NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 26 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 17)
8 - Ở đây có một điểm cần lưu ý. Người ta thường nói rằng vô tri bất mộ, lòng chỉ có thể yêu những gì mà trí đã hiểu trước rồi. Đúng là như thế, bởi theo lẽ tự nhiên, không thể nào yêu mà trước hết không nhận thức được điều mình yêu. Tuy nhiên, trên con đường siêu nhiên, Thiên Chúa có thể tuôn đổ hay gia tăng tình yêu mà chẳng cần phải tuôn đổ hay gia tăng sự hiểu biết rạch ròi như viện dẫn trên đây đã cho thấy.
Điều ấy đã được nhiều người sống theo tâm linh cảm nghiệm. Họ nhiều lần cảm thấy mình yêu mến Thiên Chúa nồng nàn hơn mặc dù chẳng có thêm một nhận thức nào rạch ròi hơn trước đó. Người ta có thể hiểu ít mà yêu nhiều và có thể hiểu nhiều mà yêu ít. Thật vậy, trên đường tâm linh, thông thường những người ít được trổi vượt trong sự hiểu biết về Thiên Chúa thì lại hay được vượt trội về lòng muốn, nơi họ đức tin thần phú đủ thay cho sự hiểu biết của trí hiểu. Nhờ đức tin ấy, Thiên Chúa đổ đức mến vào cho họ và làm gia tăng cả đức mến và hành vi đức mến, tức là làm cho họ yêu mến nhiều hơn, mặc dù, như đã nói, sự hiểu biết nơi họ vẫn không gia tăng. Như thế, lòng muốn có thể uống lấy tình yêu mà không cần chờ trí hiểu uống lấy sự hiểu biết mới. Riêng trong trường hợp chúng ta đang bàn, linh hồn nói rằng nó đã uống lấy Đấng Chí Ái qua sự hiệp nhất nơi căn hầm rượu bên trong, kết hiệp bằng tất cả ba quan năng của linh hồn, như chúng tôi đã nói, cho nên cả ba quan năng đã cùng uống chung với nhau.
9 - Còn điều thứ tư là về dạ nhớ, linh hồn cũng uống lấy ở đó Đấng Chí Ái của nó, thì đã rõ là, nhờ được soi sáng bởi ánh sáng trí hiểu, dạ nhớ ôn lại những ơn lành linh hồn đang chiếm hữu và vui hưởng nơi sự hiệp nhất với Đấng Chí Ái của mình.
10 - Thức uống thần linh này thần thánh hoá, nâng linh hồn lên cao và dìm nó vào trong Thiên Chúa đến nỗi nó thốt lên:
Và khi bước ra,
11 - Nghĩa là khi nguồn ơn vũ lộ ấy đã trôi qua. Vì rằng, từ khi Thiên Chúa đưa nó lên bậc linh phối cao vời, linh hồn luôn ở trong tình trạng ấy. Tuy nhiên, linh hồn chỉ mới được ở luôn trong tình trạng hiệp nhất như thế nơi bản thể, còn nơi các quan năng thì không phải lúc nào cũng thế. Dầu vậy, khi linh hồn đã đạt tới sự hiệp nhất nơi bản thể như thế, các quan năng của nó cũng rất thường xuyên hiệp nhất với nhau và cùng uống nơi căn hầm rượu ấy, trí hiểu thì uống lấy sự hiểu biết, lòng muốn thì uống lấy tình yêu v.v...
Vậy giờ đây, khi linh hồn bảo rằng nó bước ra, thì ta phải hiểu rằng không phải ra khỏi sự hiệp nhất tận yếu tính và theo bản thể mà linh hồn có được như nói trên, nhưng chỉ là ra khỏi sự hiệp nhất của các quan năng, là sự hiệp nhất chưa được liên tục mà cũng không thể nào liên tục được bao lâu còn sống ở trần gian.
12 - Như thế, sau khi bước ra, linh hồn đã rảo qua
Qua suốt cánh đồng bao la ấy,
nghĩa là qua toàn vũ trụ bao la. Và rồi,
Tôi chẳng còn biết một chuyện gì.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét