NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 39 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 38)
4 - Nơi cuộc biến đổi linh hồn có được ở đời này, chính hơi thở ấy luân chuyển qua lại từ Thiên Chúa tới linh hồn, từ linh hồn tới Thiên Chúa hết sức thường xuyên khiến linh hồn được hưởng sự hoan lạc yêu thương thật cao vời mặc dù chưa đạt tới mức công khai tỏ tường như trong cõi sống đời sau. Đây chính là điều tôi cho rằng thánh Phaolô muốn ám chỉ khi Ngài nói: Để chứng thực anh em là con cái, Thiên Chúa đã sai thần khí của Con mình đến ngự trong lòng anh em mà kêu lên: Áp-ba, Cha ơi! (Gl 4,6). Đó là điều sẽ xảy ra cho các phúc nhân ở đời sau và những kẻ hoàn thiện ở đời này theo nhiều cách thức như đã nói.
Đừng nghĩ rằng linh hồn không thể nào chỉ nhờ dự phần mà có khả năng làm được một điều cao vời đến thế, là phả hơi thở vào Thiên Chúa, như Thiên Chúa thở hơi vào nó. Bởi vì nếu cho rằng Thiên Chúa đã đoái thương cho linh hồn hiệp nhất với Ba Ngôi chí thánh, qua đó, linh hồn được trở nên đồng hình đồng dạng với Thiên Chúa, được trở nên Thiên Chúa nhờ dự phần, thì có gì là không thể tin nếu linh hồn cũng hiểu, cũng biết, cũng yêu - hay nói đúng hơn - nhờ nối kết với Ba Ngôi, linh hồn cũng thực hiện được điều chính Ba Ngôi thực hiện? Tuy nhiên đó là chính Thiên Chúa đã làm điều ấy nơi linh hồn bằng cách thông ban và cho dự phần. Linh hồn được biến đổi nên Ba Ngôi về mặt uy lực, khôn ngoan và tình yêu và được nên giống như Thiên Chúa về sự biến đổi ấy. Thật vậy, chính vì mục đích ấy mà Thiên Chúa đã tạo dựng linh hồn theo hình ảnh Ngài và giống như Ngài (x. St 1,26).
5 - Điều ấy xảy ra cách nào ta chẳng thể biết mà cũng chẳng thể nói được. Ta chỉ biết được rằng chính Con Thiên Chúa đã đưa ta đạt tới tình trạng cao vời ấy, đã sắm cho ta chức phận cao quý là "Có thể làm con cái Thiên Chúa", như thánh sử Gioan đã nói (x. Ga 1,12). Trong Tin Mừng Gioan, chính Ngài đã xin Chúa Cha điều ấy như sau: "Lạy Cha, Con muốn rằng Con ở đâu thì những kẻ Cha ban cho Con cũng ở đó với Con, để họ chiêm ngắm vinh quang của Con, vinh quang mà Cha đã ban cho Con" (Ga 17,24). Nghĩa là, nhờ dự phần với chúng ta, họ có thể làm được chính công việc Con vẫn làm theo bản tính, tức là thở hơi Thánh Thần. Ngài còn nói: "Lạy Cha, Con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai nhờ lời họ mà tin vào Con, để tất cả nên một như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai Con. Phần Con, Con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho Con, để họ nên một như chúng ta là một: Con ở trong họ và Cha ở trong Con, để họ được hoàn toàn nên một, như vậy, thế gian sẽ nhận biết chính là Cha đã sai Con và đã yêu thương họ như đã yêu thương Con" (Ga 17,20-23). Như thế là Chúa Cha đã thông truyền cho họ chính tình yêu Ngài đã thông truyền cho Chúa Con, dù không phải theo bản tính như khi thông truyền cho Chúa Con, nhưng là, như chúng tôi đã nói, do sự nên một và biến đổi trong tình yêu. Cũng không phải Chúa Con có ý xin Chúa Cha cho các thánh được hiệp nhất với nhau tận yếu tính và bản thể như Chúa Cha và Chúa Con là một, nhưng là được hiệp nhất nhờ sự hiệp nhất trong tình yêu, như Chúa Cha và Chúa Con là một trong Tình Yêu.
6 - Như thế, những điều tốt lành Chúa Con có được theo bản tính thì các linh hồn ấy cũng có được nhờ dự phần, do đó, họ thật sự là những thần linh nhờ được dự phần với Con Thiên Chúa, thật sự là những kẻ ngang hàng, những kẻ đồng hội đồng thuyền với Thiên Chúa. Vì lẽ đó, thánh Phêrô đã nói như sau: "Chúc anh em được đầy tràn ân sủng và bình an nhờ được biết Thiên Chúa và Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta. Thật vậy Đức Kitô đã lấy thần lực của người mà ban tặng cho chúng ta tất cả những gì chúng ta được sống và sống đạo đức, khi Ngài cho chúng ta biết Đấng đã dùng vinh quang và sức mạnh của mình mà kêu gọi chúng ta. Nhờ vinh quang và sức mạnh ấy, Thiên Chúa đã ban tặng chúng ta những gì rất quý báu và trọng đại Ngài đã hứa, để nhờ đó, anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa" (2 Pr 1,2-4). Những lời ấy của thánh Phêrô giúp ta hiểu rõ rằng linh hồn sẽ dự phần vào chính Thiên Chúa, nghĩa là sẽ cùng với Thiên Chúa thực hiện nơi Ngài công việc của chính Ba Ngôi Chí Thánh - theo cách chúng tôi đã nói - nhờ vào sự hiệp nhất tận bản thể giữa linh hồn và Thiên Chúa. Mặc dù sự hiệp nhất này chỉ thật sự hoàn tất ở đời sau, nhưng một khi đã đạt tới tình trạng hoàn hảo của linh hồn mà chúng tôi đề cập ở đây, thì ngay ở đời này, linh hồn đã nhận được bảo chứng và được nếm trước hương vị của ơn hiệp nhất ấy, theo như cách thức chúng tôi mô tả, mặc dù, như chúng tôi đã nói, thật ra không thể nào tả nổi điều ấy.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét