Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Những ca khúc giữa linh hồn và Đấng Chí Ái (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC TÂM LINH
(Phiên bản B)

Những ca khúc giữa linh hồn và Đấng Chí Ái (tiếp theo)

TÌNH NƯƠNG

24. Giường chúng ta đầy hoa,
Kết bằng những hang sư tử,
Trải rực màu đỏ,
Được xây dựng thật yên hàn,
Và được nghìn thuẫn khiên vàng ròng tô điểm.

25. Dõi theo dấu chân Người
Các thiếu nữ rảo bước trên đường đi,
Dựa vào cái chạm khẽ chớp nhoáng,
Vào mùi rượu cất;
Và những hơi thở tỏa chất thơm thần thánh.

26. Nơi hầm rượu bên trong
Tôi đã uống lấy Đấng Chí Ái,
và khi bước ra
Qua suốt cánh đồng bao la ấy,
Tôi chẳng còn biết một chuyện gì,
Tôi đánh mất đàn vật vừa theo chăn trước đó.

27. Ở đó Chàng đã cho tôi hết lòng hết dạ,
Đã dạy tôi một khoa học hết sức dịu ngọt,
Và tôi đã thực sự hiến dâng Chàng tất cả
Không trừ lại gì;
Ở đó tôi hứa cùng Chàng xe tơ kết tóc.

28. Thế là linh hồn tôi hoàn toàn chăm chú
Đem hết năng lực phục vụ Chàng;
Tôi chẳng còn chăn bầy vật,
Cũng chẳng còn phận sự nào khác,
Chỉ còn một việc là yêu.

29. Rồi nếu hôm nay ra đến sân làng
Không còn thấy tôi, không còn gặp,
Các bạn hãy bảo rằng tôi đã lạc,
Đang khi tôi bước say đắm ngất ngây,
Tôi đã để mất chính mình và đã được lại.

30. Bằng hoa và ngọc lục bảo,
Chọn trong những sớm mai tươi mát,
Chúng ta sẽ kết những tràng hoa
Nở thắm bởi tình Người,
Và kết bằng một sợi tóc em.

31. Người đã ngắm chỉ một sợi tóc ấy
Bay trên cổ em
Người đã ngắm nó nơi cổ em
Và Người đã bị bắt tù ở lại đó,
Và Người đã bị thương vì chỉ một liếc mắt em.

32. Khi Người nhìn ngắm em,
Đôi mắt Người in lên em vẻ diễm lệ của chúng;
Vì đó Người yêu cưng em,
Và nhờ đó đôi mắt em mới đáng
Tôn thờ điều chúng thấy nơi Người.

33. Đừng nỡ khinh thường em nữa,
Vì nếu Người thấy nơi em màu da sạm nắng,
Thì Người có thể ngắm nhìn em thật kỹ,
Vì Người đã nhìn em
Và đã để lại nơi em duyên sắc và vẻ đẹp.

TÌNH QUÂN

34. Con chim bồ câu trắng
Đã cắp nhánh lá quay về tàu
Con chim cườm mái nhỏ
Đã tìm được kẻ làm bạn nó hằng ao ước
Trên những bờ sông mướt xanh.

35. Nó đã sống trong cô tịch,
Và trong cô tịch nó làm tổ,
Và trong cô tịch kẻ nó yêu hướng dẫn nó
Một mình với một mình,
Cả kẻ nó yêu cũng vì yêu mà bị thương trong cô tịch.

TÌNH NƯƠNG

36. Hỡi Đấng Chí Ái, ta hãy cùng hân hoan,
Hãy ra đi mà nhìn ngắm trong vẻ đẹp của Người
Trên núi và trên đồi,
Nơi vọt ra nước tinh khiết;
Chúng ta sẽ vào mãi phía trong sâu hơn nữa.

37. Rồi sau đó chúng ta sẽ đi đến
Những hang động thật cao của đá
Những hang động được che giấu thật kín,
Ở đó chúng ta sẽ vào,
Và cùng nếm chất ngọt của những quả lựu.

38. Và ở đó xin Người tỏ cho em
Điều hồn em hằng khao khát,
Và rồi, hỡi Người là sự sống của em!
Ở đó xin Người hãy cho em
Điều Người đã cho em ngày ấy.

39. Hơi gió thở nhẹ,
Tiếng họa mi ca dịu dàng,
Rừng cây và vẻ duyên dáng của nó
Giữa đêm thanh,
Với ngọn lửa đốt thiêu mà không gây đau đớn.

40. Không một ai dòm ngó,
cả Aminađáp cũng không xuất hiện,
Vòng vây cũng thôi rồi,
Và đám kỵ sĩ
Đã nhìn thấy dòng nước, và đang xuống.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: