NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 33
(Phiên bản A: chương 24)
+ Ghi chú mở đầu
1 - Để hiểu hơn về những gì đã nói và những gì tiếp theo, cần biết rằng cái nhìn của Thiên Chúa đem lại cho linh hồn bốn ơn lành: được thanh tẩy, được thêm duyên dáng, được thêm phong phú và được soi sáng, cũng như khi mặt trời tỏa ra những tia sáng của nó thì làm cho vạn vật trở nên khô, nóng, đẹp và tỏa sáng.
Sau khi đặt vào linh hồn ba ơn lành sau cùng trong bốn thứ kể trên, nhờ đó linh hồn trở nên hết sức khả ái đối với Ngài, thì theo như lời đã phán qua ngôn sứ Edêkien (x. Ed 18,22), Thiên Chúa không bao giờ còn nhớ tới sự xấu xí và tội lỗi trước đó của linh hồn nữa. Như thế, một khi đã xoá bỏ tội lỗi và sự xấu xí nơi linh hồn, Ngài không bao giờ còn trách cứ linh hồn về chuyện đó và cũng chẳng bao giờ vì thế mà không ban thêm ân huệ cho linh hồn, bởi vì Ngài không bao giờ xét xử một việc tới hai lần (x. Nk 1,9).
Tuy nhiên, mặc dù một khi đã tha thứ, Thiên Chúa quên hết những điều xấu xa và tội lỗi của linh hồn, linh hồn vẫn không nên quên những tội lỗi trước kia của nó, như lời tác giả sách Huấn Ca đã dặn: Đừng ỷ được tha thứ mà khinh nhờn, rồi cứ chồng chất tội này lên tội khác (Hc 5,5).
Ấy là vì ba lý do: Thứ nhất là để linh hồn đừng bao giờ tự phụ, thứ hai là để nó luôn biết tỏ lòng cảm tạ Thiên Chúa và thứ ba, để nhờ đó mà tin cậy hơn hầu có thể lãnh nhận được nhiều hơn. Thật vậy, nếu khi còn ở trong tình trạng tội lỗi mà linh hồn đã được nhận lãnh từ Thiên Chúa biết bao ơn lành thì khi đã được đặt vào tình yêu Thiên Chúa và không vương vấn tội lỗi, thử hỏi linh hồn còn có thể mong đợi biết bao ân huệ lớn lao hơn nữa?
2 - Vì thế, ở đây khi nhớ đến tất cả những sự xót thương đã nhận được từ Thiên Chúa, và thấy mình được hiệp nhất với Đức Lang quân với một phẩm giá như thế, linh hồn hết sức vui thỏa trong niềm hoan lạc biết ơn và yêu mến. Nó càng vui hơn khi nhớ lại tình trạng của mình trước kia thật quá sức thấp hèn và xấu xa. Lúc ấy chẳng những nó không đáng Thiên Chúa ghé mắt nhìn mà thậm chí không đáng được Ngài gọi tên, như lời Ngài đã phán qua ngôn sứ Đavít (x. Tv 15,4). Do đó, khi thấy về phần nó, nó chẳng có lý do gì mà cũng chẳng thể làm gì để đáng được Thiên Chúa nhìn đến và tôn dương, mà tất cả chỉ là do phía Thiên Chúa, chỉ nhờ ân sủng đẹp đẽ và ý muốn đơn thuần của Ngài mà thôi, linh hồn liền quy hết sự khốn nạn về cho mình và quy hết mọi ơn lành nó có được cho Đức Lang quân. Thấy rằng nhờ những ơn lành ấy mà đáng nhận được điều trước đây nó chẳng đáng, linh hồn liền can đảm và bạo dạn cầu xin được ơn liên lỉ hiệp nhất với Thiên Chúa về mặt tâm linh, để nhờ sự hiệp nhất ấy mà các ân huệ được gia tăng gấp bội. Tất cả những điều ấy được linh hồn diễn tả nơi ca khúc tiếp theo:
Đừng nỡ khinh thường em nữa,
Vì nếu Người thấy nơi em màu da sạm nắng,
Thì Người có thể ngắm nhìn em thật kỹ,
Vì Người đã nhìn em
Và đã để lại nơi em duyên sắc và vẻ đẹp.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét