NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 28 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 19)
8 - Nghĩa là: từ đây tất cả những phận sự ấy được thu gọn vào một việc là thực hành tình yêu mến Thiên Chúa, nghĩa là, toàn thể khả năng của linh hồn và thân xác tôi, dạ nhớ, trí hiểu và lòng muốn, các giác quan bên trong và bên ngoài cũng như các mê thích về mặt cảm giác cũng như về mặt tâm linh, tất cả đều được điều động bởi tình yêu và trong tình yêu. Mọi việc phải làm, tôi đều làm với tình yêu; mọi khổ đau phải chịu, tôi đều chịu với sự dịu ngọt của tình yêu.
Đó cũng chính là điều vua Đavít muốn ám chỉ khi ông nói: “Sức mạnh của con, con giữ cho Ngài” (Tv 58,10).
9 - Như chúng tôi đã nói, ở đây cần lưu ý rằng khi linh hồn đã đạt tới tình trạng này, mọi hoạt động của phần tâm linh cũng như phần khả giác, do mình làm hay mình phải hứng chịu, hoặc bằng cách nào đi nữa, cũng đều luôn gây cho nó thêm mến yêu và hân hoan trong Thiên Chúa. Ngay cả việc cầu nguyện và chuyện vãn với Thiên Chúa cũng thế: Trước đây linh hồn thường phải dùng đến việc suy xét hoặc cách thức khác, giờ đây tất cả chỉ là thao luyện tình yêu. Đến nỗi, giờ đây cả trong cách ứng xử những chuyện trần thế lẫn trong những thực hành về mặt tâm linh, luôn luôn linh hồn này vẫn có thể nói được rằng: Tôi chỉ có một việc là yêu.
10 - Cuộc sống giờ đây quả là diễm phúc, tình trạng này quả là diễm phúc, và linh hồn đã đạt tới bậc này thật diễm phúc biết bao! Tất cả đối với linh hồn ấy giờ đây chỉ còn là tình yêu tận bản thể, chỉ còn là cuộc đính hôn đầy vui mừng hoan lạc, ở đó Tân nương có thể nói với vị Lang quân thần linh của nàng những lời yêu thương thật tinh tuyền nàng đã nói trong sách Diễm Ca:
Thì em giữ hết cho Người,
Táo mùa xưa với táo tươi mùa này (x. Dc 7,13).
Có nghĩa là: Hỡi Đấng Chí Ái của em, mọi khó khăn lao nhọc của em, em muốn dành hết cho Người, mọi êm đềm dịu ngọt của em, cũng xin dành hết cho Người.
Tuy nhiên, ý nghĩa thỏa đáng của câu thơ này như sau: nơi tình trạng cuộc đính hôn tâm linh này, linh hồn thường xuyên tiến bước trong tình trạng hiệp nhất trong tình yêu với Thiên Chúa, và nhờ sự hiệp nhất ấy, lòng muốn của nó liên lỉ trìu mến chú tâm vào Thiên Chúa.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét