NHỮNG CA KHÚC GIỮA LINH HỒN VÀ ĐẤNG CHÍ ÁI
CA KHÚC 29
(Phiên bản A: chương 20)
+ Ghi chú mở đầu
1 - Quả thực, linh hồn này giờ đây đã mất hết mọi thứ, chỉ còn giữ được mỗi tình yêu, tâm trí chẳng còn màng tới việc gì khác. Nó rút lui khỏi sinh hoạt đời thường và những thao luyện bên ngoài khác để chu toàn một điều duy nhất mà Đức Lang quân bảo là cần thiết (x. Lc 10,42). Điều cần thiết ấy là chú tâm và không ngừng thao luyện lòng yêu mến Thiên Chúa. Ngài đã quý chuộng và đánh giá điều duy nhất ấy thật cao đến nỗi dường như Ngài đã khiển trách Mácta (x. Lc 10,41). Mácta muốn em mình là Maria rời khỏi chân Chúa để lao vào những việc hoạt động khác nhằm phục vụ Ngài. Mácta tưởng mình đang làm tất cả mọi thứ còn Maria chẳng làm gì mà chỉ biết nghỉ ngơi bên cạnh Chúa, tuy nhiên ngược lại là khác, bởi lẽ chẳng có việc gì tốt đẹp và cần thiết hơn tình yêu. Cũng như trong sách Diễm Ca Đức Lang quân đã bảo vệ Tân nương, đã yêu cầu các thụ tạo trên đời này, mà ở đó gọi là "các thiếu nữ Giêrusalem", đừng cản trở giấc ngủ tâm linh tình ái của Tân nương, đừng đánh thức nàng dậy, đừng làm nàng phải mở mắt ra nhìn bất cứ thứ gì khác, hãy đợi cho tới khi nào nàng muốn tuỳ nàng. (x. Dc 3,5)
2 - Từ đó, phải kết luận rằng, bao lâu một linh hồn chưa đạt tới tình trạng hiệp nhất trong tình yêu này, nó cần thực thi tình yêu cả trong cuộc sống hoạt động cũng như cuộc sống chiêm niệm. Tuy nhiên, một khi đã đạt đến rồi, linh hồn không nên lưu tâm đến những công việc khác cũng như những thực hành bên ngoài nào có thể gây cản trở đôi chút đến việc trìu mến chú tâm vào Thiên Chúa, cho dù đó là một việc phụng sự Thiên Chúa thật đáng kể, bởi vì trước mắt Thiên Chúa và trước mắt linh hồn thì, một tí xíu tình yêu tinh tuyền (dù bề ngoài có vẻ chẳng làm được gì) vẫn quý giá hơn và mang lại ích lợi cho Hội thánh nhiều hơn là tất cả công việc khác cộng lại.
Vì thế, mặc dù việc loan báo Tin Mừng của bà đã đem lại nhiều lợi ích và dù còn có thể làm hơn thế, nhưng vì hết sức khao khát muốn làm đẹp lòng Đức Lang quân và giúp ích cho Hội thánh, bà Maria Mácđala đã ẩn náu nơi sa mạc ba mươi năm trời để sống thực sự cho tình yêu này. Dù sao, so với bao nhiêu cách khác thì cách này vẫn giúp bà gặt hái được nhiều hơn, bởi lẽ một chút xíu tình yêu này đủ mang lại lợi ích hơn và quan trọng cho Hội thánh hơn nhiều.
3 - Do đó, khi một linh hồn đã có được phần nào cấp độ tình yêu cô tịch này, thì đừng buộc người ấy chú tâm vào những chuyện bên ngoài hoặc những chuyện mang tính hoạt động nữa. Nếu buộc họ như thế, dù chỉ trong chốc lát và dù là chú tâm vào những chuyện quan trọng đến mấy đi nữa, thì cũng hết sức tai hại cho linh hồn ấy và cho Hội thánh. Thật vậy, nếu Thiên Chúa đã truyền cho các loài thụ tạo không được đánh thức linh hồn ấy ra khỏi tình yêu này thì thử hỏi ai dám bạo gan chống lại mà không bị khiển trách? Nói cho cùng, chính vì mục tiêu tình yêu ấy mà chúng ta đã được dựng nên.
Vậy, những ai quá ham hoạt động, tưởng rằng với lời rao giảng và những công việc bề ngoài, mình sẽ chinh phục được cả thế gian, thì ở đây xin hãy nhớ cho rằng họ sẽ làm lợi cho Hội thánh và đẹp lòng Thiên Chúa hơn nhiều - chưa kể là họ sẽ nêu được một gương sáng lớn - nếu họ sử dụng một nửa thời gian ấy để cầu nguyện với Thiên Chúa, dù họ chưa đạt tới tình trạng cao vời như tình trạng đang bàn. Chắc chắn họ sẽ làm được hữu hiệu hơn nhiều mà lại ít lao nhọc hơn, nhờ chỉ một việc hơn là cả nghìn công việc, tức là nhờ lời cầu nguyện của họ, họ đáng được kết quả ấy, đồng thời còn được thêm sức mạnh tâm linh. Thiếu cầu nguyện, tất cả mọi việc ta làm chỉ giống như những cú búa nện chẳng nên cơm cháo gì, đôi khi còn gây hại là đằng khác. Xin Chúa đừng để muối của chúng ta bắt đầu nhạt đi (x. Mt 5,13), vì mặc dù bề ngoài có vẻ như đã làm được chút gì đó nhưng xét cho cùng thì lại chẳng là gì cả, bởi vì chắc chắn chúng ta không thể làm được những việc tốt lành nếu không dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa.
4 - Ôi, biết bao nhiêu điều có thể viết về đề tài này ở đây! Nhưng đây lại không phải là chỗ để viết. Tôi chỉ nhắc qua một chút để giúp độc giả hiểu được ca khúc này. Ngay trong ca khúc này, chính linh hồn sẽ tự biện hộ cho mình trước tất cả những ai nghi ngờ sự nhàn nhã thánh thiện của nó, những ai muốn giản lược tất cả vào cái hoạt động sáng chói bên ngoài, đập thẳng vào mắt người ta. Họ làm sao hiểu được những mạch ngầm lặng lẽ đang phát sinh ra dòng nước, những cội rễ ẩn khuất đang làm trổ sinh mọi thứ hoa trái.
Vì thế, linh hồn mới thốt lên:
Rồi nếu hôm nay ra đến sân làng
Không còn thấy tôi, không còn gặp,
Các bạn hãy bảo rằng tôi đã lạc,
Đang khi tôi bước say đắm ngất ngây,
Tôi đã để mất chính mình và đã được lại.
Nguyên tác của Thánh GIOAN THÁNH GIÁ. Bản dịch của NGUYỄN UY NAM và Lm. TRĂNG THẬP TỰ.
(Còn tiếp)


0 nhận xét:
Đăng nhận xét