NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ NHẤT (tiếp theo)
15. Thường thì những gì hiếm hoi và ít ai kinh nghiệm dễ bị coi như những chuyện lạ lùng và ít đáng tin. Những điều chúng tôi nói về linh hồn ở tình trạng này cũng là hiếm, ít người trải qua, cho nên tôi không ngạc nhiên khi có những người hoặc chưa hiểu rõ hoặc chưa biết qua nên không tin hoặc cho là chuyện phóng đại hoặc nghĩ rằng thực tế không đến mức ấy.
Tuy nhiên tôi xin thưa với tất cả những vị ấy rằng Thiên Chúa là Cha của muôn vàn tinh tú (x. Gc 1,17), tay Ngài không quá ngắn (x. Is 59,1), Ngài ban phát chính Ngài cách hào phóng, chẳng thiên vị ai (x. Ep 6,9; Cv 10,34) bất cứ là ở đâu. Như ánh mặt trời vui vẻ chiếu soi cho mọi người trên khắp mọi nẻo đường, Đấng là Cha của sự sáng chẳng ngần ngại cũng chẳng xem nhẹ việc Ngài vui thích được ở với hết thảy con cái loài người trên khắp mặt địa cầu (x. Cn 8,31).
Cho nên đừng nghĩ là không thể tin được chuyện một linh hồn đã được trắc nghiệm, được tẩy luyện và thử thách trong lửa của phiền não, gian khổ và đủ thứ cám dỗ mà vẫn trung thành trong tình yêu, nay được no đầy ngay ở đời này những điều mà Con Thiên Chúa đã hứa khi nói rằng ai yêu mến Ngài thì Ba Ngôi Thiên Chúa sẽ đến với người ấy và ở lại trong người ấy (x. Ga 14,23). Ơn này có nghĩa là trí hiểu của linh hồn được chiếu sáng trong thượng trí của Ngôi Con, lòng muốn của linh hồn được no đầy hoan lạc trong Ngôi Thánh Thần và chính linh hồn được Ngôi Cha dùng quyền năng và sức mạnh cuốn hút và siết chặt trong vòng tay êm ái vô tận.
16. Nếu Thiên Chúa xử sự như thế với một số linh hồn - mà hẳn nhiên là Ngài vẫn xử sự như thế - thì phải tin rằng linh hồn mà chúng tôi nói đây không bị loại khỏi những ưu ái ấy của Ngài; bởi lẽ, nơi trường hợp chúng tôi nói đây, Thánh Thần Thiên Chúa hành động mạnh mẽ hơn những khi Ngài thông truyền và biến đổi tình yêu thông thường. Trường hợp thông thường giống như than được đốt cháy, còn trường hợp chúng tôi nói đây thì cơ hồ than trong lửa đã bốc đến độ không những than cháy mà còn phát ra ngọn lửa nồng.
Như thế là có hai cách hiệp nhất: hiệp nhất đơn thuần trong tình yêu và hiệp nhất đến độ bốc cháy lửa tình yêu. Hai cách ấy có thể sánh với hai thứ lửa mà ngôn sứ Isaia nói tới: lửa của Thiên Chúa tại Sion và lò lửa của Thiên Chúa tại Giêrusalem (x. Is 31,9). Sion tượng trưng cho Hội thánh lữ hành trên trần thế, trong đó lửa yêu mến chưa cháy đến tận cùng; còn Giêrusalem có nghĩa là sự hưởng kiến trong bình an, tượng trưng cho Hội thánh vinh hiển trên trời, nơi mà tình yêu trọn hảo luôn cháy hừng hực như lửa lò.
Như chúng tôi đã nói, mặc dù linh hồn này chưa đạt tới sự trọn lành như ở đời sau, nhưng so với sự hiệp nhất thường tình của thiên hạ thì đã tựa như lò lửa cháy, với một sự hưởng kiến bình an, vinh hiển và êm ái hơn nhiều, với ngọn lửa sáng hơn, rực rỡ hơn lửa than bình thường.
17. Chính vì thế, khi cảm thấy ngọn lửa tình nồng chuyển thông cho mình thật mãnh liệt tất cả những ơn lành mà tình yêu thần linh ấy mang theo, linh hồn đã thốt lên: Ôi ngọn lửa tình nồng, Người đã gây cho em vết phỏng thật êm ái. Chẳng khác nào như nói: Ôi tình yêu nồng cháy, với những chuyển động da diết mến yêu của người, người khiến em được ngây ngất vinh hiển với hết năng hết lực của linh hồn em, nào là ban cho em tri thức thần linh vượt mọi khả năng tiếp nhận của trí hiểu em, nào là thông truyền cho em tình yêu vượt mọi năng lực nơi lòng muốn của em, nào là đem cả suối hoan lạc của Người (Tv 35,9) tắm đẵm tận bản thể linh hồn em, nơi sự tiếp xúc thần linh và sự hiệp nhất tận bản thể, cho đến tận cùng sự thanh khiết của bản thể em và vượt mọi khả năng dung nạp của dạ nhớ nơi em! Sự thể đã xảy ra như vậy vượt hẳn những gì có thể diễn tả, khi ngọn lửa tình ấy bốc cao trong linh hồn.
Để rồi, linh hồn càng được thanh luyện tận bản thể cũng như nơi các quan năng của nó là trí hiểu, dạ nhớ và lòng muốn... thì càng được bản thể thần linh chiếm hữu trọn vẹn. Bản thể này hết sức tinh tuyền nên đạt thấu mọi ngõ ngách, đã dùng ngọn lửa thần linh mà chiếm lấy linh hồn, một cách vừa sâu, vừa cao, vừa tinh tế. Khi linh hồn được ngụp lặn trong sự khôn ngoan rồi Chúa Thánh Thần liền làm tung tóe rực rỡ ngọn lửa của Ngài, ngọn lửa thật êm dịu khiến linh hồn thốt lên ngay:
Giờ Người thôi không ray, không rứt.
18. Có nghĩa là: giờ Người không còn gây phiền muộn, không còn dằn vặt, không còn khiến em khổ sở như Người đã làm trước đây. Thật vậy, nên biết rằng khi linh hồn còn ở bậc thanh tẩy tâm linh, còn ngấp nghé ở ngưỡng cửa chiêm niệm, ngọn lửa ấy của Thiên Chúa không được thân mật dịu dàng như hiện nay là lúc linh hồn đã bước lên bậc hiệp nhất. Chúng ta phải nán lại ở đây chút ít để minh giải tại sao lại như thế.
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét