Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 19 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 19 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 32)

3 - "Khuôn mặt" của Thiên Chúa chính là thần tính. Những mé đồi ám chỉ các quan năng của linh hồn gồm dạ nhớ, trí hiểu và lòng muốn. Như thế, linh hồn như thể nói: Xin đổ đầy thần tính Người vào trí hiểu em bằng cách ban cho nó những hiểu biết của Thiên Chúa, đổ đầy thần tính vào lòng muốn của em bằng cách trao ban và thông truyền cho nó tình yêu của Thiên Chúa, đổ đầy thần tính vào dạ nhớ của em bằng cách cho nó chiếm hữu niềm vinh quang như Thiên Chúa.

Xin như thế là linh hồn đã xin tất cả những gì nó có thể xin. Thật vậy, linh hồn không còn hài lòng với một sự nhận biết và thông truyền về Thiên Chúa từ phía sau lưng như Ngài từng thực hiện cho Môsê (x. Xh 33,23), cho ông được nhận biết Ngài qua những hiệu quả và các công việc Ngài làm. Linh hồn xin cho được nhìn thấy khuôn mặt Thiên Chúa, nghĩa là được Ngài thông ban cho biết thần tính Ngài tận trong yếu tính chứ không qua một trung gian nào cả, tức là chính linh hồn được tiếp xúc với thần tính cách thật chắc chắn. Một sự tiếp xúc như thế hoàn toàn xa lạ với mọi giác quan và mọi yếu tố phụ thuộc vì đây là sự đụng chạm giữa hai bản thể không che đậy, giữa bản thể linh hồn và bản thể Thiên Chúa. Vì thế, linh hồn nói tiếp:

Và đừng nỡ nói ra điều ấy.

4 - Nghĩa là: xin Người đừng nói ra như trước đây. Trước đây, khi thông truyền cho em, Người đã nói với các giác quan bên ngoài bởi đó không phải là những điều quá cao vời sâu thẳm đến nỗi phần giác quan không thể đạt tới được. Còn giờ đây những điều em xin thông truyền quả là quá cao vời, thiết yếu và nội tâm nên xin Người đừng nói gì cả với các giác quan ấy, chúng không thể biết được đâu. Thật vậy, bản thể của tâm linh không thể nào thông truyền được cho giác quan và tất cả những gì thông truyền được cho giác quan, nhất là nơi cõi đời này, đều không thể là thuần tâm linh vì giác quan không sao lãnh hội được những điều ấy.

Như thế, ở đây linh hồn mong ước rằng khi Thiên Chúa đã thông truyền tận trong bản thể và trong yếu tính như thế thì đừng để sự thông truyền ấy rơi vào giác quan. Nó xin Đức Lang quân "đừng nỡ nói" ra, nghĩa là: xin đừng để cho giác quan đoán được và tiết lộ nơi thâm sâu kín ẩn của cuộc hiệp nhất tâm linh ấy. Nơi ấy phải được giữ bí mật như những bí mật thánh Phaolô đã nghe và người phàm không được phép nói đến (x. 2Cr 12,4).

Nhưng hãy nhìn đám bạn đồng hành.

5 - Thiên Chúa nhìn có nghĩa là Thiên Chúa yêu thương và ban ân huệ. Những bạn đồng hành mà ở đây linh hồn xin Thiên Chúa nhìn đến chính là vô số những nhân đức, những ân huệ, những điều tốt lành và phong phú tâm linh khác mà Ngài đã đặt vào linh hồn làm của hồi môn, bảo chứng và sính lễ của ngày lễ đính hôn. Cũng có nghĩa là, linh hồn như muốn nói: Hỡi Đấng Chí Ái, trước hết xin hãy quay vào chốn nội tâm của linh hồn em, hãy đắm say toàn bộ những giàu sang châu báu Người đã đặt vào đó, để một khi Người đắm say linh hồn em ở nơi những báu vật ấy, Người sẽ ẩn thân và lưu lại ở đó. Bởi vì quả thật, mặc dù chúng là của Người nhưng Người đã ban tặng cho em nên chúng cũng là

Của cô nàng đang đi qua những đảo kỳ lạ.

6 - Nghĩa là của linh hồn em. Nó đang đi đến với Người bằng những nhận thức kỳ lạ về Người, bằng những cách thức và những con đường kỳ bí và xa lạ đối với mọi giác quan và hiểu biết thông thường tự nhiên. Dường như linh hồn muốn ép buộc Đức Lang quân khi ngỏ với Ngài rằng: Này hồn em đã đến với Người bằng những nhận thức tâm linh kỳ bí và xa lạ đối với các giác quan, thì xin Người hãy thông ban chính Người cho nó ở cấp độ thật thâm sâu và cao diệu, xa lạ hẳn với tất cả các giác quan ấy.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: