Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 29 (tiếp theo)

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 29
(Phiên bản A: chương 20)

+ Minh giải

5 - Nơi ca khúc này, linh hồn muốn đáp lại một lời trách móc thầm kín từ phía những kẻ thuộc về trần gian, những kẻ vốn thường hay soi mói những ai thực sự tận hiến cho Thiên Chúa. Họ cho rằng những người tận hiến là những kẻ cực đoan, kỳ cục, yếm thế và cư xử khác thường. Họ còn bảo rằng những người tận hiến thật vô dụng, chẳng ích gì cho những vấn đề hệ trọng của loài người và bắt hụt những điều thế gian yêu quý, trọng vọng. Ở đây, lòng đầy mãn nguyện, linh hồn đã lên tiếng đáp lại lời trách cứ ấy. Linh hồn dạn dĩ và dũng cảm nhìn thẳng vào điều này cũng như tất cả những điều khác mà thế gian có thể gán cho nó, bởi vì một khi linh hồn đã đạt tới cái sống động của lòng yêu mến Thiên Chúa thì nó xem mọi thứ khác chẳng nghĩa lý gì.

Không chỉ có thế, chính linh hồn còn tuyên xưng điều ấy ra nơi ca khúc này, nó lấy làm hãnh diện và vinh dự vì đã chẳng màng đến những thứ ấy, đã tự đánh mất cả trần gian và cả chính mình vì Đấng Chí Ái của nó. Như thế, nơi ca khúc này, điều linh hồn muốn nói khi ngỏ lời với những kẻ thuộc về trần gian là, nếu giờ đây họ thấy nó đoạn tuyệt với chuyện hồi xưa, những chuyện tầm phào mà trước đây nó thường có ở đời này, thì xin hãy nhớ, hãy tin rằng những thứ ấy giờ đây nó coi như đã mất, đã thành xa lạ. Chính sự mất mát ấy lại là điều tốt lành nó từng mong ước vì nó đang đi kiếm tìm Đấng Chí Ái lòng nó hết sức đắm say.

Và để họ thấy rằng nó được lợi biết bao qua sự mất mát ấy, để họ không xem đó là một sự điên rồ lầm lạc, linh hồn tuyên bố sự mất mát ấy là lợi lộc của nó. Như thế, linh hồn đã cố tình tự đánh mất mình:

Rồi nếu hôm nay ra đến sân làng
Không còn thấy tôi, không còn gặp.

6 - Sân làng nói chung dùng để gọi một nơi công cộng mà thiên hạ thường tụ tập để giải trí vui chơi và cũng là nơi những mục đồng thường cho bầy vật ăn. Như thế, sân làng ở đây linh hồn muốn hiểu về thế gian, là nơi người đời thường gặp gỡ, nói chuyện tầm phào, bàn công việc và cho bầy vật những mê thích của họ được thỏa thuê. Linh hồn nói với những kẻ thuộc về thế gian rằng nếu từ nay họ không còn thấy, không còn gặp nó (như vẫn thường gặp trước kia, lúc nó chưa hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa) thì mong họ hãy xem như nó đã lạc mất và mong họ hãy nói cho mọi người biết nó đã lạc mất, vì nó vui mừng khi bị lạc mất như thế.

Linh hồn mong họ hãy nói giúp điều đó:

Các bạn hãy bảo rằng tôi đã lạc.

7 - Người nào yêu mến Thiên Chúa thì sẽ không xấu hổ trước mặt thế gian về những việc mình đã làm cho Ngài, dù cho cả thế gian lên án, người ấy cũng chẳng ngượng ngùng che giấu những việc đó. Bởi vì, kẻ nào xấu hổ không dám tuyên xưng Con Thiên Chúa ra trước mặt thiên hạ, và không chịu làm các công việc của mình, thì chính Con Thiên Chúa sẽ xấu hổ khi phải tuyên xưng kẻ ấy trước mặt Cha Ngài (x. Lc 9,26). Như thế, với tình yêu hết sức mãnh liệt, linh hồn này lấy làm vinh dự khi mọi người đều thấy rằng, vì vinh quang Đấng Chí Ái, nó đã thực hiện một điều như thế đối với Ngài, đó là xem mình như đã lạc mất đối với tất cả mọi sự trần gian. Vì lẽ đó linh hồn nói: “Các bạn hãy bảo rằng tôi đã lạc”.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: