vật chất để mô tả đêm tâm linh, linh hồn tiếp tục hát ca và tán tụng những đặc điểm tuyệt hảo của đêm tâm linh, vì qua đó, linh hồn đã tìm thấy và đạt được mục tiêu mơ ước thật an toàn và mau lẹ. Trong số những đặc điểm ấy, có ba điều đáng để ý:

2 - Thứ nhất là trong đêm diễm phúc của ơn chiêm niệm này, Thiên Chúa dẫn dắt linh hồn qua một nẻo chiêm niệm thật quạnh hiu cô tịch và bí mật, thật xa lạ và cách biệt với giác quan đến nỗi chẳng có gì thuộc giác quan hoặc bất cứ điều gì của thụ tạo chạm được tới linh hồn để khiến linh hồn rút lui hay ngừng bước trên con đường dẫn đến ơn hiệp nhất trong tình yêu.

3 - Thứ hai là nhờ những tối tăm tâm linh của đêm này, mọi quan năng nơi phần thượng của linh hồn đều chìm vào tối tăm. Do không nhìn thấy và không thể nhìn thấy bất cứ vật gì nên linh hồn chỉ dừng lại nơi Thiên Chúa để tiến đến với Ngài. Nó thoát khỏi những chướng ngại do các hình thể, các nhận thức tự nhiên vốn thường cản ngăn không cho nó được luôn hiệp nhất với Thiên Chúa.

4 - Thứ ba là linh hồn không còn dựa vào ánh sáng nội tâm đặc thù nào của trí năng, hoặc sự chỉ dẫn thuộc bên ngoài nào để có được sự thoả mãn trên con đường cao cả này, bởi lẽ những tối tăm kia đã tước đoạt hết mọi thứ ấy của linh hồn - tuy nhiên linh hồn lại có được tình yêu là yếu tố độc nhất bừng cháy vào lúc ấy, thôi thúc trái tim hướng về Đấng Chí Ái, làm cho linh hồn bay lên với Thiên Chúa qua nẻo đường quạnh hiu cô tịch — cho dầu nó chẳng biết được tại sao và bằng cách nào.

Tiếp theo là câu thơ:

Nhờ đêm diễm phúc.

*****

+ Ghi chú của  người dịch:
Hầu hết mọi thủ bản đều kết thúc ở đây để rộng chỗ cho đủ mọi giả thuyết tìm cách giải thích lý do tại sao tác phẩm thứ hai cũng dở dang như tác phẩm thứ nhất của vị thánh.

++ Ghi chú trích trong phần "Dẫn vào tác phẩm Đêm Dày" của Lucien Marie de Saint Joseph, OCD:
Đến lúc bắt đầu chú giải ca khúc thứ III và kể lại những đặc tính tuyệt vời của đêm tâm linh, vị thánh đột ngột dừng lại và chẳng giải thích ngay cả câu thơ đầu tiên mà ngài trưng dẫn ra.

Người ta đã dựng nên những giả thuyết khéo léo nhất để giải thích sự dở dang của tác phẩm căn bản thứ hai này của vị thánh. Tuy nhiên, một vài từ được thảo ra trong chương cuối này giúp người ta đoán ra được một bầu khí rất gần gũi với bầu khí của tác phẩm Ca Khúc Tâm Linh đến nỗi người ta có cảm tưởng nếu như chính vị thánh đã chú giải những đoạn cuối cùng của bài thơ Đêm Dày thì ngài sẽ chẳng còn gì đáng kể để nói trong Ca Khúc Tâm Linh.

Thật vậy, tình yêu đớn đau và khắc khoải đã chấm dứt. Chỉ còn phải nói về những huy hoàng của ơn hiệp nhất trong tình yêu khải hoàn, và cần phải có cả một quyển Ca Khúc Tâm Linh để hát lên điều ấy...

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2025

Đêm Dày - Thánh Gioan Thánh Giá - Quyển 2: Đêm tâm linh - Chương 24

 


THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
TOÀN VĂN SƯU TẬP CÁC TÁC PHẨM
Tập 3
ĐÊM DÀY

Quyển 2
ĐÊM TÂM LINH

CHƯƠNG 24

[Kết luận phần minh giải ca khúc thứ hai]

1 - Như thế khác nào muốn nói: giờ đây phần thượng của linh hồn tôi, cũng như phần hạ, đều được dẹp yên đối với các mê thích và quan năng của nó, nên tôi ra đi tìm ơn hiệp nhất thần linh với Thiên Chúa trong tình yêu.

2 - Bởi lẽ qua cuộc chiến của đêm tối tăm này linh hồn đã bị vùi dập và thanh tẩy theo hai cách (vừa về cảm giác vừa về tâm linh cùng với các giác quan, quan năng và xúc cảm của chúng) thì giờ đây nó cũng đạt được an bình và thanh tịnh theo hai cách, vừa về cảm giác vừa về tâm linh, cùng với mọi quan năng và mê thích của nó. Do đó, như đã nói, linh hồn lặp lại câu thơ này hai lần, cả ở ca khúc này và ca khúc trước, ngụ ý nói, muốn ra đi để đạt đến ơn hiệp nhất với Thiên Chúa trong tình yêu, thì cả hai phần giác quan và tâm linh của linh hồn đều phải được cải tạo và sắp xếp ổn định giống như tình trạng vô tội ngày xưa nơi tổ phụ Ađam. Như thế ở ca khúc đầu, câu thơ ấy hiểu về sự an nghỉ của phần hạ thuộc cảm giác, còn ở ca khúc thứ hai này câu thơ ấy lại được hiểu riêng về sự an nghỉ của phần thượng thuộc tâm linh. Do đó mà nó đã được lặp lại hai lần.

3 - Nhờ tác động của những cái chạm nhẹ tận bản thể của ơn hiệp nhất thần linh, linh hồn đạt được sự yên hàn ổn định cho căn nhà tâm linh của mình cách thường xuyên và hoàn hảo (theo mức độ của thân phận trần gian này). Được che khuất và tránh khỏi sự quấy rối của ma quỷ, giác quan và các xúc cảm, linh hồn nhận lãnh những cái chạm nhẹ ấy của Thiên Chúa; nhờ đó, linh hồn được thanh tẩy, yên bình, mạnh mẽ và bền vững để có thể nhận lãnh lâu dài ơn hiệp nhất thần linh nói trên, tức hôn lễ thần linh giữa linh hồn và Con Thiên Chúa.

Vừa khi hai phần căn nhà của linh hồn đã được ổn định và củng cố, vừa khi đám gia nhân của chúng tức các quan năng và mê thích đã thinh lặng và ngủ yên không còn biết gì mọi sự trên trời dưới đất, lập tức Đấng Khôn Ngoan thần linh liền hiệp nhất với linh hồn, chiếm hữu nó bằng một mối dây ràng buộc yêu thương mới; lúc ấy, điều được nói đến trong sách Khôn Ngoan đã được thực hiện:

Khi vạn vật chìm sâu trong thinh lặng,
Lúc đêm trường tưởng chừng điểm canh ba
Thì từ trời cao thẳm, lời toàn năng của Ngài
đã rời bỏ ngôi báu chốn hoàng thiên ngự xuống.
(Kn 18,14-15)

Tình nương trong sách Diễm Ca cũng muốn nói lên điều ấy khi bảo rằng nàng đã bị bọn tuần canh lột lấy mất áo choàng trong đêm tối và bị chúng đánh trọng thương nhưng rồi nàng đã vqợt qua bọn chúng và cuối cùng đã gặp được Đấng linh hồn nàng ao ước (Dc 3,4; 5,7).

4 - Như thế, không thể đạt tới ơn hiệp nhất này nếu không có được sự tinh tuyền, và người ta chỉ chiếm được sự tinh tuyền này khi chịu trần trụi tận cùng, bị tước lột hết mọi loài thụ tạo, và phải hy sinh khổ chế mãnh liệt. Đó là điều được ngụ ý nơi sự kiện bị lột áo choàng và bị đả thương mà Tình nương phải chịu vào ban đêm trong cuộc tìm kiếm mong sao gặp được Đức Tình quân, bởi nàng không thể mặc vào tấm áo cưới mới như lòng mong ước, nếu trước đó không quẳng đi tấm áo cũ (Dc 5,7). Vì thế, kẻ nào không chịu lao vào đêm tối để tìm kiếm Đấng Chí Ái, không chịu cởi bỏ và hy sinh ý riêng mà chỉ mong tìm Ngài nơi giường ngủ chăn ấm nệm êm, như trước đó Tình nương đã làm (Dc 3,1) kẻ ấy sẽ không gặp được Ngài. Như linh hồn này, họ chỉ gặp được Ngài khi ra đi trong tối tăm, lòng đầy khắc khoải yêu thương.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2025

Đêm Dày - Thánh Gioan Thánh Giá - Quyển 2: Đêm tâm linh - Chương 23 (tiếp theo)

 


THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
TOÀN VĂN SƯU TẬP CÁC TÁC PHẨM
Tập 3
ĐÊM DÀY

Quyển 2
ĐÊM TÂM LINH

CHƯƠNG 23 (tiếp theo)

12 - Những cái chạm nhẹ này chính là điều linh hồn xin Thiên Chúa ban qua câu nói nơi sách Diễm Ca: “Giá chàng hôn ta những nụ môi chàng! ” (Dc 1,1). Đây là một điều diễn ra trong tương giao cực kỳ thâm sâu với Thiên Chúa, nơi mà linh hồn biết bao khát mong khắc khoải muốn đạt tới, vì thế linh hồn quý chuộng và ao ước một cái chạm nhẹ này của Thần Tính hơn tất cả mọi hồng ân khác Thiên Chúa ban cho. Sau khi đã lãnh nhận nhiều hồng ân mà nàng đã hát lên tán tụng Thiên Chúa nơi các ca khúc, Tình nương trong Diễm Ca vẫn thấy chưa thoả mãn và nàng đã xin Thiên Chúa ban cho những cái chạm nhẹ thần linh này bằng những lời lẽ sau:

Ôi phải chi Chàng là anh cùng mẹ,
Bú chung một bầu sữa thân thương,
Khi mình em gặp được ngoài đường,
Môi hồn em có thể hôn Chàng đắm đuối
Chẳng sợ ai cười, chẳng lo ai nói. (Dc 8,1).

Qua đó, Tình nương muốn hiểu về sự thông truyền mà chỉ một mình Thiên Chúa thực hiện cho linh hồn ở ngoài đường, xa cách hết mọi thụ tạo. Nàng diễn tả điều đó bằng những từ ngữ một mình, ngoài đường và bú sữa. Bầu sữa bị bú cạn kiệt tức các mê thích và nghiêng chiều của phần cảm giác đã bị làm khô đi và bị dẹp yên, giờ đây chỉ còn tự do tâm linh, linh hồn được vui hưởng các ơn lành, lòng tràn hoan lạc và an bình thâm sâu, không bị cản trở bởi phần cảm giác; cả ma quỷ cũng không còn có thể dùng phần cảm giác để phá rối. Thế là, ma quỷ không còn dám tấn công linh hồn vì nó không thể nào chạm tới nổi các hồng ân ấy mà cũng không hiểu nổi những cái chạm nhẹ thần linh ấy do bản thể yêu thương Thiên Chúa chạm đến tận bản thể linh hồn.

13 - Chẳng ai được hưởng hồng ân này nếu không trải qua cuộc thanh tẩy trần trụi thâm sâu, được che khuất về mặt tâm linh đối với tất cả những gì là thụ tạo. Đó là điều phải đạt được trong tăm tối (như chúng tôi đã nói khá dài trước đây và vừa rồi cũng còn nói về câu thơ này). Chính trong tăm tối và được che khuất mà linh hồn được vững mạnh trong ơn hiệp nhất với Thiên Chúa nhờ tình yêu. Vì thế linh hồn đã hát lên ca khúc: trong tăm tối và được che khuất.

14 - Khi những hồng ân ấy tuôn xuống trên linh hồn đang được che khuất, tức là, như đã nói, chỉ tuôn xuống nơi tâm linh mà thôi, thì trong một số trường hợp linh hồn thường hay cảm thấy (dầu không biết điều này xảy ra cách nào) phần thượng thuộc tâm linh của linh hồn xa rời và cách biệt với phần hạ thuộc cảm giác, tới nỗi linh hồn ý thức được nơi mình có hai phần tách biệt và xa cách nhau mà có vẻ như phần này không liên quan gì với phần kia và hoàn toàn lãnh đạm với phần kia. Xét theo cách nào đó thì quả thực là thế, vì hoạt động lúc bấy giờ mang tính cách hoàn toàn tâm linh, không hề có sự thông truyền tới phần khả giác. Bằng cách ấy, linh hồn dần dần trở nên hoàn toàn tâm linh, và trong nơi kín ẩn của ơn chiêm niệm hiệp nhất này, cuối cùng các đam mê và mê thích thuộc tâm linh sẽ bị dập tắt ở nhiều mức độ. Thế nên, khi nói đến phần thượng của mình, linh hồn đã ca lên lời thơ sau:

Mái nhà tôi giờ thật yên hàn.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2025

Đêm Dày - Thánh Gioan Thánh Giá - Quyển 2: Đêm tâm linh - Chương 23 (tiếp theo)

 


THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
TOÀN VĂN SƯU TẬP CÁC TÁC PHẨM
Tập 3
ĐÊM DÀY

Quyển 2
ĐÊM TÂM LINH

CHƯƠNG 23 (tiếp theo)

9 - Cũng có những lúc ma quỷ thắng thế. Sự náo loạn và kinh khiếp sẽ vồ lấy linh hồn, khiến linh hồn đau đớn hơn bất cứ cực hình nào trên đời này. Bởi lẽ sự thông truyền kinh khiếp này đi thẳng từ tâm linh đến tâm linh cách trần trụi rõ ràng, không úp mở, khác hẳn những gì thuộc xác thể, cho nên gây đau đớn hơn mọi nỗi đau thuộc giác quan. Nỗi đớn đau này không thể kéo dài lâu bởi chắc chắn linh hồn sẽ lìa khỏi xác dưới tác động quá dữ dội của sự thông truyền ấy. Về sau, chỉ nguyên việc hồi tưởng lại sự thông truyền kinh hãi ấy, cũng đủ khiến linh hồn cảm thấy đớn đau vô vàn.

10 - Tất cả những điều chúng tôi nói đây xảy ra nơi linh hồn cách thụ động; linh hồn chẳng làm gì để tạo nên hoặc phá đi được những sự thông truyền ấy. Tuy nhiên nên biết rằng, khi để cho ma quỷ được tấn công linh hồn bằng nỗi khủng khiếp tâm linh như thế, thiên thần của Chúa muốn dùng đêm canh thức tâm linh ấy mà thanh tẩy linh hồn và chuẩn bị cho linh hồn đón mừng cuộc đại lễ và một hồng ân tâm linh nào đó Thiên Chúa sẽ trao ban, bởi vì Thiên Chúa bắt linh hồn phải chết dở chỉ là để tăng sức sống, và Ngài hạ nhục nó chỉ nhằm tôn dương nó (x. 1Sm 2,6-7). Hồng ân này sẽ được ban sau đó không lâu. Tùy theo cuộc thanh tẩy tối tăm và kinh khiếp đã chịu đựng, linh hồn sẽ được hưởng một ơn chiêm niệm tâm linh diệu kỳ, đầy hương vị, đôi khi cao siêu không thể diễn tả thành lời. Chính sự kinh khiếp trước đấy của thần dữ gọt giũa linh hồn để linh hồn có thể nhận lãnh được hồng ân ấy. Những thị kiến tâm linh như thế thuộc đời sau hơn là thuộc đời này, và điều được thấy ở đời này là để chuẩn bị cho đời sau.

11 - Những điều đang nói đây là nói về việc Thiên Chúa viếng thăm linh hồn qua trung gian thiên thần tốt lành. Trong trường hợp này, như đã nói, linh hồn không hoàn toàn bước đi trong tăm tối và được che khuất đến nỗi kẻ thù chẳng đoán biết được đôi phần. Tuy nhiên, khi Thiên Chúa đích thân thăm viếng linh hồn thì câu thơ trên nghiệm đúng từng chữ, vì lúc ấy linh hồn hoàn toàn ở trong tăm tối và được che khuất đối với kẻ thù và tha hồ lãnh nhận các hồng ân tâm linh Thiên Chúa ban. Sở dĩ thế là vì Thiên Chúa Quyền Uy lưu ngụ tận trong bản thể linh hồn nên cả thiên thần lẫn ma quỷ đều không thể nào bén mảng đến đó để nghe ngóng, mà cũng không thể hiểu được những sự thông truyền thân tình và bí nhiệm đang diễn ra ở đó giữa Thiên Chúa và linh hồn. Bởi Thiên Chúa đích thân thực hiện những sự thông truyền này nên chúng hoàn toàn thuộc lãnh vực thần linh và siêu nhiên. Tất cả đều là những cái chạm nhẹ tận bản thể của ơn hiệp nhất thần linh giữa linh hồn và Thiên Chúa. Bởi những cái chạm nhẹ này ở tại cấp độ cao nhất của tâm nguyện nên chỉ một cái chạm nhẹ thôi cũng đủ khiến linh hồn được nhận lãnh một ơn lành lớn hơn mọi hồng ân khác.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2025

Đêm Dày - Thánh Gioan Thánh Giá - Quyển 2: Đêm tâm linh - Chương 23 (tiếp theo)

 


THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
TOÀN VĂN SƯU TẬP CÁC TÁC PHẨM
Tập 3
ĐÊM DÀY

Quyển 2
ĐÊM TÂM LINH

CHƯƠNG 23 (tiếp theo)

6 - Có những lúc khác, khi các sự thông truyền được thực hiện qua trung gian các thiên thần tốt lành, đôi khi ma quỷ cũng phát hiện ra một số hồng ân Thiên Chúa muốn ban cho linh hồn. Về những ơn được Thiên Chúa ban qua thiên thần, thường Thiên Chúa hay cho phép ma quỷ nhận biết. Như thế là để nó có thể gây cản trở theo mức độ lẽ công bằng cho phép; và như thế ma quỷ không còn có thể khiếu nại về quyền của nó, kêu rếu rằng nó không có cơ hội chinh phục linh hồn ấy như nó từng kêu rếu trong chuyện ông Gióp (G 1,9-11; 2,45). Hẳn ma quỷ sẽ kêu rếu như thế nếu Thiên Chúa không cho phép hai chiến sĩ, tức thần lành và thần dữ được đồng đẳng trong cuộc giao tranh để giành giật linh hồn. Có giao tranh như thế, chiến thắng mới đáng giá, còn linh hồn thì sau khi chiến thắng và trung kiên trước cám dỗ, sẽ đáng được thưởng dồi dào hơn.

7 - Chúng ta cũng cần ghi nhận rằng đó là lý do tại sao Thiên Chúa cho phép ma quỷ xử sự với linh hồn theo cùng mức độ và cách thức Ngài dùng để hướng dẫn và xử sự với linh hồn. Thường thì các thị kiến chân thật đều qua trung gian thiên thần tốt lành, cả khi Chúa Kitô tỏ mình cũng thế, vì hầu như hiếm khi Ngài đích thân hiện ra. Nếu Thiên Chúa đã cho linh hồn nhận được những thị kiến chân thật qua thiên thần tốt lành thì Ngài cũng cho phép thần dữ (thiên thần đã sa đọa) được trình bày cho linh hồn những thị kiến giả mạo cùng loại. Thành thử, dựa theo dáng vẻ bề ngoài của các thị kiến, linh hồn nào không đủ cẩn trọng sẽ dễ dàng bị gạt, như nhiều người đã từng bị. Về điểm này, trong sách Xuất Hành có một hình ảnh minh hoạ, theo đó mọi dấu lạ ông Môsê đã làm thì các tay phù thuỷ của vua Pharaô cũng làm được giống như vậy (x. Xh 7,11-12). Ông Môsê làm ếch nhái xuất hiện, họ cũng làm được như vậy. Ông Môsê biến nước thành máu, họ cũng làm được như vậy (x. Xh 7,11¬12,19-22; 8,6-7).

8 - Không riêng các loại thị kiến xác thể ấy mà ngay cả trong những sự thông truyền tâm linh đến từ một thiên thần tốt lành, ma quỷ cũng bắt chước và nhúng tay vào, bởi vì như đã nói, chúng có thể nhận ra các ơn ấy, và theo như lời ông Gióp: "nó thấy được mọi thứ trên cao” (G 41,25). Đã hẳn những sự thông truyền tâm linh vốn không hình không dạng, nên ma quỷ chẳng thể bắt chước hay tạo ra được như trong trường hợp những sự thông truyền có mang hình mang dạng. Do đó, để tấn công linh hồn theo cùng cách thức linh hồn lãnh nhận sự thông truyền tâm linh ấy, chúng dùng khả năng tâm linh đáng sợ của chúng, tỏ cho linh hồn những thị kiến tương tự hầu tấn công và huỷ diệt tâm linh bằng tâm linh.
Trong trường hợp này, khi thần lành sắp sửa thông truyền cho linh hồn ơn chiêm niệm tâm linh, linh hồn chưa kịp ẩn núp mau lẹ vào trong sự kín nhiệm của ơn chiêm niệm để khỏi bị ma quỷ phát hiện, thì nó đã ra mặt và làm cho linh hồn thấy một vài cảnh kinh khiếp và sự náo loạn tâm linh, nhiều khi khiến cho linh hồn phải cực kỳ đau đớn. Đôi khi linh hồn cũng có thể thoát thân lẹ làng không để ma quỷ kịp gây được ấn tượng kinh khiếp của nó, và linh hồn lắng đọng vào bên trong mình nhờ được ơn trợ giúp tâm linh hữu hiệu từ tay thần lành vào lúc ấy.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2025

Đêm Dày - Thánh Gioan Thánh Giá - Quyển 2: Đêm tâm linh - Chương 23 (tiếp theo)

 


THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
TOÀN VĂN SƯU TẬP CÁC TÁC PHẨM
Tập 3
ĐÊM DÀY

Quyển 2
ĐÊM TÂM LINH

CHƯƠNG 23 (tiếp theo)

4 - Quả thực, lắm lúc khi những sự thông truyền ơn chiêm niệm này đang ập xuống và tác động mạnh trên tâm linh như thế, mặc dầu ma quỷ không thể biết được bản chất và cách thế của những sự thông truyền ấy, nhưng dựa vào sự ngưng đọng và thinh lặng thẳm sâu mà một số ơn ấy tạo ra nơi các giác quan và quan năng thuộc phần cảm giác, chúng vẫn đoán ra được linh hồn đang lãnh nhận một ơn lành nào đó. Lúc ấy, vì thấy không thể quấy nhiễu nơi thâm cung linh hồn được, ma quỷ liền làm tất cả những gì có thể làm để xáo trộn và gây náo loạn trên phần mà nó có thể chạm tới là phần cảm giác, khi thì bằng những sự đau đớn, khi thì bằng những nỗi kinh hoàng khiếp sợ. Nó tìm mọi cách dùng sự náo loạn ấy để gây bất an và hỗn loạn cho phần thượng, tức là phần tâm linh của linh hồn, vào lúc linh hồn đang lãnh nhận và thụ hưởng hồng ân nói trên.

Tuy nhiên nhiều lúc, đang khi việc thông truyền ơn chiêm niệm ập xuống và tác động mạnh trên tâm linh như thế, ma quỷ dù có gắng sức tới đâu để gây bất an cũng chỉ luống công vô ích. Trái lại lúc ấy linh hồn lại lãnh nhận được một lợi ích mới, cùng với một sự bình an lớn hơn và chắc chắn hơn. Bởi lẽ, đang khi nghiệm thấy mình bị quân thù quấy phá, thì kỳ lạ thay! linh hồn không cố gắng gì cả mà lại được tiến sâu thêm vào bên trong mình, dù chẳng hề biết mình tiến bằng cách nào; linh hồn ý thức được rất rõ ràng mình đang được đặt vào một chỗ ẩn náu vững chắc, rất kín ẩn và rất xa quân thù. Và như thế, linh hồn thấy sự an bình và niềm vui sướng mà ma quỷ đang muốn tước đoạt lại càng được gia tăng. Mọi nỗi sợ hãi đều rớt lại phía bên ngoài, bởi linh hồn cảm nghiệm rất rõ và hân hoan vì sắp được chiếm hữu chắc chắn sự an bình thư thái và hương vị ngọt ngào của Đức Tình quân đang ẩn khuất. Sự an bình và hương vị ấy thế gian lẫn ma quỷ chẳng thể trao tặng hoặc lấy đi được. Ở đó linh hồn cảm nghiệm được sự thật về những gì Tình nương đã nói về điều này nơi sách Diễm Ca:

Đó chính là long giá Salomon,
Với sáu chục chàng dũng sĩ oai phong.
Mỗi người đều mang binh khí bên mình
Để xua cái sợ đêm đen. (Dc 3,7-8).

Linh hồn ý thức rõ sức mạnh và sự an bình ấy mặc dù nhiều lúc nó vẫn cảm thấy ở bên ngoài, xác thịt và xương cốt đang bị hành hạ.

5 - Cũng có lúc, việc thông truyền trong tâm linh được thể hiện không nguyên ở phần tâm linh mà còn cả nơi giác quan thì ma quỷ sẽ dễ dàng gây xáo trộn hơn; nó sẽ dùng những sự kinh khiếp hãi hùng nơi giác quan để xáo động tâm linh. Nỗi cực hình đớn đau gây ra lúc này trong tâm linh thật dữ dội, đôi khi không thể tả nổi. Bởi nếu nó xâm nhập được vào phần tâm linh thì đây chính là một cuộc giao tranh sát ván thẳng thừng giữa tâm linh với tâm linh; phía tâm linh xấu gây ra cho phía tâm linh tốt (phía của linh hồn) một nỗi kinh hoàng không sao chịu nổi. Trong sách Diễm Ca, Tình nương giúp ta hiểu rõ điều ấy:

Vườn hạnh đào em bước xuống em chơi,
Để chiêm ngưỡng màu xanh trong thung lũng,
Để xem nho đâm chồi
Xem lựu vàng chớm nở. (Dc 6,11).

Đang khi nàng muốn lắng đọng vào bên trong để vui hưởng các thiên ân ấy, thì thật bất ngờ, linh hồn đã bị bấn loạn vì những xe tứ mã — nghĩa là xe cộ lẫn tiếng thét gầm — của Aminađáp, tức ma quỷ. (x. Dc 6,12).

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2025

Đêm Dày - Thánh Gioan Thánh Giá - Quyển 2: Đêm tâm linh - Chương 23

 


THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
TOÀN VĂN SƯU TẬP CÁC TÁC PHẨM
Tập 3
ĐÊM DÀY

Quyển 2
ĐÊM TÂM LINH

CHƯƠNG 23

[Giải thích câu thứ tư. Nói về nơi ẩn náu kỳ diệu của linh hồn trong đêm đen này; ma quỷ có thể xâm nhập những vị trí rất cao khác nhưng không thể nào xâm nhập vào đây.]

1 - Được che khuất là có ý nói được giấu kín hoặc được che phủ. Do đó, ở đây linh hồn bảo rằng mình ra đi trong tối tăm và được che khuất chính là để ta hiểu trọn vẹn hơn về sự an toàn lớn lao nó đã nói ở câu thơ thứ nhất của ca khúc này, sự an toàn mà linh hồn hưởng được nhờ vào ơn chiêm niệm tối tăm khi bước đi trên con đường dẫn tới ơn hiệp nhất trong tình yêu với Thiên Chúa. Như thế, khi nói linh hồn ở trong tối tăm và được che khuất, là có ý nói rằng khi bước đi trong tối tăm như đã nói trên, linh hồn được che phủ, được giấu kín thoát khỏi ma quỷ và những mưu mô cạm bẫy của ma quỷ.

2 - Sở dĩ sự tối tăm của ơn chiêm niệm này giúp linh hồn tự do ra đi và được che chở khỏi mưu ma chước quỷ, chính là vì ơn chiêm niệm thần phú linh hồn đang cảm nghiệm ở đây được tuôn đổ cách thụ động và kín nhiệm vào linh hồn mà các quan năng bên ngoài lẫn bên trong của phần cảm giác không hề hay biết. Do đó, không những linh hồn được che khuất và tự do ra đi không bị các quan năng nói trên cản trở theo sự yếu đuối tự nhiên của nó, mà còn được che khuất khỏi ma quỷ nữa. Nếu không qua các quan năng ấy của phần cảm giác, ma quỷ không thể nào chạm tới hay biết được những gì đang có hoặc đang diễn ra nơi linh hồn. Thế nên, sự thông truyền càng có tính cách tâm linh, nội tâm và càng ít liên hệ tới giác quan thì ma quỷ càng ít hiểu được.

3 - Bởi vậy, để linh hồn được an toàn, mỗi khi Thiên Chúa thông truyền điều gì bên trong linh hồn thì việc hết sức quan trọng là các giác quan thuộc phần hạ đẳng phải nằm trong tối tăm, không được hay biết gì và không được đụng chạm gì tới. Trước tiên là để dành chỗ cho sự thông truyền trong tâm linh được dồi dào hơn, và sự yếu nhược của phần cảm giác không ngăn cản được sự tự do của tâm linh. Tiếp đến, như chúng tôi đã nói, để linh hồn được tiến bước an toàn hơn, và ma quỷ không thể tiến sâu hơn vào bên trong. Như thế chúng ta có thể hiểu được những lời sau đây của Chúa Cứu Thế theo nghĩa tâm linh: “Đừng để tay trái ngươi biết việc tay phải làm” (Mt 6,3). Có thể hiểu là: Đừng để cho bên trái, tức phần hạ đẳng của linh hồn biết được những gì diễn ra ở bên phải, tức là nơi phần thượng, hay phần tâm linh của linh hồn. Nó không được chạm tới vì đó là lãnh vực riêng giữa tâm linh và Thiên Chúa.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2025

Đêm Dày - Thánh Gioan Thánh Giá - Quyển 2: Đêm tâm linh - Chương 22

 


THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
TOÀN VĂN SƯU TẬP CÁC TÁC PHẨM
Tập 3
ĐÊM DÀY

Quyển 2
ĐÊM TÂM LINH

CHƯƠNG 22

[Giải thích câu thứ ba của ca khúc thứ hai]

1 - Quả là một vận may diễm phúc cho linh hồn khi lên đường làm một công cuộc lớn lao đến thế. Chính nhờ đó, như chúng tôi đã nói, linh hồn được giải thoát khỏi ma quỷ, thế gian và nhục cảm riêng. Khi đạt được sự tự do tâm linh quí báu mà mọi người ao ước, linh hồn ra đi, chuyển từ thấp lên cao, từ chỗ thuộc về trần gian đến chỗ thuộc về thượng giới, từ người phàm trở thành thần linh. Như thế, linh hồn chỉ còn nói chuyện trên trời (Pl 3,20), hợp với tình trạng hoàn thiện linh hồn đã đạt được, như sẽ nói tiếp sau đây, mặc dù vắn gọn hơn một chút.

2 - Như đã nêu lên trong lời nói đầu, điều chính yếu tôi nhắm đến ở đây là giải thích về thứ đêm tối này cho nhiều linh hồn được biết khi phải trải qua đêm ấy. Đó mới là điều quan trọng. Giờ đây bản chất của đêm này đã được giải thích và đã có thể hiểu được phần nào. Mặc dù chưa diễn tả được bao nhiêu, chúng tôi cũng đã bàn đến nhiều lợi ích phong phú mà đêm tối này mang lại cho linh hồn, cũng như cho thấy những linh hồn được đi qua đêm này thật may mắn diễm phúc biết bao; ngõ hầu đang khi khiếp hãi và kinh hoàng vì những nỗi nhọc nhằn phải chịu, các linh hồn ấy được phấn chấn trong niềm hy vọng vững chắc về biết bao ơn lành quý báu Thiên Chúa ban qua đó.

Ngoài ra, đây còn là một vận may diễm phúc cho linh hồn vì điều linh hồn nói lên trong câu tiếp theo:

Trong tối tăm và được che khuất.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)

Cuộc đời thầy Nguyễn Khắc Dương - Vị ẩn sĩ sống giữa đời




Thứ Tư, 3 tháng 9, 2025

Đêm Dày - Thánh Gioan Thánh Giá - Quyển 2: Đêm tâm linh - Chương 21 (tiếp theo)

 


THÁNH GIOAN THÁNH GIÁ
TOÀN VĂN SƯU TẬP CÁC TÁC PHẨM
Tập 3
ĐÊM DÀY

Quyển 2
ĐÊM TÂM LINH

CHƯƠNG 21 (tiếp theo)

10 - Để hoàn tất và kiện toàn bộ đồ cải trang, trên hai tấm y phục màu trắng và màu xanh vừa nói, linh hồn khoác thêm màu thứ ba; đó là tấm áo dài đỏ rực rỡ biểu thị nhân đức thứ ba là đức mến. Màu đỏ này không những tạo duyên dáng cho hai màu kia mà còn nâng linh hồn lên cao tới chỗ cận kề Thiên Chúa, hết sức xinh đẹp và đáng yêu tới nỗi linh hồn dám thốt lên:

Hỡi thiếu nữ thành Gia Liêm, này nhé,
Tôi có đen nhưng mà tôi diễm lệ,
Da tôi đen nhưng đen mặn đen mà.
Vì thế Đức Vua đã yêu dấu tôi
Và đặt tôi vào long sàng. (Dc1,4).

Với trang phục đức mến này, là trang phục của tình yêu và khiến Đấng Chí Ái càng thêm lòng yêu mến, linh hồn được bảo vệ và che khuất trước kẻ thù thứ ba là xác thịt, bởi ở đâu có tình yêu Thiên Chúa thật thì lòng yêu mình và yêu thích những gì của riêng mình không thể len vào. Hơn nữa, đức mến còn làm cho các nhân đức khác trở nên có giá trị, đem lại cho chúng sức sống và sức mạnh bảo vệ linh hồn, đem lại vẻ duyên dáng và diễm lệ để làm hài lòng Đấng Chí Ái, bởi nếu không có đức mến thì chẳng nhân đức nào đáng yêu trước mặt Thiên Chúa. Đức mến chính là “nệm thắm màu huyết dụ” nơi Thiên Chúa ngả mình, theo lời ghi trong sách Diễm Ca (Dc 3,10).

Như đã giải thích nơi ca khúc thứ nhất, trong đêm tối tăm, linh hồn đã ra đi; nhờ được điểm trang bằng y phục đỏ thắm này, linh hồn nồng nàn yêu thương và khắc khoải; nó ra khỏi chính mình và mọi thụ tạo, băng qua chiếc cầu thang bí mật của ơn chiêm niệm để tiến đến ơn hiệp nhất toàn vẹn với Thiên Chúa, Đấng là nguồn ơn cứu độ đầy dấu yêu của linh hồn.

11 - Đó là lối cải trang mà linh hồn bảo rằng nó đã dùng trong đêm tối của đức tin khi băng qua cầu thang bí mật, với ba màu sắc riêng, tức là ba tâm thái hay ba nhân đức đặc biệt thích hợp cho sự hiệp nhất với Thiên Chúa theo ba quan năng của linh hồn là trí năng, dạ nhớ và lòng muốn.

Bởi đức tin làm cho trí năng thành trống rỗng và tối tăm, không còn hiểu gì theo cách hiểu biết tự nhiên của nó; và như thế, đức tin chuẩn bị cho trí năng được hiệp nhất với Đức Khôn Ngoan thần linh.

Đức cậy làm cho dạ nhớ thành trống rỗng và tách lìa nó khỏi mọi lối chiếm hữu thụ tạo, vì theo lời thánh Phaolô, đức cậy hướng tới những gì người ta chưa chiếm hữu được (Rm 8,24). Đức cậy sẽ ngăn cách dạ nhớ khỏi tất cả những gì có thể được chiếm hữu và khiến nó tập trung vào điều nó trông cậy. Như thế, chỉ riêng niềm trông cậy vào Thiên Chúa chuẩn bị cho dạ nhớ được hoàn toàn hiệp nhất với Ngài.

Còn đức mến thì làm trống rỗng và huỷ diệt hoàn toàn những nghiêng chiều và mê thích của lòng muốn đối với tất cả những gì không phải là Thiên Chúa để tập trung chúng vào một mình Ngài thôi. Như thế, đức mến chuẩn bị cho lòng muốn, và cho nó được hiệp nhất với Thiên Chúa qua tình yêu.

Tóm lại, các nhân đức này vừa có nhiệm vụ phân cách linh hồn khỏi tất cả những gì thấp kém hơn Thiên Chúa, vừa có nhiệm vụ nối kết linh hồn với Thiên Chúa.

12 - Thế nên nếu không thực sự bước đi với trang phục của ba nhân đức này, không thể nào đạt tới đỉnh hoàn thiện của ơn hiệp nhất với Thiên Chúa qua tình yêu. Do đó, để đạt được khát vọng hiệp nhất trong tình yêu và hoan lạc cùng Đấng Chí Ái của mình, đương nhiên linh hồn cần phải khoác lên bộ y phục và lối cải trang này.

Quả là thật diễm phúc cho linh hồn khi khoác được bộ trang phục này lên người và kiên trì mang nó cho tới khi đạt được cùng đích mình hằng tha thiết khát mong, là hiệp nhất với Thiên Chúa trong tình yêu. Thế nên, linh hồn mới thốt lên câu thơ này:

Ôi! Vận may diễm phúc!

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)