Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 27 (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 27 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 18)

7 - Khi đã đính hôn rồi, người con gái sẽ còn yêu mến, lo lắng và làm việc vì ai nếu không phải vì người đã đính hôn với nàng! Cũng thế, nơi linh hồn đạt đến tình trạng này, không một nghiêng chiều nào của lòng muốn, không một hiểu biết nào của trí hiểu, không một lo lắng hay việc làm nào, kèm với các mê thích của nó, mà không hướng trọn về Thiên Chúa. Thật vậy, linh hồn đã trở nên như Thiên Chúa, đã được thần hoá đến nỗi nơi tất cả những gì linh hồn có thể hiểu được, thì ngay cả đến những chuyển động đầu tiên cũng không đối nghịch lại ý Thiên Chúa. Thật vậy, nơi một linh hồn bất toàn, mọi thứ thường nghiêng chiều về sự dữ, ít là nơi những xung động đầu tiên thuộc trí hiểu, lòng muốn, dạ nhớ, cũng như nơi các mê thích và những sự bất toàn. Ngược lại, khi đã đạt tới tình trạng này, linh hồn thường nghiêng chiều hướng về Thiên Chúa ngay nơi những xung động đầu tiên của trí hiểu, lòng muốn, dạ nhớ và cả các mê thích. Sở dĩ thế là nhờ linh hồn đã được Thiên Chúa trợ giúp và ban sức mạnh, và đã hoàn toàn hoán cải theo đường lành.

Vua Đavít cho ta hiểu rõ tất cả những điều đó khi mô tả về linh hồn ông ở trong tình trạng ấy:

Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi
Hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn
Ơn cứu độ tôi bởi Ngài mà đến
Duy Ngài là núi đá, là ơn cứu độ của tôi
Là thành lũy chở che: tôi chẳng hề nao núng (Tv 62,2-3).

Khi nói Thiên Chúa là thành lũy chở che ông, vua Đavít muốn bảo rằng, khi linh hồn ông được Thiên Chúa đón nhận và được hiệp nhất với Ngài, tức là đã đạt tới tình trạng chúng ta đang bàn đây, ông không còn có một xung động nào đối nghịch lại Thiên Chúa nữa.

8 - Tất cả những điều nói trên cho ta hiểu rõ một khi đạt đến tình trạng đính hôn tâm linh này, linh hồn không còn biết gì hơn là yêu mến và luôn cùng với Đức Lang quân bước đi trong hoan lạc của tình yêu. Linh hồn ấy đã đạt tới sự hoàn thiện mà theo lời thánh Phaolô nói, mối dây ràng buộc của sự hoàn thiện chính là tình yêu (x. Cl 3,14). Một linh hồn càng yêu thì càng hoàn thiện nơi đối tượng nó yêu. Do đó, có thể suy ra rằng nơi linh hồn này, khi đã nên hoàn thiện, tất cả đều là tình yêu. Mọi hoạt động của nó đều là tình yêu, mọi quan năng và năng lực của linh hồn đều được sử dụng để mà yêu. Như người lái buôn khôn ngoan, linh hồn cho đi tất cả những gì nó sở hữu (x. Mt 13,45) để có được kho báu tình yêu giấu kín nơi Thiên Chúa. Kho báu này vô cùng quý giá trước mắt Thiên Chúa, mà cả đối với linh hồn cũng thế, lòng nó khát khao phụng sự Thiên Chúa thật hoàn hảo, nên khi thấy rằng Đấng Chí Ái chẳng trân trọng và chẳng dùng một chút gì khác ngoài tình yêu, linh hồn liền sử dụng tất cả mọi sự để phục vụ tình yêu tinh tuyền dành cho Ngài.

Nhưng không phải chỉ vì Thiên Chúa muốn thế mà còn vì tình yêu đang hiệp nhất linh hồn với Thiên Chúa. Tình yêu ấy thúc giục linh hồn yêu mến Thiên Chúa nơi mọi sự và qua mọi sự. Tựa chú ong hút mật từ mọi cây cỏ và chỉ sử dụng các cây cỏ vào việc ấy, linh hồn cũng thế, từ tất cả những gì diễn ra nơi mình, linh hồn cũng đều dễ dàng rút ra được sự dịu ngọt của tình yêu. Nó yêu mến Thiên Chúa nơi tất cả những điều ấy, dù có lúc thật ngọt ngào có lúc thật cay đắng, bởi vì một khi đã được uốn nắn theo tình yêu và được tình yêu che chở, linh hồn chẳng còn phải cảm, chẳng còn phải nếm, chẳng còn phải biết thế này hay thế khác, nó chỉ còn biết yêu mà thôi. Như đã nói, linh hồn chỉ còn biết yêu mà thôi. Nơi mọi sự và mọi công việc, linh hồn chỉ còn nếm hưởng niềm hoan lạc của tình yêu Thiên Chúa.

Và để nêu rõ điều ấy, linh hồn thốt lên ca khúc tiếp theo.

- Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: