NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
+ PHẦN PHÂN TÍCH
CA KHÚC THỨ BA (tiếp theo)
Sau phần ngoài đề, thánh nhân trở lại đề cập đến sự đau khổ mà các hố thẳm của linh hồn trải qua. Phần triển khai tiếp theo bàn về sự mù quáng của mê thích, hầu như ngài lặp lại nguyên văn học thuyết trong quyển Đường Lên Núi Cát Minh. Người ta thường không để ý đủ về phẩm chất của những tâm tình mà người ta cảm nhận! Liệu người ta có biết đủ rằng một linh hồn còn ở trần gian này có thể vẫn chỉ ước muốn Thiên Chúa một cách thuần tự nhiên như ước muốn bất cứ một vật thụ tạo nào! Điều ấy quá rõ đến nỗi đột nhiên thánh nhân thấy rằng có nhấn mạnh thêm cũng chẳng ích gì. Và ngài vội vã nói về sự biến đổi hoàn toàn của các quan năng của linh hồn một khi linh hồn được các ưu phẩm của Thiên Chúa thiêu đốt, những ưu phẩm mà ngài gọi là đuốc lửa. Đây là sự biến đổi toàn diện, cả hai chỉ còn lại một lòng muốn. Thiên Chúa tự trao ban cho linh hồn. Ngài thành sở hữu của nó. Bấy giờ linh hồn không thể làm gì hơn là trao chính Thiên Chúa cho Thiên Chúa. Chỉ tặng phẩm ấy mới xứng với Thiên Chúa: “Tất cả những gì của con là của Cha” (Ga 17, 10). Chúa Giêsu đã ngỏ với Cha Ngài như thế. Với tư cách nghĩa tử của Thiên Chúa, linh hồn lặp lại đúng những lời trên. Để có được cuộc đổi trao ấy, cần có “đức tin thật rạng ngời”. Linh hồn vui mừng biết bao khi có thể tặng cho Thiên Chúa một món quà như thế!
Bàn về đặc tính của món quà phi thường ấy, thánh nhân đã phân tích vắn gọn những “điều tuyệt diệu lạ lùng”. Tất cả những tuyệt diệu này - như chúng tôi đã nói - đều dựa trên tính siêu việt của Thiên Chúa "dù không nhận được tí thỏa mãn nào (trong viêc ca ngợi Chúa) linh hồn vẫn ngợi ca Ngài bởi lẽ Ngài là Thiên Chúa” (Lửa 3,84.85).
Như thế tất cả tình yêu, hoan lạc, ngợi ca và sự biết ơn của linh hồn đều đạt tới mức khôn tả xiết ...
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét