Thứ Năm, 16 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 17 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 17 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 26)

7 - Những hương thơm ấy lắm khi dồi dào đến nỗi linh hồn tựa như được mặc toàn hoan lạc và được tắm gội trong niềm vinh quang khôn tả. Không những chính linh hồn cảm thấy điều ấy tận bên trong bản thân mình, mà ngay cả những người tinh ý cũng có thể thấy nó tuôn trào cả ra bên ngoài linh hồn ấy. Linh hồn đang ở trong một khu vườn hoan lạc, đầy những hân hoan và sự phong phú của Thiên Chúa. Không phải chỉ những lúc các bông hoa ấy nở ra người ta mới thấy được điều đó nơi những linh hồn thánh thiện mà ngay cả giữa đời thường, các linh hồn ấy vẫn mang nơi mình một điều gì đó tôi không rõ, một điều gì đó nói lên sự cao cả và phẩm giá của linh hồn, một điều gì đó khiến kẻ khác phải suy nghĩ và kính nể vì cái hoa quả siêu nhiên toát ra từ con người đã trao đổi thật gần gũi và thân tình với Thiên Chúa. Điển hình là trường hợp ông Môsê, được ghi lại trong sách Xuất Hành: Dân chúng không thể nhìn vào khuôn mặt Môsê vì cái rạng rỡ và vẻ vinh quang vẫn còn lưu lại đó sau khi ông chuyện vãn với Thiên Chúa mặt giáp mặt (x. Xh 34,30).

8 - Khi Chúa Thánh Thần thổi qua linh hồn, hay còn có thể nói khi Chúa Thánh Thần ưu ái thăm viếng linh hồn, Đức Lang quân, Con Thiên Chúa tự thông truyền cho linh hồn một cách thật cao vời. Ngài gửi Thần Khí Ngài đến trước, như đã từng sai các tông đồ, làm vị tiền trạm để chuẩn bị cho Tân nương linh hồn thành chốn Ngài cư ngụ. Ngài nâng linh hồn lên tới niềm hoan lạc, trang hoàng làm đẹp khu vườn linh hồn, làm nở rộ những bông hoa của nó, phơi bày ra các ân huệ Ngài. Ngài trang trí linh hồn với tấm thảm dệt bằng các ân sủng và sự giàu sang của Ngài.

Vì vậy, Tân nương linh hồn hết lòng khao khát mong cho gió Bấc hãy lui đi và gió Nam hãy đến thổi qua khu vườn. Bấy giờ linh hồn sẽ gặt hái được một lúc nhiều điều tốt lành: trước hết là được vui thỏa vì những nhân đức được phát huy khi cuộc thao luyện thú vị đạt tới cao điểm như chúng tôi đã nói, rồi được vui thỏa vì sự hiện diện của Đấng Chí Ái nơi các nhân đức ấy, vì nhờ chúng, Đấng Chí Ái tự thông truyền cho linh hồn bằng một tình yêu mật thiết và ưu ái đối với linh hồn cách đặc biệt hơn trước. Nó còn được vui thỏa rất nhiều khi thấy Đấng Chí Ái hân hoan vì nó. Thật vậy Đấng Chí Ái hân hoan khi thấy linh hồn thực sự tập luyện các nhân đức ấy. Điều làm cho linh hồn thích thú nhất chính là thấy Đấng Chí Ái của nó vui thích. Ngoài ra, linh hồn còn được vui thỏa vì hương vị dịu dàng của các nhân đức ấy vẫn luôn liên tục và kéo dài. Mối hoan lạc này sẽ kéo dài cho Tân nương linh hồn bao lâu Đức Lang quân còn hỗ trợ nàng bằng cách cho nàng nếm được hương thơm dịu dàng nơi các nhân đức của nàng theo như nàng thổ lộ trong sách Diễm Ca:

Lúc quân vương ngự giữa nội cung,
(tức là ngự nơi linh hồn)
dầu cam tùng của tôi tỏa hương thơm ngát (Dc 1,11).

Ở đây dầu cam tùng thơm ngát ám chỉ chính linh hồn. Từ những bông hoa các nhân đức của nó, linh hồn tỏa ra một mùi hương ngào ngạt dâng Đấng Chí Ái, Đấng đang ngự nơi nó trong sự hiệp nhất này.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: