Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 30

 


NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 30
(Phiên bản A: chương 21)

+ Ghi chú mở đầu

1 - Khi một linh hồn đã lấy Thiên Chúa làm lợi lộc của mình theo cách ấy, thì tất cả mọi việc nó làm đều thành lợi lộc. Lúc ấy tất cả sức mạnh của các quan năng đều qui về cuộc hàn huyên tâm linh với Đấng Chí Ái bằng một thứ tình yêu nội tâm bên trong hết sức ngọt ngào. Nơi đây, sự thông truyền bên trong diễn ra giữa Thiên Chúa và linh hồn là một mối hoan lạc thật tinh tế và cao vời, không một miệng lưỡi phàm nhân nào diễn tả được, cũng không một trí hiểu phàm nhân nào có thể hiểu nổi. Tựa như trong ngày đính hôn, cô dâu sẽ không còn ý thức đến chuyện gì khác ngoài buổi lễ và niềm hoan lạc tình yêu. Nàng phơi bày tất cả đồ nữ trang và vẻ duyên dáng để làm chú rể hân hoan vui thú. Chú rể cũng chẳng kém. Chàng phô bày hết những gì là phú quý cao sang nhất của mình để thết đãi cô dâu và làm nàng vui lòng. Trong cuộc đính hôn tâm linh ở đây cũng thế, linh hồn thực sự cảm nhận được điều Tân nương đã nói trong sách Diễm Ca: Người tôi yêu luôn thuộc trọn về tôi Và tôi cũng thuộc về Người như thế (Dc 2,16).

Các nhân đức và sự duyên dáng của Tân nương linh hồn cũng như những diệu kỳ và ân sủng của Đức Lang quân Con Thiên Chúa cũng phơi bày ra ánh sáng và được đặt vào chiếc khay sính lễ để cử hành đúng nghi thức lễ đính hôn. Cả hai thông truyền cho nhau những điều tốt lành và hoan lạc của đôi bên, miệng nhấp chén rượu yêu đương ngọt ngào trong Thánh Thần.

Để diễn tả điều ấy, linh hồn đã ngỏ lời với Đức Lang quân và thốt lên ca khúc sau đây:

Bằng hoa và ngọc lục bảo,
Chọn trong những sớm mai tươi mát,
Chúng ta sẽ kết những tràng hoa
Nở thắm bởi tình Người,
Và kết bằng một sợi tóc em.

+ Minh giải

2 - Ca khúc này cho thấy Tân nương đang quay người sang chuyện vãn với Đức Lang quân trong niềm thông hiệp và tình yêu hoan hỉ. Nàng xuýt xoa nói về sự thoải mái và hoan lạc mà nàng và Con Thiên Chúa đang cùng nhau vui hưởng khi chiếm hữu kho tàng chung là các nhân đức tập thành của linh hồn và những ân huệ do Đấng Chí Ái ban tặng; rồi còn nói về việc trao qua đổi lại và vui hưởng các nhân đức ấy làm nên sự hiệp thông đầy yêu thương giữa đôi bên. Nhân đó, nàng mới thủ thỉ với chàng để cả hai sẽ đan kết những vòng hoa làm bằng những ân huệ và nhân đức nàng đã tích lũy và đạt được vào thời điểm thích hợp và thuận lợi. Đó sẽ là những vòng hoa thật xinh đẹp duyên dáng nhờ tình yêu của Tân lang dành cho Tân nương và thật vững thật bền nhờ tình yêu của Tân nương dành cho Tân lang. Như vậy, Tân nương ví việc vui hưởng các nhân đức này như đan kết chúng thành những tràng hoa, bởi vì cả Tân lang và Tân nương vui hưởng tất cả các nhân đức cùng một trật, như chiêm ngắm cùng một trật mọi đoá hoa nơi những tràng hoa, cả hai sẽ vui hưởng chúng nơi cùng một tình yêu trao qua đổi lại cho nhau.

Bằng hoa và ngọc lục bảo.

3 - Những đoá hoa ám chỉ các nhân đức của linh hồn và ngọc lục bảo ám chỉ các ân huệ do Thiên Chúa ban. Những đoá hoa và ngọc lục bảo này được

Chọn trong những sớm mai tươi mát.

4 - Nghĩa là chúng đã được hái lấy và đưa về từ thuở thanh xuân, giai đoạn mà người ta thường ví như buổi mai tươi mát của đời người. Tân nương bảo rằng đó là những bông hoa được chọn, bởi lẽ những nhân đức tập được từ thuở thanh xuân đều rất đặc sắc và rất đẹp lòng Thiên Chúa. Hồi ấy, các thói hư tật xấu thường đối nghịch dữ dội, ngăn cản không cho ta tập tành nhân đức; hồi ấy, bản tính tự nhiên của ta lại dễ bị nghiêng chiều theo thói hư, dễ đánh mất các nhân đức ấy. Ngoài ra, vì Tân nương đã sớm bắt đầu hái hoa nhân đức từ thuở thanh xuân cho nên những đoá hoa nàng hái được đều là những đoá toàn bích, hết sức đặc sắc.

Nàng gọi thuở thanh xuân là những buổi mai tươi mát, vì tựa như buổi sáng mùa xuân mát mẻ hơn những lúc khác trong ngày, các nhân đức của tuổi xuân cũng làm đẹp lòng Thiên Chúa hơn cả. Những buổi sáng mát mẻ ấy cũng còn có thể được hiểu là những hành vi yêu thương giúp ta vun trồng nhân đức. Đó là những hành vi làm Thiên Chúa đẹp lòng còn hơn những buổi sáng mát mẻ làm con cái loài người thích thú.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: