NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ BA (tiếp theo)
35. Do đó, khi linh hồn cảm thấy mình được đưa vào tình trạng thinh lặng và lắng nghe như thế thì hãy quên đi cả sự thực hành chú tâm trìu mến mà tôi đã nói, để được tự do sẵn sàng đáp ứng những gì Thiên Chúa đang đòi hỏi nó lúc này. Linh hồn chỉ phải vận dụng sự chú tâm trìu mến khi nào không cảm thấy mình được đưa vào cô tịch, vào sự thư thái nội tâm, vào sự quên lãng hoặc sự lắng nghe tiếng nói tâm linh. Để nhận ra điều đó, cần nhớ rằng mỗi khi xảy ra các tình trạng ấy, đều luôn có kèm theo một sự an bình thanh tịnh và chìm đắm nội tâm nào đó.
36. Vì thế, hễ khi nào linh hồn bắt đầu bước vào tình trạng đơn sơ thư thái này của ơn chiêm niệm, cảm thấy không còn có thể suy niệm hoặc làm điều ấy cho chu đáo, thì đừng tìm cách níu kéo mãi các kiểu suy gẫm mà cũng đừng mong mỏi kiếm tìm an ủi nơi những hương thơm vị ngọt tâm linh. Hãy đứng vững trên đôi chân mình, tâm trí hoàn toàn siêu thoát khỏi tất cả mọi sự như ngôn sứ Khabacúc. Vị ngôn sứ này cho biết ông đã phải làm gì để có thể nghe được điều Thiên Chúa nói với ông: Tôi sẽ ra đứng ở chòi canh, đứng gác trên tường luỹ, canh chừng xem Ngài nói với tôi điều gì. (Kb 2,1) Khác nào ông nói: Tôi sẽ nâng trí lòng lên khỏi mọi hoạt động và nhận thức mà các giác quan tôi có thể nắm bắt được, khỏi những gì các giác quan có thể giữ lại nơi chúng, và bỏ lại tất cả ở phía dưới. Và tôi sẽ đứng gác trên tường lũy là các quan năng tôi, không để chúng tự tung tự tác ngõ hầu, qua ơn chiêm niệm, tôi có thể nhận được những điều Thiên Chúa thông truyền cho tôi. Bởi lẽ, như đã nói, ơn chiêm niệm thuần tuý cốt ở sự lãnh nhận.
37. Sự khôn ngoan và ngôn ngữ rất cao vời ấy của Thiên Chúa, tức là ơn chiêm niệm, chỉ có thể được lãnh nhận nơi một tâm linh tĩnh lặng và không màng gì đến những hương vị và nhận thức có tính suy luận. Đúng như điều ngôn sứ Isaia muốn nói với ta qua câu hỏi: Thiên Chúa sẽ dạy sự hiểu biết cho ai? Ngài sẽ cho ai nghe được lời huấn dụ? Thưa, chính là cho những kẻ đã cai sữa nghĩa là đã giã từ những hương thơm vị ngọt và cho những kẻ đã rời vú mẹ, nghĩa là đã rời bỏ những nhận thức và những lãnh hội cụ thể (Is 28,9).
38. Vậy hỡi linh hồn đang bước trên đường tâm linh! Hãy giũ sạch những bụi bặm, những mảy lông tơ và mây mù. Hãy rửa sạch đôi mắt và ánh mặt trời sẽ chiếu sáng trên bạn và bạn sẽ được trông thấy rõ ràng. Hãy đặt linh hồn vào chốn bình an, hãy lôi nó ra xa, hãy giải thoát nó khỏi gông cùm, khỏi làm nô lệ cho khả năng hoạt động yếu kém của nó, khỏi cảnh lao tù Ai Cập, ở đó, mọi hoạt động hầu như chỉ quy hết vào việc lượm rơm để nung gạch (Xh1,14;5,7-19). Này nhà linh hướng! Xin anh hãy hướng dẫn linh hồn đến vùng đất hứa chảy sữa và mật (Xh3,8-17). Xin hãy nhớ rằng chính là để linh hồn có được sự tự do và sự thư nhàn thánh thiện của con cái Thiên Chúa mà Thiên Chúa đã gọi linh hồn vào sa mạc. Ở đó, linh hồn bước trong y phục lễ hội, trang điểm châu báu vàng bạc (Xh 32, 3- 2). Nó đã bỏ lại Ai Cập sau lưng (Xh 12, 35-36), một Ai Cập bị tước lột hết của cải, nghĩa là phần khả giác bị trống rỗng (Xh12,35-36). Không những thế, quan quân Ai Cập còn bị nhận chìm dưới biển chiêm niệm, nơi đó tên khổng lồ giác quan không còn chỗ đặt chân, không còn chỗ bám nên bị chìm nghỉm và phải để cho con cái Thiên Chúa được tự do, tức là phải để cho phần tâm linh thoát ra khỏi những giới hạn chật hẹp, khỏi làm nô lệ cho hoạt động giác quan, nghĩa là ra khỏi cái trí hiểu kém cỏi, cái tri giác thấp hèn, cái tình yêu và sở thích nghèo nàn, ngõ hầu được Thiên Chúa ban cho manna ngọt ngào (Xh16, 13-25; Kn16,20). Này nhà linh hướng, mặc dù manna này vẫn chứa đựng đủ thứ hương vị mà anh muốn linh hồn lao động cật lực để có được, thế nhưng thứ manna này lại quá sức tinh tế đến nỗi nó sẽ tan trong miệng và người ta sẽ không còn cảm nhận được mùi vị của nó nếu nó bị hoà trộn với những mùi vị khác hoặc với những thức ăn khác.
Vậy, khi linh hồn sắp đạt tới tình trạng này, xin hãy giúp nó siêu thoát khỏi mọi thứ ham muốn những điều dịu ngọt, thơm tho, thích thú tâm linh và những sự suy gẫm. Xin đừng khuấy động linh hồn bằng những sự bận bịu hoặc âu lo về bất cứ chuyện gì, kể cả cao sang lẫn thấp hèn. Hãy đặt linh hồn vào chốn hoàn toàn xa cách và cô tịch hết sức có thể. Bởi linh hồn càng đạt đến xa cách và cô tịch và càng tiến gần tới sự tĩnh lặng thư thái này thì càng được tuôn đổ dồi dào thần khí khôn ngoan của Thiên Chúa. Đây là thần khí yêu thương, thanh tịnh, cô tịch, an bình, dịu ngọt, làm cho tâm linh được say sưa. Ở đó, linh hồn cảm thấy mình bị mang thương tích, bị ngất ngây một cách êm ái, nhẹ nhàng mà chẳng biết ai đã gây nên, từ đâu xảy tới và xảy tới cách nào. Lý do là vì những điều ấy được thông truyền cho linh hồn mà không hề cần đến hoạt động riêng của linh hồn.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét