Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 20 và 21 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 20 và 21 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 29 và 30)

7 - Đức Lang quân lên tiếng, kêu gọi bầy sư tử, tức là Ngài kềm chế những xung lực và những thái quá của sự nóng giận. Ngài lên tiếng kêu gọi lũ hươu nai tức là Ngài tăng sức cho ái dục để vượt thắng những sợ hãi và hèn nhát trước kia thường khiến linh hồn thu mình lại. Ngài lên tiếng kêu gọi lũ hoẵng đang nhảy nhót tức là đáp ứng thỏa đáng và dẹp yên các ước muốn và mê thích trước đây thường bồn chồn như bầy hoẵng nhảy nhót từ chỗ này sang chỗ nọ tìm cách thỏa mãn ái dục. Ái dục này giờ đây được thỏa mãn nhờ những khúc nhạc thất huyền cầm du dương đem lại niềm vui và nhờ khúc hát của bầy nhân ngư đem lại sự hoan lạc.

Cần lưu ý ở đây Đức Lang quân không lên tiếng kêu gọi nộ dục và ái dục ngừng lại bởi lẽ chúng là những năng lực không bao giờ thiếu vắng nơi linh hồn. Ngài chỉ lên tiếng kêu gọi những rối loạn và những hành vi vô trật tự của chúng, mà ở đây gọi là sư tử, hươu nai và hoẵng nhảy nhót phải ngừng lại, bởi vì ở bậc linh phối này những xung động ấy buộc phải ngưng hoạt động.

Này những núi, đồi, thung lũng và bờ sông.

8 - Ba tên gọi này ám chỉ những hành vi sai quấy và vô trật tự nơi ba quan năng của linh hồn là: Dạ nhớ, trí hiểu và lòng muốn. Những hành vi này sở dĩ sai quấy và vô trật tự là vì hoặc chúng vói cao quá đáng hoặc chúng hạ thấp quá đáng, hoặc khi chúng không rơi vào hai thái cực ấy nhưng nghiêng chiều về một trong hai. Những ngọn núi thường rất cao, ám chỉ những hành vi quá đáng và vô trật tự quá mức. Những thung lũng thường lại quá thấp, ám chỉ những hành vi không đạt được mức tối thiểu cần có của ba quan năng nói trên. Còn những bờ sông thường không cao lắm cũng không thấp lắm mà chỉ ngang ngang nên một phần nào đó có dính dự vào cả hai cực cao thấp, chúng ám chỉ những hành vi của các quan năng trên lúc thì vượt quá lúc thì không đạt được mức trung dung đúng đắn. Dù những hành vi này không vô trật tự quá mức, cho nên không đưa đến tội trọng, nhưng dù sao vẫn là vô trật tự cho nên có thể gây ra tội nhẹ hoặc gây ra một bất toàn, dù hết sức nhỏ bé, nơi trí hiểu, dạ nhớ và lòng muốn.

Cũng bằng những khúc thất huyền cầm du dương và tiếng hát của nhân ngư nói trên, Đức Lang quân truyền bảo tất cả các hành động vượt mức trung dung trên đây phải dừng lại. Những khúc thất huyền cầm và những bài ca ấy đưa ba quan năng của linh hồn đặt vào đúng vị trí chính xác để chúng chu toàn hoạt động riêng của chúng thật xác đáng, không rơi vào chỗ thái quá, cả trong những chi tiết nhỏ cũng thế. Tiếp theo là những câu thơ còn lại:

Nước, khí và sức nóng
và hỡi những nỗi sợ của bao đêm không ngủ.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: