Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 17 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 17 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 26)

4 - Ngọn "gió phương nam" thì khác. Nó thường được gọi là gió mát. Làn khí yên lành của nó tạo ra mưa, khiến cho cỏ cây đâm chồi, khiến cho hoa nở và tỏa hương. Nó mang lại những hiệu quả trái ngược với gió Bấc. Do đó, linh hồn dùng hình ảnh ngọn gió Nam để ám chỉ Chúa Thánh Thần, Đấng mà linh hồn bảo rằng: gợi nhớ những yêu thương, bởi lẽ khi làn khí thần linh này bao phủ linh hồn sẽ khiến toàn thể linh hồn như bốc cháy, hân hoan vui mừng, bừng sống, sẽ khiến lòng muốn được thức tỉnh, các mê thích được nâng dậy (trước đây bị ngã gục và ngái ngủ) hướng về tình yêu mến Thiên Chúa, đến nỗi ta có thể nói thật chí lí rằng làn khí ấy gợi nhớ những yêu thương của Thiên Chúa và của linh hồn. Và điều linh hồn cầu xin với Chúa Thánh Thần được biểu lộ nơi câu thơ tiếp:

Hãy thổi qua vườn ta.

5 - Vườn này là chính linh hồn. Trên kia linh hồn đã tự ví mình là vườn nho nở hoa, bởi vì hoa các nhân đức nơi linh hồn làm nên thứ rượu thật ngon. Còn ở đây linh hồn tự gọi mình là khu vườn, bởi vì linh hồn chính là nơi những bông hoa của sự hoàn thiện và nhân đức đã nói trên, được gieo trồng, nảy nở, và lớn mạnh.

Cần lưu ý rằng ở đây Tân nương không bảo: Hãy thổi vào vườn ta nhưng lại nói: Hãy thổi qua vườn ta, vì có sự khác biệt rất lớn giữa việc Thiên Chúa thổi vào trong linh hồn và thổi qua linh hồn. Thổi vào linh hồn tức là đổ đầy các ân sủng, ân huệ và nhân đức vào linh hồn, còn thổi qua linh hồn tức là Thiên Chúa chạm đến và đánh động nhân đức cùng những sự hoàn thiện Chúa đã ban bằng cách đổi mới chúng và lay động chúng để chúng đem lại cho linh hồn hương thơm và sự dịu dàng tuyệt vời. Cũng tựa như khi ta mở các thứ dầu thơm ra mà lắc hoặc khoắng lên thì, vừa đụng vào chúng, chúng liền tỏa ra mùi thơm ngào ngạt mà trước đó ta không ngửi thấy hoặc không ngửi thấy tới mức đó. Về các nhân đức nơi linh hồn cũng thế, cả nhân đức tập thành và nhân đức thần phú, không phải lúc nào ta cũng cảm thấy được và vui hưởng được. Bởi lẽ, như sau này chúng tôi sẽ nói, khi ta còn ở đời này, các nhân đức nơi linh hồn tựa như hoa còn khép trong nụ, hoặc như những loại dầu thơm còn phong kín, chỉ cảm thấy thơm khi được mở ra và lắc mạnh như đã nói trên.

6 - Đôi khi Thiên Chúa vẫn ưu ái làm điều đó cho Tân nương Ngài là linh hồn, Ngài thổi Thần Khí Ngài qua khu vườn rộ hoa của nàng, làm nở tung hết mọi nụ hoa nhân đức, và mở cho tỏa ra hết bao chất thơm của các ân huệ, của những sự hoàn thiện cũng như những sự phong phú của linh hồn. Ngài phơi bày kho tàng kín ẩn và nguồn mạch vẫn chảy bên trong, làm lộ rõ toàn bộ vẻ đẹp của linh hồn. Bấy giờ ta sẽ bỡ ngỡ thán phục khi nhìn thấy, sẽ sung sướng hân hoan khi cảm nhận sự phong phú của những ân huệ được phơi bày ra cho linh hồn cũng như vẻ đẹp của những bông hoa nhân đức nở rộ nơi linh hồn. Thêm vào đó, hương thơm dịu dàng của mỗi bông hoa với nét đặc sắc riêng của nó thật khôn tả.

Linh hồn gọi đây là cả vườn tỏa ngát hương thơm, nơi câu thơ tiếp:

Với hương thơm ngào ngạt.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: