Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 36 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 36 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 35)

+ Minh giải

3 - Sự hoàn toàn hiệp nhất trong tình yêu giữa linh hồn và Thiên Chúa giờ đã được thực hiện, linh hồn mong ước đem toàn tâm toàn lực thực hiện những đòi hỏi triệt để của tình yêu. Vì thế, nơi ca khúc này, chính linh hồn đã ngỏ lời cùng Đức Lang quân, nài xin Ngài ba điều dành riêng cho tình yêu. Thứ nhất, linh hồn mong nhận được sự hân hoan êm đềm của tình yêu, và xin điều ấy qua câu: "Hỡi Đấng Chí Ái ta hãy cùng hân hoan". Thứ hai, linh hồn mong ước được nên giống Đấng Chí Ái, và xin điều ấy qua câu: "Hãy ra đi mà nhìn ngắm trong vẻ đẹp của Người". Thứ ba, linh hồn mong ước dò xét và biết được những điều, những bí mật về chính Đấng Chí Ái, và xin điều ấy qua câu: "Chúng ta hãy vào mãi phía trong sâu hơn nữa".

Trước tiên là câu:

Hỡi Đấng Chí Ái, ta hãy cùng hân hoan.

4 - Nghĩa là: Chúng ta hãy cùng hân hoan trong cảnh thông chia sự êm ái dịu dàng của tình yêu, không những là sự êm ái dịu dàng chúng ta đã có được khi đôi bên tâm đồng ý hợp nên một mà, hơn nữa, còn là sự êm ái dịu dàng tuôn trào khi ta thực sự thể hiện tình yêu cách hữu hiệu, bên trong thì qua những hành vi trìu mến của lòng muốn, bên ngoài thì qua những công việc nhằm phụng sự Đấng Chí Ái. Bởi vì như chúng tôi đã nói, hễ đã để cho tình yêu bám vào đâu rồi thì người ta sẽ luôn luôn mong ước, nếm hưởng những nỗi vui mừng và sự êm ái dịu dàng của nó ở đó, nghĩa là sẽ thể hiện tình yêu cả bên trong lẫn bên ngoài. Người ta thực hiện tất cả những điều ấy là để làm cho mình nên giống Đấng Chí Ái hơn. Do đó, linh hồn nói tiếp:

Ta hãy ra đi mà nhìn ngắm trong vẻ đẹp của Người.

5 - Nghĩa là: Người với em hãy làm sao để có thể nhờ việc thể hiện tình yêu nói trên mà đạt đến chỗ nhìn thấy chúng ta trong vẻ đẹp của Người, trong cuộc sống đời đời. Nói cách khác, làm sao để em được biến đổi trong vẻ đẹp của Người, để khi đã được giống Người trong vẻ đẹp, cả hai chúng ta sẽ thấy nhau nơi vẻ đẹp của Người, có được chính vẻ đẹp của Người; đến nỗi, khi ngắm nhìn nhau, mỗi bên đều thấy nơi bên kia vẻ đẹp của mình, bởi thật ra, cả hai bên vẫn chỉ là một vẻ đẹp duy nhất, vẻ đẹp của Người, vì em đã bị hút mất vào trong vẻ đẹp của Người. Do đó, em sẽ thấy Người nơi vẻ đẹp của Người và Người cũng thấy em nơi vẻ đẹp của Người. Rồi em sẽ thấy chính em nơi Người trong vẻ đẹp của Người và Người sẽ thấy chính Người nơi em trong vẻ đẹp của Người. Và như thế, em được nên giống Người trong vẻ đẹp của Người và Người cũng nên giống em nơi vẻ đẹp của Người. Và, vẻ đẹp của em hãy là vẻ đẹp của Người, và ngược lại, vẻ đẹp của Người cũng hãy là vẻ đẹp của em. Như thế, em sẽ là chính Người nơi vẻ đẹp của Người và Người sẽ là chính em cũng nơi vẻ đẹp của Người; bởi vì chính vẻ đẹp của Người sẽ là vẻ đẹp của em. Và như thế, chúng ta sẽ nhìn thấy nhau trong vẻ đẹp của Người.

Đó chính là ơn làm nghĩa tử của các con cái Thiên Chúa, là những người thực sự nói được với Thiên Chúa điều mà chính Ngôi Con đã nói với Ngôi Cha Hằng Hữu qua Tin Mừng theo thánh Gioan: Mọi sự của con đều là của Cha và mọi sự của Cha đều là của con (Ga 17,10). Ngài nói vậy theo yếu tính, vì Ngài là Người Con đồng bản tính với Chúa Cha, còn chúng ta có thể nói như vậy là do được dự phần vào bản tính ấy và được làm nghĩa tử. Ngài nói điều đó không phải chỉ cho riêng Ngài là Đầu, nhưng còn thay cho tất cả nhiệm thể của Ngài là Hội thánh. Hội thánh này trong ngày khải hoàn, được nhìn thấy Thiên Chúa mặt giáp mặt, sẽ được thông dự vào chính vẻ đẹp của Đức Lang quân. Chính vì thế, ở đây linh hồn xin cho chính mình và Đức Lang quân được ra đi mà nhìn ngắm trong vẻ đẹp của Ngài.

Trên núi và trên đồi.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: