Thứ Tư, 15 tháng 7, 2026

Ngọn Lửa Tình Nồng - Phần phân tích - Ca khúc thứ tư



NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)

+ PHẦN PHÂN TÍCH

CA KHÚC THỨ TƯ

Ca khúc thứ tư thánh nhân không thể nào minh giải cho hết. Có những điều mà ở đời này người ta không thể cắt nghĩa được. Dầu vậy ngài cũng cố nói lên hai ân sủng cao vời nhất mà thỉnh thoảng Thiên Chúa thực hiện nơi tình trạng hiệp nhất này.

Trước tiên là một thứ tỉnh giấc. Thiên Chúa như đang ngủ trong linh hồn và vừa bừng thức giấc. Lúc ấy linh hồn cảm thấy “mọi thứ hương thơm cỏ lạ của trần gian đều bị nhào trộn và bị lay động để chuyển mình toả hương thơm ngào ngạt, và mọi hoàn hảo và duyên dáng của mọi loài thụ tạo thảy đều tỏa rạng” (Lửa 4,4). Linh hồn nhìn thấy mọi vật, vẻ đẹp đẽ, duyên dáng và sức sống của chúng, không phải nơi chính chúng qua một cái nhìn đa phức chia chẻ, nhưng tất cả được quy về nơi Thiên Chúa. Khi thấy vạn vật trong Thiên Chúa, linh hồn hiểu biết chúng hơn là khi nhìn thấy chúng nơi chính chúng. Đối với bản thân chúng tôi, điều chia sẻ kỳ lạ này dường như là nền cho những gì chúng tôi đã nói về chất tượng trưng trong thơ ca của thánh nhân cũng như cách so sánh loại suy ngài thường dùng để dạy ta chống lại những khuyết điểm . Một lần nữa thánh nhân trở lại với một ý tưởng đặc biệt thân thiết đối với ngài, hay đúng hơn, với một kinh nghiệm hết sức dịu êm đối với Ngài, đó là Thiên Chúa tuy siêu việt nhưng lại thật trìu mến. Một khi Thiên Chúa đã chất đầy cho linh hồn biết bao dịu dàng êm ái của Hữu thể toàn năng vô cùng của Ngài, thử hỏi linh hồn còn thiếu gì nữa?

Như phần mở đầu Ca Khúc Tâm Linh có nói, Thiên Chúa lúc nào cũng lưu lại trong linh hồn. Ngài ở đó như trong nhà Ngài, thật thoả lòng, bầu bạn với linh hồn. Quả thật hoàn toàn xa lạ với thứ cung giọng trịnh trọng của những ai giảng một đường sống một nẻo! Đây là cung giọng chia sẻ tâm phúc, đầy lòng biết ơn đối với Thiên Chúa, sự chia sẻ của một người cha tâm linh thổ lộ cho ái nữ tâm linh niềm hạnh phúc phi thường mà ông được sống. Cho đến khi niềm hạnh phúc ấy trở nên thường hằng, thì ta đã ở trên trời. Như thế chúng ta hiểu rõ hơn tại sao thánh nhân hết sức quyết liệt bảo vệ những linh hồn đang có được hạnh phúc ấy, chống lại mọi xâm lấn từ bên ngoài đến quấy rối sự tinh tuyền của một cuộc sống chiêm niệm như thế.

Và đến khi mô tả ân sủng sau cùng của bài thơ, tức là “Hơi thở của Chúa Thánh Thần” (Lửa 4,16), cây bút đã rơi khỏi tay ngài. Lần này, thánh nhân như chạm tới điều khôn tả và đành câm lặng.

Còn gì cảm động cho bằng đến trang chót của tác phẩm cuối cùng trong những tác phẩm lớn của ngài, ngài đã rơi vào thinh lặng, sự thinh lặng quả quyết rằng trước cái vô cùng của vị Thiên Chúa linh hồn đang cảm nghiệm, không lời lẽ nào có thể diễn tả nổi kinh nghiệm. Bởi lẽ làm sao có thể nói lên được việc Thiên Chúa thở hơi nơi linh hồn, làm sao có thể tưởng tượng nổi điều ấy. Kể từ đây, để diễn tả niềm vui đang sống động nơi linh hồn, linh hồn chỉ còn biết lặng yên say đắm vì ngưỡng mộ thán phục.

Đan viện Cát Minh ở Lille
Lễ Hiện Xuống 1946
LUCIEN MARIE DE SAINT JOSEPH, OCD

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét: