NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 35
(Phiên bản A: chương 34)
(Phiên bản A: chương 34)
+ Ghi chú mở đầu
1 - Đức Lang quân tiếp tục lên tiếng, cho thấy Ngài hài lòng về những điều tốt lành Tân nương đạt được nhờ đã sống trong niềm cô tịch mà trước kia nàng từng mong ước. Niềm cô tịch ấy chính là một sự bình an vững bền và một ơn lành không thể lay chuyển. Thật vậy, một khi đã vững vàng ổn định trong sự yên hàn nơi tình yêu duy nhất trong thanh vắng của Đức Lang quân, - như tình trạng linh hồn ta đang bàn ở đây - linh hồn sẽ gắn bó yêu thương thật êm đềm với Thiên Chúa và Thiên Chúa gắn bó với linh hồn, đến nỗi linh hồn không còn cần đến những trung gian hay những vị thầy nào khác dẫn đường cho nó đến với Thiên Chúa, bởi vì chính Thiên Chúa là kẻ dẫn dắt và là ánh sáng của linh hồn. Lúc ấy Thiên Chúa chu toàn nơi linh hồn điều Ngài hứa qua miệng ngôn sứ Hôsê: Ta sẽ dẫn nó vào cô tịch và ở đó Ta sẽ nói với lòng nó (Hs 2,14).
Qua lời ấy, Thiên Chúa cho ta hiểu rằng chính là trong cô tịch mà Ngài tự thông truyền và hiệp nhất với linh hồn. Bởi lẽ, nói với lòng một người là làm cho lòng người ấy được thỏa mãn; mà có gì thỏa mãn được cõi lòng ngoại trừ chính Thiên Chúa! Vậy, Đức Lang quân nói:
Nó đã sống trong cô tịch,
Và trong cô tịch nó làm tổ,
Và trong cô tịch kẻ nó yêu hướng dẫn nó
Một mình với một mình,
Cả kẻ nó yêu cũng vì yêu mà bị thương trong cô tịch.
+ Minh giải
2 - Nơi ca khúc này, Đức Lang quân thực hiện hai điều:
Thứ nhất, Ngài ca ngợi sự cô tịch trước đây linh hồn hằng mong ước sống, bảo rằng cô tịch là phương thế giúp linh hồn gặp được và vui hưởng Đấng Chí Ái, một mình với một mình, xa hẳn mọi vất vả phiền muộn đã từng hành hạ nó. Do đã ước muốn náu mình nơi cô tịch xa lánh mọi thích thú, mọi sự ủi an và nương tựa nơi các loài thụ tạo để trở thành bạn hữu và khắng khít với Đấng Chí Ái của mình, linh hồn đáng gặp được sự cô tịch bình an nơi Đấng Chí Ái, nơi Ngài linh hồn được nghỉ ngơi một mình, xa hẳn mọi phiền toái nói trên.
Thứ hai, Đức Lang quân nói rằng bởi lẽ linh hồn đã khát khao xa hẳn mọi loài thụ tạo, để sống một mình với Đấng nó mến yêu, nên chính Ngài cũng say đắm nó vì sự cô tịch ấy của nó. Ngài đã chăm sóc và đưa tay ôm lấy nó, nuôi dưỡng nó nơi Ngài bằng mọi điều tốt lành, và hướng dẫn tinh thần nó vươn tới những điều cao siêu của Thiên Chúa. Không những Ngài cho biết Ngài là kẻ dẫn đường cho linh hồn mà còn cho biết Ngài làm điều ấy một mình, không nhờ đến các trung gian khác chẳng hạn như các thiên thần, loài người, hình thể, dáng dấp, bởi vì nhờ sự cô tịch của nó, linh hồn đã có được sự tự do tinh thần đích thực, không lệ thuộc bất cứ trung gian nào trong những trung gian nêu trên. Vậy Đức Lang quân nói:
Nó đã sống trong cô tịch.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét