Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 36 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 36 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 35)

6 - Trên núi là có ý nói đến cái nhận thức từ ban mai, cái nhận thức cốt yếu về Thiên Chúa, tức là sự hiểu biết nơi chính Ngôi Lời Thiên Chúa. Do chiều cao vời vợi của nó, ở đây sự hiểu biết ấy được miêu tả bằng ngọn núi. Ngôn sứ Isaia cũng nói tương tự để kêu gọi mọi người nhận biết Con Thiên Chúa: Hãy đến đây, ta cùng lên núi Chúa (Is 2,3) và trước đó: Trong tương lai, núi Nhà Chúa đứng kiên cường vượt đỉnh các non cao (Is 2,2).

Còn trên đồi là có ý nói đến cái nhận thức ban chiều về Thiên Chúa, tức là sự khôn ngoan của Thiên Chúa nơi các thụ tạo, các công trình và những phán quyết kỳ diệu của Ngài. Sự khôn ngoan này không cao cho bằng sự khôn ngoan từ ban mai, cho nên được miêu tả bằng ngọn đồi. Linh hồn nài xin cho được cả sự khôn ngoan của ban mai và ban chiều, cho nên mới nói: trên núi và trên đồi.

7 - Khi giục giã Đức Lang quân: Ta hãy ra đi mà nhìn ngắm trong vẻ đẹp của Người, trên núi, linh hồn có ý nói: xin Người hãy biến đổi em, làm cho em nên giống vẻ đẹp của Đức Khôn Ngoan Thiên Chúa, mà như đã nói trên, Đức Khôn Ngoan này chính là Ngôi Lời, Con Thiên Chúa. Khi nói thêm và trên đồi, linh hồn xin Ngài trút cho nó cả vẻ đẹp của sự khôn ngoan kia, sự khôn ngoan có phần thua kém hơn đang hàm ẩn trong các thụ tạo của Ngài và trong những công trình kỳ diệu khác. Sự khôn ngoan này cũng là vẻ đẹp của Con Thiên Chúa mà linh hồn hằng khát khao được soi sáng.

8 - Linh hồn không thể thấy mình nơi vẻ đẹp của Thiên Chúa bao lâu nó chưa được biến đổi thành sự khôn ngoan của Thiên Chúa, chỉ trong sự khôn ngoan ấy linh hồn mới thấy mình chiếm hữu được những sự trên trời cũng như dưới đất. Tân nương khao khát được lên ngọn núi ấy và đỉnh đồi kia khi thốt lên: Ta sẽ đi lên núi mộc dược, đi lên đồi nhũ hương (x. Dc 4,6). Núi mộc dược có ý nói về sự hưởng kiến Thiên Chúa nhãn tiền, còn đồi nhũ hương có ý nói về sự nhận thức qua các thụ tạo, bởi vì mộc dược trên núi bao giờ cũng quý hơn nhũ hương trên đồi.

Nơi vọt ra nước tinh khiết.

9 - Ở nơi vọt ra nước tinh khiết nghĩa là ở nơi nào có tri thức và sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Tri thức và sự khôn ngoan này được gọi là nước tinh khiết, vì rất trong suốt và được gạn sạch, trần trụi, không còn vướng những cái phụ thuộc cũng như những hình ảnh, đồng thời vì rất tươi sáng, không gợn một chút mây mờ nào của sự mê muội. Linh hồn luôn canh cánh nỗi khao khát được hiểu các chân lý của Thiên Chúa một cách rõ ràng và tinh ròng. Càng yêu mến, linh hồn càng tha thiết muốn được vào sâu trong các chân lý ấy. Vì nỗi khao khát ấy, linh hồn đã xin cho được nét đặc trưng thứ ba của tình yêu, và nói:

Chúng ta sẽ vào mãi phía trong sâu hơn nữa.

10 - Phía trong sâu của những công trình sáng chói và những phán quyết thăm thẳm của Người. Những công trình và phán quyết nhiều vô vàn vô số và có muôn màu muôn vẻ ấy có thể gọi là cả một rừng sâu. Trong những công trình và phán quyết ấy có đầy dẫy sự khôn ngoan chan chứa, đầy dẫy mầu nhiệm, khiến cho không những có thể nói là rừng sâu mà còn phải nói là rừng sâu thăm thẳm, như vua Đavít đã nói: là non thần núi thánh, là rặng núi ngất cao (Tv 67,16).

Rừng sâu này của khôn ngoan thượng trí và toàn tri nơi Thiên Chúa quá sâu và rộng đến nỗi linh hồn chẳng thể nào biết liệu mình sẽ vào được đến đâu, nó quá mênh mông và những phong phú của nó không sao hiểu thấu, như thánh Phaolô đã thốt lên: Ôi sự giàu có, khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào! Những phán quyết của Ngài, ai dò cho thấu và đường lối của Ngài, ai theo dõi được! (Rm 11,33).

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: