Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 16 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 16 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 25)

9 - Linh hồn gọi tập hợp các nhân đức này là "trái thông" bởi nó giống như trái thông là một loại trái cứng cáp và chứa nơi mình nhiều mắt thông là những miếng cứng ôm chặt nhau. Trái thông kết lại từ các nhân đức mà linh hồn thực hiện cho Đấng Chí Ái của nó cũng là một đúc kết của sự hoàn thiện nơi linh hồn. Nó ôm ấp và chứa đựng nơi mình một cách vững chắc và trật tự nhiều sự hoàn thiện và nhân đức mạnh mẽ lẫn các ân tứ rất dồi dào. Tất cả mọi hoàn thiện và nhân đức ấy được sắp đặt tài tình tạo nên một sự hoàn thiện vững chắc cho linh hồn. Đây là sự hoàn thiện có được nhờ thao luyện các nhân đức, và khi đã hoàn thành, linh hồn liền dâng lên Đấng Chí Ái trong tinh thần yêu thương như chúng tôi vừa nói. Thế nên cần phải đuổi lũ chồn nói trên đi xa để chúng không cản trở sự thông truyền bên trong như thế giữa đôi bên.

Nơi ca khúc này Tân nương không chỉ xin khả năng kết một trái thông cho khéo mà còn cầu mong điều sau đây ở câu thơ tiếp theo:

Và đừng để ai ló mặt ở mé đồi.

10 - Để có được sự thao luyện thần linh nơi nội tâm như thế, cần phải cô tịch và xa lánh tất cả những gì có thể đang mời mọc linh hồn, hoặc từ phần hạ đẳng là phần khả giác của con người, hoặc từ phần thượng đẳng là phần lí trí. Cả hai phần bao gồm sự hòa hợp toàn bộ các quan năng và giác quan của người ta. Ở đây, linh hồn gọi sự hòa hợp này là "mé đồi", vì đây là nơi mà mọi hiểu biết và mê thích của bản tính tự nhiên trú ngụ. Bọn quỷ thường hay săn lùng và chụp lấy những mê thích và hiểu biết ấy để làm hại linh hồn.

Linh hồn nói: "Đừng để ai ló mặt ở mé đồi", nghĩa là đừng để cho biểu hiện hay hình ảnh của bất cứ thứ gì thuộc một quan năng hay một giác quan nào đã nói trước đây, xuất hiện trước linh hồn và Đức Lang quân. Như thế, dường như linh hồn muốn nói: Ước gì nơi tất cả những quan năng tâm linh của linh hồn chẳng hạn như dạ nhớ, trí hiểu và lòng muốn, đừng có bất cứ thông tin hoặc nghiêng chiều cụ thể hay bất cứ suy tư nào cả. Ước gì nơi tất cả giác quan và quan năng thể chất, cả trong lẫn ngoài, chẳng hạn nơi trí tưởng tượng, óc sáng tạo vẽ vời vv... nơi thị giác, thính giác. đừng xuất hiện những thứ viển vông, những hình thể, những hình ảnh và hình dáng, những biểu hiện của bất cứ thứ gì linh hồn có thể để ý tới, và kể cả các thứ hoạt động tự nhiên khác.

11 - Linh hồn nói lên điều ấy chính là vì, để có thể vui hưởng toàn vẹn sự thông giao với Thiên Chúa như thế, mọi giác quan và quan năng bên trong cũng như bên ngoài, đều phải thảnh thơi, trống rỗng, không vướng vào các hoạt động và đối tượng riêng của chúng. Bởi lẽ trong tình huống này, các quan năng ấy càng hoạt động càng gây cản trở. Giờ đây, một cách nào đó linh hồn đã đạt đến sự hiệp nhất bên trong của tình yêu, các quan năng tâm linh sẽ không hoạt động nữa và các quan năng thể xác lại càng ít hơn, bởi vì khi sự hiệp nhất trong yêu thương đã được thực hiện, linh hồn chuyển động theo tình yêu. Như thế các quan năng sẽ ngưng làm việc, bởi vì, khi đạt mục đích rồi thì mọi hoạt động của các phương tiện sẽ ngừng lại. Giờ đây linh hồn chỉ còn mỗi một việc là chú tâm trìu mến ở đó với Thiên Chúa, tức là liên lỉ yêu mến bằng tình yêu hiệp nhất.

"Đừng để ai ló mặt ở mé đồi", để chỉ riêng một mình lòng muốn ló mặt ở đó, chăm chú vào Đấng Chí Ái, phó mặc chính mình và mọi thứ nhân đức cho Ngài theo cách nói trên.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: