Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

Ca Khúc Tâm Linh - Ca khúc 29 (tiếp theo)



NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI

CA KHÚC 29 (tiếp theo)
(Phiên bản A: chương 20)

8 - Trong số những người sống theo tâm linh, ít có ai đạt được sự gan dạ và dốc quyết như thế nơi các hành động của họ. Mặc dù lắm người xử sự theo cách này, trong đó một số đã tiến khá xa, tuy nhiên chẳng bao giờ họ hoàn toàn xoá mình được trong một số vấn đề, thuộc lãnh vực trần tục hay lãnh vực tự nhiên, để thực hiện được cho Chúa Kitô những công việc hoàn hảo và siêu thoát, không cần phải bận tâm xem kẻ khác sẽ nói gì hoặc sự việc sẽ ra sao. Do đó, họ không thể nói lên câu: Các bạn hãy bảo rằng tôi đã lạc. Bởi lẽ, họ không biết xoá mình nơi công việc họ làm. Họ còn xấu hổ không dám dùng việc làm để tuyên xưng Đức Kitô trước mặt thiên hạ, họ còn quá nể vì kẻ khác, chưa thực sự sống trong Đức Kitô.

Đang khi tôi bước say đắm ngất ngây.

9 - Nghĩa là đang khi tôi thực thi các nhân đức vì lòng đắm say Thiên Chúa.

Tôi đã để mình mất hết và tôi đã được.

10 - Linh hồn biết lời Đức Lang quân trong Tin Mừng: Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì sẽ bỏ bê chủ này hoặc chủ kia (x. Mt 6,24). Ở đây linh hồn nói rằng để khỏi lơ là Thiên Chúa, nó sẽ lơ là mọi thứ không phải là Ngài, tức là tất cả mọi thứ và cả chính nó, nó sẽ khước từ tất cả mọi thứ vì lòng yêu mến Thiên Chúa. Ai thực sự yêu đắm say sẽ lơ là với hết mọi thứ khác để được lợi nhiều hơn nơi người mình yêu mến. Vì thế, ở đây linh hồn nói rằng nó đã đánh mất chính mình, đã chủ ý bỏ rơi mất chính mình.

Điều này được thực hiện theo hai cách: trước hết, đối với bản thân, linh hồn chẳng quan tâm đến mình trong bất cứ chuyện gì mà chỉ chú tâm tới Đấng Chí Ái, phó mình cho Ngài cách vô vị lợi. Nó hoàn toàn quên mình, không muốn mưu lợi cho mình nơi bất cứ một chuyện gì. Thứ đến, đối với mọi sự, linh hồn chẳng màng đến những cái thuộc về mình mà chỉ bận tâm đến những gì liên quan tới Đấng Chí Ái. Chính khi đánh mất chính mình, ta lợi được điều người ta có được.

11 - Ai đã bước đi trong niềm say đắm Thiên Chúa sẽ không còn nhắm đạt được lợi lộc hay phần thưởng, mà tận đáy lòng chỉ mong sao mất hết mọi sự và mất cả chính mình vì Thiên Chúa. Họ xem cái mất ấy mới là mối lợi của họ. Quả thế, theo lời thánh Phaolô: Chết là một mối lợi (x. Pl 1,21). Nghĩa là, việc tôi chết vì Đức Kitô là mối lợi đối với tôi. Nghĩa là, xét về mặt tâm linh, việc tôi chết đối với mọi sự và cả chính mình là một mối lợi. Do đó linh hồn mới nói: Tôi đã được. Bởi vì, ai không biết đánh mất chính mình thì sẽ chẳng được, mà chỉ là mất, theo như lời Chúa nói trong Tin Mừng: Quả vậy ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy thì sẽ được mạng sống ấy (Mt 16,25).

Nếu muốn hiểu câu thơ trên đây một cách tâm linh hơn và phù hợp hơn với đề tài đang bàn ở đây, cần lưu ý điều này, trên đường tâm linh, khi nào một linh hồn đã đạt tới chỗ đến gặp gỡ Thiên Chúa mà chẳng còn nhớ đường nào và cách nào, thì nó sẽ không còn tìm kiếm Ngài qua các suy xét, các hình thể, các tâm tình cũng không qua bất cứ một cách thức nào của loài thụ tạo, cũng không qua giác quan, nhưng nó sẽ vượt lên trên mọi thứ ấy, vượt lên trên mọi kiểu mọi cách của mình. Nó sẽ trò chuyện với Thiên Chúa và vui hưởng Thiên Chúa trong đức tin và đức mến. Bấy giờ có thể nói rằng linh hồn đã thực sự lợi được Thiên Chúa vì nó đã thực sự đánh mất tất cả những gì không phải là Thiên Chúa và đánh mất cả những gì có ở nơi chính nó.

Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.

(Còn tiếp)

0 nhận xét: