NGỌN LỬA TÌNH NỒNG
(Phiên bản B)
CA KHÚC THỨ NHẤT (tiếp theo)
29. Lớp lụa ấy gây cản trở cho công cuộc hết sức lớn lao này. Chỉ khi nào gạt bỏ được những trở ngại ấy và xé toạc được các lớp lụa, không cho nó ngăn cản linh hồn hiệp nhất với Thiên Chúa nữa, thì việc đến với Thiên Chúa mới thật dễ dàng. Có thể nói rằng có ba lớp lụa đang ngăn cản linh hồn hiệp nhất với Thiên Chúa. Có xé toạc chúng đi, linh hồn mới chiếm hữu được Thiên Chúa thật trọn vẹn. Trong ba lớp lụa ấy, thứ nhất là lớp lụa trần thế, bao gồm mọi loài thụ tạo, thứ hai là lớp lụa tự nhiên bao gồm các hoạt động và khuynh hướng thuần tự nhiên, thứ ba là lớp lụa khả giác chỉ nhắm nói đến sự hiệp nhất giữa linh hồn và thể xác, tức là sự sống khả giác thuộc giới động vật mà thánh Phaolô gọi là chiếc lều: Chúng ta biết rằng nếu ngôi nhà chúng ta ở dưới đất, là chiếc lều này, bị phá hủy đi, thì chúng ta có một nơi ở do Thiên Chúa dựng nên, một ngôi nhà vĩnh cửu ở trên trời, không do tay người thế làm ra (2Cr 5,1).
Cần phải xé toạc hai lớp lụa đầu tiên, tức là phải từ bỏ mọi sự vật trần gian, phải hãm dẹp mọi mê thích và nghiêng chiều tự nhiên, và mọi hoạt động tự nhiên của linh hồn phải được thần hoá, linh hồn mới có thể đạt được ơn hiệp nhất với Thiên Chúa.
Khi ngọn lửa tấn công tới tấp vào linh hồn, qua cuộc thanh luyện tâm linh nói trên, linh hồn đã xé toạc được lớp lụa thứ nhất và thứ hai, và nhờ đó, được hiệp nhất với Thiên Chúa. Bây giờ chỉ còn việc xé toạc lớp lụa thứ ba tức là sự sống khả giác. Linh hồn chỉ nói là lớp lụa chứ không nói là những lớp lụa, bởi lẽ không còn phải xé toạc lớp lụa nào khác hơn là lớp này. Mà lớp này thì nhờ được hiệp nhất với Thiên Chúa, đã trở nên tinh tế, mềm mỏng và được tâm linh hóa đến nỗi ngọn lửa không thể táp vào một cách tới tấp như trường hợp hai lớp trước, mà chỉ có thể xông tới thật dịu dàng, tức là xông vào thật khẽ khàng, êm dịu. Thế nên ở đây linh hồn mới bảo là sự tấn công ấy thật nhẹ nhàng và dịu ngọt. Sự tấn công của ngọn lửa càng êm ái dịu dàng, linh hồn càng cảm thấy lớp lụa sự sống sắp bị xé toạc.
30. Nên biết rằng, nơi những người đã lên tới tình trạng này, xét về mặt tự nhiên, cái chết của họ cũng giống như cái chết của bao người khác, nhưng xét về nguyên nhân và cách thế thì khác hẳn. Những người khác chết vì bệnh tật hoặc tuổi già thì những người này cũng có thể chết do bệnh tật và tuổi già, nhưng thực ra linh hồn họ chỉ bị bứng đi do một sự xông tới và gặp gỡ của tình yêu cao vượt hơn, uy quyền hơn và mạnh mẽ hơn những cuộc tấn công trước đó nhiều, nên mới xé toạc được lớp lụa và giựt được hạt ngọc linh hồn.
Như thế, cái chết của những linh hồn giống như thế thật dịu dàng êm ái, vượt hẳn mọi êm ái ngọt ngào của cuộc sống tâm linh suốt cả một đời, bởi vì họ đã chết giữa những tấn công cao độ và sự siết chặt thật êm ái của tình yêu, khác nào loài thiên nga càng sắp chết càng cất lên tiếng hát dịu dàng. Cho nên vua Đavít mới nói: Trước nhan Chúa cái chết của những người công chính thật quí giá (Tv 115,15) bởi lẽ ở đây những sự giàu sang của linh hồn đang hội lại thành một, sắp theo những dòng sông yêu thương của linh hồn sắp tuôn vào biển cả. Đàng kia, chúng ứ lại và dâng trào mênh mông, trông khác nào những biển lớn. Biết bao kho tàng chồng chất lên nhau, từ tầng đầu đến tận lớp cuối cùng để tháp tùng người công chính ra đi nhận lấy Nước Trời, đang khi, như lời ngôn sứ Isaia nói, những lời ngợi ca dội vang từ cùng trời cuối đất dành cho vinh quang của người công chính (Is 24,16).
- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét