ĐỂ HIỂU ĐẠO CHÚA HƠN
+ HIỆP NHẤT VỚI THIÊN CHÚA
4. Đức Maria (tiếp theo)
Một nhà thần học chuyên về Đức Maria có nói bằng tiếng Latinh: “De Maria nunquam satis est! - Nói về Mẹ Maria không bao giờ đủ!" Một vài nét thô sơ của tôi trên đây, chẳng qua chỉ là gợi lên đế các anh chị tiếp cận với Đấng mà người Kitô hữu Việt Nam gọi là Đức Mẹ Maria, và như người Pháp gọi là, "La Très Sainte Vierge Marie, Đức Trinh Nữ Rất Thánh Maria", các anh chị có thể tìm hiểu sâu hơn qua những tác phẩm văn chương, điêu khắc, hội họa mà ở Việt Nam chúng ta, tiêu biểu là bức tranh "Mẹ bồng con" của họa sĩ Lê Văn Đệ, đã được lưu giữ tại Viện Bảo tàng Vatican và qua bài thơ lừng danh của thi sĩ Hàn Mạc Tử, "Thánh nữ Đồng trinh Maria" hay "Ave Maria".
Có người nói rằng Đức Maria là biểu tượng của lòng từ bi thương xót của Thiên Chúa, một phần nào tương tự như Đức Phật Bà Quan Âm; nhưng Đức Phật Bà Quan Âm chẳng qua chỉ là một trong muôn vàn hóa thân của một vị bồ tát, tùy theo căn cơ của chúng sinh. Trái lại, Đức Maria là một con người thật, một phụ nữ như hàng triệu phụ nữ khác, sống cuộc đời tầm thường của một con người với những hệ lụy của nữ giới, sinh hạ Đấng Cứu thế cũng là một con người thật một trăm phần trăm, chứ không phải là hóa thân của một vị nữ thần hay bồ tát nào.
Vì vậy, đứng về một phương diện nào đó, bất cứ người phụ nữ nào, sống trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù là ngôi mẫu nghi thiên hạ hay là một gái giang hồ, một người mẹ, một người vợ, một nữ tu, một nữ anh hùng liệt sĩ, hoặc nữa là một người hết sức bình thường, thảy đều tìm thấy nơi Đức Maria cái dáng dấp của chính mình, và có thể có một sự đồng hóa, thông dự hai chiều nào đó giữa chính đời sống của Đức Maria, với đời sống của bản thân hay của bất cứ ai, bất cứ con người nào cũng có sự thông dự với chính Đức Chúa Giêsu Kitô là Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người; được sinh hạ bởi một người nữ đã hứa hôn với một người nam là Giuse. Người nữ ấy chính là Đức Maria, một thôn nữ ở làng quê Nazareth hẻo lánh, trên đất Do Thái, cách đây hai nghìn năm; và ngày nay Mẹ đã "hồn xác lên trời”, thông dự vào sự vinh hiển của chính Thiên Chúa, là cứu cánh của bất cứ thụ tạo nào.
Ngày xưa, trong Vườn Địa đàng có một người nam và một người nữ, là Adam và Eva, thì hiện nay trên Thiên đàng cũng đang có một người nam và một người nữ đã đạt được cứu cánh của mình, đó là Giêsu Nazareth và Maria Nazareth. Đây cũng có thể được xem như là mẫu mực để ta noi theo, và hơn nữa để ta đồng hóa với một lòng tin tưởng vững bền ta cũng sẽ đạt được như hai Đấng ấy, trong một sự thông dự hai chiều. Trong một số gia đình Công giáo các anh chị có thể thấy hai bức ảnh có trái tim: một vẽ trái tim Chúa Giêsu Kitô đã bị lưỡi giáo đâm thấu, chảy máu ra để chứng tỏ tình yêu đối với Đức Chúa Cha, đối với mỗi một linh hồn, đối với cả và nhân loại, đối với toàn thể vũ trụ; và một vẽ Đức Maria đang chỉ tay vào trái tim mình, dù không bị một lưỡi giáo nào đâm thấu nhưng, khi đứng bên chân Thánh giá, ngước mắt lên nhìn chính trái tim của Con mình bị đâm thủng, trái tim Mẹ cũng tan nát khác nào bị một lưỡi gươm xé nát, đúng như lời vị bô lão Siméon đã tiên báo trong lúc ẵm trên tay mình Hài nhi Giêsu được tiến dâng vào Đền Thánh, theo nghi thức phụng vụ của Do Thái giáo.
Cuối cùng, hai trái tim đó thâu gồm nội dung đức tin cùa Kitô giáo. Thể hiện đỉnh cao của thần hiệp Kitô giáo, tức là kính mến Thiên Chúa và thương yêu nhân loại tới mức đổ hết máu mình ra cho đến giọt cuối cùng vì đối tượng của tình yêu.
(Còn tiếp)
- "Để Hiểu Đạo Chúa Hơn" - Thế Tâm Nguyễn Khắc Dương.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét