NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 32 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 23)
5 - Yêu cưng là yêu rất nhiều chứ không phải chỉ là yêu mà thôi. Yêu cưng là yêu gấp đôi, yêu vì hai động cơ hoặc hai nguyên nhân. Nơi câu thơ này linh hồn cho ta hiểu hai động cơ và hai nguyên nhân khiến Đức Lang quân yêu nó như sau: Ngài không chỉ yêu cưng nó vì bị sợi tóc nó bắt cầm tù mà còn yêu đến nỗi bị thương vì cái liếc mắt của nó.
Nơi câu thơ này linh hồn nêu lý do tại sao Đức Lang quân lại yêu cưng nó một cách nồng nàn đến thế. Đó là vì khi ngắm nhìn linh hồn, Ngài muốn ban cho nó ân sủng là duyên dáng bên trong để Ngài được vui lòng thỏa dạ. Ngài ban cho nó sợi tóc tình yêu và dùng lòng mến của Ngài tạo thành cái liếc mắt đức tin của nó. Do đó, linh hồn thốt lên: “Vì đó Người yêu cưng em”.
Khi trút ân sủng Ngài vào một linh hồn, Thiên Chúa làm cho linh hồn ấy xứng đáng và có khả năng đáp ứng tình yêu Ngài. Như thế khác nào linh hồn nói: vì Người trút ân sủng Người vào hồn em nên em xứng đáng được Người yêu, để rồi vì thế Người càng yêu cưng em hơn, nghĩa là càng ban cho em thêm ân sủng. Đây đúng là điều thánh Gioan đã nói: Từ nguồn sung mãn của Ngài, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác (Ga 1,16). Nghĩa là từ ân sủng đã cho ta trước đây, Thiên Chúa còn ban thêm ân sủng mới. Bởi nếu không có ân sủng Ngài, thì không đáng lãnh nhận ân sủng Ngài.
6 - Muốn hiểu được điều ấy, cần lưu ý rằng Thiên Chúa chẳng yêu thứ gì ở ngoài Ngài cho nên cũng chẳng yêu bất cứ thứ gì kém hơn là yêu chính mình Ngài. Ngài yêu tất cả đều vì Ngài. Vì yêu bản thân mình nên Ngài mới yêu vạn vật, chứ không phải Ngài yêu chúng vì những gì có nơi chúng. Vì thế, đối với Thiên Chúa, yêu một linh hồn là một cách nào đó đặt nó vào trong chính Ngài, làm cho nó ngang hàng với Ngài. Như vậy, linh hồn đang ở trong Ngài và Ngài yêu nó cùng với chính mình Ngài, bằng chính tình yêu Ngài tự yêu mình. Vì thế, mỗi khi thực hiện bất cứ công việc nào trong Thiên Chúa, linh hồn đều đáng được Thiên Chúa yêu thương. Bởi lẽ một khi đã được Thiên Chúa đặt vào trong giới ân sủng với một phẩm giá cao vời, thì nơi mỗi việc nó làm, linh hồn đều đáng được đón nhận chính Thiên Chúa. Thế nên, linh hồn nói tiếp:
Và nhờ đó đôi mắt em mới đáng
7 - Nghĩa là: Với ơn huệ và ân sủng mà đôi mắt của lòng xót thương Người ban cho em khi Người nhìn em, Người đã khiến em thành khả ái trước mắt Người và xứng đáng được Người nhìn thấy. Thế nên đôi mắt em mới đáng
Tôn thờ điều chúng thấy nơi Người.
8 - Điều này ngầm ý nói: Ôi Đức Lang quân của em! Các quan năng của linh hồn em, khác nào đôi mắt mà nhờ chúng em có thể trông thấy Người. Chúng thật đáng được nâng lên để nhìn ngắm Người. Trước kia do hoạt động thấp kém và năng lực tự nhiên của chúng thật khốn cùng, các quan năng ấy thường gục ngã thấp hèn thảm thương, còn giờ đây, linh hồn có thể ngắm nhìn Thiên Chúa nghĩa là nó có thể làm được nhiều công việc trong ân sủng của Thiên Chúa, thì các quan năng ấy của linh hồn xứng đáng dự phần vào việc tôn thờ, bởi vì chúng tôn thờ là tôn thờ trong ân sủng Thiên Chúa. Chính ân sủng này làm cho mọi hoạt động đều đáng được công trạng. Như thế, một khi được ân sủng và lòng ưu ái của Thiên Chúa soi sáng và nâng lên, các quan năng ấy sẽ tôn thờ những gì chúng thấy nơi Ngài, những điều mà trước đây, vì còn mù loà và thấp kém, chúng chẳng nhìn thấy được.
Vậy đâu là những điều chúng đã thấy được? Chúng đã thấy những uy lực lớn lao, sự ngọt ngào phong phú, lòng tốt bao la, tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa cùng với vô số hồng ân linh hồn đã nhận được từ Ngài, từ khi linh hồn được hiệp nhất khăng khít với Thiên Chúa cũng như cả thời gian trước đó. Giờ đây, đôi mắt linh hồn mới xứng đáng để tôn thờ tất cả những điều ấy, bởi vì đôi mắt ấy đã trở thành duyên dáng và đẹp lòng Đức Lang quân. Trước kia chẳng những chúng không đáng được phép tôn thờ hoặc nhìn thấy Ngài mà ngay cả chỉ suy xét đôi điều thuộc về Thiên Chúa cũng chẳng xứng đáng, bởi vì không có ân sủng Thiên Chúa, linh hồn sẽ hết sức thô thiển và mù loà!
9 - Ở đây có biết bao điều cần lưu ý và cũng thật đau lòng, khi thấy rằng những linh hồn không được tình yêu Thiên Chúa soi sáng thì còn lâu mới chu toàn được phận vụ của họ đối với Ngài, lẽ ra những linh hồn ấy đã phải nhận ra những ân sủng ấy cũng như vô số những hồng ân khác, vật chất lẫn tâm linh, mà họ đã và đang nhận được từ Thiên Chúa nơi từng bước đi của họ. Lẽ ra họ đã phải tôn thờ và dùng hết mọi quan năng mà phục vụ Thiên Chúa không ngơi nghỉ. Chẳng những không làm thế, họ còn khiến cho mình chẳng đáng ngắm nhìn và nhận biết Thiên Chúa, chẳng đáng nắm bắt được một điều như thế. Quả là đáng thương biết bao cho những kẻ đang sống, hay nói đúng hơn, đang chết trong tội lỗi.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét