Thứ Tư, 10 tháng 12, 2025

Để Hiểu Đạo Chúa Hơn - Giáo hội hữu hình và vô hình - Bí tích Thánh Thể (tiếp theo)

 


ĐỂ HIỂU ĐẠO CHÚA HƠN

+ GIÁO HỘI HỮU HÌNH VÀ VÔ HÌNH

7. Bí tích Thánh Thể (tiếp theo)

Thế thì, nếu có một số nhà tâm lý học, hoặc có thể nói được rằng, văn minh hiện đại đôi khi quá đề cao dục tình, tiếng Pháp là "erotisme", thì đương nhiên chúng ta không thể chấp nhận được những sai lệch, những sa đọa, những hủ hóa do phong trào đó gây nên, nhưng chúng ta cũng thấy, chẳng qua đó chỉ là sự sa đọa, hủ hóa của một cái nguyên là tốt, tức là cái khao khát hướng về một sự đồng nhất, kết hợp, không phải chỉ trong tâm hồn, trong ý tưởng như Ngọc và Lan, trong Hồn Bướm Mơ Tiên, nói với nhau trước khi chia tay, nhưng là trao xương gửi thịt để hai nhục thể nên một, là việc mà, đứng về phương diện nhân sinh, đáng được đáp ứng một cách tràn đầy viên mãn.

Quả thực việc ấy đã thực hiện được trong Bí tích Thánh Thể nhiệm mầu, giữa một tâm hồn với Đức Giêsu Kitô, giữa Đức Giêsu Kitô với Giáo hội và rộng ra nữa, giữa Ngôi Hai Thiên Chúa với toàn thể công trình sáng tạo này.

Tiệc cưới thì có cưới và có tiệc. Tôi vừa mới trình bày về cưới, bây giờ tôi nói đến tiệc; đã nói tiệc là ăn, thì đối với chúng ta, đôi khi có câu nói. Miếng ăn là miếng nhục. nhưng cũng có câu, Trời đánh tránh bữa ăn. Vậy thì sự việc, không phải chỉ con người mà thôi, mà bẩt cứ sinh vật nào, thậm chí kể cả thực vật, cũng có hiện tượng dinh dưỡng, nói một cách nôm na là ăn, mà ăn thì có một dạng là phá hoại, bởi vì sinh vật ăn thì phải nghiền nát thực phẩm và có phần tàn bạo ở chỗ biến thực phẩm thành chính cơ thể của mình; và chúng ta cũng biết đã có biết bao tranh chấp do vấn đề ăn gây ra, luôn có sự cạnh tranh sinh tồn, từ con người cho đến ngay cả trong giới thực vật.

Nhưng, xét về một phương diện khác, nhiều khi chúng ta thấy, ví dụ một bà mẹ âu yếm hôn con và có lúc cắn vào má nó và đôi lúc, xin lỗi các anh chị, một đôi nam nữ cũng có những động tác như thể muốn "ăn", muốn "nuốt chửng" đối tượng yêu thương của mình. Tại sao? Tại vì trong cái ăn cũng có một dạng là biến thành một, giữa chủ thể ăn và lương thực bị ăn; miếng thịt kia, hạt cơm nọ, v.v... tuy bị tôi phá hủy đi nhưng, đứng về một phương diện nào đó, vật chất từ cấp thực vật và động vật được nâng lên trong cơ thể tôi đến một cấp cao hơn và nếu cái diễn trình đó cứ lên mãi, lên mãi rồi được phổ quát hóa, thì hầu như có một sự hợp nhất nào đó của tất cả mọi cấp vật chất trong hiện tượng dinh dưỡng; và nếu như có một sự đi lên nào đó, thực vật thì dùng những vật vô cơ để dinh dưỡng, động vật thì dùng thực vật và cuối cùng thì con người dùng động vật, và cái khối vật chất từ những vật vô cơ lên đến con người, ta không thể phủ nhận được có một sự đi lên.

Như vậy, đứng về phương diện nào đó. Một con người khi rước Mình Thánh Chúa thì, một mặt, chính Mình Thánh Chúa là thực phẩm bị ăn mà con người là chủ thể ăn, nhưng một mặt khác, trong sự kết hợp giữa con người tín hữu với Đức Giêsu Kitô, trong Thánh Thể, chính tín hữu mới là lương thực bị ăn và Đức Giêsu Kitô trong Thánh Thế là Chủ thể ăn, bởi vì kết quả của Thánh Thể không phải chỉ có một chiều là biến Đức Giêsu Kitô thành tín hữu, nhưng thực ra nâng người tín hữu lên đồng hóa với Đức Kitô như, tôi xin đưa ra một hình ảnh hơi thô thiển, miếng thịt bò được biến thành xương thịt của một con người qua các diễn trình dinh dưỡng.

(Còn tiếp)

- "Để Hiểu Đạo Chúa Hơn" - Thế Tâm Nguyễn Khắc Dương.

0 nhận xét: